Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 788: Cánh Cửa Định Mệnh: Phản Chiếu Nỗi Sợ Hãi Trong Tâm Trí Trần Hạo

Gió đêm vẫn thổi, mang theo hơi lạnh thấm sâu vào xương tủy. Trần Hạo vẫn đứng đó, một mình, giữa màn đêm mịt mờ, giữa tiếng côn trùng rả rích và tiếng tim mình đập thình thịch. Anh là một người đàn ông mang theo vết sẹo không bao giờ lành, một biển cả tiếc nuối không bao giờ vơi cạn, mắc kẹt tại ngưỡng cửa của định mệnh, nơi tình yêu của anh đã hóa thành một bản tình ca bi thương, không lời. Cánh cửa sắt cũ kỹ, giờ đây, không chỉ là rào cản vật lý, mà còn là ranh giới giữa quá khứ và hiện tại, giữa những "nếu như" và thực tại phũ phàng. Nó là biểu tượng cho cơ hội đã mất, cho những lời nói không thành, cho một tình yêu đã mãi mãi hóa thành tiếc nuối.

Anh vẫn đứng bất động dưới tán cây cổ thụ già nua, thân cành khô khốc vươn mình che khuất một phần mái nhà Lê An, như một nhân chứng câm lặng cho những biến cố đã và đang xảy ra. Sương đêm bắt đầu giăng, tạo nên một lớp màn mờ ảo, khiến mọi thứ trở nên hư ảo, như chính những gì đang diễn ra trong tâm trí anh. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều còn vương vấn, xen lẫn với hương hoa dại thoang thoảng từ những bụi cây dại mọc ven hàng rào, một mùi hương quen thuộc của thị trấn ven sông yên bình, nhưng giờ đây lại mang nặng một nỗi u hoài khó tả. Tiếng côn trùng đêm rả rích, như những nốt nhạc buồn cứ lặp đi lặp lại không ngừng, hòa cùng tiếng chó sủa vọng từ xa, tạo nên một bản giao hưởng cô độc giữa không gian tĩnh mịch. Anh cảm nhận rõ ràng từng cơn gió se lạnh lùa qua vạt áo, thấm sâu vào da thịt, nhưng nỗi lạnh lẽo trong lòng còn buốt giá hơn gấp bội.

Cánh cửa gỗ quen thuộc, nơi anh đã từng đứng đợi cô biết bao lần sau mỗi buổi tan trường, giờ đây hiện ra mờ ảo trong màn đêm, như một khung tranh cũ kỹ nhuốm màu thời gian. Từng đường vân gỗ, từng vết xước nhỏ, tất cả đều in hằn trong ký ức anh, rõ nét đến từng chi tiết. Tay anh vẫn lơ lửng giữa không trung, chỉ cách cánh cửa ấy một gang tấc, run rẩy không dám chạm vào. Lực hút vô hình nào đó níu giữ anh lại, không cho phép anh tiến thêm một bước, cũng không cho phép anh quay lưng bước đi. Mọi giác quan của anh đều tập trung vào cánh cửa ấy, như thể nó không chỉ là một vật vô tri, mà là cánh cổng dẫn đến tất cả những gì anh đã đánh mất và những gì anh sợ hãi. Hơi thở của anh trở nên nặng nhọc, từng nhịp thở thô ráp xé toạc sự tĩnh lặng của đêm khuya. Đôi vai anh khẽ run lên bần bật trong gió lạnh, không phải vì cái lạnh thấu xương của sương đêm, mà vì sức nặng của nỗi dằn vặt đang đè nén.

"Gõ cửa ư? Rồi sao nữa..." Anh thì thầm, giọng nói khản đặc, lạc đi trong tiếng gió. Câu hỏi ấy không phải là một sự nghi vấn, mà là một tiếng thở dài của sự bất lực. Anh đã tự hỏi mình câu đó hàng trăm lần trong suốt quãng đường về đây, trong suốt những giờ phút đứng lặng lẽ dưới tán cây này. Mỗi lần, câu trả lời đều là một vực thẳm của nỗi sợ hãi và tiếc nuối. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân, nhưng lồng ngực anh vẫn quặn thắt, như có ai đó đang siết chặt lấy trái tim anh. Cái khoảng cách vô hình giữa anh và cô, cái khoảng cách mà chính anh đã tạo ra bằng sự chần chừ và e dè, giờ đây đã trở thành một vực thẳm không thể vượt qua. Anh biết, anh đã chậm một nhịp, và cái nhịp chậm ấy đã định đoạt tất cả. Anh nhìn chằm chằm vào cánh cửa, đôi mắt mờ đi vì sương và vì những giọt nước mắt vô hình đang chực trào. Anh hình dung ra bàn tay mình sẽ gõ vào cánh cửa gỗ ấy, nhưng hình ảnh đó chỉ càng làm tăng thêm sự sợ hãi. Sợ hãi không phải vì bị từ chối, mà là sợ hãi những gì sẽ đến sau cánh cửa ấy, sợ hãi những phản ứng mà anh biết mình không thể chịu đựng nổi.

***

Trong tâm trí Trần Hạo, một viễn cảnh hiện lên rõ nét, sống động đến tàn nhẫn, như một thước phim quay chậm đang chiếu lại những khoảnh khắc mà anh chưa từng dám đối mặt. Anh gõ cửa. Ba tiếng gõ khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của đêm khuya, như những nhát búa đóng vào trái tim anh. Tiếng gõ ấy không chỉ khuấy động sự yên tĩnh của đêm, mà còn phá tan lớp băng giá đang bao bọc lấy tâm hồn anh. Anh chờ đợi. Từng giây phút trôi qua tựa như hàng thế kỷ. Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, âm thanh ấy vọng rõ mồn một trong tai anh, át cả tiếng côn trùng rả rích.

Một lúc sau, tiếng then cửa lạch cạch vang lên, và cánh cửa gỗ quen thuộc từ từ mở hé. Một khe sáng vàng yếu ớt hắt ra từ bên trong, đủ để anh nhìn thấy khuôn mặt Lê An. Mái tóc dài của cô vẫn buông xõa, nhưng ánh mắt cô, đôi mắt anh đã từng say đắm, giờ đây mở to vì ngạc nhiên. Sự ngạc nhiên ấy nhanh chóng được thay thế bằng một biểu cảm khác, rõ ràng và sắc nét hơn: sự khó chịu, thậm chí là tức giận. Khuôn mặt cô, vốn dĩ dịu dàng và thanh thoát, giờ đây trở nên lạnh lùng, xa cách, như một bức tượng được tạc từ băng giá. Anh có thể thấy rõ, từng đường nét trên khuôn mặt cô đều đang biểu lộ sự không hài lòng, sự bực bội khi bị quấy rầy vào giờ này.

"Anh đến đây làm gì?" Giọng nói của cô, lạnh lùng và xa cách, vang lên trong tâm trí anh, không phải bằng âm thanh thực, mà bằng một cảm giác, một nỗi sợ hãi tột cùng. Đó là giọng nói của một người đã bị tổn thương, của một người đã phải chờ đợi quá lâu, và giờ đây không còn muốn chấp nhận thêm bất cứ sự phiền nhiễu nào nữa. Giọng nói ấy như một nhát dao sắc lẹm cứa thẳng vào tim anh, khiến anh quặn thắt. Anh có thể hình dung ra cô sẽ đứng đó, khoanh tay trước ngực, ánh mắt đầy trách móc và thất vọng. Sẽ không có sự dịu dàng nào, không có sự ấm áp nào trong ánh mắt ấy dành cho anh nữa. Tất cả chỉ còn lại là sự khó chịu và một bức tường vô hình ngăn cách.

"Cô ấy sẽ tức giận. Cô ấy có quyền. Cô ấy đã chờ đợi quá lâu rồi..." Anh thì thầm trong đầu, như tự bào chữa cho phản ứng của cô, và cũng là để tự giày vò chính mình. Anh biết, anh không có quyền trách móc cô. Suốt bao nhiêu năm, cô đã chờ đợi anh, chờ đợi một lời nói, một hành động, nhưng anh đã im lặng. Anh đã để cô mỏi mòn trong nỗi hy vọng mong manh, để rồi cuối cùng cô phải tự tìm cho mình một bến đỗ an yên khác. Và giờ đây, khi mọi thứ đã an bài, anh lại đột ngột xuất hiện, như một bóng ma từ quá khứ, chỉ để quấy phá sự bình yên mà cô đã vất vả lắm mới có được. Anh siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, đau đớn nhưng anh không còn cảm thấy gì nữa. Đầu óc anh quay cuồng với hình ảnh Lê An giận dữ, xua đuổi anh, ánh mắt cô lạnh nhạt như thể anh là một kẻ xa lạ, một vết nhơ trong cuộc đời cô.

Nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với sự tức giận của cô dâng lên đến đỉnh điểm. Anh không thể chịu đựng được việc nhìn thấy ánh mắt ấy, không thể chịu đựng được việc nghe thấy những lời trách móc ấy. Bởi lẽ, mỗi lời cô nói ra, mỗi ánh mắt cô nhìn anh, đều là một sự xác nhận cho lỗi lầm của anh, cho sự yếu đuối và hèn nhát của anh trong quá khứ. Anh đã không nói ra những lời cần nói, đã không nắm giữ những gì anh yêu thương nhất, và giờ đây, anh phải gánh chịu hậu quả. "Lời nói không thành..." Anh lẩm bẩm, cảm thấy nghẹn đắng trong cổ họng. Những lời anh muốn nói, những lời đã từng nằm trong tim anh suốt bao năm, giờ đây đã trở nên vô nghĩa. Chúng đã đến chậm một nhịp, và cái nhịp chậm ấy đã khiến anh lỡ cả một đời. Anh cảm thấy một sự bất lực tột cùng, một nỗi tuyệt vọng nhấn chìm anh xuống đáy sâu của nỗi đau.

***

Đêm dần về khuya, không khí càng trở nên lạnh lẽo và tĩnh mịch hơn. Lớp sương đêm dày đặc hơn, phủ trắng những tán cây, những mái nhà, tạo nên một khung cảnh mờ ảo, huyền hoặc, như một bức tranh thủy mặc buồn. Tiếng côn trùng đã thưa dần, nhường chỗ cho sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng gió xào xạc qua tán lá nghe như những lời thì thầm ai oán. Trần Hạo vẫn đứng đó, như một bức tượng được tạc từ nỗi cô đơn, cảm giác lạnh lẽo và trống rỗng bao trùm lấy anh mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Kịch bản thứ hai hiện lên trong tâm trí anh, còn tàn nhẫn và đau đớn hơn cả sự tức giận. Anh lại hình dung cảnh mình gõ cửa, và cánh cửa lại mở ra. Lê An hiện ra, nhưng ánh mắt cô hoàn toàn trống rỗng, không một chút biểu cảm, không một chút cảm xúc nào. Đôi mắt ấy không có sự ngạc nhiên, không có sự khó chịu, cũng không có sự tức giận. Chỉ có một sự vô hồn đến đáng sợ, như nhìn vào một khoảng không vô định. Cô nhìn anh, nhưng ánh mắt đó lướt qua anh như thể anh chỉ là một người xa lạ, một cái bóng vô danh lạc vào cuộc đời mình. Không một sự nhận biết, không một chút ký ức nào hiện hữu trong đôi mắt ấy.

"Anh là ai?" Câu hỏi vô tri đó, dù chỉ là trong tưởng tượng, cũng đủ để đâm thẳng vào nỗi đau sâu thẳm nhất của anh. Mỗi từ như một mũi kim châm vào trái tim anh, khiến nó rỉ máu. Anh là ai? Anh là Trần Hạo, người đã lớn lên cùng cô, người đã cùng cô chia sẻ biết bao kỷ niệm, biết bao ước mơ. Anh là người đã thầm yêu cô suốt cả một tuổi thơ, cả một tuổi trẻ. Nhưng giờ đây, trong ánh mắt vô hồn của cô, anh không còn tồn tại. Mọi ký ức, mọi kỷ niệm của họ, những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, những cử chỉ quan tâm thầm lặng của anh, tất cả đều trở nên vô nghĩa, như chưa từng xảy ra.

"Xa lạ... Nỗi sợ hãi lớn nhất của mình. Cô ấy đã không còn nhớ mình nữa sao?" Anh thở dốc, từng hơi thở như bị cắt đứt. Cảm giác nghẹt thở dâng lên, bóp nghẹt lồng ngực anh. Hai chân anh như đóng băng tại chỗ, không thể nhúc nhích, không thể bước tới, cũng không thể quay lưng. Toàn bộ cơ thể anh như đông cứng lại, mắc kẹt trong cơn ác mộng mà anh tự vẽ ra. Nỗi sợ hãi sự vô vọng bóp nghẹt anh, khiến anh không còn phân biệt được đâu là thực tại, đâu là ảo ảnh. Cảm giác bị lãng quên, bị xóa nhòa khỏi ký ức của người mình yêu thương nhất, còn đau đớn hơn cả sự ghét bỏ. Bởi vì ghét bỏ còn là một dạng cảm xúc, còn là một sự tồn tại. Còn bị lãng quên, thì chẳng khác nào đã chết đi trong trái tim người ấy.

Cái khoảng cách vô hình giữa anh và cô, giờ đây không chỉ là sự chần chừ của anh, mà còn là một bức tường dày đặc của sự xa lạ, một vực thẳm không thể vượt qua. Anh đã để cô đi quá xa, đã để thời gian bào mòn tất cả, đến nỗi giờ đây, ngay cả một ký ức cũng không còn để níu giữ. Sự bất lực dâng lên tột độ. Anh không thể làm gì để thay đổi được điều đó. Anh đã sai một bước, và cái bước sai ấy đã khiến anh lỡ cả một đời, lỡ cả một người. Nỗi đau ấy không phải là một cơn đau nhói, mà là một sự tê dại, một cảm giác trống rỗng đến tận cùng, như thể một phần linh hồn anh đã bị rút cạn. Anh đứng đó, một mình, giữa màn đêm lạnh lẽo, giữa những m��nh vỡ của ký ức và những nỗi sợ hãi không tên.

***

Thời gian cứ thế trôi qua, chậm chạp và khắc nghiệt. Đêm đã gần sáng, không khí càng thêm lạnh thấu xương. Sương đêm dày đặc đến nỗi tầm nhìn bị hạn chế, mọi vật đều chìm trong một màu trắng xóa, mờ ảo. Ánh trăng đã lặn hẳn, chỉ còn ánh sáng yếu ớt từ đèn đường xa hắt lên, tạo thành những bóng đổ dài, u ám, như những hình hài méo mó của nỗi tuyệt vọng. Tiếng côn trùng đã im bặt, nhường chỗ cho sự im lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng gió rít qua kẽ lá nghe như tiếng than khóc não nề.

Và rồi, viễn cảnh kinh hoàng nhất, tàn nhẫn nhất hiện lên trong tâm trí Trần Hạo, khiến anh rùng mình. Lần này, khi cánh cửa mở ra, Lê An nhìn anh bằng ánh mắt không hề tức giận hay xa lạ. Thay vào đó, là một ánh mắt thương hại, xen lẫn sự bình thản đau đớn của một người đã chấp nhận số phận. Đôi mắt ấy dịu dàng, nhưng sự dịu dàng ấy lại như một gánh nặng đè lên vai anh, khiến anh cảm thấy nhục nhã và bất lực hơn bao giờ hết. Cô không trách móc, không oán giận, chỉ nhìn anh với một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự chấp nhận rằng mọi thứ đã quá muộn màng.

"Anh biết mà, Hạo. Đã quá muộn rồi." Giọng cô dịu dàng, ấm áp, nhưng mỗi từ như một nhát dao được tẩm độc, từ từ cứa vào tim anh. Đó là giọng nói của người anh yêu, nhưng lại mang theo một thông điệp không thể chối cãi, một lời tuyên án cho tình yêu của anh. Sự bình yên trong ánh mắt và giọng nói của cô chính là bằng chứng cho việc anh đã thất bại hoàn toàn. Cô đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, một bến đỗ an yên mà anh đã không thể mang lại. Và anh, với sự xuất hiện muộn màng này, chỉ là một vết gợn nhỏ, một nỗi tiếc nuối không đáng kể trong cuộc đời cô.

Anh hình dung ra chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón tay áp út của cô, như một lời nhắc nhở không thể chối cãi về ngày mai, về một cuộc sống mới không có anh. Chiếc nhẫn ấy không chỉ là biểu tượng của một lời hứa, mà còn là một rào cản vô hình, không thể phá vỡ. Nó là minh chứng cho việc Lê An đã bước tiếp, đã tìm thấy con đường của riêng mình, trong khi anh vẫn mãi mắc kẹt trong quá khứ.

"Thương hại... Cô ấy sẽ thương hại mình. Mình không thể để cô ấy làm điều đó. Mình không thể phá hủy sự bình yên của cô ấy." Anh gục đầu xuống, bàn tay buông thõng hoàn toàn, không còn chút sức lực nào. Cảm giác tê dại lan khắp cơ thể, nhưng nỗi đau trong tim thì không gì có thể so sánh được. Anh không thể chịu đựng được ánh mắt thương hại của cô, ánh mắt ấy sẽ còn day dứt anh hơn cả sự tức giận hay xa lạ. Bởi lẽ, sự thương hại ấy là một lời khẳng định cuối cùng về sự vô dụng của anh, về việc anh đã đánh mất tất cả. Anh không muốn là gánh nặng, không muốn là kẻ phá vỡ hạnh phúc của cô. Anh đã sai một bước, đã chậm một nhịp, và anh phải chấp nhận hậu quả.

Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của anh, một biểu tượng của sự thành công nơi thành phố, giờ đây lấp lánh trong bóng tối mờ ảo của đêm, nhưng lại trở nên vô nghĩa trước nỗi đau không thể đo đếm. Thời gian, thứ mà anh đã từng chạy đua để đạt được thành công, thứ mà anh đã bỏ lỡ để ở bên cô, giờ đây đã trở thành kẻ thù tàn nhẫn nhất của anh. Nó đã mang cô đi, đã đặt cô vào một con đường khác, nơi anh không còn thuộc về. Những viễn cảnh đau đớn này, sự tức giận, sự xa lạ, và đặc biệt là sự thương hại của Lê An, tất cả đều là những lưỡi dao sắc bén cứa vào tim anh, khiến anh hoàn toàn tê liệt. Anh không thể gõ cửa. Anh không thể đối mặt với bất kỳ viễn cảnh nào trong số đó.

Anh biết, đây là quyết định cuối cùng. Quyết định không gõ cửa này sẽ là điểm mấu chốt, định hình sự trầm mặc, cô độc và vết sẹo vĩnh viễn trong trái tim anh sau này. Nỗi sợ hãi bị thương hại hoặc nhìn thấy Lê An xa lạ sẽ ám ảnh anh, khiến anh càng trở nên khép kín và trầm mặc hơn. Sự bất lực và tuyệt vọng của anh tại ngưỡng cửa này báo hiệu cho việc anh sẽ rời thị trấn trong nỗi đau đớn tột cùng, không còn hy vọng nào. Anh đã hoàn toàn chấp nhận số phận đau đớn của mình. Trần Hạo từ từ quay lưng lại, từng bước chân nặng nề như đeo chì, hòa mình vào màn sương đêm dày đặc, để lại sau lưng cánh cửa gỗ cũ kỹ, và cả một tình yêu đã mãi mãi hóa thành tiếc nuối, không lời.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free