Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 789: Giọng Nói Lý Trí: Hạnh Phúc Của Em, Nỗi Đau Của Anh

Trần Hạo đứng đó, thân ảnh anh như một bức tượng tạc từ nỗi tuyệt vọng, hòa vào màn sương đêm dày đặc, lạnh lẽo. Anh đã quay lưng lại với cánh cửa gỗ cũ kỹ kia, nhưng đôi chân anh vẫn còn chôn chặt xuống nền đất ẩm ướt, không thể nhấc lên để thực sự rời đi. Từng thớ thịt, từng sợi dây thần kinh trong cơ thể anh đều căng cứng, chống cự lại ý chí muốn bước tiếp. Anh cảm nhận rõ ràng cái lạnh buốt từ không khí đang len lỏi qua lớp áo mỏng, thấm sâu vào xương tủy, nhưng đó chỉ là một phần nhỏ so với cái lạnh giá đang đóng băng trái tim anh. Hơi thở anh nặng nề, mỗi nhịp thở phả ra một làn khói trắng đục, tan biến nhanh chóng vào khoảng không vô định, giống như những hy vọng mong manh cuối cùng trong lòng anh.

Ánh trăng đã lặn hẳn, để lại thị trấn chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ còn ánh sáng yếu ớt từ những cột đèn đường xa xăm hắt lên, tạo thành những vệt sáng lờ mờ, ảo não, không đủ sức xua đi sự u ám đang bao trùm. Những bóng đổ dài, méo mó, in hình trên mặt đường loang lổ sương đêm, tựa như những hình hài quái dị của những nỗi dằn vặt đang bủa vây tâm trí anh. Tiếng côn trùng đêm đã im bặt từ lâu, nhường chỗ cho một sự im lặng tuyệt đối, đến mức anh có thể nghe rõ tiếng máu chảy trong huyết quản mình, tiếng trái tim đang đập những nhịp đập nặng nề, mỏi mệt. Thỉnh thoảng, một cơn gió nhẹ lướt qua, làm xào xạc những tán lá cây bàng cổ thụ trước sân nhà Lê An, âm thanh đó trong tai anh nghe như một tiếng than khóc não nề, ai oán cho một tình yêu đã lỡ làng.

Trần Hạo nhắm nghiền mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đau đớn vừa hiện ra trong tâm trí. Anh đã hình dung đủ mọi kịch bản: sự tức giận, sự xa lạ, và tàn nhẫn nhất là ánh mắt thương hại của Lê An. Tất cả đều là những nhát dao sắc lẹm, cứa vào tận cùng linh hồn anh. Anh mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào hư không. Dù đã quay lưng, cánh cửa ấy vẫn như một nam châm vô hình, hút lấy mọi sự chú ý, mọi cảm xúc của anh. Nó không chỉ là một cánh cửa gỗ đơn thuần, mà là ranh giới giữa hai thế giới, giữa quá khứ và hiện tại, giữa điều anh khát khao và điều anh phải chấp nhận.

Một câu hỏi không lời bỗng vang vọng trong đầu anh, khô khốc và cay đắng: "Không có kịch bản nào chấp nhận được... vậy thì sao? Cứ thế này ư?" Anh vẫn đứng đây, bất động, một kẻ lạc lõng trong màn đêm của chính mình. Anh không thể gõ cửa, nhưng anh cũng không thể rời đi. Anh như một con thuyền bị mắc cạn giữa dòng sông, không thể tiến, cũng chẳng thể lùi. Nỗi đau đã biến thành sự tê dại, nhưng trong cái tê dại ấy, một dòng điện ngầm của sự dằn vặt vẫn âm ỉ chảy, thiêu đốt anh từ bên trong.

Đúng lúc đó, một giọng nói lý trí, lạnh lùng và cương quyết, vang lên trong tâm trí Trần Hạo. Nó không phải là tiếng nói của sự hối tiếc hay tình yêu, mà là tiếng nói của sự thật phũ phàng, của trách nhiệm và của sự buông bỏ.

“Mày định làm gì? Phá vỡ tất cả sao?” Giọng nói ấy vang vọng, sắc bén như một lưỡi kiếm xuyên thẳng vào lồng ngực anh. Nó không cho phép anh lẩn tránh, không cho phép anh yếu đuối. “Cô ấy đã bình yên rồi. Bình yên mà mày đã không thể cho cô ấy.”

Từng lời, từng chữ của giọng nói ấy như những cú tát thẳng vào mặt Trần Hạo. Anh siết chặt bàn tay thành nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, đau rát. Nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần đang bóp nghẹt anh. Giọng nói ấy đúng. Lê An đã tìm thấy sự bình yên. Một sự bình yên không có anh, một sự bình yên mà anh, với tất cả sự ích kỷ của mình, đã không thể mang lại. Anh đã có cơ hội, đã có rất nhiều cơ hội, nhưng anh đã chọn cách im lặng, chọn cách lẩn tránh. Và giờ đây, khi cô đã bước tiếp, anh lại xuất hiện như một bóng ma của quá khứ, một kẻ phá bĩnh không mời mà đến.

"Bình yên... Cô ấy xứng đáng với sự bình yên đó." Trần Hạo lẩm bẩm, môi anh run rẩy. Anh hình dung lại ánh mắt của Lê An trong những lần gặp gỡ trước đây, ánh mắt đã từng chứa đựng sự chờ đợi, rồi dần chuyển sang mệt mỏi, và cuối cùng là sự chấp nhận tĩnh lặng. Cô đã không oán trách, không than vãn. Cô chỉ đơn giản là mỉm cười và bước đi. Anh nhận ra rằng, dù cho anh có nói gì, làm gì vào lúc này, anh cũng chỉ là một vết gợn, một sự phiền nhiễu không đáng có trong cuộc sống bình yên mà cô đã dày công xây dựng.

Cánh cửa nhà Lê An vẫn khép chặt, ánh đèn duy nhất trong nhà đã tắt từ rất lâu, giờ đây chỉ còn là một khối đen im lìm, lạnh lẽo. Nó như một biểu tượng cho sự khép lại của một chương đời, một lời từ chối không cần lời nói. Anh biết, nếu anh gõ cửa, anh không chỉ phá vỡ giấc ngủ của Lê An, mà còn phá vỡ cái vỏ bọc bình yên mà cô đã cố gắng tạo dựng cho mình. Anh sẽ khiến cô phải đối mặt với một quá khứ mà cả hai đã cố gắng chôn vùi. Anh sẽ khiến cô phải lựa chọn, phải dằn vặt, và anh không có quyền làm điều đó.

Giọng nói lý trí lại vang lên, lần này trầm hơn, nhưng vẫn đầy uy lực: “Mày có nghĩ đến hạnh phúc của cô ấy không? Hay chỉ nghĩ đến nỗi đau của bản thân mình?” Câu hỏi đó như một mũi tên tẩm độc, cắm thẳng vào tim Trần Hạo. Anh cúi gằm mặt xuống, cảm thấy một sự nhục nhã tột cùng. Anh đã luôn tự cho mình là người yêu Lê An sâu đậm nhất, nhưng hóa ra, anh chỉ đang đắm chìm trong nỗi đau và sự hối tiếc của bản thân, mà quên đi rằng Lê An cũng có quyền được hạnh phúc, được bình yên, dù không có anh.

Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại tất cả những cảm xúc đang cuộn trào trong lồng ngực. Mùi đất ẩm sau cơn mưa nhẹ và mùi lá khô mục ruỗng trong không khí lạnh buốt của đêm khuya chợt ùa vào cánh mũi, mang theo một nỗi cô đơn quặn thắt. Anh cảm nhận được sự hiện hữu của thời gian, thứ mà anh đã từng chạy đua, từng bỏ lỡ, giờ đây lại đang trôi đi một cách tàn nhẫn, mang theo cả những cơ hội cuối cùng của anh. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của anh, biểu tượng của sự thành công nơi thành phố, giờ đây dường như vô nghĩa trước khoảnh khắc định mệnh này. Nó chỉ là một vật vô tri, chứng kiến sự tan vỡ của một trái tim, sự kết thúc của một giấc mơ. Nó nhắc nhở anh rằng thời gian không chờ đợi ai, và anh đã "chậm một nhịp" quá lâu.

Trần Hạo mở mắt, nhìn về phía xa xăm, nơi màn sương đêm đang dần tan đi, nhường chỗ cho những vệt sáng lờ mờ của bình minh sắp sửa ló dạng. Anh biết, đây là khoảnh khắc cuối cùng. Khoảnh khắc anh phải đưa ra quyết định, không phải cho bản thân, mà là cho Lê An. Anh phải buông bỏ. Buông bỏ không phải là kết thúc tình yêu, mà là chấp nhận rằng tình yêu ấy không thể có một cái kết hạnh phúc cho cả hai, và hạnh phúc của người mình yêu quan trọng hơn bất cứ điều gì.

Anh vẫn đứng đó, bất động, thân ảnh hòa vào bóng đêm. Cánh cửa nhà đã khép chặt, ánh sáng duy nhất đã tắt từ lâu, giờ đây chỉ còn là một khối đen im lìm. Ánh trăng mờ nhạt chỉ đủ để tạo ra những bóng đổ kỳ dị, càng làm tăng thêm vẻ cô độc của anh. Hơi thở anh nặng nề, phả ra làn khói trắng trong không khí lạnh buốt. Bàn tay anh run rẩy, siết chặt thành nắm đấm, nhưng không còn chút sức lực nào để giơ lên gõ cửa. Anh biết, nếu anh làm điều đó, anh sẽ phá vỡ sự bình yên mà Lê An đã khó khăn lắm mới tìm thấy. Anh sẽ là kẻ ích kỷ, là kẻ phá hoại. Và điều đó, anh không thể cho phép mình làm.

***

Trong tâm trí Trần Hạo, một thước phim khác bỗng hiện lên, không phải là những kịch bản đau đớn anh tự vẽ ra, mà là một viễn cảnh rạng rỡ, sống động như thật. Nó không phải là một giấc mơ, mà là một sự tưởng tượng rõ nét đến từng chi tiết, như để khẳng định cho anh thấy sự bình yên mà Lê An đang có.

Anh thấy Lê An, rạng rỡ trong bộ váy cưới trắng tinh khôi, mái tóc đen nhánh được búi cao, điểm xuyết vài nhành hoa nhỏ li ti, mang đến vẻ đẹp thanh khiết, thoát tục. Nụ cười của cô, nụ cười mà anh đã từng ao ước sẽ mãi mãi dành cho riêng mình, giờ đây rạng rỡ hơn bao giờ hết, không một chút gợn buồn hay tiếc nuối. Ánh mắt cô long lanh niềm hạnh phúc, như những vì sao lấp lánh trong đêm. Cô đứng đó, tự tin và bình yên, một vẻ đẹp trưởng thành, viên mãn mà anh chưa từng được chứng kiến.

Bên cạnh cô là Nguyễn Hoàng Huy, chú rể của cô. Anh ta nắm tay Lê An thật chặt, bàn tay to lớn, ấm áp bao bọc lấy bàn tay nhỏ bé của cô, như một lời hứa hẹn về sự che chở, bảo bọc trọn đời. Ánh mắt Hoàng Huy tràn đầy yêu thương, sự trân trọng và một niềm tự hào khó tả. Anh ta nhìn Lê An như nhìn thấy cả thế giới của mình, một ánh mắt mà Trần Hạo biết rằng anh đã không thể dành cho cô vào những năm tháng thanh xuân. Họ đang khiêu vũ nhẹ nhàng trên một sân khấu được trang trí lộng lẫy, ánh đèn vàng ấm áp chiếu rọi, tạo nên một không gian lãng mạn, tràn ngập tình yêu. Vòng tay Hoàng Huy ôm lấy eo Lê An, kéo cô sát vào lòng, mỗi bước chân của họ đều hòa hợp, uyển chuyển, tạo nên một bức tranh hoàn hảo về hạnh phúc bình dị, về một cuộc sống mới, bình yên và ổn định mà Lê An xứng đáng có được. Tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên, du dương như một khúc ca hạnh phúc, mặc dù Trần Hạo chỉ nghe thấy nó trong tưởng tượng của mình, nhưng nó vẫn đủ sức làm trái tim anh thắt lại.

Hình ảnh ấy quá đỗi chân thực, quá đỗi rạng rỡ, đến mức Trần Hạo cảm thấy như mình đang đứng đó, chứng kiến tất cả. Không có sự tức giận, không có sự trách móc. Chỉ có sự bình yên. Sự bình yên mà anh đã bỏ lỡ, sự bình yên mà anh đã không thể mang lại cho cô. Mùi hương của hoa cưới, mùi nến thơm, mùi của một khởi đầu mới, tất cả đều hiện rõ mồn một trong tâm trí anh, như một lời khẳng định không thể chối cãi về hiện thực.

Giọng nói lý trí lại vang lên, lần này nhẹ nhàng hơn, nhưng sức nặng của nó vẫn đè nén lên từng thớ thịt của Trần Hạo. “Nhìn xem, cô ấy đang hạnh phúc. Hạnh phúc mà mày đã không thể mang lại. Mày có quyền gì để phá vỡ nó?”

Câu hỏi ấy không chỉ là một lời nhắc nhở, mà là một lời phán xét. Trần Hạo cảm thấy lồng ngực mình đau nhói, như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh rạng rỡ ấy, nhưng nó càng trở nên rõ nét hơn, như một nhát dao đâm thẳng vào lồng ngực anh, sâu sắc và tàn nhẫn. Đó là một nỗi đau ngọt ngào, bởi vì nó là nỗi đau của sự chấp nhận, của sự buông bỏ.

"Hạnh phúc này... không có anh," Trần Hạo thì thầm, giọng anh nghẹn lại, khô khốc. "Nhưng nó là của em. Em xứng đáng với điều đó."

Anh biết, anh không có quyền phá vỡ hạnh phúc này. Anh đã bỏ lỡ cơ hội của mình từ rất lâu rồi. Khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An đã được tạo ra không phải bởi không gian địa lý, mà bởi chính sự chần chừ, sự e dè của anh. Anh đã không dám nói, không dám làm, và giờ đây, anh phải chấp nhận hậu quả. Giọng nói lý trí trong anh tiếp tục: “Hạnh phúc của cô ấy không phải là gánh nặng của mày. Đó là lựa chọn của cô ấy, và mày phải tôn trọng điều đó.”

Trần Hạo cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực đang xâm chiếm lấy cơ thể và tâm trí anh. Anh đã chiến đấu với chính mình quá lâu, vật lộn với những kịch bản, với những nỗi sợ hãi, với những hy vọng hão huyền. Giờ đây, hình ảnh Lê An rạng rỡ bên Nguyễn Hoàng Huy đã dập tắt tất cả. Nó không phải là sự ghen tuông, mà là sự chấp nhận một cách đau đớn. Anh nhận ra rằng, điều anh có thể làm tốt nhất cho Lê An vào lúc này, chính là rời đi. Rời đi trong im lặng, để cô có thể tiếp tục cuộc đời bình yên của mình, không bị anh làm xáo trộn.

Khuôn mặt Lê An trong tưởng tượng của anh vẫn rạng ngời, không một chút lo âu, không một chút dấu vết của sự tiếc nuối hay dằn vặt. Đó là điều mà anh đã không thể mang lại cho cô, một sự bình yên tuyệt đối. Anh đã từng là một phần trong tuổi thơ của cô, đã từng là "thanh mai trúc mã" của cô, nhưng anh đã không dám bước qua ranh giới của tình bạn để trở thành người đàn ông mà cô cần. Anh đã "chậm một nhịp" quá lâu, và cái giá phải trả là cả một đời tiếc nuối.

Anh lại nhắm mắt, và trong bóng tối của đôi mắt nhắm nghiền, hình ảnh ấy vẫn hiển hiện, rõ nét đến từng đường nét. Nụ cười của Lê An, ánh mắt yêu thương của Hoàng Huy, và không khí hạnh phúc tràn ngập. Nó không còn là một nỗi đau cắt cứa, mà là một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng, như một vết sẹo vĩnh viễn sẽ hằn sâu trong trái tim anh. Anh biết rằng, dù thời gian có trôi qua bao lâu, hình ảnh này sẽ luôn là lời nhắc nhở về "nếu như ngày đó", về những gì anh đã đánh mất. Nó sẽ là cả nỗi day dứt lẫn một sự an ủi kỳ lạ: rằng cô đã hạnh phúc, dù hạnh phúc ấy không có anh.

Trần Hạo mở mắt, nhìn về phía cánh cửa một lần cuối cùng. Nó vẫn im lìm, vẫn khép chặt. Nhưng giờ đây, cái nhìn của anh đã khác. Không còn là sự giằng xé, không còn là hy vọng mong manh. Chỉ còn là sự buông bỏ. Anh hiểu rằng, tình yêu không chỉ là sự chiếm hữu, mà còn là sự mong cầu hạnh phúc cho người mình yêu, dù cho hạnh phúc đó không thuộc về mình. Và anh, dù đau đớn tột cùng, cũng phải chấp nhận điều đó. Anh phải để Lê An đi. Anh phải để cô sống cuộc đời của cô, một cuộc đời không có bóng dáng của anh, một cuộc đời mà anh đã vô tình lỡ mất.

***

Với đôi vai run rẩy và trái tim tan nát, Trần Hạo từ từ xoay người, quay lưng lại hoàn toàn với ngôi nhà của Lê An. Mỗi bước chân là một nhát cứa vào tâm hồn anh, là sự chấp nhận cho một cuộc đời không thể nào có Lê An nữa. Anh bước đi trên con đường làng quen thuộc, con đường đã chứng kiến biết bao kỷ niệm của hai người, từ những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ, đến những lời hứa thầm lặng. Nhưng giờ đây, nó trở nên xa lạ và vô tận dưới những bước chân nặng nề của anh.

Bóng anh đổ dài, cô độc trên con đường vắng, như một linh hồn lạc lối trong màn đêm. Ánh sáng yếu ớt từ những cột đèn đường thưa thớt không đủ sức làm rõ hình hài anh, chỉ đủ để tạo ra một cái bóng chập chờn, mờ ảo, càng làm tăng thêm vẻ thê lương, bất lực. Sương đêm càng lúc càng dày đặc, những hạt li ti đọng lại trên mái tóc, trên vai áo anh, thấm vào da thịt, mang theo cái lạnh thấu xương. Anh cảm nhận rõ ràng mùi đất ẩm, mùi lá khô mục rữa dưới chân, mùi của sự cũ kỹ và tàn phai, hòa lẫn với mùi sương đêm đặc trưng của thị trấn nhỏ ven sông. Tất cả những mùi hương ấy, vốn thân thuộc, giờ đây lại mang một vị đắng chát của sự chia ly.

Tiếng gió đêm xào xạc qua những rặng tre rì rào hai bên đường nghe như những lời than thở, những lời vĩnh biệt. Đâu đó trong màn đêm, tiếng chó sủa xa xăm, vang vọng, nghe như một tiếng gọi ai oán, một lời nhắc nhở về sự cô độc của anh trong khoảnh khắc này. Trần Hạo không ngoảnh đầu lại. Anh biết, một khi đã quay đi, sẽ không còn đường quay lại nữa. Khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An giờ đây đã trở thành một vực sâu thăm thẳm, không thể nào vượt qua.

Bàn tay anh siết chặt, rồi lại buông lỏng, như muốn bấu víu lấy chút hy vọng cuối cùng, nhưng cuối cùng cũng chỉ là sự bất lực. Anh cảm thấy như có một sợi dây vô hình đang kéo anh về phía sau, về phía ngôi nhà đã bỏ lại, về phía quá khứ, nhưng anh vẫn phải bước đi. Mỗi bước chân là một nỗ lực phi thường, một sự đấu tranh dữ dội giữa lý trí và con tim. Lý trí mách bảo anh rằng anh phải buông tay, rằng Lê An xứng đáng với hạnh phúc bình yên, nhưng con tim anh thì vẫn gào thét, vẫn muốn quay lại, muốn níu giữ lấy những gì đã mất.

Anh lẩm bẩm, giọng nói khô khốc, lạc lõng trong màn đêm: “Tạm biệt, tình yêu của anh. Chúc em hạnh phúc... dù anh không thể là một phần trong đó.” Đó là lời nói không thành, một lời vĩnh biệt thầm kín, chỉ mình anh nghe thấy. Nó không phải là một lời hứa, mà là một lời chấp nhận số phận, một lời buông bỏ đầy đau đớn.

Anh bước đi chậm rãi, nặng nề, như thể đôi chân anh đang kéo theo cả một gánh nặng ngàn cân của những tiếc nuối và dằn vặt. Ánh đèn đường lờ mờ chiếu rọi lên bóng anh, khiến anh càng thêm đơn độc. Anh không biết mình sẽ đi đâu, sẽ về đâu. Thị trấn này, nơi đã từng là mái nhà của những giấc mơ tình yêu, giờ đây đã trở thành một nơi xa lạ, nơi anh không còn thuộc về.

Quyết định buông bỏ này sẽ là vết sẹo vĩnh viễn trong trái tim Trần Hạo, định hình anh trở thành một người đàn ông thành đạt nhưng cô độc, trầm mặc hơn. Sự rời đi này là khởi đầu cho việc anh sẽ vùi mình vào công việc ở thành phố, tìm cách lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn, nhưng không bao giờ có thể lấp đầy được khoảng trống mang tên Lê An. Hình ảnh Lê An hạnh phúc trong tưởng tượng sẽ là điều anh tự an ủi mỗi khi nỗi đau quặn thắt, và cũng là nỗi ám ảnh dai dẳng về "nếu như" trong cuộc đời anh.

Anh bước đi, bỏ lại sau lưng cánh cửa gỗ cũ kỹ, bỏ lại sau lưng cả một tình yêu đã mãi mãi hóa thành tiếc nuối, không lời. Anh để lại những kỷ niệm đẹp đẽ, những giấc mơ dang dở "bên bờ sông cũ" của tuổi thơ. Anh đã "sai một bước", đã "chậm một nhịp", và giờ đây, anh phải chấp nhận "lỡ cả một đời". Bình minh đang dần hé rạng, nhưng trong lòng Trần Hạo, đêm vẫn còn rất dài.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free