Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 790: Cuộc Chiến Trong Linh Hồn: Nỗi Đau Buông Bỏ
Trần Hạo bước đi trên con đường làng quen thuộc, con đường đã chứng kiến biết bao kỷ niệm của hai người, từ những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ, đến những lời hứa thầm lặng. Nhưng giờ đây, nó trở nên xa lạ và vô tận dưới những bước chân nặng nề của anh. Bóng anh đổ dài, cô độc trên con đường vắng, như một linh hồn lạc lối trong màn đêm. Ánh sáng yếu ớt từ những cột đèn đường thưa thớt không đủ sức làm rõ hình hài anh, chỉ đủ để tạo ra một cái bóng chập chờn, mờ ảo, càng làm tăng thêm vẻ thê lương, bất lực. Sương đêm càng lúc càng dày đặc, những hạt li ti đọng lại trên mái tóc, trên vai áo anh, thấm vào da thịt, mang theo cái lạnh thấu xương. Anh cảm nhận rõ ràng mùi đất ẩm, mùi lá khô mục rữa dưới chân, mùi của sự cũ kỹ và tàn phai, hòa lẫn với mùi sương đêm đặc trưng của thị trấn nhỏ ven sông. Tất cả những mùi hương ấy, vốn thân thuộc, giờ đây lại mang một vị đắng chát của sự chia ly. Tiếng gió đêm xào xạc qua những rặng tre rì rào hai bên đường nghe như những lời than thở, những lời vĩnh biệt. Đâu đó trong màn đêm, tiếng chó sủa xa xăm, vang vọng, nghe như một tiếng gọi ai oán, một lời nhắc nhở về sự cô độc của anh trong khoảnh khắc này.
Trần Hạo không ngoảnh đầu lại. Anh biết, một khi đã quay đi, sẽ không còn đường quay lại nữa. Khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An giờ đây đã trở thành một vực sâu thăm thẳm, không thể nào vượt qua. Bàn tay anh siết chặt, rồi lại buông lỏng, như muốn bấu víu lấy chút hy vọng cuối cùng, nhưng cuối cùng cũng chỉ là sự bất lực. Anh cảm thấy như có một sợi dây vô hình đang kéo anh về phía sau, về phía ngôi nhà đã bỏ lại, về phía quá khứ, nhưng anh vẫn phải bước đi. Mỗi bước chân là một nỗ lực phi thường, một sự đấu tranh dữ dội giữa lý trí và con tim. Lý trí mách bảo anh rằng anh phải buông tay, rằng Lê An xứng đáng với hạnh phúc bình yên, nhưng con tim anh thì vẫn gào thét, vẫn muốn quay lại, muốn níu giữ lấy những gì đã mất. Anh lẩm bẩm, giọng nói khô khốc, lạc lõng trong màn đêm: “Tạm biệt, tình yêu của anh. Chúc em hạnh phúc... dù anh không thể là một phần trong đó.” Đó là lời nói không thành, một lời vĩnh biệt thầm kín, chỉ mình anh nghe thấy. Nó không phải là một lời hứa, mà là một lời chấp nhận số phận, một lời buông bỏ đầy đau đớn.
Anh bước đi chậm rãi, nặng nề, như thể đôi chân anh đang kéo theo cả một gánh nặng ngàn cân của những tiếc nuối và dằn vặt. Ánh đèn đường lờ mờ chiếu rọi lên bóng anh, khiến anh càng thêm đơn độc. Anh không biết mình sẽ đi đâu, sẽ về đâu. Thị trấn này, nơi đã từng là mái nhà của những giấc mơ tình yêu, giờ đây đã trở thành một nơi xa lạ, nơi anh không còn thuộc về. Quyết định buông bỏ này sẽ là vết sẹo vĩnh viễn trong trái tim Trần Hạo, định hình anh trở thành một người đàn ông thành đạt nhưng cô độc, trầm mặc hơn. Sự rời đi này là khởi đầu cho việc anh sẽ vùi mình vào công việc ở thành phố, tìm cách lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn, nhưng không bao giờ có thể lấp đầy được khoảng trống mang tên Lê An. Hình ảnh Lê An hạnh phúc trong tưởng tượng sẽ là điều anh tự an ủi mỗi khi nỗi đau quặn thắt, và cũng là nỗi ám ảnh dai dẳng về "nếu như" trong cuộc đời anh. Anh bước đi, bỏ lại sau lưng cánh cửa gỗ cũ kỹ, bỏ lại sau lưng cả một tình yêu đã mãi mãi hóa thành tiếc nuối, không lời. Anh để lại những kỷ niệm đẹp đẽ, những giấc mơ dang dở "bên bờ sông cũ" của tuổi thơ. Anh đã "sai một bước", đã "chậm một nhịp", và giờ đây, anh phải chấp nhận "lỡ cả một đời". Bình minh đang dần hé rạng, nhưng trong lòng Trần Hạo, đêm vẫn còn rất dài.
Mỗi bước chân của Trần Hạo là một nhát dao khứa vào tim anh, không phải nhát dao đầu tiên, mà là đỉnh điểm của một vết thương đã rỉ máu từ rất lâu rồi. Anh đã thua, thua chính mình, thua thời gian, và thua cả định mệnh. Dưới ánh trăng yếu ớt, thân hình anh đổ bóng dài trên con đường đất đã in dấu chân anh từ thuở ấu thơ, giờ đây lại mang một cảm giác xa lạ đến vô cùng. Những hàng cây ven đường xào xạc trong gió đêm, như đang thì thầm những lời ai oán của một mối tình dang dở. Trần Hạo ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh như những giọt nước mắt vô hình của vũ trụ, hay là của chính anh? Nỗi đau của sự buông bỏ dữ dội như nỗi đau khi nhận ra anh đã để mất cô ấy từ rất lâu rồi, một cuộc chiến không cân sức trong tâm hồn anh. Nó không phải là sự mất mát bất ngờ, mà là sự xác nhận cuối cùng cho một sự thật đã luôn hiện hữu.
Anh nhớ về những buổi chiều tan học, anh và Lê An cùng sánh bước trên con đường này, những tiếng cười giòn tan của cô bé Lê An vẫn văng vẳng bên tai anh. Anh nhớ những lần anh cố tình đi chậm lại, chỉ để được nghe cô kể những câu chuyện vu vơ, những ước mơ ngây thơ. Khi đó, anh đã nghĩ rằng thời gian là vô tận, rằng những khoảnh khắc ấy sẽ kéo dài mãi mãi. Anh đã không biết rằng, chính sự chậm chạp của anh, sự chần chừ của anh, đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" giữa hai người, một khoảng cách mà đến bây giờ, anh không thể nào san lấp được nữa. Mùi hoa dạ lý hương thoang thoảng trong gió, ngọt ngào nhưng cũng đầy cay đắng, gợi nhớ về những đêm trăng thanh vắng, khi anh và Lê An ngồi bên bờ sông, nói đủ thứ chuyện trên đời, nhưng không bao giờ dám nói ra những lời thật lòng. "Nếu như ngày đó..." câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, như một lời nguyền rủa, một sự dằn vặt không ngừng. Nếu như ngày đó anh đủ dũng cảm để nói ra, nếu như ngày đó anh không để sự nghiệp lấn át tình cảm, thì có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng không có "nếu như". Chỉ có hiện thực tàn khốc.
Trần Hạo bước đi, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào lồng ngực anh. Anh cố gắng hít thật sâu, nhưng lồng ngực anh như bị bóp nghẹt, không khí dường như cũng đặc quánh lại, mang theo vị mặn chát của nước mắt chưa kịp rơi. Đôi chân anh nặng trĩu, mỗi bước đi là một sự kháng cự của cơ thể, nhưng lý trí anh vẫn thúc đẩy anh tiến về phía trước, rời xa ngôi nhà ấy, rời xa thị trấn này, rời xa tất cả những gì gợi nhớ về Lê An. Anh không muốn nhìn lại, không dám nhìn lại. Anh sợ, sợ rằng nếu nhìn lại, anh sẽ lại thấy hình ảnh Lê An trong bộ váy cưới trắng tinh, đang mỉm cười hạnh phúc bên người đàn ông khác. Anh sợ sẽ lại thấy ánh mắt xa lạ, hay tệ hơn là ánh mắt thương hại mà anh đã hình dung trong đầu. Anh sợ sẽ không thể chịu đựng được.
Anh tiếp tục bước đi, tiếng côn trùng đêm rả rích như những lời than vãn của quá khứ, tiếng chó sủa xa xăm như một lời cảnh báo về tương lai cô độc. Mùi khói rơm rạ còn vương trong không khí, mang theo ký ức về những đêm đông lạnh giá, khi anh và Lê An cùng ngồi bên bếp lửa, kể cho nhau nghe những câu chuyện cổ tích. Giờ đây, những ký ức ấy chỉ còn là những mảnh vỡ, sắc nhọn, cứa vào tâm hồn anh. Anh cúi đầu, cố gắng giấu đi những giọt nước mắt đang chực trào. Anh không muốn ai nhìn thấy sự yếu đuối của anh, sự thất bại của anh. Anh là một người đàn ông thành đạt, một người đàn ông mạnh mẽ. Nhưng trong tình yêu, anh là một kẻ thua cuộc. Một kẻ thua cuộc đã "chậm một nhịp", đã "sai một bước", và giờ đây phải chấp nhận "lỡ cả một đời". Cuộc chiến trong linh hồn anh vẫn tiếp diễn, nhưng anh biết, anh đã thua. Anh phải chấp nhận sự thật nghiệt ngã này.
***
Trần Hạo dừng lại bên bờ sông quen thuộc, nơi anh và Lê An đã từng chia sẻ vô vàn kỷ niệm. Dòng sông vẫn chảy, êm đềm và bất tận, nhưng mọi thứ đã khác. Nước sông đen thẫm dưới ánh trăng mờ nhạt, phản chiếu những vì sao lấp lánh như những viên kim cương vỡ vụn, tạo nên một khung cảnh huyền ảo nhưng cũng đầy xa cách. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đặn và trầm mặc, như nhịp thở của thời gian, cuốn trôi đi tất cả, chỉ để lại những phù sa của ký ức. Đâu đó, tiếng cá quẫy nước tạo ra những vòng tròn đồng tâm trên mặt sông, rồi tan biến vào màn đêm, giống như những hy vọng mong manh trong trái tim anh. Mùi nước sông đặc trưng, mùi phù sa, mùi ẩm của cây cỏ dại ven bờ, tất cả hòa quyện vào nhau, đánh thức những ký ức ngủ vùi trong tâm trí anh. Bầu không khí mênh mông, tĩnh lặng, gợi lên những hoài niệm ngọt ngào nhưng cũng đầy cay đắng.
Anh nhìn dòng nước trôi, và những hình ảnh quá khứ ùa về như những con sóng nhỏ vỗ vào bờ tâm trí anh. Anh nhớ lại những lần mình đã chần chừ, những lời anh đã không nói, những hành động anh đã không làm. "Năm đó, khi anh lên thành phố, khi anh chọn sự nghiệp thay vì một lời hứa. Khi những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại... Anh đã đánh mất em từ những khoảnh khắc ấy, không phải bây giờ, khi em sắp là vợ người khác." Giọng nói nội tâm của anh vang lên, khô khốc và đầy hối tiếc. Anh đã từng nghĩ rằng sự thành công trong sự nghiệp sẽ mang lại cho anh mọi thứ, sẽ đủ để anh trở về và giành lấy Lê An. Nhưng anh đã lầm. Tình yêu không chờ đợi. Hạnh phúc không chờ đợi.
Anh đứng lặng, nhìn dòng sông, tay nắm chặt, rồi buông thõng, như buông bỏ tất cả những hy vọng cuối cùng. Dòng sông này vẫn vậy, chỉ có con người là đổi thay. Hoặc đúng hơn, chỉ có anh là mãi chần chừ, để rồi đánh mất tất cả. Giờ đây, nỗi đau buông bỏ này chỉ là sự xác nhận cho một sự thật đã hiển nhiên từ rất lâu. Nó không phải là một mất mát mới, mà là sự chấp nhận một vết thương đã có từ thưở ban đầu. Anh nhớ về những buổi chiều hoàng hôn, anh và Lê An thường ngồi "bên bờ sông cũ" này, ngắm nhìn mặt trời lặn, vẽ ra những viễn cảnh tương lai tươi đẹp. Anh đã từng hứa sẽ luôn ở bên cô, sẽ bảo vệ cô. Nhưng cuối cùng, chính anh lại là người rời đi, là người để cô một mình đối mặt với những trống trải.
Tiếng gió thổi rít qua những bụi tre ven sông, mang theo cái lạnh cắt da thịt. Anh rùng mình, không phải vì cái lạnh bên ngoài, mà vì cái lạnh giá trong tâm hồn. Cái lạnh của sự cô độc, của sự hối tiếc không nguôi. Anh đã từng tự tin rằng mình có thể quay lại bất cứ lúc nào, rằng tình cảm của Lê An dành cho anh là vĩnh cửu. Nhưng anh đã quên rằng, con người cần được quan tâm, cần được yêu thương, cần một bến đỗ an yên. Và anh đã không cho cô điều đó. Anh đã để cô chờ đợi quá lâu, để cô mỏi mòn trong "khoảng cách vô hình" mà anh đã tạo ra.
Trần Hạo khẽ nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đau đớn đang giày vò anh. Anh thấy Lê An mỉm cười, đôi mắt lấp lánh như mặt sông dưới ánh trăng. Anh thấy Lê An e ấp dựa vào vai anh, những câu chuyện thì thầm bay theo gió. Anh thấy Lê An tiễn anh lên xe đi thành phố, ánh mắt cô đầy lưu luyến nhưng cũng có chút gì đó cam chịu. Anh đã hứa "không quên em", nhưng liệu anh có giữ lời hứa ấy không, hay anh chỉ nhớ về cô như một ký ức đẹp đẽ của tuổi thơ? Và liệu lời hứa ấy có đủ để giữ chân cô lại, khi anh cứ mãi "chậm một nhịp"?
Anh mở mắt ra, nhìn về phía đông, nơi bình minh đang bắt đầu hửng sáng nhẹ. Những vệt màu hồng cam bắt đầu lan dần trên nền trời xám xịt, báo hiệu một ngày mới sắp đến. Một ngày mới của Lê An, với một cuộc đời mới, một gia đình mới. Còn anh, anh sẽ tiếp tục với bóng tối của riêng mình. Cái cảm giác tê dại trong trái tim anh không còn là sự đau đớn tột cùng, mà là một sự chấp nhận lặng lẽ, một sự cam chịu số phận. Anh đã mất cô ấy. Anh đã mất cô ấy từ rất lâu rồi, không phải chỉ đêm nay. Và nỗi đau buông bỏ này, nó chỉ là dấu chấm hết cho một câu chuyện đã kết thúc từ trước khi nó kịp bắt đầu một cách trọn vẹn. Anh xoay người, rời xa bờ sông, rời xa những ký ức, rời xa tất cả những gì thuộc về "nếu như ngày đó".
***
Trần Hạo bước ra khỏi rìa thị trấn, nơi những ngôi nhà dần thưa thớt, nhường chỗ cho những cánh đồng rộng lớn và con đường lớn hơn dẫn ra quốc lộ. Sương xuống dày đặc, trắng xóa cả một khoảng không gian, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo, hư ảo, như một giấc mơ không có thật. Trời lạnh cắt da thịt, từng cơn gió thổi qua mang theo hơi nước và cái lạnh buốt của sáng sớm, thấm sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu của anh. Sự tĩnh lặng tuyệt đối của thị trấn chìm trong giấc ngủ bao trùm lấy anh, chỉ còn tiếng bước chân của Trần Hạo vang vọng trên nền sỏi đá, khô khốc và đơn độc. Mùi sương đêm, mùi cỏ dại, mùi không khí trong lành của vùng quê, tất cả đều quen thuộc nhưng giờ đây lại mang một vẻ hiu quạnh, một cảm giác chia ly và sự kết thúc.
Anh không quay đầu nhìn lại ngôi làng lần nào nữa. Mỗi bước chân là một sự đoạn tuyệt, một lời thề ngầm với chính mình rằng anh sẽ không bao giờ để cảm xúc lấn át lý trí như vậy nữa. Anh đã học được bài học đắt giá nhất trong cuộc đời. Nỗi đau của sự buông bỏ hiện tại hòa quyện với nỗi đau nhận ra anh đã để mất Lê An từ rất lâu rồi, tạo thành một vết thương không thể lành trong trái tim anh. Cuộc chiến trong linh hồn anh đã kết thúc, nhưng không có người thắng cuộc, chỉ có một trái tim tan nát và một tương lai đầy trống rỗng.
Trong màn sương mờ mịt, anh hình dung ra cảnh Lê An trong bộ váy cưới trắng tinh, bước vào lễ đường, mỉm cười hạnh phúc. Anh hình dung ra tiếng hò reo chúc mừng của mọi người, ánh mắt lấp lánh của cô khi trao lời thề nguyện. Anh biết, đó là hạnh phúc của cô, và anh sẽ không có mặt ở đó. Anh sẽ giữ khoảng cách tuyệt đối, chỉ nghe ngóng tin tức từ xa, giữ lại cho mình chút tự trọng cuối cùng. Nỗi đau này sẽ là vết sẹo vĩnh viễn, nhưng cũng sẽ là động lực, hoặc gánh nặng, thúc đẩy anh trong sự nghiệp. Anh sẽ vùi mình vào công việc, tìm cách lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn, nhưng anh biết, sẽ không bao giờ có thể lấp đầy được khoảng trống mang tên Lê An.
Ánh sáng lờ mờ của bình minh sắp ló dạng, hứa hẹn một ngày mới nhưng đầy đau khổ cho anh. Những tia nắng đầu tiên bắt đầu xuyên qua màn sương, vẽ lên những vệt sáng yếu ớt trên con đường phía trước. Nó giống như một con đường hầm tối tăm, và cuối đường, anh thấy một chấm sáng nhỏ, nhưng anh không biết liệu chấm sáng ấy có phải là hy vọng hay chỉ là ảo ảnh. Anh đã "sai một bước", đã "chậm một nhịp", và giờ đây, anh phải chấp nhận "lỡ cả một đời". Không còn "nếu như", không còn "giá như". Chỉ còn sự thật trần trụi, và nỗi đau này, anh phải học cách sống chung với nó.
Trần Hạo tiếp tục bước đi, bóng dáng hòa vào màn sương sớm, tiến về phía con đường dẫn ra thành phố, không còn một chút do dự, chấp nhận hoàn toàn số phận đã định. Mỗi bước chân của anh là một lời khẳng định cho sự lựa chọn đau đớn này. Anh bỏ lại sau lưng những kỷ niệm "bên bờ sông cũ", những "lời nói không thành" và cả một tình yêu vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Anh bước đi, mang theo một "khoảng cách vô hình" giữa anh và hạnh phúc, một khoảng cách mà anh đã tự tạo ra, và giờ đây, anh phải tự mình vượt qua nó, một mình.
Màn sương dần tan, lộ ra một ngày mới đã bắt đầu. Nhưng đối với Trần Hạo, đêm vẫn còn rất dài, và sự cô độc, trầm mặc sẽ là người bạn đồng hành của anh trên chặng đường phía trước. Anh sẽ trở thành một người đàn ông thành đạt, nhưng trái tim anh sẽ mãi mãi mang một vết sẹo không bao giờ lành, một vết sẹo mang tên Lê An, và nỗi ám ảnh dai dẳng về những gì đã "chậm một nhịp".
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.