Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 791: Ánh Sáng Huyễn Hoặc Cuối Cùng
Trần Hạo bước đi trên con đường quốc lộ, bỏ lại thị trấn phía sau. Từng bước chân của anh nặng nề, cơ thể mỏi mệt rã rời sau một đêm dài đằng đẵng của sự dằn vặt và đấu tranh nội tâm, nhưng tâm trí anh lại không hề ngơi nghỉ. Nó vẫn không ngừng làm việc, lật giở từng trang ký ức, cố gắng tìm kiếm, đào bới, dù chỉ là một mẩu vụn nhỏ nhoi nhất của hy vọng. Anh không thể chấp nhận sự thật một cách dễ dàng, rằng mọi thứ đã kết thúc, rằng anh đã buông tay. Một phần trong anh vẫn muốn níu giữ, muốn bám víu vào bất kỳ sợi dây mong manh nào, bất kể nó có ảo tưởng đến đâu.
Con đường vắng lặng trong màn đêm, chỉ có tiếng gió rít qua tai anh, mang theo hơi lạnh buốt giá của sương sớm. Tiếng côn trùng rả rích đâu đó trong những bụi cây ven đường, và tiếng gà gáy xa xa từ những ngôi nhà còn chìm trong giấc ngủ, báo hiệu một ngày mới đang tới gần. Ánh sáng mờ ảo của những ngọn đèn đường thưa thớt cố gắng xé toang màn đêm, nhưng chỉ tạo nên những vệt sáng yếu ớt, không đủ để xua đi bóng tối bao trùm. Thị trấn nhỏ bé mà anh vừa rời đi giờ đã chìm vào màn sương dày đặc phía sau lưng, chỉ còn là một chấm mờ nhạt trong tầm mắt, một hồi ức đang dần lùi xa.
Anh vuốt mặt, cảm nhận sự lạnh lẽo của làn da và sự mệt mỏi hằn sâu trong từng thớ thịt. Ánh mắt anh vô định nhìn về phía trước, nơi con đường quốc lộ dài hun hút dẫn tới một thành phố xa lạ, nơi anh sẽ vùi mình vào công việc để quên đi tất cả. Nhưng quên sao được? Mỗi bước chân lại đưa anh xa Lê An hơn một chút, mỗi khoảnh khắc lại làm hiện thực trở nên rõ ràng hơn. Tuy vậy, trong sâu thẳm, trái tim anh vẫn cố chấp không chịu khuất phục.
Anh tự hỏi, liệu có phải... một lần nào đó, Lê An cũng từng nhìn anh như vậy, với một chút chờ đợi, một chút hy vọng mong manh? Hay tất cả chỉ là ảo ảnh do anh tự vẽ ra, một lời biện minh yếu ớt cho sự hèn nhát, chậm trễ của chính mình? Anh dừng lại, hít một hơi thật sâu, không khí lạnh lẽo tràn vào lồng ngực, mang theo mùi sương đêm ngai ngái, mùi khói bụi từ những chiếc xe tải thưa thớt vừa lướt qua, và cả mùi cỏ dại mọc ven đường. Tất cả những mùi hương quen thuộc của vùng quê này, nay lại trở nên xa lạ, thấm đẫm vị của sự chia ly.
Trần Hạo nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm, lục lọi trong hòm ký ức. Anh muốn tìm một khoảnh khắc, một ánh mắt, một nụ cười, một cử chỉ dù nhỏ bé đến mấy, để anh có thể bám víu vào đó, để tự lừa dối mình rằng anh đã từng có một cơ hội, rằng cô ấy cũng đã từng đợi anh, rằng không phải tất cả chỉ là do anh tự mình ảo tưởng. Anh muốn tìm một bằng chứng, dù mong manh đến mấy, cho thấy tình yêu này không phải hoàn toàn đơn phương, rằng "lời nói không thành" của anh không phải là vô nghĩa.
Trong thính giác của anh, tiếng gió đêm rít qua tai, tiếng côn trùng rả rích, tiếng gà gáy xa xa, tiếng xe cộ thưa thớt trên quốc lộ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản nhạc buồn bã, day dứt. Anh cảm nhận rõ sự lạnh lẽo của đêm đang thấm vào tận xương tủy, đôi vai anh trĩu nặng, và bàn tay anh nắm chặt lấy không khí, như thể đang cố gắng nắm giữ một điều gì đó đã tuột mất. Trái tim anh đau nhói, một nỗi đau không còn là sự giằng xé dữ dội mà là một sự nhức nhối âm ỉ, dai dẳng. Anh hình dung ra hình ảnh thị trấn dần xa mờ trong sương, và trong tâm trí, hình ảnh ánh mắt, nụ cười của Lê An lại hiện lên, rõ nét đến ám ảnh.
Mỗi bước chân của anh là một sự đoạn tuyệt, một lời thề ngầm với chính mình rằng anh sẽ không bao giờ để cảm xúc lấn át lý trí như vậy nữa. Anh đã học được bài học đắt giá nhất trong cuộc đời. Nỗi đau của sự buông bỏ hiện tại hòa quyện với nỗi đau nhận ra anh đã để mất Lê An từ rất lâu rồi, tạo thành một vết thương không thể lành trong trái tim anh. Cuộc chiến trong linh hồn anh đã kết thúc, nhưng không có người thắng cuộc, chỉ có một trái tim tan nát và một tương lai đầy trống rỗng. Anh tiếp tục bước đi, nhưng tâm trí anh vẫn mắc kẹt, vẫn cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng hão huyền, một lý do để quay đầu lại, dù chỉ một lần cuối cùng.
***
Trong màn sương mờ của ký ức, một hình ảnh chợt ùa về, rõ nét đến kinh ngạc, như thể nó vừa mới xảy ra ngày hôm qua. Đó là một đêm trăng thanh vằng vặc "bên bờ sông cũ" của thị trấn, nơi những kỷ niệm tuổi thơ của anh và Lê An đã được dệt nên. Không khí đêm ấy thật mát mẻ, những cơn gió nhẹ mơn man qua tóc, mang theo mùi nước sông trong lành và mùi cỏ cây xanh mướt. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, hòa cùng tiếng dế kêu rả rích và tiếng lá cây xào xạc trong gió, tạo nên một bản giao hưởng dịu êm của thiên nhiên. Bầu không khí thật yên bình, lãng mạn, nhưng giờ đây, trong tâm trí Trần Hạo, nó lại tràn ngập hoài niệm đau buồn.
Anh và Lê An ngồi cạnh nhau trên một phiến đá lớn ven sông, đôi chân đung đưa chạm nhẹ vào làn nước mát lạnh. Ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên nền trời đêm thăm thẳm, rải những vệt sáng bạc lấp lánh xuống mặt sông, vẽ nên một khung cảnh huyền ảo, thơ mộng. Lê An, với mái tóc dài xõa ngang vai, trông thật dịu dàng và thanh khiết dưới ánh trăng. Cô đã từng vô tình dựa vào vai anh, chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi thôi, nhưng đủ để trái tim non nớt của anh ngày ấy loạn nhịp. Hay có một khoảnh khắc khác, cô quay sang nhìn anh rất lâu, ánh mắt ngập ngừng, lấp lánh như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại chỉ mỉm cười nhẹ.
Giờ đây, trong màn đêm hiện tại, khi anh đang bước đi trong nỗi đau đớn, Trần Hạo cố gắng phóng đại khoảnh khắc đó, biến nó thành một tín hiệu, một lời mời gọi mà anh đã ngu ngốc bỏ lỡ. Anh tự hỏi, liệu đó có phải là "tia hy vọng" mà anh đang tìm kiếm không? Liệu ánh mắt ngập ngừng ấy có phải là một lời tỏ tình không nói thành lời, một sự chờ đợi mà anh đã quá vô tâm để nhận ra?
Trong ký ức của anh, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp của Lê An vang lên, nhỏ xíu như tiếng thì thầm của gió: "Anh Hạo này, sau này anh sẽ đi xa lắm phải không?"
Câu hỏi ấy, ngày đó, anh đã trả lời một cách hời hợt, chỉ nghĩ về những ước mơ lớn lao nơi thành phố. Nhưng giờ đây, nó như một nhát dao cứa vào lòng. Lẽ ra lúc đó mình phải nói gì đó... lẽ ra mình phải ôm em vào lòng, phải giữ em lại, phải nói rằng dù đi đâu, anh cũng sẽ không bao giờ rời xa em. Lẽ ra anh phải nói rằng anh yêu em, yêu hơn bất cứ thứ gì trên đời này. Lẽ ra anh phải nắm lấy bàn tay cô, phải nhìn sâu vào đôi mắt ấy và nói rằng anh sẽ không bao giờ đi đâu cả, hoặc nếu có đi, anh cũng sẽ mang cô theo.
Nhưng anh đã không làm thế. Anh chỉ mỉm cười, vỗ nhẹ lên vai cô, và nói những lời hứa hẹn sáo rỗng về một tương lai xa vời. Anh đã để lại "lời nói không thành" của mình, để nó mãi mãi trở thành một vết sẹo trong tâm hồn. Anh đã "chậm một nhịp", chậm cả một đời.
Trần Hạo nhắm chặt mắt lại, cố gắng tái hiện rõ nét từng chi tiết của ký ức, như thể có thể thay đổi kết cục. Anh muốn quay ngược thời gian, muốn sống lại khoảnh khắc ấy, để nói ra tất cả những điều anh đã giữ kín trong lòng. Anh muốn cảm nhận lại cái chạm nhẹ của cô khi dựa vào vai anh, muốn nhìn lại ánh mắt ngập ngừng ấy, để tìm ra một lời giải đáp, một sự xác nhận cho thứ hy vọng hão huyền mà anh đang cố gắng bám víu.
Anh hình dung ra nếu như ngày đó, anh đã đủ dũng cảm. Nếu như anh đã nói ra. Liệu mọi thứ có khác đi không? Liệu bây giờ, anh có đang ở bên cạnh cô, cùng cô đón ánh bình minh đầu tiên của một ngày mới, một ngày mà cô sẽ trở thành vợ của người khác?
Những tia hy vọng mong manh anh vừa tìm thấy trong ký ức tan biến dần như sương khói khi thực tại ùa về. Anh mở mắt, và cái lạnh lẽo của đêm, tiếng gió rít bên tai, mùi khói bụi khô khan lại bao trùm lấy anh. Khoảnh khắc dịu dàng bên bờ sông cũ ấy, giờ đây, chỉ còn là một mảnh ghép đau đớn trong bức tranh cuộc đời anh, một mảnh ghép của sự hối tiếc và những "lời nói không thành". Anh đã từng có cơ hội, nhưng anh đã để nó trôi tuột đi, tạo nên một "khoảng cách vô hình" giữa anh và hạnh phúc của mình.
Anh lại bước đi, nhưng mỗi bước chân như nặng hơn. Trái tim anh vẫn đau nhói, nhưng giờ đây, nó còn mang thêm một gánh nặng khác: gánh nặng của sự tự lừa dối, của việc cố chấp níu kéo một điều đã không còn. Anh biết, những ký ức đẹp đẽ ấy không phải là dấu hiệu của hy vọng, mà là lời nhắc nhở tàn khốc về những gì anh đã đánh mất.
***
Trần Hạo mở mắt, quay trở lại với thực tại khắc nghiệt. Những tia sáng đầu tiên của bình minh đã bắt đầu le lói phía chân trời, vẽ lên những vệt màu cam hồng yếu ớt, xé tan dần màn đêm thăm thẳm. Ánh sáng ấy, lẽ ra phải mang theo sự tươi mới, nhưng đối với Trần Hạo, nó như một lời nhắc nhở không thể chối cãi về ngày hôm nay – ngày cưới của Lê An. Những "tia hy vọng" mong manh anh vừa tìm thấy trong ký ức, những ảo ảnh anh tự vẽ ra, tất cả đều tan biến như sương khói trước ánh bình minh của sự thật.
Tiếng xe cộ trên quốc lộ bắt đầu đông đúc hơn, còi xe inh ỏi, tiếng động cơ gầm gừ, tiếng người nói chuyện râm ran từ những quán ăn đêm ven đường đang rục rịch mở cửa. Mùi khói bụi, mùi xăng xe, mùi thức ăn đường phố bắt đầu hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ không khí nhộn nhịp, ồn ào, hối hả của một thành phố đang thức giấc. Sự năng động của nơi đây đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng của thị trấn mà anh vừa rời đi, và cũng đối lập với tâm trạng hỗn loạn, đau đớn của anh.
Anh đứng sững một lúc, nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô lên. Cái cảm giác lạnh lẽo của đêm vẫn còn vương vấn trên da thịt, nhưng giờ đây, nó lại đi kèm với một sự chua chát, cay đắng. Anh nhận ra tất cả những gì anh vừa cố gắng bấu víu chỉ là sự tự huyễn hoặc, là những cố gắng cuối cùng của trái tim để chống lại số phận đã an bài. Những ký ức, những hình ảnh về ánh mắt ngập ngừng của Lê An, về câu hỏi của cô bên bờ sông, tất cả đều chỉ là những mảnh ghép rời rạc mà anh đã cố gắng chắp vá thành một bức tranh hy vọng giả tạo.
Không, không thể được. Đó không phải là hy vọng, đó là sự ích kỷ. Cô ấy đã chọn con đường của mình, đã chọn một cuộc sống bình yên bên Nguyễn Hoàng Huy, và anh... anh không có quyền phá vỡ nó. Anh không thể ích kỷ đến mức quay lại, gõ cửa nhà cô, để rồi đẩy cô vào tình thế khó xử, để rồi phá hỏng ngày trọng đại nhất của cuộc đời cô. Hạnh phúc của Lê An, thứ hạnh phúc mà cô đã khó khăn lắm mới tìm được, quan trọng hơn bất cứ thứ gì khác, kể cả nỗi đau của chính anh, kể cả những lời nói chưa kịp thành hình trong suốt bao năm qua.
Trần Hạo hít một hơi thật sâu, đôi vai anh trĩu nặng như mang theo cả gánh nặng của thế gian. Cảm giác đau nhói trong trái tim anh không còn là sự giằng xé, mà là một sự chấp nhận lặng lẽ, một sự cam chịu số phận. Anh đã thua, thua một cách thảm hại. Anh đã "chậm một nhịp", đã "sai một bước", và giờ đây, anh phải chấp nhận "lỡ cả một đời". Không còn "nếu như", không còn "giá như". Chỉ còn sự thật trần trụi, và nỗi đau này, anh phải học cách sống chung với nó.
Anh tiếp tục bước đi, nhưng lần này là với một sự chấp nhận đau đớn, không còn bất kỳ tia hy vọng hão huyền nào. Anh hướng về phía thành phố, bỏ lại tất cả phía sau: những kỷ niệm "bên bờ sông cũ", những "lời nói không thành", và cả một tình yêu vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Sự chấm dứt hoàn toàn của việc tìm kiếm hy vọng trong khoảnh khắc này sẽ khiến Trần Hạo trở nên trầm mặc và cô độc hơn, vĩnh viễn mang vết sẹo của sự nuối tiếc.
Quyết định không quay lại, không nói ra lời nào, sẽ là nền tảng cho việc anh sẽ không xuất hiện tại đám cưới của Lê An, chỉ chấp nhận nghe ngóng tin tức từ xa. Nỗi đau của sự tự huyễn hoặc và sự chấp nhận cay đắng này sẽ định hình con người anh, khiến anh càng vùi đầu vào công việc, tìm cách lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn bằng thành công vật chất. Anh bước đi, mang theo một "khoảng cách vô hình" giữa anh và hạnh phúc, một khoảng cách mà anh đã tự tạo ra, và giờ đây, anh phải tự mình vượt qua nó, một mình.
Màn sương dần tan, lộ ra một ngày mới đã bắt đầu. Nhưng đối với Trần Hạo, đêm vẫn còn rất dài, và sự cô độc, trầm mặc sẽ là người bạn đồng hành của anh trên chặng đường phía trước. Anh sẽ trở thành một người đàn ông thành đạt, nhưng trái tim anh sẽ mãi mãi mang một vết sẹo không bao giờ lành, một vết sẹo mang tên Lê An, và nỗi ám ảnh dai dẳng về những gì đã "chậm một nhịp".
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.