Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 792: Thời Gian Đã Trôi, Đường Đã Chọn
Trần Hạo mở mắt, quay trở lại với thực tại khắc nghiệt. Những tia sáng đầu tiên của bình minh đã bắt đầu le lói phía chân trời, vẽ lên những vệt màu cam hồng yếu ớt, xé tan dần màn đêm thăm thẳm. Ánh sáng ấy, lẽ ra phải mang theo sự tươi mới, nhưng đối với Trần Hạo, nó như một lời nhắc nhở không thể chối cãi về ngày hôm nay – ngày cưới của Lê An. Những "tia hy vọng" mong manh anh vừa tìm thấy trong ký ức, những ảo ảnh anh tự vẽ ra, tất cả đều tan biến như sương khói trước ánh bình minh của sự thật.
Tiếng xe cộ trên quốc lộ bắt đầu đông đúc hơn, còi xe inh ỏi, tiếng động cơ gầm gừ, tiếng người nói chuyện râm ran từ những quán ăn đêm ven đường đang rục rịch mở cửa. Mùi khói bụi, mùi xăng xe, mùi thức ăn đường phố bắt đầu hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ không khí nhộn nhịp, ồn ào, hối hả của một thành phố đang thức giấc. Sự năng động của nơi đây đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng của thị trấn mà anh vừa rời đi, và cũng đối lập với tâm trạng hỗn loạn, đau đớn của anh.
Anh đứng sững một lúc, nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô lên. Cái cảm giác lạnh lẽo của đêm vẫn còn vương vấn trên da thịt, nhưng giờ đây, nó lại đi kèm với một sự chua chát, cay đắng. Anh nhận ra tất cả những gì anh vừa cố gắng bấu víu chỉ là sự tự huyễn hoặc, là những cố gắng cuối cùng của trái tim để chống lại số phận đã an bài. Những ký ức, những hình ảnh về ánh mắt ngập ngừng của Lê An, về câu hỏi của cô bên bờ sông, tất cả đều chỉ là những mảnh ghép rời rạc mà anh đã cố gắng chắp vá thành một bức tranh hy vọng giả tạo.
Không, không thể được. Đó không phải là hy vọng, đó là sự ích kỷ. Cô ấy đã chọn con đường của mình, đã chọn một cuộc sống bình yên bên Nguyễn Hoàng Huy, và anh... anh không có quyền phá vỡ nó. Anh không thể ích kỷ đến mức quay lại, gõ cửa nhà cô, để rồi đẩy cô vào tình thế khó xử, để rồi phá hỏng ngày trọng đại nhất của cuộc đời cô. Hạnh phúc của Lê An, thứ hạnh phúc mà cô đã khó khăn lắm mới tìm được, quan trọng hơn bất cứ thứ gì khác, kể cả nỗi đau của chính anh, kể cả những lời nói chưa kịp thành hình trong suốt bao năm qua.
Trần Hạo hít một hơi thật sâu, đôi vai anh trĩu nặng như mang theo cả gánh nặng của thế gian. Cảm giác đau nhói trong trái tim anh không còn là sự giằng xé, mà là một sự chấp nhận lặng lẽ, một sự cam chịu số phận. Anh đã thua, thua một cách thảm hại. Anh đã "chậm một nhịp", đã "sai một bước", và giờ đây, anh phải chấp nhận "lỡ cả một đời". Không còn "nếu như", không còn "giá như". Chỉ còn sự thật trần trụi, và nỗi đau này, anh phải học cách sống chung với nó.
Anh tiếp tục bước đi, nhưng lần này là với một sự chấp nhận đau đớn, không còn bất kỳ tia hy vọng hão huyền nào. Anh hướng về phía thành phố, bỏ lại tất cả phía sau: những kỷ niệm "bên bờ sông cũ", những "lời nói không thành", và cả một tình yêu vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Sự chấm dứt hoàn toàn của việc tìm kiếm hy vọng trong khoảnh khắc này sẽ khiến Trần Hạo trở nên trầm mặc và cô độc hơn, vĩnh viễn mang vết sẹo của sự nuối tiếc.
Quyết định không quay lại, không nói ra lời nào, sẽ là nền tảng cho việc anh sẽ không xuất hiện tại đám cưới của Lê An, chỉ chấp nhận nghe ngóng tin tức từ xa. Nỗi đau của sự tự huyễn hoặc và sự chấp nhận cay đắng này sẽ định hình con người anh, khiến anh càng vùi đầu vào công việc, tìm cách lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn bằng thành công vật chất. Anh bước đi, mang theo một "khoảng cách vô hình" giữa anh và hạnh phúc, một khoảng cách mà anh đã tự tạo ra, và giờ đây, anh phải tự mình vượt qua nó, một mình.
Màn sương dần tan, lộ ra một ngày mới đã bắt đầu. Nhưng đối với Trần Hạo, đêm vẫn còn rất dài, và sự cô độc, trầm mặc sẽ là người bạn đồng hành của anh trên chặng đường phía trước. Anh sẽ trở thành một người đàn ông thành đạt, nhưng trái tim anh sẽ mãi mãi mang một vết sẹo không bao giờ lành, một vết sẹo mang tên Lê An, và nỗi ám ảnh dai dẳng về những gì đã "chậm một nhịp".
***
Trần Hạo điều khiển chiếc xe hơi đen của mình lướt đi trên con đường quốc lộ đã thưa vắng người đi bộ, nhưng bắt đầu nhộn nhịp hơn với những chiếc xe tải đường dài và vài chiếc xe con ngược xuôi. Anh đã rời khỏi thị trấn từ lúc những ngôi nhà còn chìm trong giấc ngủ sâu, khi sương đêm vẫn còn vương nặng trên những mái ngói rêu phong. Giờ đây, những tia bình minh đầu tiên đã xé toạc màn đêm, nhuộm một dải màu cam hồng rực rỡ lên nền trời phía Đông, như một bức tranh thủy mặc dần hiện rõ sau làn sương mờ. Cảnh vật hai bên đường dần hiện ra rõ nét hơn, những hàng cây ven đường vẫn còn ướt đẫm hơi sương, những cánh đồng lúa non xanh mướt trải dài vô tận, và xa xa là những dãy núi thấp mờ ảo trong ánh sáng mới.
Qua gương chiếu hậu, Trần Hạo nhìn thấy những mái nhà quen thuộc của thị trấn đang lùi dần vào sương sớm, nhỏ dần, nhỏ dần, như một phần ký ức đang tan biến vào hư vô. Chúng không còn rõ nét, chỉ còn là những đường nét mờ nhạt, một bóng hình xa xăm. Cảm giác trống rỗng và kiệt sức bao trùm lấy anh, không chỉ là sự mệt mỏi về thể chất sau một đêm thức trắng, mà còn là sự kiệt quệ từ tận sâu trong tâm hồn, nơi anh vừa trải qua một cuộc chiến nội tâm khốc liệt. Anh cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập nặng nề của trái tim mình, như một cỗ máy cũ kỹ đang cố gắng vận hành sau một thời gian dài bị bỏ quên.
“Bình minh đã lên… một ngày mới đã bắt đầu… nhưng đối với anh, một điều gì đó đã vĩnh viễn kết thúc,” anh thầm thì trong tâm trí, giọng nói nội tâm trầm khàn và đầy chua chát. Mùi khói bụi từ những chiếc xe tải chạy ngược chiều, mùi xăng xe thoang thoảng trong không khí sớm mai, và mùi không khí trong lành mang theo hơi đất ẩm hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống đang trỗi dậy. Nhưng trong lòng Trần Hạo, chỉ có một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, một khoảng trống mênh mông mà không một âm thanh nào có thể lấp đầy.
Anh siết chặt vô lăng, cảm nhận từng đường vân lạnh lẽo của lớp da bọc, cố gắng tìm một điểm tựa vững chắc cho chính mình. Ánh mắt anh vô định hướng về phía trước, nơi con đường quốc lộ thẳng tắp trải dài như một dải lụa xám dẫn anh về phía thành phố xa xôi. Thỉnh thoảng, anh lại liếc nhìn qua gương chiếu hậu, không phải để kiểm tra phía sau, mà để níu giữ chút hình ảnh cuối cùng của thị trấn, của một thời thanh xuân đã mãi mãi ngủ yên ở đó. Mỗi lần nhìn, thị trấn lại càng xa hơn, càng mờ ảo hơn, như thể thời gian đang cố tình kéo nó ra khỏi tầm với của anh, chôn vùi nó dưới lớp bụi mờ của ký ức. Tiếng chim hót xa xăm từ những lùm cây ven đường nghe thật trong trẻo, nhưng không thể xua đi nỗi u uất đang bủa vây trái tim anh. Cảm giác ghế da lạnh lẽo dưới lưng anh dường như càng làm tăng thêm sự cô độc.
Mặt trời dần nhô cao hơn, những tia nắng vàng óng bắt đầu xuyên qua kính chắn gió, chiếu thẳng vào cabin xe, mang theo chút hơi ấm đầu tiên của một ngày mới. Nhưng hơi ấm ấy không thể sưởi ấm trái tim đang đóng băng của Trần Hạo. Thay vào đó, nó chỉ làm nổi bật thêm sự lạnh lẽo bên trong anh, một sự lạnh lẽo không đến từ nhiệt độ, mà từ nỗi mất mát không thể gọi tên. Anh cảm thấy như mình đang lái xe xuyên qua một đường hầm thời gian, bỏ lại đằng sau không chỉ là một địa điểm vật lý, mà là cả một giai đoạn của cuộc đời, một chương sách đã khép lại vĩnh viễn. Con đường phía trước, dù sáng sủa đến đâu, vẫn mang theo một màu sắc u ám trong mắt anh, màu của sự tiếc nuối và những điều không thể quay trở lại.
***
Bên trong chiếc xe, Trần Hạo tắt đi chiếc radio đang phát một bản nhạc nhẹ không lời. Âm thanh tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng động cơ xe đều đều, rù rì như một lời than thở kéo dài. Sự im lặng đột ngột bao trùm không gian chật hẹp trong xe, càng làm rõ hơn những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu anh, những tiếng vọng của quá khứ và những nỗi đau hiện tại. Anh nhận ra định hướng của chương 792 một cách rõ ràng đến tàn nhẫn: “Anh nhận ra rằng dù có gõ cửa hay không, thời gian đã trôi qua và Lê An đã chọn con đường riêng của mình; sự can thiệp giờ đây chỉ là vô nghĩa.” Câu nói này lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, như một bản án đã được tuyên, một sự thật không thể chối cãi.
Anh không còn đấu tranh với câu hỏi "nếu như anh gõ cửa" đêm qua nữa. Cuộc chiến ấy đã kết thúc, và anh đã thua. Giờ đây, nỗi dằn vặt của anh chuyển sang một chiều hướng khác, sâu sắc hơn, cay đắng hơn: "nếu như anh đã gõ cửa *đúng lúc*". Chính sự chậm trễ, sự chần chừ kéo dài suốt bao năm tháng, sự e dè không dám bày tỏ, đã khiến thời gian trở thành rào cản không thể vượt qua, một bức tường vô hình ngăn cách anh với Lê An, cao vút và kiên cố hơn bất cứ lời nói hay hành động nào.
Mỗi giây phút anh do dự, mỗi lần anh để "lời nói không thành" trên đầu môi, Lê An lại bước thêm một bước trên con đường của riêng cô, và con đường đó, giờ đây đã hoàn toàn rẽ lối, xa rời con đường của anh. Anh nhớ lại những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ "bên bờ sông cũ", những ánh mắt, những cử chỉ quan tâm thầm lặng mà anh đã nghĩ là đủ để cô hiểu. Nhưng cô đã đúng, "thích thì không đủ". Không đủ để anh vượt qua "khoảng cách vô hình" mà anh đã tự tạo ra, không đủ để anh nắm lấy tay cô và giữ cô lại.
“Không phải anh không gõ. Mà là anh đã không gõ đúng lúc. Và giờ đây, gõ hay không, đã không còn quan trọng nữa,” anh thì thầm, giọng nói nội tâm nặng trĩu. Cảm giác trống rỗng trong lồng ngực anh không còn là sự giằng xé, mà là một sự câm lặng đau đớn, như thể một phần trái tim anh đã chết. Anh đưa tay chạm vào mặt chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của mình, một vật phẩm đắt tiền, sáng bóng, nhưng không thể nào níu giữ được thứ đã trôi đi mất – thời gian. Kim giây vẫn đều đặn nhích từng chút một, vô tình và tàn nhẫn, như nhắc nhở anh về sự không thể đảo ngược của mọi thứ. Thời gian, thứ mà anh đã từng nghĩ là vô tận, giờ đây lại là kẻ thù lớn nhất, đã cướp đi cơ hội của anh.
“Cô ấy đã chọn con đường của mình, và con đường đó, không có anh,” Trần Hạo tự nhủ, cố gắng nuốt trôi vị đắng trong cổ họng. Ánh nắng ban mai đã chói chang hơn, xuyên qua kính xe, nhưng không thể xua đi bóng tối đang ngự trị trong tâm hồn anh. Anh cảm nhận rõ ràng sự lạnh lẽo của ghế da dưới cơ thể mình, một sự lạnh lẽo không phải do nhiệt độ, mà do sự trống trải. Những âm thanh bên ngoài chiếc xe – tiếng còi xe xa xăm, tiếng động cơ khác lướt qua – dường như chỉ là những tiếng vọng yếu ớt từ một thế giới khác, một thế giới mà anh đang dần tách mình ra.
Anh siết chặt vô lăng hơn nữa, những khớp ngón tay trắng bệch. Ánh mắt anh, dù vẫn hướng về phía trước, nhưng đã kiên định hơn, không còn chút hoang mang hay tuyệt vọng bấu víu như đêm qua. Sâu thẳm bên trong, nỗi đau âm ỉ vẫn còn đó, một vết thương không thể lành, nhưng nó không còn là một vết thương hở, mà đã trở thành một vết sẹo chai sạn, một phần vĩnh viễn của con người anh. Anh liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay một lần nữa, con số hiển thị không chỉ là thời gian, mà còn là minh chứng cho một thực tế nghiệt ngã: thời gian vẫn cứ trôi, không chờ đợi một ai, không chờ đợi một tình yêu nào bị bỏ lỡ. Và anh, phải chấp nhận điều đó.
***
Đã gần sáng muộn, ngày cưới của Lê An. Ánh nắng đã trở nên rực rỡ hơn, nhuộm vàng cả không gian bên ngoài chiếc xe. Trời quang đãng, không khí ấm dần lên, báo hiệu một ngày đẹp trời, hoàn hảo cho một lễ cưới. Nhưng đối với Trần Hạo, sự rực rỡ ấy lại càng làm tăng thêm nỗi chua xót. Trong tâm trí, anh hình dung rõ ràng đến từng chi tiết cảnh Lê An đang chuẩn bị cho đám cưới của mình. Anh thấy cô trong chiếc áo cưới màu trắng tinh khôi, chất liệu ren mềm mại ôm lấy dáng người thanh thoát của cô. Mái tóc đen nhánh được búi cao gọn gàng, tô điểm bằng vài bông hoa nhỏ màu trắng, hoặc một chiếc vương miện lấp lánh. Khuôn mặt cô, dù có thể vẫn còn chút e ấp, nhưng chắc chắn là tràn đầy vẻ bình yên và hạnh phúc.
Anh hình dung nụ cười của Lê An, một nụ cười không rạng rỡ đến chói mắt, mà là một nụ cười nhẹ nhàng, mãn nguyện, bình yên bên Nguyễn Hoàng Huy. Anh thấy hình ảnh bàn tay cô được nắm chặt trong tay chú rể, ánh mắt cô nhìn anh ta với sự tin tưởng và an tâm. Một hình ảnh đau đớn đến tận cùng, nhưng lại bất ngờ mang đến cho anh một sự giải thoát cuối cùng. Nó không phải là sự giải thoát của niềm vui, mà là sự giải thoát của sự chấp nhận, của việc buông bỏ hoàn toàn gánh nặng đã đè nén anh bấy lâu.
Anh nhận ra rằng việc anh gõ cửa nhà cô vào đêm qua, hay thậm chí xuất hiện tại lễ cưới của cô vào lúc này, chỉ là một hành động ích kỷ, một sự cố chấp vô nghĩa. Nó sẽ phá vỡ sự bình yên và hạnh phúc mà Lê An đã khó khăn lắm mới xây dựng được. Cô ấy đã trải qua quá nhiều sự chờ đợi, quá nhiều sự hụt hẫng, và giờ đây, khi đã tìm thấy một bến đỗ an yên, anh không có quyền làm xáo trộn cuộc sống của cô. Anh đã đánh mất quyền được làm điều đó từ rất lâu rồi, từ cái ngày anh chọn im lặng và bỏ cô lại phía sau.
Sự vô nghĩa của mọi nỗ lực níu kéo bây giờ trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, không còn một chút ảo ảnh nào sót lại. Những "tia hy vọng hão huyền" mà anh đã bấu víu vào đêm qua, tất cả đều đã tan biến hoàn toàn dưới ánh nắng ban ngày. Anh chấp nhận rằng, cô ấy xứng đáng có một cuộc sống bình yên, dù cuộc sống đó không có anh. Nỗi đau ấy vẫn còn đó, nhưng nó đã không còn là nỗi đau giằng xé, mà là nỗi đau của sự mất mát được chấp nhận, của một sự thật nghiệt ngã mà anh buộc phải đối mặt.
“Anh không thể phá vỡ hạnh phúc của cô ấy, dù hạnh phúc đó không có anh. Cô ấy xứng đáng được bình yên,” anh lặp lại trong tâm trí, mỗi từ như một nhát dao khắc sâu vào trái tim mình. Nhưng lạ thay, sau mỗi nhát dao, anh lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút. “Đã quá muộn, thật sự quá muộn rồi.” Không còn "nếu như ngày đó", không còn "giá như", chỉ còn sự chấp nhận.
Trần Hạo hít một hơi thật sâu, như thể nuốt trọn nỗi đau vào trong, nuốt trọn cả những tiếc nuối và dằn vặt. Lồng ngực anh căng lên rồi xẹp xuống, mang theo một cảm giác nặng trĩu. Anh tăng tốc chiếc xe, hướng thẳng về phía thành phố, về một tương lai mà anh biết sẽ cô độc hơn bao giờ hết. Đó là một tương lai không có Lê An, một tương lai mà anh phải đối mặt một mình, với trái tim mang đầy vết sẹo của những gì đã "chậm một nhịp", của những "lời nói không thành".
Sự chấp nhận hoàn toàn và đau đớn này sẽ là động lực, hoặc cũng có thể là gánh nặng, thúc đẩy Trần Hạo vùi đầu vào công việc ở thành phố, tìm cách lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn bằng thành công vật chất. Nỗi đau câm lặng và sự cô độc của anh sẽ định hình con người anh trong tương lai, khiến anh trở nên trầm mặc và khó gần hơn. Việc anh không xuất hiện tại đám cưới của Lê An, chỉ chấp nhận nghe ngóng tin tức từ xa, đã được củng cố và lý giải rõ ràng qua những suy nghĩ của anh trong khoảnh khắc này.
Chiếc xe lao đi vun vút trên đường, bỏ lại phía sau những ký ức, những ảo ảnh, và cả một tình yêu đã vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Ánh nắng ban mai chói chang chiếu rọi lên con đường phía trước, nhưng trong tâm hồn Trần Hạo, một bóng tối vẫn còn hiện hữu, một "khoảng cách vô hình" mà anh đã tự tạo ra giữa mình và hạnh phúc. Anh đã chọn con đường của mình, và dù con đường đó có cô độc đến đâu, anh cũng phải bước tiếp, với vết sẹo mang tên Lê An mãi mãi hằn sâu trong tim.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.