Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 793: Lời Thở Dài Câm Lặng

Ánh nắng ban mai đã lùi lại phía sau vô số những hàng cây ven quốc lộ, nhường chỗ cho bóng đêm bao trùm khi chiếc xe sang trọng của Trần Hạo rẽ vào một con đường làng quen thuộc. Tiếng lốp xe miết nhẹ trên lớp nhựa đường đã cũ, khác hẳn với âm thanh ồn ào của cao tốc. Không còn sự vội vã, không còn mục đích rõ ràng ngoài một bản năng khó hiểu đang níu giữ anh lại. Dù lý trí đã tuyên bố sự chấp nhận nghiệt ngã, dù anh đã tự hứa với lòng mình rằng sẽ không phá vỡ sự bình yên của cô, nhưng đôi tay anh vẫn vô thức bẻ lái, tìm về nơi trái tim anh vẫn còn mắc kẹt. Con đường rải nhựa dần biến thành đường đất, lấm tấm sỏi đá, bụi bặm hơn. Trần Hạo cho xe chạy chậm lại, từng chút một, như thể sợ làm kinh động đến sự tĩnh lặng của màn đêm.

Chiếc xe hơi màu đen tuyền, vốn là biểu tượng của sự thành đạt và xa hoa, giờ đây lại mang vẻ lạc lõng giữa những căn nhà mái ngói cũ kỹ và vườn tược um tùm. Anh dừng xe ở một con hẻm khuất, cách nhà Lê An chừng vài trăm mét. Động tác tắt máy, rút chìa khóa diễn ra trong một sự im lặng gần như tuyệt đối, chỉ có tiếng máy xe rít lên rồi lịm dần, để lại không gian tràn ngập tiếng côn trùng rả rích. Bước xuống xe, anh đóng cửa nhẹ nhàng, nhưng âm thanh "cạch" khô khốc vẫn như một nhát dao cứa vào sự tĩnh mịch, khiến anh giật mình. Ánh mắt anh dò xét xung quanh, như một kẻ trộm, một kẻ mang trong mình tội lỗi, sợ hãi bị phát hiện. Nhưng nơi đây, chỉ có bóng đêm và sương giăng nhẹ.

Không khí đêm se lạnh chạm vào da thịt Trần Hạo, mang theo hơi ẩm của đất, mùi cây cỏ dại và thoang thoảng đâu đó là mùi hoa dạ lý hương từ vườn nhà ai đó đang tỏa ngát. Hơi sương mỏng giăng trên mái tóc và quần áo, làm anh cảm thấy một sự cô độc đến tận cùng. Anh bắt đầu bước đi, từng bước chân chậm rãi, nặng nề trên con đường làng đã hằn sâu vào ký ức. Con đường này, hơn hai mươi năm về trước, là nơi anh và Lê An từng đạp xe đùa giỡn, tiếng cười giòn tan xé tan màn sương sớm. Là nơi họ từng trốn tìm sau những buổi học, là nơi anh từng cõng cô bé Lê An nhỏ xíu về nhà khi trời đổ mưa bất chợt. Giờ đây, con đường ấy chỉ còn lại mình anh, bóng tối và những hồi ức như thước phim quay chậm.

Trong tâm trí Trần Hạo, những lời nói, ánh mắt, cử chỉ tưởng chừng vô nghĩa của Lê An trong quá khứ bỗng hiện về, rõ nét hơn bao giờ hết. Anh nhớ như in buổi chiều tà "bên bờ sông cũ" ngày đó, khi anh cố gắng che giấu cảm xúc, còn cô thì nhìn anh với ánh mắt chứa đầy sự chờ đợi. Anh nhớ những đêm trò chuyện vu vơ, những cái chạm tay vô tình, những lời động viên thầm lặng. Tất cả những mảnh ghép ấy, giờ đây, anh lại cố gắng gán cho chúng một ý nghĩa khác, một tia hy vọng mong manh, dù biết rõ là hão huyền. "Anh đã cố gắng... nhưng liệu có đủ? Liệu có đúng không khi anh đến đây, vào giờ phút này?" Anh tự hỏi, giọng nói nội tâm nghẹn ngào, như đang chất vấn chính mình. Lý trí thì gào thét rằng đây là sự ích kỷ, là phá vỡ, nhưng trái tim anh lại không thể ngừng lại. Một phần sâu thẳm trong anh vẫn muốn tìm kiếm một lời giải thích, một sự xác nhận, một phép màu nào đó, dù anh biết nó sẽ không bao giờ đến. Anh như một con thuyền lạc giữa biển đêm, vô định, chỉ biết bám víu vào những đốm sáng lập lòe của ký ức, những đốm sáng mà anh biết chỉ là ảo ảnh.

Mỗi bước chân của anh nặng trĩu, không chỉ bởi lớp sương đêm thấm ướt giày, mà còn bởi gánh nặng của "những lời nói không thành" đã chất chồng suốt bao năm. Anh đã có vô vàn cơ hội để bày tỏ, để níu giữ, để không tạo ra cái "khoảng cách vô hình" giữa hai người. Nhưng anh đã im lặng, đã chọn cách lùi lại, để rồi giờ đây phải hứng chịu tất cả nỗi đau này. Con đường dẫn đến nhà Lê An dường như dài hơn gấp bội trong màn đêm. Anh nhìn thấy lờ mờ hình dáng ngôi nhà quen thuộc, nơi ánh đèn vẫn còn le lói từ một ô cửa sổ nhỏ, có lẽ là phòng khách. Hình ảnh đó khiến anh càng thêm dằn vặt. Có lẽ cô đang ngủ, có lẽ cô đang mơ về ngày mai, về một tương lai mà không có anh. Và anh, một kẻ lạc lõng giữa màn đêm, đang đứng đây, như một bóng ma của quá khứ, không thể bước vào, cũng không thể quay lưng đi. Sự giằng xé nội tâm này đau đớn hơn bất kỳ vết thương thể xác nào, nó cào xé tâm can anh, khiến anh cảm thấy mình như đang đứng giữa ranh giới của sự tồn tại và hư vô. Anh muốn gào thét, muốn xé tan màn đêm, nhưng tất cả những gì anh có thể làm chỉ là bước đi trong im lặng, với trái tim đang rỉ máu.

Trần Hạo đứng bất động trước cánh cửa gỗ đã cũ kỹ, sờn màu thời gian, cánh cửa mà anh đã từng đẩy mở không biết bao nhiêu lần trong suốt tuổi thơ. Cánh cửa này đã chứng kiến những lần anh đến đón Lê An đi học, những lần hai đứa cùng nhau chạy trốn trận đòn của bà ngoại, những lần anh mang sang cho cô bé những món đồ chơi mới. Giờ đây, nó sừng sững như một rào cản không thể vượt qua, một biên giới giữa hai thế giới, hai cuộc đời đã đi theo những ngả rẽ khác nhau. Lớp sơn màu xanh đã bạc phếch, lộ ra những vân gỗ xù xì, nhưng trong ký ức anh, nó vẫn là cánh cửa dẫn đến một thế giới của sự bình yên, của những nụ cười trong trẻo.

Tay anh từ từ đưa lên, ngón tay run rẩy, khẽ chạm vào không khí lạnh buốt chỉ cách tay nắm cửa vài phân. Anh cảm nhận được sự lạnh giá của kim loại, dù chưa hề chạm vào. Hơi sương ẩm ướt bám vào đầu ngón tay, như nhắc nhở anh về thực tại phũ phàng. Hàng ngàn viễn cảnh lướt qua tâm trí anh với tốc độ chóng mặt, nhanh như một cơn lốc xoáy, nhưng lại chậm rãi như một đoạn phim quay chậm đầy đau đớn. "Nếu anh gõ cửa lúc này, cô ấy sẽ phản ứng thế nào?" Một giọng nói vang lên trong đầu anh. "Liệu có một phép màu? Liệu có một cơ hội cuối cùng để anh nói ra hết những gì đã chôn giấu?" Lòng ngực anh đập thình thịch, một nhịp đập nhanh, mạnh, như muốn thoát ra khỏi lồng ngực. Anh hình dung cảnh Lê An mở cửa, ánh mắt ngạc nhiên, rồi có thể là giận dữ, hoặc thậm chí là sự thất vọng. Rồi anh lại nghĩ đến cảnh cô ấy sẽ lo lắng, sẽ hoang mang, sẽ bị xáo trộn bởi sự xuất hiện đột ngột của anh vào đêm trước ngày trọng đại của cô.

Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh Lê An trong bộ váy cưới trắng tinh khôi, mái tóc búi cao được tô điểm bằng vài bông hoa nhỏ, mỉm cười rạng rỡ bên Nguyễn Hoàng Huy, hiện lên rõ nét trong tâm trí anh. Đó không phải là một nụ cười chói mắt, mà là một nụ cười nhẹ nhàng, mãn nguyện, bình yên. Anh thấy ánh mắt cô nhìn Nguyễn Hoàng Huy với sự tin tưởng và an tâm, một ánh mắt không hề có chút hoài nghi hay tiếc nuối. Hình ảnh đó như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tia hy vọng cuối cùng, dù mong manh đến mấy, vừa nhen nhóm trong lòng anh. Nó dập tắt hoàn toàn mọi ý nghĩ muốn phá vỡ sự bình yên ấy.

Trần Hạo hít một hơi thật sâu, lồng ngực anh như bị nén chặt, đau tức đến nghẹt thở. Cả cơ thể anh căng cứng, rồi một tiếng thở dài nặng trĩu, nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng, thoát ra khỏi lồng ngực anh. Tiếng thở dài đó không chỉ là sự mệt mỏi, mà là sự buông bỏ, sự chấp nhận đau đớn đến tận cùng. Nó mang theo tất cả những tiếc nuối, những dằn vặt, những "nếu như ngày đó" đã ám ảnh anh suốt bao năm. Mùi đất ẩm và mùi hoa dạ lý hương vẫn thoảng trong không khí, nhưng giờ đây, chúng chỉ càng làm tăng thêm nỗi cô độc và u uẩn trong lòng anh.

"Anh không thể. Anh không thể ích kỷ đến vậy." Giọng nói nội tâm của Trần Hạo vang lên, yếu ớt nhưng đầy kiên quyết. "Hạnh phúc của em... là điều anh mong muốn, dù hạnh phúc đó không phải bên anh." Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự trống rỗng đang lan tỏa trong lồng ngực. Cánh tay đang lơ lửng giữa không trung của anh từ từ hạ xuống, chậm rãi, như thể đang buông bỏ cả một phần linh hồn mình, để nó rơi vào vực thẳm của sự tiếc nuối và hối hận. Mỗi milimet cánh tay hạ xuống là một lời từ biệt không nói thành lời, một sự chấp nhận số phận đã an bài. Sự trống rỗng khi bàn tay anh hoàn toàn rời xa cánh cửa, không còn chút ý định chạm vào, khiến anh cảm thấy như vừa mất đi một điều gì đó vô cùng quý giá, dù anh biết nó đã không còn thuộc về anh từ rất lâu rồi.

Đầu anh cúi thấp, ánh mắt nhìn xuống mặt đất phủ sương. Những hạt sương li ti bám trên cỏ, lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt của trăng tàn, nhưng anh không thấy vẻ đẹp của chúng, chỉ thấy sự lạnh lẽo, ẩm ướt. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của anh, với mặt kính sapphire sáng bóng, phản chiếu ánh sáng mờ ảo, như một lời nhắc nhở về thời gian đã trôi qua, về những nhịp đập của cuộc đời mà anh đã "chậm một nhịp". "Quá muộn rồi, Hạo. Thật sự quá muộn rồi." Anh lặp lại trong tâm trí, mỗi từ như một vết dao khắc sâu vào trái tim. Không còn "nếu như ngày đó", không còn "giá như", chỉ còn sự chấp nhận.

Sự đau khổ và tiếc nuối tột cùng trong khoảnh khắc này sẽ trở thành vết sẹo vĩnh viễn trong tâm hồn Trần Hạo. Nó sẽ định hình con người anh trở nên trầm mặc và cô độc hơn trong tương lai, khiến anh vùi đầu vào công việc để lấp đầy khoảng trống. Anh biết, hành động hạ tay xuống này là bước đệm trực tiếp cho quyết định quay lưng rời đi mà không gõ cửa, đánh dấu sự chấp nhận hoàn toàn của anh. Anh đã đứng đây, trước ngưỡng cửa của quá khứ và tương lai, và anh đã chọn cách không bước qua. Anh đã chọn cách giữ lại sự bình yên cho Lê An, dù điều đó có nghĩa là anh phải tự mình đối mặt với một cuộc đời đầy "khoảng cách vô hình" và "lời nói không thành". Anh sẽ bước đi, mang theo tiếng thở dài câm lặng đó, mãi mãi về sau.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free