Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 794: Buông Bỏ Trong Đêm Tối

Hơi sương ẩm ướt vẫn bám vào đầu ngón tay anh, giờ đây không chỉ là một cảm giác vật lý lạnh lẽo mà còn là biểu tượng của hiện thực phũ phàng đã hoàn toàn chiếm lấy tâm trí. Bàn tay anh, sau khi từ từ hạ xuống, giờ đã buông thõng bên hông, nặng trĩu như thể mang theo sức nặng của hàng vạn lời chưa nói, của cả một quãng đời thanh xuân đã bị bỏ lỡ. Trần Hạo đứng bất động trước cánh cửa gỗ đã cũ của nhà Lê An, ánh mắt dán chặt vào tay nắm cửa, nơi mà chỉ vài giây trước, một tia hy vọng mong manh đã le lói, rồi bị dập tắt không thương tiếc. Nó lạnh lẽo, trơ trọi, như chính trái tim anh lúc này.

Đêm đã về khuya, gần ba giờ sáng. Màn đêm bao trùm lấy thị trấn nhỏ, nuốt chửng mọi âm thanh và ánh sáng, chỉ còn lại sự tĩnh mịch đến đáng sợ. Một vài ngôi nhà lân cận đã tắt đèn, chìm sâu vào giấc ngủ, nhưng ngôi nhà của Lê An vẫn thấp thoáng một vệt sáng yếu ớt hắt ra từ ô cửa sổ nhỏ trên tầng hai. Đó có thể là ánh đèn ngủ, hoặc là cô ấy đang thao thức, đang chuẩn bị cho ngày trọng đại sắp tới. Hình ảnh đó càng khắc sâu thêm nỗi đau trong lòng Trần Hạo. Anh hình dung Lê An đang ở bên trong, có lẽ đang ngủ say, bình yên, không hề hay biết về sự giằng xé dữ dội đang diễn ra ngay ngoài hiên nhà mình. Bình yên đó, là điều anh không nỡ lòng nào phá vỡ.

Nỗi đau và sự hối tiếc dâng trào, bóp nghẹt lồng ngực Trần Hạo, khiến anh khó thở. Mùi hương hoa dạ lý hương vẫn thoảng trong không khí, giờ đây không còn mang theo chút lãng mạn nào của những đêm hẹn hò bên bờ sông cũ thuở nào, mà chỉ còn là một sự nhắc nhở cay nghiệt về những giấc mơ dang dở. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, mùi sương đêm lạnh giá, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của sự chia ly. Tiếng côn trùng kêu rả rích từ đâu đó trong bụi cây phía xa, như những tiếng than vãn không ngừng của bản thân anh, cứ lặp đi lặp lại trong vô vọng.

Anh nhìn chằm chằm vào tay nắm cửa, rồi lướt lên ô cửa sổ nhỏ có ánh sáng yếu ớt lọt ra. Một câu hỏi vang vọng trong tâm trí anh, không phải là một câu hỏi hy vọng, mà là một lời tự vấn đầy đau đớn: *“Gõ cửa ư?”* Anh lắc đầu nhẹ, như thể đang xua đi một ý nghĩ điên rồ. *“Để nói gì? Để giành lại điều gì khi mọi thứ đã được định đoạt?”* Giọng nói nội tâm của anh trầm thấp, mang theo sự mệt mỏi cùng cực. *“Để rồi cô ấy phải đối mặt với sự lựa chọn đau đớn ngay trước ngưỡng cửa hạnh phúc của mình ư? Không… mình không thể.”*

Trái tim anh thắt lại, đau nhói. Anh biết rõ nếu anh gõ cửa lúc này, mọi thứ sẽ hỗn loạn. Lê An sẽ hoang mang, sẽ lo lắng, và có lẽ là cả giận dữ. Cô ấy sẽ phải đứng trước một lựa chọn không thể nào tàn nhẫn hơn: giữa một tương lai bình yên bên Nguyễn Hoàng Huy, và một quá khứ đầy tiếc nuối đang gõ cửa. Anh không có quyền đặt cô vào vị trí đó. Anh đã bỏ lỡ cơ hội của mình, đã “chậm một nhịp” quá lâu rồi. Hàng ngàn viễn cảnh lướt qua tâm trí anh, mỗi viễn cảnh đều dẫn đến một kết cục đau khổ hơn cho Lê An, và anh, là nguyên nhân của mọi đau khổ đó.

Cái lạnh buốt của đêm khuya thấm vào tận xương tủy Trần Hạo. Anh cảm nhận rõ từng thớ thịt trên cơ thể mình đang căng cứng, từng mạch máu đang đập mạnh. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa nhịp thở đang dồn dập của mình, nhưng vô ích. Lồng ngực anh vẫn cứ nén chặt, đau tức. Bàn tay anh từ từ nắm chặt lại, các khớp ngón tay trắng bệch, rồi lại từ từ buông lỏng, như một hành động lặp đi lặp lại của sự chấp nhận nghiệt ngã. Ánh mắt anh vẫn đau đớn, nhưng giờ đây, một tia kiên định đã xuất hiện, chấp nhận số phận đã an bài. Đó là sự chấp nhận rằng anh đã không còn là một phần trong câu chuyện của Lê An nữa.

Tất cả những gì anh có thể làm lúc này, là tôn trọng sự lựa chọn của cô, dù lựa chọn đó không có anh. Nỗi đau là của anh, sự tiếc nuối là của anh. Anh không thể ích kỷ mang nó đến và làm xáo trộn cuộc đời cô. Anh xứng đáng với nỗi đau này, như một cái giá phải trả cho sự hèn nhát, cho những “lời nói không thành” đã chôn vùi quá lâu. Tiếng chó sủa xa xăm vọng lại từ cuối làng, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt, nhưng không thể xua tan đi sự trống rỗng đang xâm chiếm tâm hồn anh. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của anh, với mặt kính sapphire sáng bóng, vẫn lấp lánh dưới ánh trăng mờ, như một lời nhắc nhở trớ trêu về thành công vật chất mà anh đã đạt được, nhưng lại đối lập gay gắt với sự thất bại thảm hại trong tình yêu.

Anh đứng đó, bóng dáng cô độc in dài trên lối đi lát gạch của nhà Lê An, như một bức tượng của sự tiếc nuối. Mỗi giây phút trôi qua, anh lại cảm thấy mình đang rời xa Lê An hơn một chút, dù chỉ là về mặt tinh thần. Anh đã tự tay tạo ra một “khoảng cách vô hình” giữa hai người, một khoảng cách mà giờ đây, anh biết rằng sẽ không bao giờ có thể lấp đầy được nữa.

Trần Hạo khẽ nhắm mắt lại. Một giọt nước mắt nóng hổi, mang theo tất cả những nỗi niềm chôn giấu, lăn dài trên má rồi tan vào cái lạnh buốt của đêm. Giọt nước mắt đó không phải là của sự yếu đuối, mà là của sự buông bỏ, của một trái tim tan vỡ nhưng ý chí đã định. Anh đã đấu tranh, đã dằn vặt, và giờ đây, anh đã chấp nhận.

Anh từ từ quay người lại, động tác chậm rãi, nặng nề, như thể đang mang trên vai cả một tảng đá vô hình. Lưng anh đối diện với cánh cửa gỗ đã cũ, với ngôi nhà thân thuộc, với cả một quãng đời thanh xuân đã qua. Đôi vai anh khẽ run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì sự dồn nén của cảm xúc, của những lời nói không thành. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy mình già đi hàng chục tuổi, mọi sức sống dường như bị rút cạn.

*“Vĩnh biệt, Lê An,”* giọng nói nội tâm của anh thì thầm, yếu ớt nhưng đầy kiên quyết. *“Vĩnh biệt, tình yêu đầu… của anh. Anh sẽ không bao giờ quên.”* Từng câu chữ như một nhát dao tự cắt đứt, một lời từ biệt không nói thành lời, một sự chấp nhận số phận đã an bài. Anh biết, đây là lần cuối cùng anh đứng ở đây, trong khoảnh khắc này, với tư cách là người có thể thay đổi mọi thứ. Từ giây phút này trở đi, anh sẽ chỉ là một người qua đường, một ký ức xa xăm.

Anh nhấc chân, bước một bước. Bước chân đầu tiên, nặng nề như chì, in hằn trên nền đất ẩm ướt. Mỗi bước chân là một nhát dao tự cắt đứt, một sự đoạn tuyệt với quá khứ. Anh bước đi chậm rãi và nặng nề, như thể đang kéo lê một cái bóng khổng lồ của sự tiếc nuối phía sau. Tiếng giày của anh ma sát với sỏi đá nhỏ trên lối đi, tạo ra những âm thanh khô khốc, lạc lõng trong không gian tĩnh mịch của đêm khuya. Sương đêm xuống dày đặc hơn, bao phủ lấy mọi vật, khiến tầm nhìn trở nên mờ ảo. Không khí càng thêm se lạnh, thấm vào tận xương tủy, như muốn đóng băng cả những giọt nước mắt còn sót lại trên khóe mi anh.

Anh không quay đầu. Anh biết, quay đầu nhìn lại chỉ khiến nỗi đau thêm sâu sắc, và quyết định này càng khó khăn hơn. Anh phải đi, phải rời xa, để cô có được hạnh phúc, và để anh bắt đầu chấp nhận cuộc đời không có cô. Một cuộc đời đầy thành công vật chất, nhưng cũng sẽ đầy rỗng tuếch. Chiếc điện thoại di động trong túi quần anh rung nhẹ, một tin nhắn thông báo giờ giấc làm việc ngày mai. Nhưng anh không quan tâm. Lúc này, tất cả mọi thứ đều trở nên vô nghĩa.

Trần Hạo tiếp tục bước đi trên con đường làng quen thuộc. Con đường đất trải dài dưới ánh trăng mờ, uốn lượn qua những hàng cây cổ thụ già cỗi. Con đường mà anh và Lê An đã từng bước qua biết bao lần thuở niên thiếu, dưới những buổi chiều tà rực rỡ, dưới những đêm trăng sáng vằng vặc, hay dưới những cơn mưa phùn lất phất. Mỗi bước đi của anh giờ đây đều là một sự cắt đứt, một sự bỏ lại phía sau. Ngôi nhà của Lê An dần chìm vào bóng tối phía sau, chỉ còn là một chấm nhỏ mờ ảo của ánh đèn ngủ trên tầng hai, rồi hoàn toàn biến mất sau khúc quanh của con đường. Anh không nhìn lại, không dám nhìn lại.

Gió nhẹ lướt qua kẽ lá, tạo nên những âm thanh xào xạc như những lời thì thầm của quá khứ. Mùi khói rơm rạ thoang thoảng từ đâu đó, gợi lên hình ảnh những chiều quê yên bình, khi anh và Lê An còn vô tư đùa nghịch trên cánh đồng. Những ký ức ấy giờ đây chỉ còn là những vết cứa sâu vào lòng anh, nhắc nhở anh về những gì đã mất. Không khí trong lành nhưng lạnh buốt, khiến anh rùng mình.

Anh cảm thấy sự nặng nề trên từng bước chân, như thể mỗi bước đi đều tiêu hao một phần sức lực cuối cùng của mình. Bóng anh cô độc in dài trên nền đường, vặn vẹo và méo mó dưới ánh trăng, như một lời khẳng định cho sự cô đơn đang vây lấy anh. Anh biết, quyết định này sẽ trở thành vết sẹo vĩnh viễn trong tâm hồn mình, một vết sẹo không bao giờ lành lặn. Nó sẽ định hình con người anh trở nên trầm mặc, cô độc và vùi đầu vào công việc trong tương lai, một cách để lấp đầy khoảng trống không thể lấp đầy trong trái tim.

*“Đêm nay, trái tim mình đã chết đi một phần,”* anh tự nhủ, giọng nói nội tâm khản đặc. *“Nhưng đó là cái giá phải trả cho sự hèn nhát của mình. Mình xứng đáng với nỗi đau này.”* Anh đã chọn con đường này, con đường của sự buông bỏ và chấp nhận. Anh đã chọn cách giữ lại sự bình yên cho Lê An, dù điều đó có nghĩa là anh phải tự mình đối mặt với một cuộc đời đầy “khoảng cách vô hình” và “lời nói không thành”.

Mỗi bước chân đưa anh rời xa ngôi nhà của Lê An, rời xa thị trấn nhỏ này, rời xa những ký ức ngọt ngào nhưng đầy tiếc nuối. Anh sẽ bước đi, mang theo tiếng thở dài câm lặng đó, mãi mãi về sau. Và Lê An, cô ấy sẽ có một cuộc sống bình yên, không bị xáo trộn bởi sự xuất hiện của anh, dù cô có thể vẫn mang theo những hoài niệm mơ hồ về một mối tình thanh mai trúc mã đã không thành. Anh sẽ trở thành một cái bóng, một phần của quá khứ đã ngủ yên. Trần Hạo bước đi không ngừng, tiến về phía chiếc xe của mình đang đậu cách đó không xa, bóng anh dần khuất vào màn đêm sâu thẳm, mang theo vết sẹo vĩnh viễn của một tình yêu đã "chậm một nhịp", mãi mãi.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free