Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 795: Bước Chân Mang Nỗi Trống Rỗng

Trần Hạo bước đi không ngừng, tiến về phía chiếc xe của mình đang đậu cách đó không xa, bóng anh dần khuất vào màn đêm sâu thẳm, mang theo vết sẹo vĩnh viễn của một tình yêu đã "chậm một nhịp", mãi mãi. Mỗi bước chân của anh là một sự đoạn tuyệt, một nhát dao khắc sâu vào chính tâm hồn mình. Anh cảm thấy như mình đang kéo lê một cái bóng khổng lồ của sự tiếc nuối phía sau, một gánh nặng vô hình mà anh biết sẽ không bao giờ có thể trút bỏ.

Con đường làng vốn đã quen thuộc giờ đây trải ra trước mắt anh như một dải lụa đen bất tận, lạnh lẽo và xa lạ. Sương đêm xuống dày đặc hơn, bao phủ lấy mọi vật, khiến tầm nhìn trở nên mờ ảo, chỉ có ánh trăng mờ nhạt gắng gượng xuyên qua tầng sương, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền đất ẩm ướt. Cái lạnh buốt của đêm khuya thấm vào tận xương tủy, không chỉ là cái lạnh của thời tiết mà còn là cái lạnh thấu tâm can, một sự tê tái đến từ sâu thẳm trái tim anh. Mỗi hơi thở ra đều hóa thành làn khói trắng mong manh, tan biến nhanh chóng vào không khí đặc quánh, giống như những hy vọng cuối cùng của anh vừa vụt tắt.

Anh bước đi chậm rãi, nặng nề, đôi tay nắm chặt đến mức móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, như thể đang cố níu giữ một thứ gì đó đã vuột mất, hoặc đang tự trừng phạt chính mình. Đôi mắt anh nhìn thẳng về phía trước, vô định, không một tia sáng, chỉ có sự trống rỗng bao la. Anh không dám ngoảnh đầu lại, dù một phần sâu thẳm trong anh khao khát được nhìn thêm một lần cuối, nhìn về ngôi nhà có ánh đèn mờ ảo, nhìn về nơi cô gái ấy đang say giấc. Nhưng anh biết, một ánh nhìn cuối cùng sẽ phá vỡ quyết định đau đớn này, sẽ lại thổi bùng lên ngọn lửa hy vọng đã bị dập tắt một cách tàn nhẫn. "Anh đã lựa chọn... lựa chọn từ bỏ," tiếng nói nội tâm của anh thì thầm, khản đặc và nặng nề, "Không thể quay đầu... đây là cái giá của sự chần chừ."

Tiếng giày của anh ma sát với sỏi đá nhỏ trên lối đi, tạo ra những âm thanh khô khốc, lạc lõng trong không gian tĩnh mịch của đêm khuya. Đó là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng ghê người, như tiếng bước chân của một kẻ cô độc đang lang thang trong cõi hư vô. Gió nhẹ lướt qua kẽ lá của những hàng cây cổ thụ già cỗi ven đường, tạo nên những âm thanh xào xạc như những lời thì thầm của quá khứ, những lời nhắc nhở về một "nếu như ngày đó" đã không bao giờ xảy ra. Mùi đất ẩm quyện với mùi sương đêm và mùi cây cỏ dại ven đường xộc vào mũi anh, gợi lên những ký ức về những buổi chiều tan học cùng Lê An, về những đêm trò chuyện vu vơ "bên bờ sông cũ". Những ký ức ấy giờ đây không còn ngọt ngào nữa, mà trở thành những vết cứa sâu vào lòng anh, nhắc nhở anh về những gì đã mất đi vĩnh viễn.

Sự nặng nề không chỉ ở bước chân mà còn ở cả lồng ngực anh, một tảng đá vô hình đang đè nén, khiến mỗi nhịp thở trở nên khó khăn. Bóng anh cô độc in dài trên nền đường, vặn vẹo và méo mó dưới ánh trăng, như một lời khẳng định cho sự cô đơn đang vây lấy anh. Anh biết, quyết định này sẽ trở thành vết sẹo vĩnh viễn trong tâm hồn mình, một vết sẹo không bao giờ lành lặn. Nó sẽ định hình con người anh trở nên trầm mặc, cô độc và vùi đầu vào công việc trong tương lai, một cách để lấp đầy khoảng trống không thể lấp đầy trong trái tim. Anh xứng đáng với nỗi đau này, anh đã tự nhủ như vậy. Đó là cái giá phải trả cho sự hèn nhát của mình, cho những "lời nói không thành" đã vĩnh viễn tạo nên một "khoảng cách vô hình" không thể xóa nhòa.

Cuối cùng, sau những bước chân nặng trĩu tưởng chừng như vô tận, Trần Hạo cũng đến được con hẻm nhỏ khuất sâu, nơi chiếc xe hơi đen sang trọng của anh đang đậu, chìm trong bóng tối. Chiếc xe, biểu tượng của thành công và sự xa hoa nơi thành thị, giờ đây lại mang một vẻ cô độc, lạc lõng giữa con đường làng quê yên bình. Đứng trước cánh cửa xe, anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi xăng xe lẫn với mùi ẩm mốc của đêm khuya.

Anh đưa tay mở cửa xe, tiếng "cạch" khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch, nghe như tiếng một cánh cửa khác vừa đóng sập lại trong cuộc đời anh. Cánh cửa của một tương lai có Lê An. Anh ngồi vào ghế lái, cảm nhận sự mềm mại của ghế da cao cấp, và sự ấm áp nhân tạo của khoang xe bao trùm lấy anh. Nhưng sự ấm áp đó không thể nào xua đi cái lạnh giá đang đóng băng trái tim anh. Nó chỉ làm nổi bật hơn sự đối lập giữa sự tiện nghi vật chất bên ngoài và sự đổ vỡ tan tành bên trong. Anh thắt dây an toàn, tiếng "tách" nhỏ vang lên, một âm thanh mang tính nghi thức, như thể anh đang chuẩn bị cho một hành trình mới, một cuộc đời mới, nhưng lại không có điểm đến, không có phương hướng.

Ánh mắt anh vô hồn lướt qua chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, vỏ thép không gỉ sáng bóng dưới ánh đèn nội thất mờ ảo. Kim đồng hồ vẫn đều đặn nhích từng giây, từng phút, nhưng thời gian đối với anh dường như đã ngừng lại từ khoảnh khắc anh quay lưng rời khỏi ngôi nhà của Lê An. Chiếc đồng hồ này, với giá trị bằng cả gia tài của nhiều người, là minh chứng cho sự thành công mà anh đã đánh đổi bằng cả tuổi trẻ và tình yêu. Giờ đây, nó như một lời nhắc nhở cay đắng về sự đối lập trớ trêu: anh có mọi thứ, nhưng lại mất đi điều quan trọng nhất.

Anh đưa tay vặn chìa khóa, động cơ xe hơi khẽ rùng mình rồi nổ đều đều, một âm thanh trầm ấm nhưng lại nghe như tiếng thở dài nặng nề của chính anh. Tiếng máy nổ như một lời nhắc nhở về thực tại tàn nhẫn, kéo anh ra khỏi vực sâu của những suy nghĩ. Anh bật đèn pha, hai vệt sáng trắng chói lòa xé toạc màn đêm phía trước, chiếu rọi lên con đường đất quen thuộc. Anh nhìn vào gương chiếu hậu, nhưng không thấy gì ngoài bóng tối dày đặc và những lùm cây ven đường thấp thoáng. Phía sau anh, mọi thứ đã chìm vào hư vô, không một dấu vết của ngôi nhà đã từng là biểu tượng của tình yêu thanh xuân. "Kết thúc rồi," anh thì thầm, giọng nói khản đặc đến không nhận ra, "thực sự kết thúc rồi." Những suy nghĩ vụn vặt, đứt đoạn cứ thế lướt qua trong tâm trí anh, không ngừng lặp lại một điệp khúc đau đớn: "Mình đã không gõ cửa... mình đã không gõ cửa..." Đó là sự kết thúc, một kết thúc không thể đảo ngược, một sự đoạn tuyệt vĩnh viễn với quá khứ, với một phần tâm hồn anh đã bỏ lại.

Chiếc xe đen bắt đầu lăn bánh, rời khỏi con hẻm tối, hòa vào con đường làng quen thuộc. Trần Hạo lái xe với một tốc độ chậm rãi, như thể anh muốn kéo dài thêm khoảnh khắc chia ly này, muốn níu giữ chút hơi ấm cuối cùng của thị trấn đã nuôi dưỡng tình yêu đầu đời của mình. Tiếng lốp xe lăn đều trên nền đất xen lẫn sỏi đá tạo thành một âm thanh đều đều, buồn bã, như nhịp đập chậm chạp của một trái tim đang tan vỡ.

Anh lướt qua bờ sông, nơi in dấu bao kỷ niệm. Dưới ánh sáng yếu ớt của đèn pha, mặt sông lấp lánh như một tấm gương đen, phản chiếu bầu trời xám xịt của rạng sáng. Tiếng nước sông chảy rì rào, một âm thanh quen thuộc đã từng ru anh vào giấc mơ về một tương lai có Lê An. Giờ đây, tiếng nước chảy lại mang một âm điệu u buồn, như tiếng khóc thầm của dòng thời gian đã trôi qua mà không thể quay lại. Anh nhớ những đêm trăng sáng vằng vặc, hai người ngồi cạnh nhau, không cần nói một lời, chỉ cần cảm nhận sự hiện diện của đối phương là đủ. "Nếu như ngày đó," anh lại tự nhủ, một cụm từ đã trở thành nỗi ám ảnh, "nếu như ngày đó anh đã nói sớm hơn một chút..." Nhưng tất cả giờ chỉ còn là một dòng chảy bất tận của tiếc nuối.

Chiếc xe tiếp tục lăn bánh, đi qua khu chợ dân sinh giờ vẫn còn vắng vẻ, chỉ có lác đác vài gánh hàng rong chuẩn bị mở cửa. Nơi đây từng nhộn nhịp biết bao, từng chứng kiến những lần anh và Lê An đi chợ cùng nhau, những tiếng cười giòn tan vang vọng khắp con đường. Giờ đây, sự yên tĩnh của buổi rạng đông càng làm nổi bật sự trống rỗng trong lòng anh. Mỗi địa điểm quen thuộc dần hiện ra rồi lại khuất bóng trong gương chiếu hậu, như những mảnh ghép của quá khứ đang rời xa anh mãi mãi, trở thành những hình ảnh mờ ảo, không thể chạm tới.

Ánh bình minh le lói phía chân trời, nhuộm một màu xám buồn lên cảnh vật. Những tia sáng đầu tiên của ngày mới xuyên qua màn sương mỏng, mang theo hơi lạnh se sắt. Đó là một ngày mới đã đến, một khởi đầu mới, nhưng đối với Trần Hạo, đó là một ngày mới của sự mất mát, của nỗi trống rỗng không thể lấp đầy. Gương mặt anh tái nhợt dưới ánh sáng mờ ảo của bình minh, đôi mắt vẫn vô hồn nhìn thẳng về phía trước, nhưng tâm trí anh lại chìm đắm trong một bể sâu của hồi ức. Anh đã không gõ cửa. Anh đã lựa chọn. Và giờ đây, anh phải sống với quyết định đó.

Cuối cùng, chiếc xe của anh lướt qua biển báo hiệu kết thúc thị trấn, một tấm biển cũ kỹ nhưng giờ đây lại mang ý nghĩa trọng đại. Phía sau tấm biển là một thế giới mới, một con đường cao tốc rộng lớn dẫn về thành phố, về một cuộc đời mà Lê An sẽ không bao giờ là một phần. Trần Hạo không quay đầu nhìn lại. Anh biết, thị trấn này, và tình yêu của anh với Lê An, đã vĩnh viễn nằm lại phía sau tấm biển đó. Anh sẽ trở về thành phố, vùi đầu vào công việc, xây dựng một sự nghiệp lẫy lừng, nhưng trái tim anh sẽ mãi mãi mang một vết sẹo, một "khoảng cách vô hình" giữa thành công vật chất và hạnh phúc trọn vẹn. Bình minh đã thực sự hé rạng, báo hiệu một chương mới của cuộc đời Trần Hạo, một chương đầy thành công vật chất nhưng thiếu vắng tình yêu đích thực, một cuộc đời trầm mặc và cô độc, mãi mãi mang theo nỗi day dứt về một tình yêu đã "chậm một nhịp".

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free