Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 796: Con Đường Không Lối Thoát
Chiếc xe đen bắt đầu lăn bánh, rời khỏi con hẻm tối, hòa vào con đường làng quen thuộc. Trần Hạo lái xe với một tốc độ chậm rãi, như thể anh muốn kéo dài thêm khoảnh khắc chia ly này, muốn níu giữ chút hơi ấm cuối cùng của thị trấn đã nuôi dưỡng tình yêu đầu đời của mình. Tiếng lốp xe lăn đều trên nền đất xen lẫn sỏi đá tạo thành một âm thanh đều đều, buồn bã, như nhịp đập chậm chạp của một trái tim đang tan vỡ.
Anh lướt qua bờ sông, nơi in dấu bao kỷ niệm. Dưới ánh sáng yếu ớt của đèn pha, mặt sông lấp lánh như một tấm gương đen, phản chiếu bầu trời xám xịt của rạng sáng. Tiếng nước sông chảy rì rào, một âm thanh quen thuộc đã từng ru anh vào giấc mơ về một tương lai có Lê An. Giờ đây, tiếng nước chảy lại mang một âm điệu u buồn, như tiếng khóc thầm của dòng thời gian đã trôi qua mà không thể quay lại. Anh nhớ những đêm trăng sáng vằng vặc, hai người ngồi cạnh nhau, không cần nói một lời, chỉ cần cảm nhận sự hiện diện của đối phương là đủ. "Nếu như ngày đó," anh lại tự nhủ, một cụm từ đã trở thành nỗi ám ảnh, "nếu như ngày đó anh đã nói sớm hơn một chút..." Nhưng tất cả giờ chỉ còn là một dòng chảy bất tận của tiếc nuối.
Chiếc xe tiếp tục lăn bánh, đi qua khu chợ dân sinh giờ vẫn còn vắng vẻ, chỉ có lác đác vài gánh hàng rong chuẩn bị mở cửa. Nơi đây từng nhộn nhịp biết bao, từng chứng kiến những lần anh và Lê An đi chợ cùng nhau, những tiếng cười giòn tan vang vọng khắp con đường. Giờ đây, sự yên tĩnh của buổi rạng đông càng làm nổi bật sự trống rỗng trong lòng anh. Mỗi địa điểm quen thuộc dần hiện ra rồi lại khuất bóng trong gương chiếu hậu, như những mảnh ghép của quá khứ đang rời xa anh mãi mãi, trở thành những hình ảnh mờ ảo, không thể chạm tới.
Ánh bình minh le lói phía chân trời, nhuộm một màu xám buồn lên cảnh vật. Những tia sáng đầu tiên của ngày mới xuyên qua màn sương mỏng, mang theo hơi lạnh se sắt. Đó là một ngày mới đã đến, một khởi đầu mới, nhưng đối với Trần Hạo, đó là một ngày mới của sự mất mát, của nỗi trống rỗng không thể lấp đầy. Gương mặt anh tái nhợt dưới ánh sáng mờ ảo của bình minh, đôi mắt vẫn vô hồn nhìn thẳng về phía trước, nhưng tâm trí anh lại chìm đắm trong một bể sâu của hồi ức. Anh đã không gõ cửa. Anh đã lựa chọn. Và giờ đây, anh phải sống với quyết định đó.
Cuối cùng, chiếc xe của anh lướt qua biển báo hiệu kết thúc thị trấn, một tấm biển cũ kỹ nhưng giờ đây lại mang ý nghĩa trọng đại. Phía sau tấm biển là một thế giới mới, một con đường cao tốc rộng lớn dẫn về thành phố, về một cuộc đời mà Lê An sẽ không bao giờ là một phần. Trần Hạo không quay đầu nhìn lại. Anh biết, thị trấn này, và tình yêu của anh với Lê An, đã vĩnh viễn nằm lại phía sau tấm biển đó. Anh sẽ trở về thành phố, vùi đầu vào công việc, xây dựng một sự nghiệp lẫy lừng, nhưng trái tim anh sẽ mãi mãi mang một vết sẹo, một "khoảng cách vô hình" giữa thành công vật chất và hạnh phúc trọn vẹn. Bình minh đã thực sự hé rạng, báo hiệu một chương mới của cuộc đời Trần Hạo, một chương đầy thành công vật chất nhưng thiếu vắng tình yêu đích thực, một cuộc đời trầm mặc và cô độc, mãi mãi mang theo nỗi day dứt về một tình yêu đã "chậm một nhịp".
Chiếc xe tiếp tục lăn bánh trên con đường làng, giờ đây đã trở nên rộng hơn một chút, ít gồ ghề hơn. Ánh bình minh yếu ớt, như một dải lụa xám nhạt, chậm rãi kéo mình qua đường chân trời, vẽ lên bóng dáng cô độc của Trần Hạo và chiếc xe của anh trên nền đường còn ướt sương. Những ngôi nhà dần thưa thớt, nhường chỗ cho những khoảng không gian rộng lớn của cánh đồng lúa đang thì con gái, xanh mướt và rì rào trong làn gió sớm. Mỗi cơn gió thoảng qua mang theo mùi đất ẩm, mùi sương đêm còn vương lại trên những tán lá, và thoang thoảng mùi hoa dại ven đường, một mùi hương quen thuộc của quê nhà, giờ đây lại mang một vị đắng chát.
Trần Hạo lái xe chậm rãi, đôi mắt vô hồn nhìn thẳng về phía trước, nhưng tâm trí anh lại lãng đãng theo từng kỷ niệm ùa về. Anh nhớ con dốc nhỏ này, nơi anh đã từng đẩy xe đạp giúp Lê An khi bánh xe cô ấy bị xịt lốp. Anh nhớ hàng cây bàng già cỗi kia, nơi họ đã từng trốn học để ngồi trò chuyện, mơ mộng về một tương lai xa xôi mà họ luôn mặc định sẽ có nhau. Mỗi ngôi nhà, mỗi khúc cua, mỗi bóng cây ven đường đều như một thước phim quay chậm, tua lại những khoảnh khắc đã qua, những khoảnh khắc mà giờ đây anh biết rằng mình đã đánh mất vĩnh viễn. Chúng không còn là những kỷ niệm ngọt ngào mà là những dấu chấm hết, những lời nhắc nhở không ngừng về sự "lời nói không thành" của anh.
Anh không dám quay đầu nhìn sang hướng nhà Lê An, mặc dù anh biết nó nằm ở đâu đó phía sau những hàng tre xanh mướt. Anh cố gắng ép buộc bản thân phải tập trung vào con đường phía trước, như thể việc nhìn về tương lai sẽ giúp anh quên đi quá khứ. Nhưng làm sao có thể quên được? Quá khứ không phải là một cuốn sách có thể gấp lại, nó là một phần của anh, một vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn. Cảm giác trống rỗng trong lồng ngực không vơi đi mà càng lúc càng lớn, như một vực sâu không đáy đang nuốt chửng lấy mọi cảm xúc khác. Anh nắm chặt vô lăng, những khớp ngón tay trắng bệch, tựa như đang cố gắng bám víu vào một điều gì đó để không bị cuốn trôi đi. Tiếng động cơ xe rì rầm đều đều, trộn lẫn với tiếng gió xào xạc qua hàng cây, tạo nên một bản nhạc buồn man mác, một khúc bi ca cho tình yêu đã lỡ. Thi thoảng, từ xa vọng lại tiếng chó sủa lác đác, phá tan sự tĩnh lặng của buổi sáng sớm, nhưng cũng chỉ càng làm nổi bật thêm sự cô độc của anh giữa không gian mênh mông ấy.
Con đường dẫn anh ra khỏi thị trấn, không một lời tạm biệt, không một ánh mắt dõi theo. Anh cảm thấy như mình đang rời đi một cách lén lút, một kẻ đào ngũ khỏi chính cuộc đời mình, bỏ lại phía sau tất cả những gì thân thuộc nhất. Cái lạnh se sắt của bình minh thấm vào da thịt, nhưng không lạnh bằng cái buốt giá trong trái tim anh. Sương đêm vẫn còn đọng trên những ngọn cỏ ven đường, lấp lánh như những giọt nước mắt chưa kịp rơi. Trần Hạo hít một hơi thật sâu, cố gắng nuốt xuống cái nghẹn đắng nơi cổ họng. Anh tự hỏi, liệu Lê An có bao giờ biết được đêm qua anh đã đứng trước cửa nhà cô, dằn vặt đến mức nào không? Liệu cô có bao giờ hiểu được quyết định quay lưng lại ấy, dù đau đớn đến mấy, cũng là để bảo vệ sự bình yên của cô? Chắc là không. Cô sẽ không bao giờ biết. Và có lẽ, như thế là tốt nhất.
Những suy nghĩ vụn vặt cứ thế lướt qua trong tâm trí anh, không ngừng lặp lại một điệp khúc đau đớn: "Mình đã không gõ cửa... mình đã không gõ cửa..." Đó là sự kết thúc, một kết thúc không thể đảo ngược, một sự đoạn tuyệt vĩnh viễn với quá khứ, với một phần tâm hồn anh đã bỏ lại. Anh lảo đảo rời xa ngôi nhà của Lê An, mỗi bước đi như một dấu chấm hết cho mối tình thanh mai trúc mã, chôn vùi bao hy vọng. Anh biết, con đường này, dù có dẫn anh đến đâu, cũng sẽ mãi mãi là "con đường không lối thoát" khỏi nỗi ám ảnh mang tên Lê An. Mỗi mét đường anh đi qua, thị trấn lại lùi xa thêm một chút, những kỷ niệm lại mờ nhạt thêm một chút, nhưng nỗi đau thì không hề suy giảm. Nó như một cái bóng, bám riết lấy anh, không ngừng nhắc nhở về một tình yêu đã "chậm một nhịp".
Trần Hạo vượt qua ranh giới thị trấn, nơi có tấm biển cũ kỹ: "Chào tạm biệt thị trấn sông nước bình yên!" và mặt bên kia là "Chào mừng đến thị trấn sông nước bình yên!". Anh không quay đầu lại. Ánh mắt anh vẫn vô hồn nhìn thẳng về phía trước, xuyên qua tấm kính chắn gió còn vương hơi sương. Con đường phía trước dần rộng hơn, từ đường làng trải đá nhỏ nay đã thành đường nhựa phẳng lỳ, hai bên không còn là những ngôi nhà san sát mà là những cánh đồng lúa mênh mông trải dài đến tận chân trời. Hàng cây thẳng tắp ven đường, những cây bạch đàn cao vút, giờ đây cũng trở nên xa lạ, không còn mang cái vẻ thân thuộc của những hàng cây phượng vĩ hay bằng lăng nơi thị trấn nhỏ.
Chiếc xe lướt đi êm ái hơn trên nền đường mới, tốc độ cũng tăng dần. Cảm giác trống rỗng trong anh không hề vơi đi, mà ngược lại, càng lúc càng lớn, như một vực sâu không đáy đang mở rộng ra trong lồng ngực. Nó không phải là nỗi đau xé lòng, mà là một sự câm lặng đáng sợ, một khoảng không vô tận. Anh đưa tay chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay trái. Mặt đồng hồ lạnh lẽo, sáng bóng, phản chiếu ánh bình minh yếu ớt. Đó là một chiếc Patek Philippe, biểu tượng của sự thành công, của đẳng cấp. Nó là thứ mà anh đã vùi mình vào công việc để đạt được, để chứng minh giá trị bản thân, để lấp đầy khoảng trống khi Lê An không còn bên cạnh. Nhưng giờ đây, nó chỉ càng làm nổi bật thêm sự trống rỗng trong anh. Thành công vật chất, danh vọng, tất cả đều trở nên vô nghĩa khi anh không có ai để sẻ chia, không có ai để trở về.
Anh tăng tốc độ xe, chiếc xe lao vun vút trên con đường vắng. Gió luồn qua khe cửa, tạo thành những tiếng rít nhẹ, như tiếng thì thầm của số phận. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật lướt qua như một thước phim tua nhanh. Những cánh đồng lúa xanh mướt, những rặng cây xa xăm, những ngôi nhà lác đác ven đường, tất cả đều mờ dần, trở thành những vệt màu không rõ hình hài. Anh cảm thấy mình đang trôi đi, trôi đi mãi không điểm dừng. Mỗi vòng quay của bánh xe là một lần anh rời xa thị trấn, rời xa Lê An, rời xa cái tôi của ngày hôm qua.
Trong đầu anh, những câu hỏi không lời cứ vang vọng: Liệu anh có hạnh phúc không? Liệu cô ấy có hạnh phúc không? Liệu quyết định của anh có đúng không? Nhưng không có câu trả lời nào cả. Chỉ có một sự chấp nhận cay đắng, rằng mọi thứ đã an bài. Anh đã chọn không gõ cửa, và giờ đây, anh phải chấp nhận hậu quả của lựa chọn đó. Con đường phía trước là một con đường xa lạ, nhưng anh biết, đó là con đường duy nhất anh có thể đi. Anh sẽ vùi đầu vào công việc, sẽ xây dựng một đế chế, sẽ trở thành một người đàn ông quyền lực và thành đạt. Nhưng liệu những điều đó có lấp đầy được cái "khoảng cách vô hình" trong trái tim anh, cái khoảng trống mà Lê An đã để lại, cái lỗ hổng mà sự chần chừ của anh đã tạo ra?
Ánh nắng mặt trời bắt đầu gay gắt hơn, xé tan màn sương mỏng, nhuộm vàng cả không gian. Nhiệt độ trong xe cũng dần tăng lên, nhưng Trần Hạo vẫn cảm thấy lạnh lẽo thấu xương. Anh nghĩ về Lê An, về nụ cười của cô, về ánh mắt của cô, về cái cách cô khẽ nghiêng đầu khi anh kể chuyện. Tất cả những hình ảnh đó giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ của một giấc mơ đã tan tành. Anh biết, từ giờ trở đi, mỗi buổi bình minh sẽ là một lời nhắc nhở về m��t khởi đầu mới không có cô, một ngày mới của sự cô độc và nỗi tiếc nuối không nguôi. Con đường trải dài bất tận trước mặt anh, thẳng tắp và vô định, như chính cuộc đời anh từ giờ phút này. Anh sẽ đi trên con đường đó, mang theo vết sẹo vĩnh viễn trong tâm hồn, mãi mãi ám ảnh bởi câu hỏi "nếu như ngày đó..." và nỗi đau của một tình yêu đã "chậm một nhịp".
Anh đã không gõ cửa. Anh đã lựa chọn. Và giờ đây, anh đang đi trên "con đường không lối thoát", nơi thành công vật chất có thể đến, nhưng hạnh phúc trọn vẹn thì mãi mãi là một điều xa xỉ. Chiếc xe đen tiếp tục lao đi, để lại phía sau thị trấn yên bình, để lại phía sau một tình yêu thanh mai trúc mã, và để lại phía sau một phần tâm hồn anh đã vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Bình minh đã thực sự hé rạng, báo hiệu một chương mới của cuộc đời Trần Hạo, một chương đầy thành công vật chất nhưng thiếu vắng tình yêu đích thực, một cuộc đời trầm mặc và cô độc, mãi mãi mang theo nỗi day dứt về một tình yêu đã "chậm một nhịp". Con đường rộng mở dẫn về thành phố, một tương lai mới đang chờ đợi, nhưng trong lòng Trần Hạo, nó chẳng khác nào một sự tiếp nối của nỗi trống rỗng, của một "khoảng cách vô hình" giữa anh và hạnh phúc thật sự. Anh biết, hình bóng của Lê An sẽ mãi mãi là một ngọn hải đăng le lói trong bóng tối tâm hồn anh, không phải để dẫn lối, mà để nhắc nhở về những gì anh đã đánh mất.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.