Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 797: Dòng Sông Của Những Điều Đã Mất

Con đường nhựa bóng loáng dưới ánh bình minh yếu ớt giờ đây đã nhường chỗ cho những con đường làng rải sỏi, gồ ghề hơn, nhưng lại mang một vẻ thân thuộc đến nao lòng. Chiếc xe đen sang trọng, vốn được thiết kế để lướt êm trên những đại lộ thênh thang của thành phố, giờ đây phải giảm tốc độ, chầm chậm lăn bánh qua những hàng cây xanh mướt còn đọng hơi sương. Lẽ ra, Trần Hạo phải rẽ trái, hướng thẳng về phía quốc lộ, về với nhịp sống hối hả và những tòa nhà chọc trời đang chờ đợi anh ở thành phố. Lý trí mách bảo anh rằng mọi thứ đã kết thúc, rằng anh cần phải rời đi, phải chạy trốn khỏi miền đất đầy rẫy những kỷ niệm đau thương này. Nhưng một lực vô hình nào đó, một tiếng gọi từ sâu thẳm ký ức, một sợi dây vô hình níu giữ, đã khiến tay lái anh bất giác rẽ phải. Đó là con đường mòn quen thuộc, con đường nhỏ hẹp và ít người qua lại, dẫn thẳng ra bờ sông.

Anh biết mình đang làm gì. Anh biết đây là một sai lầm nữa, một sự kéo dài không cần thiết của nỗi đau. "Một lần cuối... Chỉ một lần cuối thôi," anh tự nhủ, giọng nói của chính mình nghe xa lạ, lạc lõng trong không gian tĩnh mịch của xe. "Rồi sẽ không còn gì nữa." Lời tự trấn an đó nghe thật yếu ớt, không đủ sức để xoa dịu trái tim đang cồn cào. Mỗi nhịp bánh xe lăn trên sỏi đá như một tiếng thở dài nặng nề, một sự trì hoãn cố chấp trước sự thật hiển nhiên. Gió buổi sớm mai vẫn còn se lạnh, luồn qua khe cửa sổ đã hạ thấp một chút, mang theo mùi ẩm của đất, mùi ngai ngái của cây cỏ dại và cả mùi phù sa quen thuộc từ dòng sông đang chảy xiết ở phía trước. Nó không phải là mùi của sự bình yên, mà là mùi của hoài niệm, của những gì đã mất, của một thời thơ ấu vô tư lự giờ đã tan biến.

Trần Hạo nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An, hình ảnh nụ cười của cô, ánh mắt trong veo của cô khi nhìn anh, hình ảnh đêm qua khi anh đứng lặng lẽ trước cửa nhà cô, không đủ dũng khí để gõ. Nhưng mọi thứ lại càng hiện lên rõ nét hơn, như một thước phim quay chậm, từng chi tiết một. Anh nhớ lại những buổi chiều tan học, hai đứa đạp xe trên con đường này, những tiếng cười giòn tan hòa vào tiếng gió, những câu chuyện vu vơ không đầu không cuối. Anh nhớ cái lần cô bé Lê An té xe, anh đã hốt hoảng đỡ cô dậy, bàn tay nhỏ bé của cô ấy bám chặt lấy tay anh, và cái cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Ký ức như một dòng sông, cuộn chảy không ngừng, cuốn theo anh vào một vòng xoáy của tiếc nuối và dằn vặt. Chiếc đồng hồ Patek Philippe lấp lánh trên cổ tay anh, dưới ánh bình minh, dường như đang chế giễu anh, chế giễu sự thành công vật chất rỗng tuếch này. Nó là bằng chứng cho sự bận rộn, cho những đêm dài làm việc không ngừng nghỉ để quên đi cô, nhưng lại không thể lấp đầy "khoảng cách vô hình" trong trái tim anh.

Anh giảm tốc độ xe một lần nữa, tìm một chỗ khuất dưới tán cây cổ thụ để đậu. Động cơ xe tắt hẳn, để lại một khoảng lặng đến đáng sợ. Chỉ còn tiếng gió xào xạc trên những vòm lá, tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm cây, và tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng, đều đặn của dòng sông. Trần Hạo ngồi yên trong xe vài phút, hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Anh biết, đây là lần cuối cùng. Lần cuối cùng anh cho phép mình chìm đắm trong những hoài niệm này, lần cuối cùng anh để trái tim mình đau đớn đến thế. Rồi sau đó, anh sẽ hoàn toàn buông bỏ. Sẽ không còn "nếu như ngày đó" nữa. Sẽ không còn những lời nói không thành. Chỉ còn lại một Trần Hạo của hiện tại, một người đàn ông thành đạt nhưng cô độc, với vết sẹo vĩnh viễn mang tên Lê An. Anh mở cửa xe, bước xuống, cảm nhận hơi lạnh của buổi sớm mai luồn qua lớp áo mỏng. Mùi phù sa và nước sông lập tức ùa vào khứu giác, đánh thức từng tế bào trong cơ thể, kéo anh về với hiện tại, về với dòng sông cũ, nơi đã chứng kiến tất cả.

Anh bước đi trên bãi cỏ ẩm ướt, từng bước chân chậm rãi, như thể muốn kéo dài thêm khoảnh khắc này, khoảnh khắc được ở gần nơi mà trái tim anh vẫn thuộc về. Ánh bình minh đã hắt những tia nắng vàng óng ả xuống mặt sông, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, lung linh. Dòng nước vẫn trôi lững lờ, mang theo những mảnh vụn của lá cây, của cỏ dại, của những gì đã qua. Nó là dòng sông của tuổi thơ anh, của tuổi thơ Lê An, của những buổi chiều cả hai ngồi cạnh nhau, không nói gì, chỉ đơn thuần là tận hưởng sự hiện diện của đối phương. Anh ngồi xuống bãi cỏ quen thuộc, đúng cái vị trí mà hai đứa vẫn thường ngồi, cách nhau một khoảng vừa đủ để cảm nhận hơi ấm, nhưng cũng vừa đủ để tạo nên "khoảng cách vô hình" mà cả hai đã không thể vượt qua. Cỏ còn đọng sương đêm, mát lạnh dưới lòng bàn tay anh. Tiếng sóng vỗ đều đều vào bờ, như một lời ru muôn đời của dòng sông, một bản nhạc buồn man mác cho những mối tình không thành.

Mùi phù sa nồng nàn, mùi đất ẩm ướt sau cơn mưa đêm vẫn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi cỏ dại và hương hoa dại mỏng manh. Nó gợi lên tất cả. Gợi lên tiếng cười trong trẻo của Lê An khi cô bé trượt chân suýt ngã xuống sông. Gợi lên ánh mắt lấp lánh của cô khi anh kể về những con cá anh bắt được. Gợi lên cái cách cô khẽ nghiêng đầu, mái tóc dài buông xõa, khi anh lén nhìn cô từ phía sau. Tất cả những hình ảnh đó, giờ đây, không còn là những thước phim cũ kỹ mà là những vết dao cứa vào trái tim anh, rõ ràng và đau đớn đến tột cùng. Anh cảm nhận rõ ràng sự thiếu vắng của cô, sự trống rỗng trong tim mình, một lỗ hổng không gì có thể lấp đầy được. Nỗi hối tiếc về những lời chưa nói, những hành động chưa làm, giờ đây dâng trào mạnh mẽ, thiêu đốt anh. "Nếu như... nếu như ngày đó anh dũng cảm hơn một chút..." anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong tiếng gió. Tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực, mang theo tất cả những u uất, những dằn vặt của bao nhiêu năm qua.

Anh đưa tay chạm vào mặt nước lạnh buốt, những gợn sóng lan tỏa nhẹ nhàng rồi tan biến. Giống như tình yêu của anh, từng chút một, từng chút một, tan biến vào hư vô. Anh nhìn xa xăm về phía bên kia bờ sông, nơi những ngôi nhà lác đác bắt đầu lên khói, nơi một ngày mới đang bắt đầu. Ngày cưới của Lê An. Một ngày mới của hạnh phúc cho cô, nhưng là một ngày mới của sự mất mát vĩnh viễn cho anh. Anh nhắm chặt mắt, cố gắng nén lại những giọt nước mắt chực trào. Đàn ông không khóc. Đặc biệt là một người đàn ông như anh, đã quen với việc kiềm chế cảm xúc, với việc giữ mọi thứ lại trong lòng. Nhưng nỗi đau này, nó lớn quá, lớn đến mức anh cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt.

Anh mở mắt ra, nhìn vào khoảng không, nơi mà chỉ còn lại hình bóng mờ nhạt của một quá khứ không thể chạm tới. "Giờ thì tất cả đã là quá khứ. Một quá khứ không thể chạm tới," anh nhắc lại, như một lời khẳng định đau đớn cho chính mình. Anh cúi xuống, nhặt một viên đá nhỏ, trơn nhẵn, nằm lẫn trong bùn đất ven bờ. Nó lạnh ngắt và thô ráp trong lòng bàn tay anh, giống như thực tại phũ phàng mà anh đang phải đối mặt. Anh nắm chặt viên đá, bóp mạnh, như thể muốn truyền tất cả nỗi đau, sự hối tiếc và tuyệt vọng vào đó. Cảm giác đau nhói từ lòng bàn tay không thể sánh bằng nỗi đau trong tim. Sau đó, anh đưa tay ra, vung mạnh, ném viên đá xuống dòng sông. Viên đá chìm nghỉm, tạo ra một tiếng "tõm" nhỏ và một vài gợn sóng lan tỏa, rồi nhanh chóng biến mất, như thể nó chưa từng tồn tại.

Đó là một hành động mang tính biểu tượng. Đó là sự buông bỏ. Là sự chôn vùi một phần linh hồn của anh tại dòng sông này, tại thị trấn này, tại cái nơi mà anh đã đánh mất tình yêu của cuộc đời mình. Anh cảm thấy một sự trống rỗng choán lấy toàn bộ cơ thể, nhưng cũng có chút gì đó nhẹ nhõm, một sự giải thoát đau đớn. Anh đã làm tất cả những gì có thể. Anh đã đến đây, đã đối diện với quá khứ, đã nói lời tạm biệt. Giờ thì đã đến lúc thực sự rời đi. Anh đứng dậy, quay lưng lại với dòng sông, không dám nhìn thêm một lần nào nữa. Anh sợ rằng thêm một cái nhìn sẽ khiến anh sụp đổ, sẽ khiến anh không thể rời đi được nữa.

Anh bước đi, từng bước chân dứt khoát hơn, nhưng vẫn còn mang nặng nỗi đau. Chiếc xe đen vẫn nằm im lìm dưới bóng cây, như một người bạn đồng hành thầm lặng chứng kiến tất cả. Khi anh mở cửa xe, mùi da bọc ghế và chút hơi xăng xe quen thuộc ùa vào, nhắc nhở anh về thế giới mà anh sắp quay lại. Anh ngồi vào ghế lái, bàn tay run rẩy khi tra chìa khóa vào ổ. Động cơ xe nổ máy, tiếng gầm nhẹ xé tan sự tĩnh mịch của buổi sáng sớm. Anh nhìn thẳng về phía trước, không còn nhìn qua gương chiếu hậu nữa. Không còn bất kỳ sự do dự nào.

"Chào em, Lê An. Chào quá khứ của anh. Tạm biệt tình yêu đầu đời..." Anh thầm thì, như một lời từ biệt cuối cùng, một lời nói không thành mà anh đã giữ kín trong lòng quá lâu. Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, rời khỏi bãi cỏ, rời khỏi con đường mòn. Lần này, anh không rẽ vào con đường dẫn đến nhà Lê An, mà thẳng tiến ra quốc lộ. Tốc độ xe tăng dần, những hàng cây, những ngôi nhà dần lùi lại phía sau, trở thành những chấm nhỏ mờ ảo trong gương chiếu hậu. Ánh nắng mặt trời đã lên cao, rực rỡ và chói chang, nhuộm vàng cả không gian, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo thấu xương trong lòng anh.

Con đường cao tốc hiện ra trước mắt, thẳng tắp và rộng lớn, như chính cuộc đời anh từ giờ phút này. Một con đường mà anh sẽ đi trên đó, mang theo vết sẹo vĩnh viễn trong tâm hồn, mãi mãi ám ảnh bởi câu hỏi "nếu như ngày đó..." và nỗi đau của một tình yêu đã "chậm một nhịp". Anh sẽ vùi mình vào công việc, sẽ xây dựng một đế chế, sẽ trở thành một người đàn ông quyền lực và thành đạt như anh hằng mong muốn. Nhưng liệu những điều đó có lấp đầy được cái "khoảng cách vô hình" trong trái tim anh, cái khoảng trống mà Lê An đã để lại, cái lỗ hổng mà sự chần chừ của anh đã tạo ra?

Anh biết, hình bóng của Lê An sẽ mãi mãi là một ngọn hải đăng le lói trong bóng tối tâm hồn anh, không phải để dẫn lối, mà để nhắc nhở về những gì anh đã đánh mất. Nó sẽ là một bóng ma ám ảnh mọi mối quan hệ sau này của anh, khiến anh khó lòng mở lòng với ai khác, khiến anh mãi mãi mang theo sự cô độc, dù anh có ở giữa đám đông. Chiếc xe đen tiếp tục lao đi, bỏ lại phía sau thị trấn yên bình, bỏ lại phía sau một tình yêu thanh mai trúc mã, và để lại phía sau một phần tâm hồn anh đã vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối, chôn vùi dưới dòng sông cũ. Bình minh đã thực sự hé rạng, báo hiệu một chương mới của cuộc đời Trần Hạo, một chương đầy thành công vật chất nhưng thiếu vắng tình yêu đích thực, một cuộc đời trầm mặc và cô độc, mãi mãi mang theo nỗi day dứt không nguôi. Con đường rộng mở dẫn về thành phố, một tương lai mới đang chờ đợi, nhưng trong lòng Trần Hạo, nó chẳng khác nào một sự tiếp nối của nỗi trống rỗng, của một "con đường không lối thoát" dẫn đến một hạnh phúc mãi mãi là điều xa xỉ.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free