Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 798: Mảnh Vỡ Ký Ức Trong Đêm Thành Phố
Trần Hạo lái xe. Con đường cao tốc thẳng tắp và rộng lớn, nhưng trong tâm trí anh, nó chẳng khác nào một sự tiếp nối của nỗi trống rỗng, của một “con đường không lối thoát” dẫn đến một hạnh phúc mãi mãi là điều xa xỉ. Anh đã quay lưng lại với quá khứ, với thị trấn yên bình và dòng sông cũ, nhưng những gì anh để lại phía sau lại bám riết lấy anh, như một bóng ma không ngừng đeo đẳng. Ánh nắng mặt trời rực rỡ và chói chang nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo thấu xương trong lòng anh. Anh biết, dù có lao đi nhanh đến đâu, có vùi mình vào công việc đến mức nào, thì hình bóng Lê An vẫn sẽ là một ngọn hải đăng le lói trong bóng tối tâm hồn anh, không phải để dẫn lối, mà để nhắc nhở về những gì anh đã đánh mất.
Chiếc xe đen lao vút trên đường, bỏ lại phía sau những ký ức đau đáu. Khi bánh xe dừng lại ở tầng hầm bãi đỗ của khu chung cư cao cấp, thành phố đã hoàn toàn thức giấc. Ánh sáng nhân tạo từ những tòa nhà chọc trời, tiếng còi xe inh ỏi và dòng người hối hả tạo nên một bản giao hưởng ồn ào, xa lạ. Anh tắt máy, sự tĩnh lặng đột ngột ập đến, càng làm nổi bật tiếng tim mình đập thình thịch, một nhịp đập mỏi mệt và nặng nề. Trần Hạo ngồi lặng hồi lâu trong xe, bàn tay vẫn còn vương vấn cảm giác lạnh ngắt của viên đá nhỏ ven sông, và trong tâm trí, tiếng “tõm” khi nó chìm nghỉm vẫn còn vang vọng. Nó là âm thanh của sự chấm dứt, của một lời chào tạm biệt cuối cùng không thể thốt thành lời.
Bước chân anh nặng trĩu khi rời khỏi xe, đi vào thang máy lên căn hộ penthouse của mình. Mỗi bước đi, anh cảm nhận rõ rệt sự mệt mỏi thể xác đang hòa lẫn với nỗi kiệt quệ tinh thần. Căn hộ sang trọng, hiện đại, tọa lạc trên tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời, vốn được anh xem là biểu tượng của thành công, giờ đây lại mang một vẻ lạnh lẽo đến đáng sợ. Mùi gỗ, mùi da bọc ghế và chút hương nước hoa đắt tiền thoang thoảng trong không khí, tất cả đều sạch sẽ, tinh tươm, nhưng lại thiếu đi hơi ấm, thiếu đi sự sống. Anh quăng chìa khóa lên bàn kính, tạo ra một tiếng va chạm khô khốc, vang vọng trong không gian rộng lớn và tĩnh mịch.
“Thành công này để làm gì khi bàn tay trống rỗng?” – Câu hỏi đó như một tiếng vọng câm lặng, cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, nhức nhối.
Anh không bật đèn. Bóng tối bao trùm căn phòng, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ những tòa nhà đối diện hắt vào qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên sàn gỗ. Trần Hạo thả mình xuống chiếc ghế sofa da màu xám tro, cảm giác mềm mại của đệm và độ lạnh của da bọc không thể xoa dịu được sự đau đớn trong tâm hồn anh. Anh đưa hai tay vuốt mặt, cảm nhận sự mệt mỏi hằn sâu trên từng đường nét, từng thớ thịt. Đôi mắt anh nhắm nghiền, cố gắng xua đi những hình ảnh vừa trải qua, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên để chìm vào giấc ngủ, nhưng vô vọng. Mỗi khi anh nhắm mắt, hình ảnh Lê An lại hiện lên rõ nét, không phải là Lê An của ngày hôm qua, mà là Lê An của những năm tháng thanh xuân, Lê An của những nụ cười trong veo bên bờ sông, Lê An của ánh mắt chờ đợi.
Anh cố gắng hít thở sâu, lấp đầy phổi bằng thứ không khí điều hòa lạnh lẽo của căn phòng, nhưng lồng ngực anh vẫn cứ quặn thắt. Cảm giác trống rỗng không phải là một khoảng lặng, mà là một cơn bão dữ dội cuốn phăng đi tất cả, chỉ để lại một hố sâu thăm thẳm. Sự cô độc của anh không phải là sự cô độc của một người độc thân giữa thành phố, mà là sự cô độc của một linh hồn bị bỏ lại phía sau, một linh hồn đã tự nguyện chôn vùi một phần của mình ở cái thị trấn ven sông kia.
Đêm dần buông xuống hoàn toàn, màn đêm bao phủ cả thành phố, nhưng trong căn phòng của Trần Hạo, bóng tối lại mang một ý nghĩa khác. Nó là tấm màn che chở cho nỗi đau, là không gian cho phép anh đối diện với chính mình, với những mảnh vỡ của quá khứ. Anh không muốn ánh sáng, không muốn đối diện với thực tại, không muốn phải nhìn thấy sự tương phản giữa vẻ ngoài thành đạt và sự đổ nát bên trong. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, nghe như tiếng khóc của thành phố, hòa lẫn với tiếng gió nhẹ lướt qua ban công, tạo nên một bản nhạc u buồn, ai oán. Trần Hạo biết, đêm nay sẽ lại là một đêm dài, một đêm không ngủ, một đêm đắm chìm trong hồi ức và nỗi dằn vặt khôn nguôi, một đêm để chấp nhận rằng anh đã "sai một bước", và có lẽ, đã "lỡ cả một đời".
Giữa đêm khuya thanh tĩnh, Trần Hạo trở mình trên chiếc giường kingsize rộng lớn, cảm giác lạnh lẽo của ga trải giường lụa cao cấp càng làm nổi bật sự trống trải bên trong anh. Đôi mắt anh mở trừng trừng, nhìn chằm chằm lên trần nhà trắng toát, nơi bóng tối và ánh sáng yếu ớt từ thành phố bên ngoài đang nhảy múa, vẽ nên những hình thù kỳ dị. Anh cố gắng chìm vào giấc ngủ, cố gắng tìm kiếm một khoảng lặng, dù chỉ là vài giây, để tâm trí được nghỉ ngơi. Nhưng những hình ảnh, những âm thanh của quá khứ cứ thay nhau ùa về, như một thước phim quay chậm không ngừng tua đi tua lại trong đầu anh.
Anh thấy Lê An, cô bé với mái tóc dài óng ả, đôi mắt trong veo như nước sông, nụ cười rạng rỡ dưới gốc cây bàng cổ thụ. Anh nhớ những buổi sáng cùng nhau đi học, chiếc xe đạp cà tàng chở hai đứa tung tăng trên con đường làng rải sỏi. Lê An ngồi sau, đôi khi rụt rè ôm nhẹ eo anh, đôi khi lại nghịch ngợm cấu vào lưng anh khi anh cố tình đạp nhanh qua vũng nước. Anh nhớ mùi hương của những bông hoa dại ven đường, tiếng chim hót líu lo và cả tiếng cười giòn tan của cô bé. “An, em có nhớ lời hứa dưới gốc bàng không?” – Tiếng vọng trong tâm trí anh mang theo sự chua xót. Anh đã từng hứa sẽ mãi mãi bảo vệ cô, sẽ không bao giờ quên cô. Nhưng anh đã làm gì với lời hứa đó?
Những hình ảnh cứ nối tiếp nhau. Buổi chiều tà bên bờ sông cũ, hai đứa ngồi sát bên nhau, chân chạm nhẹ vào dòng nước mát lạnh. Lê An kể cho anh nghe những câu chuyện vặt vãnh ở trường, anh thì chỉ im lặng lắng nghe, đôi khi đưa tay khẽ vuốt mái tóc cô, đôi khi chỉ đơn giản là ngắm nhìn nụ cười của cô dưới ánh hoàng hôn. Những khoảnh khắc ấy, anh đã cảm nhận được một thứ tình cảm lớn hơn cả tình bạn, một thứ tình cảm mà anh không dám gọi tên, không dám bày tỏ. Anh đã sợ hãi, sợ hãi rằng lời nói sẽ phá vỡ sự bình yên, sự thân thuộc mà cả hai đang có. Và rồi, sự im lặng ấy đã tạo nên một “khoảng cách vô hình”, một vực sâu mà anh không thể nào lấp đầy được.
“Giá như… giá như anh dũng cảm hơn một chút.” – Anh thì thầm, tiếng nói lạc đi trong cổ họng khô khốc.
Anh nhớ đến những lần Lê An nhìn anh, ánh mắt đầy chờ đợi, đầy hy vọng. Anh nhớ đến những tin nhắn cô gửi, những cuộc gọi cô thực hiện khi anh đã lên thành phố. Anh đã viện cớ bận rộn, viện cớ áp lực học hành, để rồi những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại. Anh đã để cô đơn độc giữa sự chênh vênh của tuổi mới lớn, đã để cô tự mình đối mặt với những cảm xúc mà anh lẽ ra phải là người chia sẻ. Và rồi, cô đã mệt mỏi. Cô đã tìm kiếm một bến đỗ an yên, một người đàn ông biết quan tâm, biết nói ra những lời yêu thương mà anh đã cất giấu quá kỹ.
Trần Hạo trở mình liên tục, chiếc giường rộng lớn như nhấn chìm anh vào sự cô độc. Anh nhắm chặt mắt, cố gắng xua đuổi hình ảnh Lê An, cố gắng đẩy lùi những ký ức đang gặm nhấm tâm can. Nhưng càng cố gắng, hình ảnh đó càng rõ nét, càng chân thực. Anh đưa tay lên ngực, cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt, như có hàng ngàn mũi kim đang đâm xuyên. Nỗi đau không phải là một sự bùng nổ, mà là một dòng chảy âm ỉ, dai dẳng, bào mòn từng chút một sức lực của anh. Anh hối hận. Hối hận đến tột cùng vì sự chần chừ, sự hèn nhát của mình. Nỗi hối hận đó nặng hơn cả tảng đá anh đã ném xuống sông, nặng hơn cả gánh nặng của sự thành công vật chất mà anh đang mang.
Giấc ngủ vẫn xa vời. Anh cảm nhận được sự mệt mỏi đang vắt kiệt cơ thể mình, nhưng tâm trí anh vẫn tỉnh táo đến đáng sợ, như một cỗ máy không ngừng phân tích, dằn vặt. Anh nhớ lại đêm trước, khi anh đứng lặng lẽ trước cửa nhà Lê An, dằn vặt giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực. Anh đã chọn không gõ. Và quyết định đó, dù là sự chấp nhận đau đớn nhất, nhưng cũng là sự kết thúc của một hy vọng mong manh. Anh đã tự tay đóng lại cánh cửa của chính mình, vĩnh viễn hóa tình yêu đó thành tiếc nuối.
Cảm giác bất lực và tuyệt vọng dâng trào. Lê An, cô gái mà anh yêu hơn cả bản thân mình, giờ đây đã là của người khác. Cô ấy sẽ kết hôn, sẽ có một cuộc sống mới, một hạnh phúc mới, bên một người đàn ông khác. Còn anh, anh sẽ mãi mãi mang theo vết sẹo này, vết sẹo của một tình yêu đã “chậm một nhịp”, vết sẹo của một cuộc đời đã “lỡ cả một đời”. Anh nhắm chặt mắt, siết chặt tay, hy vọng rằng nỗi đau này sẽ qua đi, nhưng anh biết, nó sẽ mãi mãi ở lại, như một phần không thể tách rời của con người anh.
Không chịu nổi sự dằn vặt không ngừng nghỉ, Trần Hạo bật dậy khỏi giường, bước xuống sàn gỗ lạnh lẽo. Anh không thèm bật đèn, để bóng tối vẫn bao trùm căn phòng, như một lớp vỏ bọc che giấu sự trần trụi của nỗi đau. Anh bước đi không mục đích trong căn hộ rộng lớn, tiếng bước chân anh vang vọng, nghe thật cô độc. Ánh sáng yếu ớt từ các tòa nhà chọc trời bên ngoài lọt vào qua khung cửa sổ, tạo nên những vệt sáng mờ ảo, đủ để anh nhìn thấy đường đi, nhưng không đủ để xua tan bóng tối trong tâm hồn.
Cuối cùng, anh dừng lại ở khu vực bàn làm việc, nơi anh thường vùi đầu vào những con số, những dự án kinh doanh bạc tỷ. Chiếc bàn gỗ óc chó sáng bóng, những chồng tài liệu được sắp xếp ngay ngắn, chiếc máy tính màn hình lớn tắt lịm, tất cả đều toát lên vẻ chuyên nghiệp, thành đạt. Nhưng đêm nay, chúng chỉ là những vật vô tri vô giác, không thể nào lấp đầy khoảng trống trong lòng anh. Ánh mắt anh vô thức lướt qua một chiếc kệ sách nhỏ, nằm khuất trong góc, nơi anh cất giữ vài cuốn sách cũ kỹ và một vài vật kỷ niệm.
Bàn tay anh run rẩy vươn tới, chạm vào một hộp gỗ nhỏ đã sờn cũ, nằm sâu bên trong. Anh mở nắp hộp, bên trong là một chiếc kẹp tóc hình con bướm bằng nhựa màu xanh ngọc, đã phai màu theo thời gian. Đó là chiếc kẹp tóc mà Lê An đã đánh rơi khi hai đứa còn học cấp hai, anh đã nhặt được và cất giữ từ đó đến giờ. Mùi nhựa cũ kỹ, thoang thoảng mùi bụi bặm của thời gian ùa vào khứu giác anh, mang theo cả một dòng ký ức xa xăm. Anh vuốt ve chiếc kẹp tóc, cảm nhận sự thô ráp, lạnh lẽo của nó trong lòng bàn tay. “Vật kỷ niệm này, giờ đây chỉ còn là minh chứng cho sự hèn nhát của anh.” – Anh tự nhủ, giọng nói khản đặc, như một lời buộc tội chính mình.
Chiếc kẹp tóc nhỏ bé ấy, giờ đây, không chỉ là kỷ vật, mà là một cánh cửa mở ra sâu hơn vào dòng ký ức, xoáy sâu vào nỗi dằn vặt của anh. Anh nhớ lại ngày Lê An nhận lời yêu Nguyễn Hoàng Huy. Anh đã đứng từ xa nhìn, trái tim như bị bóp nghẹt. Anh đã muốn chạy đến, muốn giữ cô lại, muốn nói ra tất cả những lời yêu thương anh đã chôn giấu bấy lâu. Nhưng anh lại chần chừ, lại e ngại, lại để sự sợ hãi chế ngự. Và rồi, cô đã rời đi. Cô đã tìm thấy một bến đỗ an yên hơn, một người đàn ông biết nói ra những lời quan tâm, biết nắm giữ những khoảnh khắc mà anh đã bỏ lỡ.
Anh nhớ lại ánh mắt bình thản của Lê An khi gặp lại anh bên bờ sông cũ. “Anh đã rất thích em.” – Lời thổ lộ muộn màng của anh, cuối cùng cũng được thốt ra. Nhưng cô chỉ mỉm cười, một nụ cười không còn chút vương vấn, một nụ cười đầy sự chấp nhận và bao dung. “Em biết. Nhưng thích thì không đủ.” – Câu nói ấy, như một mũi dao sắc bén, cứa sâu vào trái tim anh, khiến anh nhận ra sự thật phũ phàng: tình yêu, đôi khi, không chỉ cần sâu đậm, mà còn cần sự dũng cảm, cần sự kịp thời. Anh đã "chậm một nhịp", và cái nhịp chậm ấy đã đánh đổi cả một đời.
Trần Hạo siết chặt chiếc kẹp tóc trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó xuyên qua da thịt, thấm vào tận xương tủy. Anh tự dằn vặt về những quyết định sai lầm, về sự chần chừ đã đẩy anh và Lê An ra xa nhau mãi mãi. Anh đã xây dựng một đế chế, đã trở thành một người đàn ông thành đạt, giàu có, quyền lực. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trị giá hàng tỷ đồng trên cổ tay anh là minh chứng cho tất cả những nỗ lực ấy. Nhưng tất cả những thành công vật chất đó, giờ đây, chỉ càng khắc sâu thêm sự trống rỗng trong tâm hồn anh. Nó không thể lấp đầy cái "khoảng cách vô hình" mà anh đã tạo ra giữa mình và Lê An, cái lỗ hổng mà sự chần chừ của anh đã để lại.
Anh đứng dậy, bước đến khung cửa sổ lớn, nhìn xuống thành phố vẫn đang chìm trong bóng tối trước bình minh. Những ánh đèn đường, ánh đèn từ các tòa nhà vẫn còn sáng rực, như những đốm lửa cô độc giữa màn đêm. Anh biết, vật kỷ niệm nhỏ bé này, chiếc kẹp tóc hình con bướm đã phai màu, sẽ mãi mãi là một vết sẹo không bao giờ lành trong trái tim anh. Dù đã chấp nhận buông bỏ, dù đã cố gắng rời đi, thì Lê An vẫn sẽ là một phần không thể xóa nhòa, ảnh hưởng đến mọi mối quan hệ, mọi lựa chọn trong tương lai của anh. Nó sẽ là một lời nhắc nhở không ngừng về những gì anh đã đánh mất, về cái giá của sự chần chừ.
Anh thở dài, một hơi thở nặng nề và mệt mỏi. Đã gần sáng. Anh biết, thời gian không còn nhiều. Chiếc kẹp tóc vẫn nằm trong tay anh, như một gánh nặng vô hình. Anh ngắm nhìn nó hồi lâu, rồi khẽ đặt nó trở lại vào chiếc hộp gỗ, đậy nắp lại một cách cẩn thận. Anh sẽ không vứt bỏ nó, cũng không thể vứt bỏ nó. Nó là một phần của anh, một phần của quá khứ không thể chối bỏ.
Trần Hạo đứng lặng lẽ ở ban công căn hộ penthouse, hơi sương lạnh của buổi sớm mai phả vào mặt, mang theo mùi của thành phố đang dần tỉnh giấc. Phía chân trời xa xăm, một vệt sáng mờ nhạt bắt đầu ló dạng, xua đi những bóng tối cuối cùng của đêm. Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới, vàng óng và tinh khôi, dần dần lan tỏa, nhuộm hồng cả bầu trời, hắt lên những tòa nhà chọc trời đang vươn mình sừng sững. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong những công viên nhỏ xen kẽ giữa lòng thành phố, tiếng còi xe bắt đầu vang lên nhiều hơn, báo hiệu một ngày mới đã thực sự bắt đầu.
Nhưng đối với Trần Hạo, ánh sáng rực rỡ ấy không thể xua tan bóng tối trong tâm hồn anh. Nó chỉ càng nhấn chìm anh vào một nỗi đau khác, một nỗi đau hiện hữu và không thể chối cãi. Hôm nay là ngày Lê An kết hôn.
Anh nhìn xuống thành phố đang dần tỉnh giấc, hàng ngàn cửa sổ sáng đèn, hàng ngàn câu chuyện đang diễn ra, nhưng anh cảm thấy mình lạc lõng và cô độc hơn bao giờ hết, như một hòn đảo trơ trọi giữa đại dương bao la. Nỗi tiếc nuối không còn là một cảm xúc dữ dội, mà đã hóa thành một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng, một sự chấp nhận cay đắng mà anh phải mang theo suốt phần đời còn lại.
“Mặt trời sẽ lên, và em sẽ bước sang một trang mới.” – Anh thì thầm, giọng nói trầm khàn lạc đi trong gió sớm. “Còn anh, anh sẽ mãi mãi ở lại đây, với những mảnh vỡ của quá khứ.”
Anh siết chặt tay vào lan can kim loại lạnh lẽo của ban công, cảm nhận sự cứng nhắc và lạnh buốt của nó. Không còn nước mắt. Nước mắt đã cạn khô từ đêm qua, từ những giờ phút dằn vặt tột cùng. Giờ đây, chỉ còn lại sự trống rỗng đến đáng sợ, một khoảng không mênh mông trong lồng ngực anh. Anh đứng đó, bất động, nhìn về phía mặt trời đang lên, biết rằng ở một nơi nào đó rất xa, ở cái thị trấn ven sông yên bình kia, Lê An đang chuẩn bị cho ngày trọng đại nhất của cuộc đời mình. Cô ấy sẽ mặc váy cưới, sẽ rạng rỡ, sẽ hạnh phúc, bên một người đàn ông khác.
Trần Hạo nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng nuốt trôi cái vị đắng chát đang nghẹn lại trong cổ họng. Anh đã mất Lê An, mất mãi mãi. Và đây là hậu quả của chính sự chần chừ, sự hèn nhát của anh. Anh đã "sai một bước", và cái bước sai đó đã khiến anh "lỡ cả một đời". Anh đã chọn không gõ cửa, đã chọn quay lưng rời đi, đã chấp nhận buông bỏ. Giờ đây, anh phải đối mặt với cái giá của sự lựa chọn đó.
Ánh bình minh chiếu rọi lên thành phố, nhưng không thể xua tan bóng tối trong lòng Trần Hạo. Anh biết, cuộc đời anh từ giờ phút này sẽ là một cuộc đời thành đạt về vật chất, nhưng cô độc và trầm mặc về tinh thần. Anh sẽ vùi mình vào công việc, sẽ xây dựng thêm nhiều đế chế, sẽ trở thành một người đàn ông quyền lực hơn bao giờ hết. Nhưng tất cả những điều đó sẽ không thể nào lấp đầy được cái khoảng trống mà Lê An đã để lại, cái lỗ hổng mà sự chần chừ của anh đã tạo ra.
Hình bóng Lê An sẽ mãi mãi là một ngọn hải đăng le lói trong bóng tối tâm hồn anh, không phải để dẫn lối, mà để nhắc nhở về những gì anh đã đánh mất. Nó sẽ là một bóng ma ám ảnh mọi mối quan hệ sau này của anh, khiến anh khó lòng mở lòng với ai khác, khiến anh mãi mãi mang theo sự cô độc, dù anh có ở giữa đám đông. Anh sẽ là một người đàn ông mang vết sẹo vĩnh viễn, một vết sẹo không bao giờ lành, một sự chấp nhận đau đớn mà anh sẽ phải mang theo đến cuối cuộc đời.
Trần Hạo mở mắt, nhìn thẳng về phía mặt trời đang lên cao. Ánh sáng chói chang đến mức khiến mắt anh cay xè, nhưng anh không né tránh. Anh cần phải đối mặt với nó, đối mặt với sự thật phũ phàng này. Con đường rộng mở dẫn về thành phố, một tương lai mới đang chờ đợi, nhưng trong lòng Trần Hạo, nó chẳng khác nào một sự tiếp nối của nỗi trống rỗng, của một “con đường không lối thoát” dẫn đến một hạnh phúc mãi mãi là điều xa xỉ. Bình minh đã thực sự hé rạng, báo hiệu một chương mới của cuộc đời Trần Hạo, một chương đầy thành công vật chất nhưng thiếu vắng tình yêu đích thực, một cuộc đời trầm mặc và cô độc, mãi mãi mang theo nỗi day dứt không nguôi.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.