Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 799: Bình Minh Đắng Cay: Hồi Ức Về Sự Chần Chừ
Bình minh đã thực sự hé rạng, báo hiệu một chương mới của cuộc đời Trần Hạo, một chương đầy thành công vật chất nhưng thiếu vắng tình yêu đích thực, một cuộc đời trầm mặc và cô độc, mãi mãi mang theo nỗi day dứt không nguôi.
Trần Hạo vẫn đứng đó, bất động trước lan can kính trong suốt, cảm nhận luồng gió sớm se lạnh mơn man qua mái tóc, qua gò má đã hằn sâu những nét ưu tư. Ánh sáng vàng dịu từ mặt trời đang lên cao dần, chiếu rọi những tòa nhà chọc trời bằng kính và thép, biến chúng thành những khối pha lê lấp lánh giữa nền trời xanh trong. Phía dưới, thành phố bắt đầu cựa mình thức giấc. Những dòng xe cộ như những mạch máu đang dần lưu thông, tiếng còi xe xa xăm vọng lên như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của cuộc sống đô thị. Tiếng chim hót líu lo, dù bị tiếng ồn của thành phố lấn át, vẫn cố gắng cất lên những nốt nhạc trong trẻo, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự sống đang tiếp diễn.
Nhưng tất cả những âm thanh, ánh sáng rực rỡ ấy dường như chỉ càng làm nổi bật lên sự trống rỗng đến đáng sợ trong tâm hồn Trần Hạo. Anh nhìn về phía chân trời, về phía mà anh biết có một thị trấn nhỏ ven sông, nơi ấy đang diễn ra một sự kiện trọng đại. Một sự kiện mà đáng lẽ ra, anh phải là một phần của nó, hoặc ít nhất, anh đã có cơ hội để là một phần của nó. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An trong chiếc váy cưới trắng tinh, nhưng nó lại càng hiện rõ mồn một trong tâm trí anh, rạng rỡ và hạnh phúc bên một người đàn ông khác. Nỗi đau ấy không còn gào thét nữa, nó đã biến thành một dòng chảy ngầm, âm ỉ và dai dẳng, gặm nhấm từng tế bào trong cơ thể anh.
“Tại sao ngày đó mình không nói?” – Câu hỏi ấy lại vang vọng trong đầu anh, không phải là một câu hỏi nghi vấn, mà là một lời tự trách tột cùng. “Tại sao lại chần chừ?” Anh đã có bao nhiêu cơ hội, bao nhiêu đêm ngồi bên bờ sông cũ, bao nhiêu buổi chiều tan học chung đường. Anh đã thấy ánh mắt chờ đợi của cô, đã cảm nhận được sự quan tâm thầm lặng của cô, nhưng anh lại chọn cách im lặng. Anh sợ hãi, anh e dè, anh đánh đổi tình cảm của mình lấy những lời hứa hẹn vu vơ, lấy những tham vọng nơi thành thị. Anh đã nghĩ rằng thời gian còn dài, rằng tình cảm thanh mai trúc mã ấy sẽ mãi mãi ở đó chờ đợi anh. Anh đã sai một bước, và giờ đây, anh lỡ cả một đời.
Ký ức về đêm trước đám cưới lại ùa về, rõ mồn một như vừa mới hôm qua. Anh đã đứng đó, trước cánh cửa nhà cô, tay anh đã gần chạm vào nó. Chỉ một cái gõ cửa, chỉ một lời nói ra, có thể mọi thứ đã khác. Nhưng anh đã chọn quay lưng. Anh đã chọn chấp nhận hiện thực phũ phàng, chấp nhận sự thật rằng tình yêu không chỉ cần sâu đậm, mà đôi khi, nó còn cần đúng thời điểm, cần sự dũng cảm để bày tỏ. Và anh đã đến chậm một nhịp. Chính sự chần chừ, không dám bày tỏ của anh đã dẫn đến bi kịch này, một sự thật đau đớn không thể chối cãi.
Cảm giác hối hận dâng trào như một cơn sóng dữ, nhưng anh không cho phép mình yếu mềm. Anh siết chặt tay vào lan can kim loại lạnh lẽo. Sức ép từ bàn tay khiến những khớp xương trắng bệch, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. Cái lạnh từ kim loại truyền qua, thấm vào da thịt, nhưng không thể lạnh bằng nỗi trống rỗng đang bao trùm lấy anh. Nước mắt đã cạn khô. Đêm qua, anh đã dằn vặt đủ rồi. Giờ đây, chỉ còn lại sự chấp nhận cay đắng. Anh đã lựa chọn con đường này, và anh phải gánh chịu hậu quả.
Đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo, một chiếc Patek Philippe sang trọng, lấp lánh dưới ánh bình minh, chỉ điểm đã gần bảy giờ sáng. Thời gian trôi qua thật vô tình, không chờ đợi ai, không dừng lại vì nỗi đau của bất kỳ ai. Ở nơi kia, có lẽ Lê An đã thức dậy, đang được mẹ và chị em giúp trang điểm, mặc chiếc váy cưới lộng lẫy. Anh tưởng tượng nụ cười của cô, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc, và trái tim anh quặn thắt lại. Một nụ cười mà anh sẽ không bao giờ được nhìn thấy dành cho mình. Một ánh mắt mà anh đã bỏ lỡ.
Anh buông tay khỏi lan can, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực. Cái hơi thở mang theo mùi sương sớm và nỗi đắng cay của cuộc đời. Anh biết, từ giờ phút này trở đi, anh sẽ phải sống khác. Anh sẽ không còn là Trần Hạo của ngày xưa, chàng trai trẻ e dè, rụt rè bên bờ sông. Anh sẽ là một Trần Hạo lạnh lùng hơn, quyết đoán hơn, và chai sạn hơn. Anh sẽ vùi mình vào công việc, vào những con số khô khan, vào những dự án khổng lồ, để lấp đầy cái khoảng trống vô hình đang gặm nhấm tâm hồn anh. Sự thành đạt về vật chất sẽ là bức bình phong hoàn hảo để che giấu đi sự cô độc và trống rỗng bên trong.
Trần Hạo quay người rời khỏi ban công. Từng bước chân anh vững vàng, dứt khoát, không một chút do dự. Anh không cho phép mình nhìn lại, không cho phép mình yếu đuối thêm một khắc nào nữa. Ánh bình minh rực rỡ vẫn tràn ngập căn hộ, soi rõ từng đường nét kiến trúc tối giản, hiện đại. Căn penthouse sang trọng, nhìn ra toàn cảnh thành phố sầm uất, lẽ ra phải là biểu tượng của thành công, của hạnh phúc. Nhưng trong mắt anh, nó chỉ là một cái lồng son lộng lẫy, giam giữ một linh hồn đang vụn vỡ. Anh bước vào phòng, ánh mắt kiên định, như thể vừa đưa ra một quyết định sống còn.
Anh đi thẳng vào phòng làm việc của mình, nằm ngay cạnh phòng ngủ chính. Căn phòng tổng giám đốc này được thiết kế như một pháo đài thu nhỏ của sự hiệu quả và quyền lực. Ba mặt tường bằng kính cường lực trong suốt, từ độ cao này, anh có thể nhìn thấy cả thành phố trải dài dưới chân, những dòng xe cộ như những con kiến đang bò, những tòa nhà cao tầng khác trở nên bé nhỏ. Ánh nắng ban mai tràn vào căn phòng, rọi sáng chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó nguyên khối, bóng loáng và không một hạt bụi. Chiếc ghế da cao cấp, màu đen tuyền, xoay nhẹ khi anh tiến đến. Trần Hạo không bật đèn, chỉ tận dụng ánh sáng tự nhiên đang tuôn chảy qua những tấm kính lớn. Anh muốn ánh sáng ấy soi rõ mọi ngóc ngách, mọi suy nghĩ trong đầu anh, để anh không thể trốn tránh được thực tại.
Anh ngồi xuống chiếc ghế da, cảm nhận sự mềm mại nhưng vững chãi của nó. Căn phòng rộng lớn, tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng máy điều hòa chạy đều đều, tạo ra một luồng khí mát lạnh lan tỏa. Mùi gỗ óc chó thoang thoảng quyện với mùi da thuộc và mùi cà phê đậm đặc còn vương lại từ đêm qua, một mùi hương khô khan, mạnh mẽ, rất hợp với bầu không khí nơi đây. Anh đưa tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Lạnh lẽo. Cứng rắn. Giống như chính anh bây giờ.
Trước mặt anh là chiếc laptop mỏng nhẹ, màn hình đen phản chiếu khuôn mặt anh, mệt mỏi nhưng kiên định. Anh mở máy, những biểu tượng quen thuộc hiện lên. Anh không chần chừ, không suy nghĩ, mà bắt đầu duyệt các báo cáo, những con số, những đồ thị phức tạp. Tiếng gõ phím đều đặn vang lên, lạch cạch, lạch cạch, như một nhịp điệu riêng, đều đặn và không cảm xúc. Từng thao tác của anh nhanh gọn, dứt khoát, thể hiện sự chuyên nghiệp và khả năng tập trung cao độ. Anh lướt qua các email, phê duyệt các dự án, đưa ra những quyết định quan trọng mà không cần một giây suy nghĩ. Bộ não anh hoạt động hết công suất, đẩy mọi suy nghĩ về Lê An, về thị trấn ven sông, về những kỷ niệm đã qua ra khỏi tầm trí.
Công việc. Chỉ có công việc mới lấp đầy được khoảng trống này. Anh tự nhủ, giọng nói nội tâm lạnh lùng, gần như vô cảm. Chỉ có sự nghiệp, những thành công vật chất, mới có thể làm dịu đi nỗi đau dai dẳng. Anh sẽ xây dựng một đế chế vững chắc, một sự nghiệp lẫy lừng mà không ai có thể phủ nhận. Anh sẽ trở thành một người đàn ông quyền lực, giàu có, đứng trên đỉnh cao của xã hội. Nhưng liệu tất cả những điều đó có mang lại hạnh phúc cho anh không? Câu hỏi ấy thoáng qua, nhưng anh lập tức gạt bỏ nó. Hạnh phúc là một thứ xa xỉ, một thứ mà anh đã đánh mất vĩnh viễn từ cái ngày anh chọn không gõ cửa.
Anh ngẩng đầu lên một chút, ánh mắt lướt qua những tòa nhà chọc trời đang vươn mình lên trời xanh. Thành phố này là của anh. Sự nghiệp này là của anh. Anh đã tự tay xây dựng nên tất cả. Nhưng trong sâu thẳm, anh biết, tất cả những hào nhoáng bên ngoài này không thể nào lấp đầy được cái lỗ hổng mà Lê An đã để lại. Nó sẽ là một vết sẹo vĩnh viễn, không bao giờ lành, một bóng ma ám ảnh mọi mối quan hệ, mọi quyết định sau này của anh. Anh sẽ mãi mãi là một người đàn ông thành đạt nhưng cô độc, lạnh lùng, khó gần, khó lòng mở lòng với bất kỳ ai khác.
Anh cúi đầu xuống, tiếp tục vùi mình vào công việc. Màn hình máy tính hiển thị những con số khô khan, những biểu đồ tăng trưởng. Đây là thực tại của anh. Một thực tại không có Lê An, không có những buổi chiều hoàng hôn bên bờ sông, không có những lời hứa hẹn vu vơ. Chỉ có công việc, chỉ có sự nghiệp. Anh sẽ sống như một cỗ máy, một cỗ máy được lập trình để thành công, để quên đi những gì đã mất. Ánh nắng vẫn chiếu sáng căn phòng, nhưng trong lòng Trần Hạo, một bóng tối u uất vẫn bao trùm, một nỗi day dứt không nguôi, một bản án vĩnh viễn mà anh tự giáng xuống cuộc đời mình.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.