Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 800: Bình Minh Cuối Cùng Của Hy Vọng
Ánh sáng bình minh len lỏi qua ô cửa sổ, báo hiệu một ngày mới, cũng là ngày Lê An kết hôn, khiến Trần Hạo nhận ra sự vĩnh viễn của quyết định và mất mát của mình. Căn penthouse sang trọng, nhìn ra toàn cảnh thành phố sầm uất, lẽ ra phải là biểu tượng của thành công, của hạnh phúc. Nhưng trong mắt anh, nó chỉ là một cái lồng son lộng lẫy, giam giữ một linh hồn đang vụn vỡ. Anh bước vào phòng, ánh mắt kiên định, như thể vừa đưa ra một quyết định sống còn.
Anh đi thẳng vào phòng làm việc của mình, nằm ngay cạnh phòng ngủ chính. Căn phòng tổng giám đốc này được thiết kế như một pháo đài thu nhỏ của sự hiệu quả và quyền lực. Ba mặt tường bằng kính cường lực trong suốt, từ độ cao này, anh có thể nhìn thấy cả thành phố trải dài dưới chân, những dòng xe cộ như những con kiến đang bò, những tòa nhà cao tầng khác trở nên bé nhỏ. Ánh nắng ban mai tràn vào căn phòng, rọi sáng chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó nguyên khối, bóng loáng và không một hạt bụi. Chiếc ghế da cao cấp, màu đen tuyền, xoay nhẹ khi anh tiến đến. Trần Hạo không bật đèn, chỉ tận dụng ánh sáng tự nhiên đang tuôn chảy qua những tấm kính lớn. Anh muốn ánh sáng ấy soi rõ mọi ngóc ngách, mọi suy nghĩ trong đầu anh, để anh không thể trốn tránh được thực tại.
Anh ngồi xuống chiếc ghế da, cảm nhận sự mềm mại nhưng vững chãi của nó. Căn phòng rộng lớn, tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng máy điều hòa chạy đều đều, tạo ra một luồng khí mát lạnh lan tỏa. Mùi gỗ óc chó thoang thoảng quyện với mùi da thuộc và mùi cà phê đậm đặc còn vương lại từ đêm qua, một mùi hương khô khan, mạnh mẽ, rất hợp với bầu không khí nơi đây. Anh đưa tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Lạnh lẽo. Cứng rắn. Giống như chính anh bây giờ.
Trước mặt anh là chiếc laptop mỏng nhẹ, màn hình đen phản chiếu khuôn mặt anh, mệt mỏi nhưng kiên định. Anh mở máy, những biểu tượng quen thuộc hiện lên. Anh không chần chừ, không suy nghĩ, mà bắt đầu duyệt các báo cáo, những con số, những đồ thị phức tạp. Tiếng gõ phím đều đặn vang lên, lạch cạch, lạch cạch, như một nhịp điệu riêng, đều đặn và không cảm xúc. Từng thao tác của anh nhanh gọn, dứt khoát, thể hiện sự chuyên nghiệp và khả năng tập trung cao độ. Anh lướt qua các email, phê duyệt các dự án, đưa ra những quyết định quan trọng mà không cần một giây suy nghĩ. Bộ não anh hoạt động hết công suất, đẩy mọi suy nghĩ về Lê An, về thị trấn ven sông, về những kỷ niệm đã qua ra khỏi tầm trí.
Công việc. Chỉ có công việc mới lấp đầy được khoảng trống này. Anh tự nhủ, giọng nói nội tâm lạnh lùng, gần như vô cảm. Chỉ có sự nghiệp, những thành công vật chất, mới có thể làm dịu đi nỗi đau dai dẳng. Anh sẽ xây dựng một đế chế vững chắc, một sự nghiệp lẫy lừng mà không ai có thể phủ nhận. Anh sẽ trở thành một người đàn ông quyền lực, giàu có, đứng trên đỉnh cao của xã hội. Nhưng liệu tất cả những điều đó có mang lại hạnh phúc cho anh không? Câu hỏi ấy thoáng qua, nhưng anh lập tức gạt bỏ nó. Hạnh phúc là một thứ xa xỉ, một thứ mà anh đã đánh mất vĩnh viễn từ cái ngày anh chọn không gõ cửa.
Anh ngẩng đầu lên một chút, ánh mắt lướt qua những tòa nhà chọc trời đang vươn mình lên trời xanh. Thành phố này là của anh. Sự nghiệp này là của anh. Anh đã tự tay xây dựng nên tất cả. Nhưng trong sâu thẳm, anh biết, tất cả những hào nhoáng bên ngoài này không thể nào lấp đầy được cái lỗ hổng mà Lê An đã để lại. Nó sẽ là một vết sẹo vĩnh viễn, không bao giờ lành, một bóng ma ám ảnh mọi mối quan hệ, mọi quyết định sau này của anh. Anh sẽ mãi mãi là một người đàn ông thành đạt nhưng cô độc, lạnh lùng, khó gần, khó lòng mở lòng với bất kỳ ai khác.
Anh cúi đầu xuống, tiếp tục vùi mình vào công việc. Màn hình máy tính hiển thị những con số khô khan, những biểu đồ tăng trưởng. Đây là thực tại của anh. Một thực tại không có Lê An, không có những buổi chiều hoàng hôn bên bờ sông, không có những lời hứa hẹn vu vơ. Chỉ có công việc, chỉ có sự nghiệp. Anh sẽ sống như một cỗ máy, một cỗ máy được lập trình để thành công, để quên đi những gì đã mất. Ánh nắng vẫn chiếu sáng căn phòng, nhưng trong lòng Trần Hạo, một bóng tối u uất vẫn bao trùm, một nỗi day dứt không nguôi, một bản án vĩnh viễn mà anh tự giáng xuống cuộc đời mình.
***
Trần Hạo không biết mình đã ngồi đó bao lâu, nhưng khi anh ngẩng mặt lên, ánh sáng đã tràn ngập căn phòng làm việc, không còn là vệt nắng ban mai dịu nhẹ mà là một màu vàng gay gắt, chói chang, xuyên thẳng qua lớp kính cường lực. Sự yên tĩnh vẫn bao trùm, chỉ có tiếng quạt tản nhiệt của máy tính và tiếng điều hòa chạy đều đều, tạo ra một không gian cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Anh đứng dậy, bước ra khỏi phòng làm việc, đi đến bức tường kính lớn của căn hộ, nơi anh có thể phóng tầm mắt bao quát toàn bộ thành phố.
Thành phố đã hoàn toàn thức giấc. Những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh dưới nền trời xanh ngắt, không một gợn mây. Dòng xe cộ bên dưới đã trở thành những dải sáng lấp lánh nối dài vô tận, tiếng còi xe và tiếng động cơ xe dù vọng lên từ xa nhưng vẫn đủ để cho thấy một nhịp sống hối hả, không ngừng nghỉ. Mùi khói bụi, mùi nhựa đường nóng hổi và cả mùi thức ăn đường phố thoảng qua, hòa quyện vào làn không khí mát lạnh trong căn hộ thông qua hệ thống lọc. Mọi thứ thật sống động, ồn ào và đầy năng lượng, nhưng lại không thể chạm tới trái tim anh.
Anh tựa trán vào mặt kính lạnh lẽo. Vị lạnh ấy như xoa dịu một phần nào đó sự bỏng rát trong lòng. "Màn đêm đã qua, và cùng với nó, mọi giấc mơ về em cũng tan biến," anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong khoảng không rộng lớn. Bình minh của thành phố này thật tráng lệ, rực rỡ, nhưng anh biết, ở một nơi nào đó rất xa, tại một thị trấn ven sông yên bình, bình minh hôm nay mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Nó là bình minh của một khởi đầu mới cho Lê An, nhưng cũng là bình minh cuối cùng của mọi hy vọng cho Trần Hạo.
Anh nhắm mắt lại, cố gắng hình dung. Anh thấy Lê An, mặc bộ áo dài trắng tinh khôi, tóc búi cao, điểm thêm cành hoa nhài nhỏ. Cô sẽ trang điểm nhẹ nhàng, đôi mắt to tròn vẫn lấp lánh như thuở nào, nhưng giờ đây là ánh sáng của hạnh phúc, của sự bình yên. Anh thấy cô bước ra từ căn nhà nhỏ, nơi có giàn hoa giấy rủ bóng, nơi anh đã từng đứng lặng lẽ đêm qua, nơi anh đã chọn không gõ cửa. Mẹ Lê An sẽ cầm tay cô, khẽ dặn dò. Cha Lê An sẽ đứng đó, ánh mắt vừa mừng vừa lo. Rồi Nguyễn Hoàng Huy sẽ xuất hiện, nụ cười rạng rỡ, nắm lấy tay cô, dẫn cô đi trên con đường làng quen thuộc. Con đường mà Trần Hạo đã từng cùng cô bước đi vô số lần, trên những chiếc xe đạp cũ kỹ, dưới hàng cây phượng vĩ rợp bóng.
Một nỗi đau thắt lại, không phải là sự giằng xé dữ dội như đêm qua, mà là một vết cắt sâu hoắm, sắc lẹm, tước đi mọi hơi thở. Nó là sự chấp nhận, một sự chấp nhận phũ phàng và tàn nhẫn. Cô gái mà anh đã yêu thầm suốt cả tuổi thanh xuân, người mà anh đã từng nghĩ sẽ thuộc về mình, giờ đây đang là cô dâu của một người đàn ông khác. Nụ cười của cô không còn dành cho anh. Bàn tay cô không còn thuộc về anh. Cuộc đời cô đã rẽ sang một lối khác, một lối đi mà anh không thể nào chạm tới.
Anh mở mắt, hình ảnh Lê An trong chiếc áo cưới tan biến, nhường chỗ cho cảnh thành phố sầm uất. "Em biết. Nhưng thích thì không đủ," lời nói bình thản của cô lại vang vọng trong tâm trí anh, như một bản án vĩnh viễn. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần yêu, chỉ cần ở bên cạnh, mọi chuyện rồi sẽ ổn. Nhưng anh đã sai. Sai một bước, lỡ cả một đời. Cái "khoảng cách vô hình" mà anh tạo ra bằng sự e dè, không dám bày tỏ, đã trở thành một vực sâu không thể nào vượt qua.
Nếu như ngày đó, anh đủ dũng cảm để nói ra "anh thích em", không phải là "anh đã rất thích em" khi mọi chuyện đã quá muộn. Nếu như ngày đó, anh không để những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại bởi áp lực và tham vọng nơi thành thị. Nếu như ngày đó, anh nhận ra sự chờ đợi mỏi mòn của cô, thay vì chỉ nghĩ đến những mục tiêu xa vời. Nhưng tất cả chỉ là "nếu như". Và cái giá của những "nếu như" đó là cả một cuộc đời.
Anh đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập chậm chạp, nặng nề của trái tim. Nó vẫn đập, vẫn sống, nhưng giờ đây mang theo một vết sẹo không thể nào lành. Mùi nước hoa nam tính của anh, mùi gỗ sồi trong căn hộ, tất cả đều tạo nên một bầu không khí cô độc, bao bọc lấy anh. Anh đã tự mình xây dựng nên một đế chế, một cuộc sống đáng mơ ước của bao người, nhưng lại đánh đổi bằng sự trống rỗng tận cùng.
Trần Hạo quay lưng lại với khung cảnh thành phố đang rực rỡ dưới nắng. Khuôn mặt anh trở nên vô cảm, như một bức tượng được tạc từ đá. Không còn nỗi đau dằn vặt, không còn sự tiếc nuối tột cùng. Chỉ còn lại một sự trống rỗng đến đáng sợ, một sự chấp nhận bi kịch đã an bài. Anh bước đi, từng bước chân đều đặn, không một chút do dự. "Mọi giấc mơ về em đã tan biến," anh nhắc lại, như một lời thề với chính mình, một lời khẳng định cho sự kết thúc. Anh sẽ không bao giờ để bất cứ điều gì làm anh yếu lòng nữa. Anh sẽ sống, không phải vì hạnh phúc, mà vì sự tồn tại, vì mục tiêu đã định. Cuộc đời anh, từ giờ phút này, sẽ chỉ có công việc. Một lối đi duy nhất để lấp đầy khoảng trống vô tận.
***
Sáng muộn, ánh nắng chói chang của một ngày đầu hè đã bao phủ toàn bộ văn phòng tổng giám đốc của Trần Hạo. Không còn là thứ ánh sáng dịu dàng của bình minh, mà là những tia nắng gắt gao, nóng bỏng, như muốn thiêu đốt mọi thứ. Nhưng trong căn phòng được điều hòa mát lạnh, Trần Hạo vẫn ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế da cao cấp, đối diện với màn hình máy tính sáng rực. Ánh mắt anh kiên định đến đáng sợ, không một gợn sóng cảm xúc.
Mùi cà phê đậm đặc, nóng hổi, lan tỏa khắp căn phòng, hòa quyện với mùi gỗ óc chó và da thuộc. Anh đưa tay cầm lấy cốc cà phê đặt bên cạnh, nhấp một ngụm. Vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi chảy xuống cổ họng, nóng rát. Nó giống như cuộc đời anh lúc này, một vị đắng chát khó nuốt, nhưng lại là thứ duy nhất giúp anh tỉnh táo, giúp anh duy trì sự tập trung cao độ.
Trên màn hình, những con số nhảy múa, những biểu đồ tăng trưởng xanh đỏ, những báo cáo tài chính phức tạp. Trần Hạo lướt qua chúng với tốc độ chóng mặt, bộ não anh hoạt động hết công suất. Anh không cho phép bản thân một giây phút xao nhãng. Từng cú click chuột, từng dòng code anh nhập vào, từng email anh gửi đi đều mang một sự chính xác tuyệt đối, không sai sót. Anh đang xây dựng một đế chế, một sự nghiệp lẫy lừng, như một cỗ máy đã được lập trình lại, không ngừng nghỉ, không cảm xúc.
Tiếng gõ phím đều đặn, lạch cạch, lạch cạch, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn phòng, tạo thành một nhịp điệu đơn điệu nhưng đầy quyền lực. Đó là âm thanh của sự hiệu quả, của sự quyết đoán, của một người đàn ông đang vùi mình vào công việc để quên đi mọi thứ. Anh phê duyệt một dự án trị giá hàng triệu đô la chỉ trong vài phút, đưa ra những chỉ đạo sắc bén cho đội ngũ dưới quyền mà không cần một lời giải thích dài dòng. Đối với anh, mọi thứ giờ đây chỉ là logic, là con số, là hiệu suất.
Anh cầm chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lên, một sản phẩm của một thương hiệu Thụy Sĩ danh tiếng, mặt kính sapphire lấp lánh, dây da cá sấu đen sang trọng. Chiếc đồng hồ này là món quà anh tự thưởng cho mình sau một thương vụ thành công lớn. Anh ngắm nhìn nó một lúc, cảm nhận sự trơn nhẵn, lạnh lẽo của kim loại và sự mềm mại của dây da. Kim giây vẫn lặng lẽ chuyển động, đều đặn, không ngừng nghỉ, như thời gian vẫn trôi đi, mặc cho bao nhiêu đau khổ, bao nhiêu mất mát. Anh đặt nó xuống bàn, tiếp tục công việc. Thời gian là vàng bạc, và anh không thể lãng phí dù chỉ một giây.
Công việc là lối thoát duy nhất. Nó là bức tường thành vững chắc mà anh xây dựng quanh trái tim mình, để không một ai có thể chạm tới, không một cảm xúc nào có thể làm anh tổn thương thêm một lần nữa. Anh đã từng là một chàng trai e dè, rụt rè, không dám nói ra lời yêu. Anh đã từng là một người đàn ông chần chừ, để tình yêu "chậm một nhịp", và rồi "lỡ cả một đời". Nhưng giờ đây, anh đã khác. Anh là Trần Hạo, tổng giám đốc của một tập đoàn lớn, một người đàn ông lạnh lùng, quyết đoán, và không bao giờ quay đầu nhìn lại.
Anh đưa tay xoa nhẹ thái dương, cảm thấy một cơn đau nhói. Đêm qua anh đã thức trắng, và cả buổi sáng nay, anh cũng không cho phép mình nghỉ ngơi. Nhưng anh không quan tâm. Nỗi đau thể xác chẳng là gì so với nỗi đau trong lòng. Thể xác có thể mệt mỏi, nhưng tinh thần anh phải luôn tỉnh táo, luôn sắt đá.
Màn hình máy tính hiển thị một thông báo mới. Một bản tin tài chính, dự báo về sự tăng trưởng mạnh mẽ của thị trường công nghệ. Anh đọc lướt qua, ánh mắt sắc lạnh. Đây là thế giới của anh, thế giới của những con số và quyền lực. Nó không có chỗ cho những ký ức ngọt ngào, những lời hứa hẹn dang dở, hay những mối tình thanh mai trúc mã bên bờ sông cũ.
Anh cúi đầu xuống, tiếp tục vùi mình vào công việc. Tiếng gõ phím lại vang lên đều đặn, lạch cạch, lạch cạch. Ánh nắng vẫn chiếu sáng căn phòng, nhưng trong lòng Trần Hạo, một bóng tối u uất vẫn bao trùm, một nỗi day dứt không nguôi, một bản án vĩnh viễn mà anh tự giáng xuống cuộc đời mình. Anh biết, cuộc sống của anh sẽ là chuỗi ngày thành đạt về sự nghiệp nhưng vô cùng cô độc và trống rỗng về mặt tình cảm. Anh sẽ trở nên lạnh lùng và xa cách hơn, khó lòng mở lòng với bất kỳ ai, bởi vết sẹo mang tên Lê An sẽ mãi không lành. Và anh chấp nhận điều đó. Đó là cái giá phải trả cho "nếu như ngày đó", cho "lời nói không thành", cho "khoảng cách vô hình" đã chia cắt hai cuộc đời. Anh sẽ sống, như một ngọn hải đăng sừng sững giữa biển khơi, soi đường cho kẻ khác nhưng bản thân lại mãi mãi cô độc, không bến đỗ.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.