Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 801: Bước Chân Vô Định Giữa Chia Cắt
Anh đã quyết định. Đã chọn con đường này, con đường của sự cô độc và vùi mình vào công việc, như một cỗ máy không cảm xúc, như cái cách anh sẽ làm trong căn hộ thành phố của mình, ngay khi bình minh lên hoàn toàn. Anh đã chấp nhận cái giá phải trả cho sự chậm trễ, cho những lời không thành, và cho cái khoảng cách vô hình đã nhấn chìm bao hy vọng. Nhưng trước khi khoác lên mình tấm áo giáp lạnh lùng ấy, trước khi những con số và báo cáo tài chính che lấp mọi thứ, anh cho phép bản thân một lần cuối cùng, để cảm nhận nỗi đau này, để tiễn biệt một phần linh hồn đã chết ngay trên mảnh đất này. Dù anh biết, sự tiễn biệt này cũng chỉ là một hình thức tự dằn vặt, một nghi lễ cho một tình yêu đã vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối.
Anh rời khỏi con ngõ nhỏ dẫn vào nhà Lê An, từng bước chân nặng trĩu, như thể mỗi bước đều đang xé toạc một mảnh tim. Đêm đã khuya lắm, hay có lẽ, bình minh đã rất gần. Thời gian dường như không còn ý nghĩa. Con đường làng quen thuộc trở nên xa lạ dưới ánh trăng mờ nhạt, hắt bóng những hàng cây cổ thụ gầy guộc lên mặt đất ẩm ướt. Tiếng gió xào xạc qua tán lá, nghe như tiếng thở dài vô tận của tạo hóa, hòa cùng tiếng chó sủa xa xăm vọng lại từ phía cuối làng và tiếng côn trùng rả rích không ngừng nghỉ. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh mịch, cô quạnh, lạnh lẽo, nặng trĩu sương đêm và một nỗi buồn khó tả. Mùi đất ẩm sau trận mưa chiều vẫn còn vương vấn, quyện với mùi hoa dại ven đường, một mùi hương thân thuộc đến nao lòng, từng gợi nhớ về những buổi tan học chung đường, giờ đây chỉ còn là hương vị của sự chia ly.
Trần Hạo bước đi vô định, đôi mắt anh không còn nhìn rõ bất cứ thứ gì cụ thể, chỉ là một khoảng không vô vọng. Mỗi mái nhà im lìm anh đi qua, mỗi hàng tre rủ bóng, mỗi bụi cây ven đường đều gợi về một thời đã qua, một người đã mất. Anh nhìn những ngọn đèn vàng vọt hắt ra từ khe cửa sổ nhà ai đó, tưởng tượng về những giấc ngủ an yên, những gia đình trọn vẹn, và cảm thấy mình là kẻ lạc loài, kẻ duy nhất đang thức giữa một thế giới đang say giấc. Nỗi hối hận gặm nhấm, từng chút một, bóp nghẹt lồng ngực anh. Anh đã có cơ hội, đã đứng ngay trước ngưỡng cửa hạnh phúc, và rồi, anh đã quay lưng đi. Sự hèn nhát, sự chần chừ của anh đã biến một tình yêu thành một vết sẹo không thể xóa nhòa.
Anh dừng lại bên một thân cây nhãn cổ thụ, vỏ cây sần sùi, gân guốc. Anh đưa tay chạm vào thân cây lạnh lẽo, ngón tay miết nhẹ theo những vết nứt, như thể đang tìm kiếm một sự níu kéo vô vọng vào quá khứ. Anh nhớ những lần cùng Lê An trèo cây hái nhãn, nhớ tiếng cười giòn tan của cô, nhớ ánh mắt trong veo ngước nhìn anh dưới tán lá xanh. Tất cả những ký ức ấy, giờ đây, không còn là vị ngọt ngào của tuổi thơ, mà là những mũi dao sắc lẹm cứa vào lòng anh. “Nếu như ngày đó… anh đã không chần chừ…” Lời nói không thành, chỉ còn là tiếng thì thầm lạc lõng trong tâm trí. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An, cố gắng quên đi tiếng trái tim mình đang rỉ máu, nhưng vô vọng. Mỗi khi anh cố gắng đẩy lùi, ký ức lại càng ùa về mạnh mẽ hơn, chân thực hơn. Anh thấy Lê An cười, thấy Lê An giận dỗi, thấy Lê An dịu dàng nhìn anh. Và rồi, anh thấy Lê An mỉm cười bình thản: “Thích thì không đủ.” Câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại, như một lời nguyền, một bản án.
Con đường làng cứ thế kéo dài, vô tận, như chính cuộc đời anh lúc này. Anh không biết mình đang đi đâu, chỉ biết mình cần phải đi, phải rời xa cái nơi đã chứng kiến tình yêu anh nảy nở và cũng chính là nơi nó lụi tàn. Anh bước qua những con ngõ nhỏ, những hàng rào hoa dâm bụt, những bờ tường rêu phong, tất cả đều gợi nhớ về hình bóng cô gái nhỏ ngày nào. Sự tĩnh lặng của đêm làm cho nỗi đau trong anh càng trở nên rõ nét. Anh nghe rõ tiếng tim mình đập, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự trống rỗng đến cùng cực. Anh đã từng nghĩ, mất đi Lê An sẽ là tận thế. Nhưng giờ đây, tận thế đã đến, và anh vẫn đang bước đi, vẫn đang tồn tại, chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch, một linh hồn đã chết. Khoảng cách vô hình giữa anh và cô giờ đây đã trở thành một vực thẳm không đáy, không thể nào lấp đầy. Anh tự hỏi, liệu cô có đang ngủ yên giấc không, hay cũng đang trằn trọc như anh? Liệu cô có một chút tiếc nuối nào về những gì đã qua, hay chỉ là sự bình yên tuyệt đối của một người đã tìm thấy bến đỗ? Câu trả lời, anh biết, không còn quan trọng nữa. Mọi thứ đã an bài. Anh đã sai một bước, và lỡ cả một đời.
Gió lạnh hơn, sương đêm càng dày đặc, thấm vào lớp áo mỏng của Trần Hạo. Anh không cảm thấy lạnh, nỗi đau trong lòng đã tê dại mọi giác quan khác. Anh tiếp tục bước, đôi khi đưa mắt nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những giọt nước mắt của vũ trụ. Chúng đã chứng kiến tất cả, từ những lời hứa hẹn non nớt bên bờ sông cũ cho đến quyết định đau đớn nhất đêm nay. Anh cảm thấy một sự cô độc bao trùm, một sự thật hiển nhiên rằng từ giờ trở đi, anh sẽ phải đối mặt với mọi thứ một mình. Con đường trước mắt anh không còn có hình bóng cô gái nhỏ bé đi bên cạnh. Chỉ còn anh, và bóng đêm thăm thẳm.
Anh rẽ vào con đường mòn dẫn ra bờ sông, nơi quen thuộc đến từng viên sỏi, từng gốc cây. Ánh trăng mờ ảo đổ xuống mặt sông, tạo nên một dải bạc lấp lánh, huyền ảo. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đặn, như một điệu ru buồn bã, hòa cùng tiếng côn trùng đêm và tiếng gió lùa qua tán lá tre xào xạc. Mùi nước sông đặc trưng, mùi phù sa lắng đọng, mùi ẩm ướt của cây cỏ ven sông xộc vào cánh mũi, đánh thức vô vàn ký ức. Bầu không khí mênh mông, u buồn, tĩnh lặng đến đáng sợ, như một tấm gương khổng lồ phản chiếu nỗi lòng Trần Hạo. Anh tiến lại gần, ngồi xuống phiến đá lạnh lẽo mà ngày xưa anh và Lê An vẫn thường ngồi, đưa chân xuống làn nước mát lạnh. Cảm giác lạnh buốt từ phiến đá truyền qua cơ thể anh, nhưng cũng không làm dịu đi ngọn lửa thiêu đốt trong lòng.
Anh nhìn dòng sông vô tận trôi về phía biển, cảm thấy mình cũng đang bị cuốn trôi theo một dòng chảy không thể cưỡng lại của số phận. Mỗi con sóng vỗ bờ như một tiếng thở dài, như một lời thì thầm của quá khứ, nhắc nhở anh về những gì đã mất, những gì không thể quay lại. "Nếu như...", câu hỏi không lời ấy lại lặp đi lặp lại trong tâm trí Trần Hạo, nhưng lần này, nó không còn mang theo sự dằn vặt của việc có thể thay đổi, mà là một sự chấp nhận cay đắng. Nếu như ngày đó, anh đủ dũng cảm để nói ra lời yêu? Nếu như anh không để cho áp lực thành thị, cho những tham vọng phù phiếm che mờ đi ánh sáng của cô? Nếu như anh không để tình yêu của họ "chậm một nhịp", để rồi "lỡ cả một đời"?
Anh nhắm nghiền mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An, nhưng vô vọng. Mỗi con sóng vỗ bờ lại mang theo một ký ức, một khoảnh khắc anh và cô đã chia sẻ bên dòng sông này. Tiếng cười trong veo của cô khi anh kể chuyện vui, ánh mắt dịu dàng cô dành cho anh khi anh lúng túng, bàn tay nhỏ bé cô vô tình chạm vào tay anh khi họ cùng ném đá xuống nước. Tất cả đều hiện lên rõ nét, như thể mới chỉ xảy ra ngày hôm qua. Dòng sông này, đã từng là chứng nhân cho tình yêu thanh mai trúc mã của họ, giờ đây lại trở thành biểu tượng cho sự chia cắt, cho dòng thời gian chảy xiết không ngừng, cuốn đi tất cả.
Trần Hạo ngồi bất động, đôi mắt dõi theo dòng sông, xa xăm. Anh cảm nhận được sự bao la của vũ trụ, sự nhỏ bé của bản thân và sự vô thường của cuộc đời. Anh đã từng tin rằng tình yêu của anh và Lê An là vĩnh cửu, như dòng sông này. Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng, dù dòng sông vẫn chảy, nhưng những con người đứng bên bờ đã thay đổi, đã rẽ sang những con đường khác nhau. Dòng sông vẫn giữ lại những ký ức, nhưng nó không thể níu giữ những con người. Anh là một phần của dòng chảy ấy, bị cuốn đi bởi những quyết định của chính mình.
Nỗi đau không còn là sự day dứt tột cùng, mà là một sự tê dại, một khoảng trống rỗng không gì có thể lấp đầy. Anh tự hỏi, liệu Lê An có nhớ đến những khoảnh khắc này không? Liệu cô có còn nhớ đến lời hứa "không quên em" của anh, một lời hứa mà giờ đây nghe sao chua chát đến thế? Hay cô đã hoàn toàn rũ bỏ tất cả, để bắt đầu một cuộc sống mới, một bến đỗ an yên mà anh không thể mang lại? Anh cúi đầu, vùi mặt vào hai bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của làn da mình. Anh đã từng nghĩ, sự nghiệp, tiền bạc, quyền lực sẽ lấp đầy khoảng trống trong anh. Nhưng giờ đây, anh biết, tất cả những thứ đó không bao giờ có thể sánh bằng một ánh mắt, một nụ cười của Lê An. Và anh đã đánh mất nó, vĩnh viễn.
Anh ngước nhìn lên bầu trời đang dần chuyển mình. Những vệt sáng đầu tiên đã bắt đầu len lỏi phía chân trời, xua đi màn đêm u tối. Bình minh đang đến, mang theo một ngày mới, một khởi đầu mới cho tất cả mọi người, trừ anh. Đối với anh, bình minh này chỉ là sự xác nhận cho một đêm dài đau khổ đã qua, và một cuộc đời dài cô độc đang chờ đợi. Anh đứng dậy, đôi chân đã tê cứng vì ngồi lâu trên phiến đá lạnh. Anh quay lưng lại với dòng sông, với những ký ức, và bước đi, một lần nữa, hướng về phía trước, về phía một tương lai không có Lê An. Mỗi bước chân anh đi, là một lời tiễn biệt thầm lặng cho tình yêu đầu đời, cho những ước mơ dang dở, cho một phần thanh xuân đã vĩnh viễn ngủ yên bên bờ sông cũ. Anh biết, dù anh có đi đâu, làm gì, hình bóng Lê An và nỗi tiếc nuối này sẽ mãi mãi là những vết sẹo không thể lành trong tâm hồn anh. Sự trống rỗng và cô độc này sẽ kéo dài, trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống tương lai của anh.
Khi những tia nắng đầu tiên bắt đầu len lỏi qua các mái nhà, rải vàng trên những con đường đất còn ẩm ướt sương đêm, Trần Hạo đi ngang qua Khu Chợ Dân Sinh. Những người bán hàng đầu tiên đang dọn hàng, chuẩn bị cho một ngày mới. Tiếng rao hàng yếu ớt bắt đầu vang lên từ phía xa, trộn lẫn với tiếng trả giá còn ngái ngủ và tiếng trò chuyện khe khẽ. Mùi thực phẩm tươi sống, mùi gia vị nồng nàn, mùi cá tanh nồng và mùi đất đặc trưng của khu chợ sớm bắt đầu lan tỏa trong không khí se lạnh. Các sạp hàng chen chúc, mái che tạm bợ, lối đi hẹp. Mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên, nhộn nhịp, như một vòng quay không ngừng nghỉ của cuộc sống.
Nhưng đối với Trần Hạo, đó chỉ là những âm thanh xa lạ, những hình ảnh mờ nhạt, không chạm tới được nỗi đau đang gặm nhấm anh từ bên trong. Anh lướt qua những người bán hàng đang tất bật, ánh mắt trống rỗng. Họ tươi cười, họ mặc cả, họ trao đổi những câu chuyện phiếm, sống trong thế giới của riêng họ, một thế giới mà anh cảm thấy mình hoàn toàn bị tách biệt. Anh không một lời trao đổi, không một cái nhìn đáp lại, chỉ là những suy nghĩ miên man về sự "bình yên" mà Lê An sẽ tìm thấy. Một sự bình yên không có anh, một sự bình yên mà anh đã tự tay đẩy ra xa.
Anh thấy một bà lão đang cẩn thận sắp xếp những bó rau xanh mướt, những giọt sương đêm còn đọng lại trên lá. Anh thấy một người đàn ông vác trên vai gánh cá tươi roi rói, tiếng quẩy gánh kẽo kẹt đều đặn. Anh thấy những đứa trẻ theo mẹ ra chợ sớm, ánh mắt tò mò nhìn mọi thứ xung quanh. Tất cả đều là những mảnh ghép của một cuộc sống giản dị, bình dị mà anh đã từng có thể là một phần của nó, nếu như anh không quá tham vọng, nếu như anh không quá chần chừ. Anh đã chọn một con đường khác, con đường của những tòa nhà chọc trời, của những con số khô khan, của những tham vọng không đáy. Và giờ đây, khi đối diện với cái giá phải trả, anh nhận ra mình đã đánh mất điều quý giá nhất.
Trần Hạo đi qua chợ mà không dừng lại một khoảnh khắc nào. Anh không cần mua bất cứ thứ gì, không cần trao đổi bất cứ lời nào. Anh chỉ là một kẻ lữ hành đơn độc, đi qua một thế giới không còn thuộc về mình. Bước chân anh không còn nặng nề như khi rời khỏi nhà Lê An, nhưng cũng không hề nhẹ nhõm. Thay vào đó, là một sự chai sạn, một sự lạnh lẽo bao trùm. Anh đã chấp nhận, chấp nhận rằng cuộc đời mình sẽ là chuỗi ngày thành đạt về sự nghiệp nhưng vô cùng cô độc và trống rỗng về mặt tình cảm. Anh đã chọn con đường đó, và anh sẽ phải đi đến cùng.
Sự nhộn nhịp của chợ dân sinh càng làm nổi bật sự trống rỗng trong tâm hồn anh. Mọi người đều có một mục đích, một công việc, một cuộc sống để hướng tới. Còn anh, mục đích của anh giờ đây chỉ là sự quên lãng, là vùi mình vào công việc để không còn thời gian suy nghĩ, để không còn cảm nhận. Anh sẽ trở nên lạnh lùng và xa cách hơn, khó lòng mở lòng với bất kỳ ai, bởi vết sẹo mang tên Lê An sẽ mãi không lành. Cái nhịp sống hối hả của khu chợ, những tiếng cười nói vang vọng không thể lấp đầy khoảng trống vô tận trong lòng anh. Anh biết, những địa điểm quen thuộc trong thị trấn này, từ con đường làng, bờ sông, cho đến khu chợ dân sinh, sẽ mãi mãi là những vết sẹo trong tâm hồn anh, mỗi lần anh trở về sẽ gợi lại nỗi đau này, nỗi đau của một tình yêu đã "chậm một nhịp", và "lỡ cả một đời".
Anh rời khỏi chợ, bước ra con đường lớn dẫn ra khỏi thị trấn. Ánh nắng bình minh đã lên cao, rực rỡ, chiếu sáng mọi ngóc ngách. Nhưng trong lòng Trần Hạo, một bóng tối u uất vẫn bao trùm, một nỗi day dứt không nguôi, một bản án vĩnh viễn mà anh tự giáng xuống cuộc đời mình. Anh đã hoàn tất nghi thức tiễn biệt của riêng mình. Giờ đây, anh đã sẵn sàng để trở lại thành phố, để trở thành con người mà anh đã tự hứa với bản thân trong đêm tối, con người của những con số, của quyền lực, của sự cô độc. Con người mà anh đã định hình trong căn hộ cao cấp của mình, với cốc cà phê đắng và tiếng gõ phím đều đặn, không ngừng nghỉ. Anh đã bước qua ngưỡng cửa của sự chấp nhận, dù cay đắng đến tận cùng. Từ giờ trở đi, sẽ không còn Trần Hạo của những đêm dằn vặt, của những nỗi niềm không tên. Chỉ còn Trần Hạo của công việc, của sự lạnh lùng, và của một vết sẹo mang tên Lê An, mãi mãi không thể lành.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.