Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 802: Chuyến Xe Buýt Của Sự Buông Bỏ

Ánh nắng bình minh đã lên cao, rực rỡ, chiếu sáng mọi ngóc ngách của thị trấn đang dần thức giấc. Nhưng trong lòng Trần Hạo, một bóng tối u uất vẫn bao trùm, một nỗi day dứt không nguôi, một bản án vĩnh viễn mà anh tự giáng xuống cuộc đời mình. Anh đã hoàn tất nghi thức tiễn biệt của riêng mình, trong thinh lặng và nỗi đau tột cùng. Giờ đây, anh đã sẵn sàng để trở lại thành phố, để trở thành con người mà anh đã tự hứa với bản thân trong đêm tối, con người của những con số, của quyền lực, của sự cô độc. Con người mà anh đã định hình trong căn hộ cao cấp của mình, với cốc cà phê đắng và tiếng gõ phím đều đặn, không ngừng nghỉ. Anh đã bước qua ngưỡng cửa của sự chấp nhận, dù cay đắng đến tận cùng. Từ giờ trở đi, sẽ không còn Trần Hạo của những đêm dằn vặt, của những nỗi niềm không tên. Chỉ còn Trần Hạo của công việc, của sự lạnh lùng, và của một vết sẹo mang tên Lê An, mãi mãi không thể lành. Bước chân anh không còn nặng nề như khi rời khỏi nhà Lê An, nhưng cũng không hề nhẹ nhõm. Thay vào đó, là một sự chai sạn, một sự lạnh lẽo bao trùm.

Anh rời khỏi chợ, không ngoái đầu nhìn lại những quầy hàng đang rộn ràng, những gương mặt chất phác đang mưu sinh. Con đường lớn dần hiện ra trước mắt anh, mở rộng và thẳng tắp, dẫn ra khỏi thị trấn nhỏ bé mà anh đã từng coi là tất cả. Nắng sớm đã bắt đầu gay gắt, nhuộm vàng những hàng cây ven đường, phả hơi ấm lên từng viên gạch lát vỉa hè. Anh vẫn bước đi, theo một quán tính vô thức, hướng về phía bến xe khách liên tỉnh, nơi những chuyến xe đời thường vẫn đều đặn lăn bánh, mang theo những cuộc đời đến và đi, những khởi đầu và những kết thúc.

Bến xe khách liên tỉnh hiện ra trước mắt Trần Hạo, một kiến trúc có phần cũ kỹ, nhuốm màu thời gian nhưng vẫn giữ được nét nhộn nhịp đặc trưng. Khu vực chờ rộng lớn, với hàng ghế đá bạc màu và những tấm biển quảng cáo đã phai mờ, đang dần được lấp đầy bởi những hành khách vội vã. Tiếng xe khách hú còi inh ỏi, tiếng loa thông báo rè rè vang vọng trong không gian, lẫn vào tiếng người gọi khách mời chào, tiếng trò chuyện ồn ào của những cuộc chia ly hay hội ngộ ngắn ngủi. Mùi xăng dầu nồng nặc, mùi khói xe cay xè, mùi ẩm mốc cũ kỹ của bến xe và cả mùi thức ăn đường phố bốc lên từ những gánh hàng rong, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự dịch chuyển.

Trần Hạo đứng lặng lẽ giữa dòng người hối hả, như một cái cây khô cằn giữa cánh rừng tươi tốt. Ánh mắt anh vô hồn, lướt qua những gương mặt xa lạ, những cuộc đời mà anh không hề quen biết. Họ có mục đích, có điểm đến, có những câu chuyện để kể. Còn anh, mục đích của anh lúc này chỉ là rời đi, càng nhanh càng tốt, để không phải chứng kiến cảnh tượng đau lòng nhất trong cuộc đời mình. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, món quà từ một đối tác quan trọng, sáng lấp lánh dưới nắng sớm, chỉ điểm 6 giờ 45 phút. Thời gian vẫn vô tình trôi, mang theo những khoảnh khắc mà anh muốn níu giữ, và đẩy anh về phía một tương lai trống rỗng.

Phía xa, một người phụ nữ với dáng người hơi còng, mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, đang thoăn thoắt dọn hàng xôi. Đó là cô Bảy, người đã bán xôi ở bến xe này hơn ba mươi năm, từ khi anh còn là một cậu bé theo mẹ ra chợ. Nụ cười móm mém của cô vẫn hiền từ như ngày nào, tiếng rao hàng của cô vẫn vang đều đều, quen thuộc đến nao lòng: “Xôi nóng đây, hai đứa ăn gì nào?” Tiếng rao ấy, cái khung cảnh ấy, lẽ ra phải mang đến cảm giác ấm áp của tuổi thơ, của những buổi sáng bình yên. Nhưng với Trần Hạo, nó chỉ là một nhát dao nữa cứa vào vết thương lòng, nhắc nhở anh về những điều đã mất, về một quá khứ không thể quay lại. Anh lướt qua gánh xôi của cô Bảy, không dừng lại, không một lời chào hỏi, như một bóng ma vô hình. Anh không thể đối diện với những ký ức, những hình ảnh của một Trần Hạo ngây thơ, vô tư từng ngồi xổm bên gánh xôi, cười đùa cùng Lê An.

Anh tiến đến quầy bán vé, một quầy nhỏ nằm khuất dưới mái hiên đã cũ. Người phụ nữ bán vé, với gương mặt mệt mỏi và ánh mắt ngái ngủ, đang cẩn thận đếm tiền. Trần Hạo hít một hơi thật sâu, cảm thấy lồng ngực mình nặng trĩu. Giọng anh khàn khàn, như thể đã trải qua một đêm không ngủ, không thốt ra lời nào trọn vẹn:

“Một vé đi thành phố.”

Người phụ nữ bán vé ngẩng đầu lên, ánh mắt bà ta lướt qua gương mặt xanh xao, mệt mỏi của Trần Hạo, nhưng không dừng lại lâu. Bà ta đã quá quen với những gương mặt như thế, những con người mang theo gánh nặng của cuộc đời lên chuyến xe định mệnh. Bà ta nhanh chóng xé một chiếc vé, nhận tiền từ tay anh một cách máy móc. Anh nhận lại tiền thừa, những tờ bạc lẻ nhàu nát, cũng một cách vô thức, không chút cảm xúc. Cầm chiếc vé trên tay, anh thấy nó mỏng manh đến lạ, như chính sợi dây liên kết cuối cùng giữa anh và nơi này, giờ đây đã bị cắt đứt.

Anh không dừng lại, bước đi chậm rãi, không nhìn ai, không nói gì. Tiếng còi xe hú dài từ một chiếc xe khách cũ kỹ đậu ở bãi số ba vang lên, như một lời nhắc nhở. Anh Tám, tài xế xe khách với vóc người trung bình, vẻ mặt sạm nắng và những vết chân chim hằn sâu nơi khóe mắt, đang đứng cạnh cửa xe, cất giọng trầm, khàn đặc gọi khách: “Lên xe đi, sắp chạy rồi!” Giọng nói ấy, quen thuộc đến nỗi Trần Hạo có thể nhận ra dù anh không nhìn thẳng. Anh Tám đã lái tuyến này hàng chục năm, chứng kiến biết bao chuyến đi, biết bao cuộc chia ly. Có lẽ, ông cũng đã chứng kiến Trần Hạo của những ngày còn là sinh viên về thăm nhà, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Giờ đây, ánh mắt đó đã hoàn toàn biến mất.

Trần Hạo bước về phía chiếc xe, từng bước chân như nặng ngàn cân. Anh không còn cảm thấy mệt mỏi về thể xác, chỉ còn một sự trống rỗng, vô định bao trùm. Chiếc xe khách màu xanh lam đã bạc màu, thân xe đầy những vết xước và bùn đất. Cánh cửa xe mở rộng, như một cái miệng khổng lồ sẵn sàng nuốt chửng anh vào một hành trình mới, một cuộc đời mới, không có Lê An. Anh bước lên xe, không ngoảnh lại, không một chút do dự. Mùi ghế xe cũ, mùi xăng phảng phất, và cả mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của những chuyến xe đường dài lập tức xộc vào khứu giác anh. Anh biết, khi chiếc xe này lăn bánh, anh sẽ chính thức đoạn tuyệt với quá khứ, đoạn tuyệt với Lê An, và với cả một phần linh hồn của chính mình.

Anh tìm một ghế trống ở cuối xe, cạnh cửa sổ, nơi anh có thể nhìn ra ngoài mà không bị ai làm phiền. Nắng sớm chiếu qua cửa sổ xe, tạo thành một vệt sáng dài, chói chang trên lối đi, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo trong lòng anh. Anh đặt chiếc túi xách nhỏ dưới chân, tựa đầu vào thành ghế, nhắm mắt lại. Tiếng loa xe lại vang lên, thông báo điểm đến và giờ khởi hành, nhưng anh chỉ nghe như một bản nhạc nền mờ nhạt. Những tiếng nói chuyện ồn ào của hành khách, tiếng rao bán đồ ăn vặt của những người bán hàng cuối cùng, tất cả đều tan biến, chỉ còn lại sự tĩnh lặng trong tâm trí anh. Anh cảm nhận rõ sự xóc nảy nhẹ của chiếc xe khi nó bắt đầu khởi động, như một cú hích mạnh mẽ vào tâm hồn rệu rã của mình.

Anh mở mắt ra, ánh mắt dán chặt vào khung cảnh bên ngoài cửa sổ. Những hàng cây ven đường, những mái nhà ngói đỏ quen thuộc của thị trấn, những con hẻm nhỏ uốn lượn, tất cả dần hiện ra rồi lùi lại phía sau. Anh cố gắng khắc ghi từng khung cảnh cuối cùng, như thể muốn lưu giữ chúng vào một ngăn kéo ký ức sâu thẳm, nơi không ai có thể chạm tới. Khoảnh khắc này, nó không còn là sự tiếc nuối hay dằn vặt. Đó là một sự chấp nhận đau đớn, một sự buông bỏ nghiệt ngã. Anh biết, những hình ảnh này sẽ ám ảnh anh trong nhiều năm tới, mỗi khi anh nhớ về Lê An, về cái giá của sự "chậm một nhịp", của "lời nói không thành".

Chiếc xe khách từ từ lăn bánh, rời khỏi bến, đi qua những con đường quen thuộc của thị trấn. Tiếng máy xe gầm gừ, tiếng còi xe thoáng qua, tiếng gió rít qua khe cửa tạo nên một bản hòa tấu buồn bã. Nắng lên cao, bầu trời trong xanh không một gợn mây, nhưng khung cảnh bên ngoài cửa sổ xe lại như được phủ một lớp màn sương mờ ảo trong mắt Trần Hạo. Anh đưa tay lên che mắt một lúc, như muốn ngăn dòng nước mắt đang chực trào ra, nhưng rồi lại mở ra, cố gắng nhìn rõ từng chi tiết cuối cùng.

Căn nhà của Lê An, nơi anh đã đứng lặng lẽ đêm qua, đã khuất sau hàng cây. Bờ sông cũ, nơi tình yêu của họ chớm nở và cũng là nơi anh thổ lộ lời yêu muộn màng, giờ chỉ còn là một dải lụa bạc lấp lánh xa xăm. Anh cảm thấy một phần linh hồn mình cũng bị bỏ lại, mắc kẹt giữa những con phố và bờ sông thân thuộc. Chiếc điện thoại di động đời cũ của anh nằm im lìm trong túi quần, anh không muốn nhìn vào nó, không muốn nghe bất cứ tin tức nào từ nơi này. Anh siết chặt tay, những khớp xương trắng bệch, quyết tâm ép mình phải quên, phải bước tiếp. Anh đã chọn con đường này, con đường của sự cô độc và thành đạt, và anh sẽ phải đi đến cùng.

Chiếc xe khách tăng tốc, bỏ lại phía sau những con đường đất quen thuộc, những cánh đồng lúa xanh mướt đã bắt đầu ngả vàng. Hình ảnh thị trấn càng lúc càng nhỏ dần, mờ đi như một giấc mơ không thể chạm tới. Anh nhìn vào gương chiếu hậu, không phải gương của xe, mà là gương trong tâm trí anh, nơi thị trấn thân yêu đang dần biến thành một chấm nhỏ rồi hoàn toàn biến mất. Khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một phần linh hồn mình cũng bị bỏ lại, mắc kẹt giữa những con phố và bờ sông thân thuộc. Cái khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An giờ đây đã trở thành hữu hình, được đo bằng từng kilomet xe lăn bánh.

Anh Tám, từ phía trước, cất giọng oang oang nhắc nhở hành khách: “Quốc lộ rồi nhé bà con, ai chưa thắt dây an toàn thì thắt vào!” Tiếng nhắc nhở bình dị ấy không chạm tới Trần Hạo. Anh vẫn nhìn thẳng về phía trước, nơi chỉ có con đường dài hun hút dẫn về thành phố, một con đường mà anh biết sẽ cô độc, lạnh lẽo, nhưng cũng là con đường duy nhất anh có thể đi.

Anh nhắm mắt lại, một giọt nước mắt đơn độc, nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào vết sẹo vô hình trong trái tim anh. Đó không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là nước mắt của sự buông bỏ, của một lời tạm biệt không thể nói thành lời. Anh mở mắt ra, nhìn thẳng về phía trước, nơi chỉ có con đường dài hun hút dẫn về thành phố, nơi những tòa nhà chọc trời đang chờ đợi, nơi những con số khô khan sẽ lấp đầy khoảng trống trong tâm trí anh. Anh biết, "mọi thứ sẽ khác". Anh sẽ vùi mình vào công việc ở thành phố, coi đó là mục đích sống duy nhất để lấp đầy khoảng trống trong trái tim. Sự ra đi này là khởi đầu cho một Trần Hạo lạnh lùng, thành đạt nhưng cô độc, mang theo vết sẹo vĩnh viễn mang tên Lê An. Hình ảnh thị trấn lùi dần sẽ ám ảnh anh trong nhiều năm tới, mỗi khi anh nhớ về Lê An, về một tình yêu đã "chậm một nhịp", và "lỡ cả một đời".

Con đường phía trước mở ra, rộng lớn và vô tận. Chiếc xe tiếp tục lao đi, mang theo Trần Hạo rời xa những ký ức, những nỗi đau, và cả những hy vọng đã vụn vỡ. Anh không còn là chàng trai của thị trấn ven sông, không còn là người mang trong mình tình yêu thầm lặng. Anh là một người đàn ông đang trốn chạy, trốn chạy khỏi quá khứ, trốn chạy khỏi chính mình, trên chuyến xe buýt của sự buông bỏ.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free