Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 803: Ngày Vui Rộn Ràng Đến Thật Gần

Chiếc xe khách lao đi, mang theo Trần Hạo rời xa những ký ức, những nỗi đau, và cả những hy vọng đã vụn vỡ. Anh không còn là chàng trai của thị trấn ven sông, không còn là người mang trong mình tình yêu thầm lặng. Anh là một người đàn ông đang trốn chạy, trốn chạy khỏi quá khứ, trốn chạy khỏi chính mình, trên chuyến xe buýt của sự buông bỏ. Trong khi đó, tại thị trấn nhỏ ven sông, một ngày mới đã bừng sáng, mang theo một khởi đầu mới, một sự hân hoan tấp nập khác hẳn với nỗi buồn bã của chuyến xe đang lăn bánh.

Ánh nắng ban mai rải những vệt vàng đầu tiên qua khung cửa sổ nhỏ, đánh thức Lê An khỏi giấc ngủ. Cô khẽ cựa mình, cảm nhận sự mềm mại của tấm chăn bông quen thuộc, mùi hương thoang thoảng của hoa sữa từ ngoài vườn bay vào, và tiếng gà gáy giòn tan từ phía chuồng trại sau nhà. Giữa những âm thanh và mùi hương thân thuộc ấy, một âm thanh khác vọng lên từ dưới bếp, tiếng xoong nồi lách cách, tiếng trò chuyện rộn ràng của mẹ và bà Mai hàng xóm. Đó là một bản giao hưởng quen thuộc của mỗi buổi sáng ở làng quê, nhưng hôm nay, nó mang theo một ý nghĩa khác, một sự hối hả, một niềm vui không thể che giấu.

Lê An nằm yên lặng một lát, đôi mắt khẽ nhắm lại, hít thở thật sâu bầu không khí trong lành, thoảng mùi khói bếp quen thuộc. Từ khi nào, cô đã học được cách đón nhận mọi thứ thật bình thản? Không còn những đêm trằn trọc suy tư, không còn những buổi chiều thẫn thờ nhìn ra bờ sông. Cuộc sống đã dạy cô rằng, hạnh phúc không phải là một đích đến, mà là một hành trình, và quan trọng hơn cả là cách mình trân trọng những gì đang có. Cô cảm nhận rõ ràng sự thay đổi lớn lao sắp đến, như một dòng sông chuẩn bị đổi dòng, một cánh cửa mới sắp mở ra. Một chút hồi hộp len lỏi trong tim, nhưng trên hết, là một cảm giác bình yên lạ thường, như thể mọi thứ đã được sắp đặt, đúng như nó nên thế.

"An ơi, dậy chưa con? Sắp đến giờ rồi đấy!" Tiếng mẹ Phan Thị Sáu cất lên từ dưới nhà, giọng nói ngọt ngào nhưng cũng đầy vẻ hối hả, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự kiện trọng đại đang chờ đợi.

Lê An khẽ mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ, mãn nguyện. "Vâng, con dậy rồi ạ!" cô đáp vọng xuống, giọng trong trẻo như tiếng suối. Cô ngồi dậy, vươn vai thư thái, cảm nhận từng đốt xương sống giãn ra sau một giấc ngủ sâu. Ánh nắng đã tràn ngập căn phòng, nhuộm vàng cả chiếc bàn trang điểm đơn sơ, chiếc gương soi nhỏ và bộ bàn ghế gỗ đã cũ. Từng chi tiết nhỏ trong căn phòng này đều gắn liền với tuổi thơ, với những kỷ niệm ngây thơ, trong trẻo. Những trang sách đã úa màu, những bức tranh vẽ nguệch ngoạc từ thuở nhỏ, chiếc hộp gỗ đựng những món quà nhỏ nhặt từ bạn bè. Tất cả đều là một phần của quá khứ, của con người Lê An mà cô trân trọng, nhưng không còn níu giữ.

Cô bước đến bên cửa sổ, mở toang cánh cửa gỗ đã sờn màu, để gió mát ùa vào. Khung cảnh quen thuộc của khu vườn nhỏ hiện ra trước mắt: hàng cau xanh ngắt vươn thẳng lên trời, bụi hoa mười giờ khoe sắc thắm, và những cây ổi, cây xoài trĩu quả. Xa xa hơn, là những mái nhà ngói đỏ lô xô của làng, lấp lánh dưới nắng sớm. Mùi hoa đồng nội thoang thoảng bay vào, hòa cùng mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua. Tiếng chim hót líu lo trên cành cây, tiếng trẻ con nô đùa từ nhà hàng xóm vọng lại, tất cả tạo nên một bức tranh thanh bình, ấm áp. Lê An nhắm mắt lại một lần nữa, hít thật sâu, như muốn thu trọn tất cả những vẻ đẹp ấy vào trong lồng ngực. "Một ngày mới, một cuộc đời mới," cô thầm nhủ, lời nói không thành tiếng, nhưng lại vang vọng rõ ràng trong tâm trí cô. Đây không phải là một sự ép buộc hay một lựa chọn vội vàng. Đây là sự bình yên mà cô đã tìm thấy, là hạnh phúc mà cô đã lựa chọn. Cô biết, đã đến lúc khép lại tất cả những điều đã qua, để mở lòng đón nhận một tương lai rạng rỡ.

Lê An bước xuống nhà, theo chân tiếng cười nói rộn ràng. Ngay khi vừa đặt chân xuống bậc thềm cuối cùng, một không khí hân hoan, tấp nập đã ập vào cô. Cả căn nhà ấm cúng, giản dị của gia đình cô như biến thành một tổ ong đang vào mùa, với hàng chục người qua lại, mỗi người một việc nhưng ai nấy đều hớn hở, tươi vui. Ánh nắng buổi sáng đã lên cao hơn, xuyên qua những tán lá xanh um của cây mít trước sân, rải những đốm sáng lung linh trên nền gạch tàu mát lạnh.

Ở sân trước, bố Lê Văn Năm, với vóc dáng rắn rỏi và nụ cười hiền hậu, đang cùng ông Ba trưởng thôn và vài người đàn ông khác hì hục dựng rạp. Những thanh tre được buộc chặt, những tấm bạt màu xanh, màu đỏ được giăng lên, tạo thành một không gian rộng rãi, thoáng đãng. Tiếng búa gõ lách cách, tiếng dây thừng kéo căng, tiếng trò chuyện rôm rả của các chú, các bác hòa cùng tiếng radio vọng ra từ nhà hàng xóm, phát ra những bản nhạc đám cưới quen thuộc, tạo nên một bản hòa tấu vui tai, báo hiệu một ngày trọng đại sắp đến. Những chiếc đèn lồng đỏ được treo dọc theo lối đi, đung đưa nhẹ nhàng trong làn gió sớm, lấp lánh như những đốm lửa nhỏ.

Trong bếp, mùi thức ăn thơm lừng đã lan tỏa khắp gian nhà. Mẹ Phan Thị Sáu, với mái tóc búi cao gọn gàng, khuôn mặt phúc hậu rạng rỡ, cùng bà Mai hàng xóm đang tất bật chuẩn bị cỗ. Tiếng dao thớt lạch cạch, tiếng dầu mỡ xèo xèo trong chảo, tiếng nước sôi sùng sục, và cả mùi hành phi thơm nức mũi… tất cả đều gợi lên một không khí sum vầy, ấm cúng của những bữa tiệc làng quê truyền thống. Bà Mai, với nụ cười hiền hậu thường trực trên môi, vừa thoăn thoắt gói những chiếc bánh phu thê vuông vắn, vừa nói: "Con An nó hiền lành, chịu khó. Chắc chắn sẽ có một cuộc sống hạnh phúc, mẹ Sáu nhỉ!"

Mẹ Lê An khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên niềm tự hào và hạnh phúc. "Phải rồi, bà Mai. Mấy đứa con gái nhà mình đứa nào cũng ngoan. Bây giờ An nó tìm được bến đỗ rồi, tôi cũng an lòng. Chỉ mong con bé được bình yên, hạnh phúc là đủ." Giọng mẹ nghẹn lại một chút, nhưng là nghẹn ngào của niềm vui, của sự mãn nguyện.

Lê An bước vào bếp, trên môi vẫn nở nụ cười tươi tắn. "Chào mẹ, chào bà Mai ạ. Có gì để con giúp không ạ?"

Bà Mai nhìn Lê An, đôi mắt tinh ý của người lớn tuổi như soi thấu tâm can. "Ôi chao, cô dâu của chúng ta dậy rồi đấy à? Không cần giúp gì đâu con. Con cứ ngồi nghỉ ngơi đi, hôm nay con là cô dâu, phải thật xinh đẹp chứ!" Bà mỉm cười trêu chọc, ánh mắt trìu mến.

Bên hiên nhà, Chi Mai, cô bạn thân với mái tóc ngắn cá tính và nụ cười rạng rỡ, cùng mấy cô bạn gái khác đang khéo léo trang trí cổng hoa. Những cành hoa tươi thắm đủ màu sắc được kết thành hình trái tim, hình vòng cung, rực rỡ dưới ánh nắng. Tiếng cười nói ríu rít của các cô gái vang vọng khắp sân, tạo nên một không khí tươi trẻ, tràn đầy sức sống.

"Cô dâu đây rồi! Lại đây để tụi này ngắm nào!" Chi Mai gọi với, vẫy vẫy tay. "Cô dâu hôm nay xinh quá nha! Có khi chú rể không nhận ra luôn đó!" Cô bạn trêu chọc, đôi mắt lấp lánh tinh nghịch.

Lê An khẽ đỏ mặt, nhưng vẫn mỉm cười vui vẻ bước đến. "Thôi đi bà! Có ai lại nói thế ngày cưới chứ?" cô đáp lại, giọng điệu thân mật. Cô nhìn những bông hoa Chi Mai đang gắn lên cổng, những cánh hoa hồng, hoa ly, hoa baby trắng muốt, tất cả đều được chọn lựa cẩn thận, tươi tắn như chính tâm trạng của cô lúc này. Cô không giúp được gì nhiều, nhưng cô vẫn muốn ở cạnh, cảm nhận sự ấm áp, sự quan tâm mà mọi người dành cho mình.

Mẹ Lê An bước ra từ bếp, trên tay cầm một đĩa bánh phu thê vừa gói xong, thơm phức. "Con gái chuẩn bị kỹ vào, hôm nay là ngày trọng đại nhất đời con đó. Đừng để lỡ bất cứ chi tiết nào." Mẹ dặn dò, ánh mắt đầy yêu thương. Bà vuốt nhẹ mái tóc Lê An, như thuở cô còn bé, trước mỗi lần đi học hay đi chơi xa. Sự quan tâm tỉ mỉ của mẹ khiến lòng Lê An ấm áp lạ thường.

Lê An chỉ biết gật đầu, lòng tràn ngập xúc động. Cô đã lớn rồi, đã đến lúc phải rời xa vòng tay mẹ cha, để bắt đầu một cuộc sống mới, một gia đình mới. Nhưng cô biết, dù có đi đâu, về đâu, thì ngôi nhà này, tình yêu thương của bố mẹ và những người thân yêu vẫn sẽ luôn là bến đỗ bình yên nhất trong tâm hồn cô. Cô tranh thủ giúp mẹ sắp xếp một vài mâm quả nhỏ, kiểm tra lại những khay trầu cau, rồi lại trò chuyện rôm rả với Chi Mai và các bạn. Mỗi câu nói, mỗi tiếng cười, đều là những mảnh ghép tô điểm thêm cho bức tranh hạnh phúc của ngày hôm nay.

Buổi sáng trôi đi nhanh chóng trong không khí tấp nập, hân hoan. Lê An được mẹ và Chi Mai dẫn lên phòng để chuẩn bị cho nghi thức đón dâu sắp tới. Cô bước vào căn phòng riêng của mình, nơi ánh nắng đã dịu nhẹ hơn, rót vàng qua ô cửa sổ, phủ lên chiếc giường và tủ quần áo một màu ấm áp. Căn phòng này đã chứng kiến bao nhiêu buồn vui, bao nhiêu giấc mơ của cô gái nhỏ Lê An. Hôm nay, nó chứng kiến cô khoác lên mình chiếc áo dài cưới, bắt đầu một hành trình mới.

Trên giường, chiếc áo dài cưới màu trắng tinh khôi, thêu hoa sen tinh xảo bằng chỉ bạc, đang được trải phẳng phiu. Từng đường kim mũi chỉ đều được thêu tay tỉ mỉ, tạo nên những cánh hoa sen mềm mại, thanh thoát, như những biểu tượng của sự thuần khiết và thanh cao. Chiếc áo dài ôm trọn lấy vóc dáng thon thả của Lê An, tôn lên vẻ đẹp dịu dàng, e ấp của cô dâu miền quê.

Chi Mai cẩn thận giúp Lê An mặc chiếc áo dài. Từng nút thắt, từng đường kéo khóa được cài lại một cách nhẹ nhàng. Lê An cảm nhận sự mềm mại, mát lạnh của chất liệu lụa satin lướt trên da thịt. Cô đứng trước gương, ngắm nhìn hình ảnh của chính mình. Cô thấy một người phụ nữ trưởng thành, không còn là cô bé hồn nhiên của những năm tháng cũ, mà là một người phụ nữ chín chắn, sẵn sàng bước sang một trang mới của cuộc đời. Mái tóc dài được búi cao một cách khéo léo, cài thêm vài cành hoa lan trắng, tôn lên chiếc cổ thon thả và khuôn mặt thanh tú. Lớp trang điểm nhẹ nhàng càng làm nổi bật vẻ đẹp tự nhiên của cô, đôi mắt trong veo, bờ môi hồng tươi tắn.

Chi Mai trầm trồ, ánh mắt lấp lánh ngưỡng mộ: "Đẹp quá An ơi! Đẹp đến nỗi tôi còn phải ngẩn ngơ đây này. Giờ thì chú rể có muốn chạy cũng không thoát rồi!" Cô bạn thân vỗ nhẹ vai Lê An, giọng điệu hóm hỉnh.

Lê An khẽ mỉm cười, nụ cười hạnh phúc và có chút ngượng ngùng. "Thôi đi bà! Có ai lại chạy vào ngày cưới chứ. Mà nếu có chạy, thì cũng là chạy đến với mình thôi." Cô nói đùa, nhưng trong thâm tâm, cô biết rõ rằng mình đã hoàn toàn sẵn sàng cho cuộc sống mới này.

Một thoáng, một hình ảnh lướt qua tâm trí Lê An, như một cánh bướm đêm vội vã lướt qua ánh đèn rồi tan biến. Đó là hình ảnh của một bờ sông cũ, một buổi chiều tà, và m���t lời nói muộn màng. "Ngày đó… anh đã rất thích em." Lời thổ lộ ấy, giờ đây, đã trở thành một phần của quá khứ, một kỷ niệm xa xăm, không còn sức mạnh để làm cô dằn vặt hay tiếc nuối. Cô đã từng chờ đợi, từng hy vọng, nhưng cuộc sống không cho phép cô chờ đợi mãi. Và giờ đây, cô đã tìm thấy sự bình yên, một bến đỗ an yên mà cô xứng đáng có được. Khoảnh khắc hoài niệm ấy vụt qua thật nhanh, chỉ để lại một chút bâng khuâng mơ hồ, như sương khói ban mai. Nó nhanh chóng bị lấn át bởi sự mong chờ, sự háo hức về tương lai đang rộng mở trước mắt.

Lê An đưa tay chạm nhẹ vào chiếc nhẫn cưới nằm trong hộp nhung đỏ trên bàn trang điểm. Chiếc nhẫn bạc đơn giản, không quá cầu kỳ, nhưng lại lấp lánh như một lời hứa, một sự cam kết cho một cuộc sống mới, một tình yêu mới. Cái chạm nhẹ ấy như một lời khẳng định, một sự chấp nhận trọn vẹn. Cô đã đến lúc khép lại tất cả những cánh cửa đã cũ, những con đường đã không còn thuộc về mình, và mở lòng cho một khởi đầu mới, một tương lai mà cô và Hoàng Huy sẽ cùng nhau xây đắp. Chiếc nhẫn mát lạnh dưới đầu ngón tay, nhắc nhở cô về hiện tại, về sự lựa chọn của mình.

Cô nhìn lại mình trong gương một lần nữa, đôi mắt long lanh hạnh phúc. "Đã đến lúc khép lại tất cả, và mở lòng cho một khởi đầu mới..." Lê An thầm nhủ. Cô biết, con đường phía trước có thể không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng, nhưng cô tin rằng, với tình yêu thương và sự thấu hiểu, cô và Hoàng Huy sẽ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn. Hạnh phúc không phải là không có sóng gió, mà là cùng nhau vượt qua sóng gió.

Tiếng kèn, tiếng trống rộn ràng vang lên từ đầu làng, như một bản hùng ca báo hiệu. Âm thanh ấy ngày càng gần, ngày càng rõ, xé tan bầu không khí yên bình của buổi sáng. Đó là tiếng kèn tây, tiếng trống cơm, tiếng thanh la, tiếng phách... tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc rộn rã, náo nhiệt, mang đậm phong vị của những đám cưới miền quê. Đoàn nhà trai đã đến!

Nguyễn Hoàng Huy, trong bộ vest đen lịch lãm, dáng người cao ráo, gương mặt rạng rỡ, bước vào sân nhà Lê An. Anh đi cùng bố mẹ mình, ông Phúc và bà Hiền, cùng đông đảo họ hàng, bạn bè. Ánh mắt anh nhanh chóng tìm kiếm hình bóng Lê An, và khi bắt gặp cô trong tà áo dài trắng tinh khôi, đứng ở ngưỡng cửa, một nụ cười ấm áp, tự hào nở rộ trên môi anh. Ánh mắt anh tràn đầy yêu thương, như muốn nói rằng anh đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.

Bà Hiền, mẹ của Hoàng Huy, với thân hình đầy đặn, khuôn mặt phúc hậu, tiến đến nắm lấy tay Lê An, ánh mắt trìu mến. "Con An hiền lành, mẹ mong con được hạnh phúc. Mẹ biết Huy nó sẽ yêu thương và chăm sóc con thật tốt." Bà nói, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp, như một người mẹ thực sự đang đón con gái về nhà.

Ông Phúc, bố của Hoàng Huy, tuy trầm tính và ít nói, nhưng ánh mắt ông ánh lên sự hài lòng và vui vẻ. Ông chỉ khẽ gật đầu, nở một nụ cười hiền hậu, và trao cho Lê An một phong bao lì xì đỏ thắm, tượng trưng cho lời chúc phúc.

Hoàng Huy bước đến gần Lê An, ánh mắt anh không rời khỏi cô. Anh đưa tay nắm lấy bàn tay cô, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy vững chãi. "Em hôm nay đẹp lắm, An à. Đẹp hơn tất cả những gì anh từng tưởng tượng." Anh thì thầm, giọng nói trầm ấm, chân thành, khiến trái tim Lê An khẽ rung động.

Bố Lê Văn Năm, đứng cạnh mẹ Lê An, nhìn con gái mình với ánh mắt vừa hãnh diện, vừa có chút bùi ngùi. "Huy, từ nay An là con dâu của nhà con, con phải yêu thương và chăm sóc nó thật tốt nhé! Con bé nó hiền lành, chịu khó lắm." Bố dặn dò, giọng nói có chút nghiêm nghị nhưng tràn đầy tình cảm.

Hoàng Huy gật đầu dứt khoát, ánh mắt kiên định. "Vâng, con xin hứa với bố mẹ. Con sẽ làm cho An luôn được hạnh phúc."

Không khí trở nên hân hoan tột độ. Tiếng vỗ tay vang lên, tiếng chúc mừng rộn rã. Mọi người đều nở nụ cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Lê An nhìn Hoàng Huy, nhìn bố mẹ hai bên, nhìn những người thân yêu đang vây quanh. Cô cảm nhận được sự ấm áp, sự yêu thương và sự chở che đang bao bọc lấy mình. Cô biết, đây chính là hạnh phúc mà cô đã tìm kiếm bấy lâu, một hạnh phúc bình dị, chân thành và vững chắc. Khoảnh khắc này, quá khứ đã hoàn toàn lùi về phía sau, nhường chỗ cho một hiện tại rực rỡ và một tương lai đầy hứa hẹn.

Lê An mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay, hòa vào không khí tưng bừng của ngày cưới. Cô siết nhẹ bàn tay Hoàng Huy, như một lời khẳng định cho sự lựa chọn của mình, cho niềm tin vào một khởi đầu mới, một cuộc đời mới, không còn những tiếc nuối, không còn những khoảng cách vô hình.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free