Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 804: Bình Minh Của Một Lựa Chọn

Chiếc nhẫn bạc mát lạnh dưới đầu ngón tay Lê An, một cảm giác chân thực đến lạ giữa không khí hân hoan đang cuộn trào bên ngoài. Tiếng kèn, tiếng trống từ đầu làng đã vọng đến, rõ mồn một từng nhịp, xé tan màn sương mỏng còn vương vấn trên những mái nhà. Đó là bản hùng ca của một khởi đầu, một chương mới. Lê An vẫn đứng trước gương, nụ cười rạng rỡ như đóa quỳnh vừa hé nở, nhưng sâu thẳm trong đáy mắt cô, vẫn còn một gợn mây bâng khuâng, mong manh như sương khói ban mai. Nó không phải là nỗi buồn, mà là một sự hoài niệm thoáng qua, một nốt trầm nhẹ nhàng trong bản giao hưởng của ngày vui.

Cô biết, đã đến lúc khép lại tất cả những cánh cửa đã cũ, những con đường đã không còn thuộc về mình. Chiếc nhẫn trên tay cô không chỉ là một món trang sức, mà là một lời hứa, một sự cam kết cho một cuộc sống mới, một tình yêu mới. Cô đã lựa chọn, và giờ đây, cô chấp nhận trọn vẹn sự lựa chọn ấy. Không còn những nếu như, không còn những dằn vặt. Chỉ có hiện tại và tương lai đang rộng mở.

Ánh nắng ban mai tháng Mười, vàng óng như mật, xuyên qua khung cửa sổ, vẽ lên sàn gỗ những vệt sáng lấp lánh, nhảy múa theo điệu nhạc của gió. Tiếng chim hót líu lo trên cành cây thị ngoài vườn, tiếng gà gáy xa xa từ những nhà hàng xóm, cùng với những âm thanh chuẩn bị rộn ràng từ dưới sân vọng lên, hòa thành một bản hòa tấu của sự sống đang bừng tỉnh. Hương trầm thoang thoảng từ bàn thờ tổ tiên trong phòng khách, lẫn với mùi bánh cốm, bánh phu thê mẹ cô vừa đặt lên mâm quả, tạo nên một không gian vừa trang nghiêm, vừa ấm cúng. Lê An hít thở sâu, lồng ngực căng tràn không khí trong lành của buổi sớm. Cô cảm nhận rõ sự hồi hộp lan tỏa khắp cơ thể, tựa như dòng điện nhẹ chạy qua từng thớ thịt, từng mạch máu. Nhưng sâu thẳm hơn cả sự hồi hộp ấy, là một sự bình yên, một sự chấp nhận dịu dàng mà vững chãi.

Cô nhắm mắt lại một thoáng, cho phép mình trôi dạt về miền ký ức. Về những buổi chiều tan học chung đường, về những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, về những cử chỉ quan tâm thầm lặng đã từng khiến trái tim cô rung lên. Tất cả như một cuốn phim quay chậm, lướt qua tâm trí cô rồi tan biến vào khoảng không. Cô không còn cảm thấy day dứt, không còn tiếc nuối đến xé lòng. Chỉ là một thoáng bâng khuâng, một lời chào tạm biệt với quá khứ đã lùi xa. "Hôm nay... là ngày đó," Lê An thì thầm, giọng nói như tan vào không khí. "Ngày mà mình chính thức bước sang một trang mới."

Cô vươn vai, cảm nhận sự dẻo dai của cơ thể sau một đêm ngủ ngon lành dù lòng đầy mong chờ. Cô bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch men mát lạnh, cảm giác ấy như đánh thức cô hoàn toàn khỏi những mộng mị còn vương vấn. Lê An tiến về phía cửa sổ, đôi mắt dõi theo khung cảnh thị trấn quen thuộc đang bừng tỉnh. Những mái nhà ngói đỏ tươi, những con đường đất nhỏ quanh co, những hàng cây xanh mướt còn đọng sương đêm. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, bình dị và tuần hoàn, như dòng sông hiền hòa vẫn chảy xuôi ra biển lớn. Cô biết, mình cũng đang hòa vào dòng chảy ấy, một dòng chảy mới, không còn những bến bờ đã cũ, không còn những khoảng cách vô hình từng níu giữ bước chân.

Tiếng gọi từ dưới bếp vọng lên, là giọng mẹ cô, pha chút giục giã nhưng đầy yêu thương. "An ơi, con dậy chưa? Xuống ăn sáng rồi còn trang điểm nữa con!" Lê An mỉm cười, nụ cười thanh thoát, nhẹ nhõm. Cô đã sẵn sàng.

***

Khi Lê An bước ra khỏi phòng, không khí hân hoan dường như vỡ òa đón chào cô. Sân nhà đã chật ních người, tiếng cười nói rộn ràng như vỡ tổ ong, tiếng xoong nồi lách cách từ bếp vọng ra, tiếng nhạc lễ truyền thống từ chiếc loa cũ đặt ở góc sân đang phát những giai điệu vui tươi. Mùi hoa huệ trắng tinh khôi kết thành cổng cưới, lẫn với mùi bánh trái ngọt ngào và hương trầm nhẹ nhàng từ bàn thờ tổ tiên, tạo nên một bản giao hưởng của các giác quan, đánh thức mọi ngóc ngách của tâm hồn.

Bà Mai, người hàng xóm thân thiết, mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, nụ cười hiền hậu luôn thường trực trên môi, đã có mặt từ rất sớm. Bà đang thoăn thoắt sắp xếp lại những mâm quả cau trầu, bánh trái được bày biện đẹp mắt. "Con bé An nhà mình bữa nay đẹp quá chừng! Hạnh phúc nhé con!" Bà Mai vừa nói, vừa đưa tay véo nhẹ má Lê An, ánh mắt trìu mến như nhìn con cháu trong nhà. "Con bé nó lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây?" Bà Mai vẫn giữ thói quen trêu chọc ấy, nhưng hôm nay, câu nói ấy lại mang một ý nghĩa khác, như một lời chúc phúc từ tận đáy lòng. Lê An chỉ biết cười tủm tỉm, gương mặt ửng hồng.

Kế bên, Chi Mai, cô bạn thân tóc ngắn cá tính của Lê An, đang loay hoay chỉnh sửa lại chiếc khăn trải bàn trắng muốt, trên đó bày những tách trà nóng hổi và khay hạt dưa. Thấy Lê An xuất hiện, Chi Mai vội chạy đến, ôm chầm lấy bạn. "Trời ơi, cô dâu của tui đây sao? Xinh đẹp động lòng người rồi nha!" Chi Mai trêu chọc, ánh mắt lấp lánh vẻ hào hứng. "Coi kìa, sắp thành vợ người ta rồi mà còn ngượng ngùng nữa! Thôi đi bà! Yêu thì nói, không yêu thì thôi! Giờ thì cưới rồi, khỏi chối nha!" Câu nói đùa của Chi Mai khiến mọi người xung quanh bật cười, và Lê An cũng không thể nhịn được, tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông gió.

Từ trong bếp, mẹ Lê An, bà Phan Thị Sáu, với dáng người nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn, bước ra, tay cầm chiếc khăn lau. Khuôn mặt bà thấm đẫm mồ hôi nhưng rạng rỡ niềm vui. Bà nhẹ nhàng vuốt mái tóc con gái, ánh mắt đầy yêu thương và cả chút bùi ngùi. "Cố gắng giữ gìn hạnh phúc con nhé, mẹ mong con được bình yên." Giọng bà nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng tất cả những lời dặn dò, những tâm tư của một người mẹ sắp gả con gái. "Hạnh phúc không phải là không có sóng gió, mà là cùng nhau vượt qua sóng gió. Con hãy nhớ lấy điều đó." Lê An gật đầu, vòng tay ôm lấy mẹ thật chặt, cảm nhận hơi ấm quen thuộc đã nuôi dưỡng cô suốt bao năm tháng.

Bố Lê Văn Năm thì đang bận rộn tiếp khách ở sân trước, khuôn mặt hiền lành thường ngày nay rạng rỡ hơn bao giờ hết, tiếng nói cười vui vẻ, pha chút hài hước của ông vang vọng khắp nơi. Ông không ngừng mời mọc, hỏi han bà con lối xóm, thể hiện niềm vui sướng của một người cha trong ngày trọng đại của con gái. Ông là trụ cột vững chắc của gia đình, và ngày hôm nay, niềm hạnh phúc của ông càng làm cho không khí thêm phần ấm áp.

Lê An được mọi người dẫn vào phòng để bắt đầu trang điểm. Cô ngồi xuống chiếc ghế bọc nhung mềm mại, khẽ nhắm mắt lại. Cảm nhận những ngón tay khéo léo của người thợ trang điểm lướt nhẹ trên khuôn mặt mình, mùi phấn thơm thoang thoảng, mùi son môi ngọt ngào. Cô hít một hơi thật sâu, dồn hết tâm trí vào hiện tại. Mọi thứ xung quanh dường như chậm lại, chỉ còn lại cô và những xúc cảm đang trỗi dậy. Cô không cho phép bất kỳ bóng hình cũ nào len lỏi vào khoảnh khắc thiêng liêng này. Đây là ngày của cô, ngày của hạnh phúc hiện tại và tương lai. Những tiếng cười nói, những lời chúc phúc từ bên ngoài vọng vào như những lời ru êm ái, vỗ về tâm hồn cô. Cô biết, mình đã đưa ra một lựa chọn đúng đắn, một bến đỗ bình yên mà cô hằng mong ước.

***

Tiếng kèn, tiếng trống từ đầu làng đã ngày càng gần, ngày càng rõ, xé tan bầu không khí yên bình của buổi sáng. Đó là tiếng kèn tây, tiếng trống cơm, tiếng thanh la, tiếng phách... tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc rộn rã, náo nhiệt, mang đậm phong vị của những đám cưới miền quê. Đoàn nhà trai đã đến! Tiếng reo hò, tiếng vỗ tay vang lên, xen lẫn tiếng chúc tụng từ bà con hàng xóm.

Lê An, trong bộ áo dài cưới màu đỏ thắm rực rỡ, bước ra từ phòng. Từng đường kim mũi chỉ của chiếc áo dài ôm sát lấy thân hình mảnh mai của cô, tôn lên vẻ đẹp dịu dàng nhưng không kém phần quý phái. Mái tóc đen nhánh được búi cao tinh tế, cài một nhành hoa ngọc lan trắng muốt, tỏa hương thơm dịu nhẹ. Gương mặt cô được trang điểm nhẹ nhàng nhưng nổi bật, đôi mắt long lanh hạnh phúc, đôi môi hé nở nụ cười rạng rỡ. Cô duyên dáng bước đi, tựa như một tiên nữ giáng trần, thu hút mọi ánh nhìn.

Nguyễn Hoàng Huy, trong bộ vest đen lịch lãm, dáng người cao ráo, gương mặt rạng rỡ, đang đứng đợi cô ở giữa phòng khách. Ánh mắt anh không rời khỏi Lê An một giây phút nào, tràn đầy sự ngưỡng mộ và yêu thương. Khi Lê An bước đến gần, ánh mắt anh càng trở nên sâu thẳm, như muốn nuốt trọn hình bóng cô vào trong mình. Anh đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.

Đằng sau Hoàng Huy là bố mẹ anh, ông Phúc và bà Hiền, cùng đông đảo họ hàng, bạn bè thân thiết. Ông Phúc, tuy gầy gò và ít nói, nhưng ánh mắt ông ánh lên sự hài lòng và vui vẻ. Ông chỉ khẽ gật đầu, nở một nụ cười hiền hậu, rồi trao cho Lê An một phong bao lì xì đỏ thắm, tượng trưng cho lời chúc phúc. Bà Hiền, thân hình đầy đặn, khuôn mặt phúc hậu, tiến đến nắm lấy tay Lê An, ánh mắt trìu mến. "Con An hiền lành, mẹ mong con được hạnh phúc. Mẹ biết Huy nó sẽ yêu thương và chăm sóc con thật tốt." Bà nói, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp, như một người mẹ thực sự đang đón con gái về nhà. Lê An cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nói, từng cử chỉ của bà, và cô khẽ cúi đầu cảm ơn.

Hoàng Huy bước đến gần Lê An, anh đưa tay nắm lấy bàn tay cô, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy vững chãi. Hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang, xua tan chút bâng khuâng còn sót lại trong lòng Lê An. "An, em thật đẹp!" Anh thì thầm, giọng nói trầm ấm, chân thành, khiến trái tim Lê An khẽ rung động. "Đẹp hơn tất cả những gì anh từng tưởng tượng." Anh nhìn cô, ánh mắt như muốn nói rằng cô chính là tất cả những gì anh tìm kiếm.

Bố Lê Văn Năm, đứng cạnh mẹ Lê An, nhìn con gái mình với ánh mắt vừa hãnh diện, vừa có chút bùi ngùi. "Huy, từ nay An là con dâu của nhà con, con phải yêu thương và chăm sóc nó thật tốt nhé! Con bé nó hiền lành, chịu khó lắm." Bố dặn dò, giọng nói có chút nghiêm nghị nhưng tràn đầy tình cảm của một người cha đang gửi gắm con gái.

Hoàng Huy gật đầu dứt khoát, ánh mắt kiên định. "Vâng, con xin hứa với bố mẹ. Con sẽ làm cho An luôn được hạnh phúc." Lời hứa ấy vang lên rõ ràng, mạnh mẽ, như một lời cam kết không thể lay chuyển.

Không khí trở nên hân hoan tột độ. Tiếng vỗ tay vang lên, tiếng chúc mừng rộn rã. Mọi người đều nở nụ cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Lê An nhìn Hoàng Huy, nhìn bố mẹ hai bên, nhìn những người thân yêu đang vây quanh. Cô cảm nhận được sự ấm áp, sự yêu thương và sự chở che đang bao bọc lấy mình. Cô biết, đây chính là hạnh phúc mà cô đã tìm kiếm bấy lâu, một hạnh phúc bình dị, chân thành và v��ng chắc. Khoảnh khắc này, quá khứ đã hoàn toàn lùi về phía sau, nhường chỗ cho một hiện tại rực rỡ và một tương lai đầy hứa hẹn.

Lê An mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay, hòa vào không khí tưng bừng của ngày cưới. Cô siết nhẹ bàn tay Hoàng Huy, như một lời khẳng định cho sự lựa chọn của mình, cho niềm tin vào một khởi đầu mới, một cuộc đời mới, không còn những tiếc nuối, không còn những khoảng cách vô hình. Cô ngẩng đầu nhìn về phía trước, ánh mắt tràn đầy sự thanh thản và bình yên, sẵn sàng cho những gì đang chờ đợi. Con đường phía trước có thể không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng, nhưng cô tin rằng, với tình yêu thương và sự thấu hiểu, cô và Hoàng Huy sẽ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn. Hạnh phúc không phải là không có sóng gió, mà là cùng nhau vượt qua sóng gió. Đây là bình minh của một lựa chọn, và Lê An đã sẵn sàng đón nhận nó.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free