Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 805: Bến Đỗ An Yên: Khoảnh Khắc Cuối Cùng Ở Ngưỡng Cửa
Lê An siết nhẹ bàn tay Hoàng Huy, cảm nhận hơi ấm lan tỏa, như một lời khẳng định không chỉ cho riêng anh mà còn cho chính cô, rằng lựa chọn này là đúng đắn. Một nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay nở trên môi cô, hòa vào không khí tưng bừng của ngày cưới. Cô ngẩng đầu nhìn về phía trước, ánh mắt tràn đầy sự thanh thản và bình yên, sẵn sàng cho những gì đang chờ đợi. Con đường phía trước có thể không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng, nhưng cô tin rằng, với tình yêu thương và sự thấu hiểu, cô và Hoàng Huy sẽ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn. Hạnh phúc không phải là không có sóng gió, mà là cùng nhau vượt qua sóng gió. Đây là bình minh của một lựa chọn, và Lê An đã sẵn sàng đón nhận nó.
Sau lời tuyên bố đanh thép của Hoàng Huy, và sự chấp thuận đầy tình cảm từ bố mẹ hai bên, không khí trong nhà dường như đạt đến đỉnh điểm của sự hân hoan. Tiếng vỗ tay vang lên như sấm, tiếng chúc tụng từ bà con hàng xóm, bạn bè thân thiết rộn rã khắp căn nhà. Mùi hương của hoa tươi, của xôi gấc, của trầu cau hòa quyện với mùi hương nhẹ nhàng từ nhành hoa ngọc lan cài trên mái tóc Lê An, tạo nên một bản giao hưởng của hạnh phúc. Dưới ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, Lê An cảm thấy như mình đang bước đi trên những đám mây. Cô không thể ngừng mỉm cười, nụ cười ấy không chỉ là sự vui mừng đơn thuần mà còn là sự mãn nguyện, là sự bình yên sau bao năm tháng tìm kiếm.
Hoàng Huy vẫn nắm chặt tay cô, cái nắm tay vững chãi, ấm áp ấy như một lời hứa không cần nói thành lời. Anh nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt chứa chan tình yêu và sự tự hào, như thể cả thế giới này chỉ còn lại hai người họ. Lúc này, mọi lo âu, mọi bâng khuâng mơ hồ trong lòng Lê An đã hoàn toàn tan biến. Cô chỉ còn cảm nhận được sự hiện hữu của anh, của gia đình, của những người thương yêu đang vây quanh. Đây chính là bến đỗ mà cô đã hằng mong mỏi, một nơi bình yên, vững chãi để cô có thể neo đậu con thuyền cuộc đời mình.
Mẹ Phan Thị Sáu, với đôi mắt đỏ hoe vì xúc động, tiến đến ôm chầm lấy con gái. "Con gái mẹ, con thật đẹp! Mẹ mong con sẽ luôn hạnh phúc, An nhé." Giọng bà nghẹn ngào, lẫn trong đó là niềm vui sướng khôn tả. Lê An vùi mặt vào vai mẹ, cảm nhận sự mềm mại từ chiếc áo bà ba của mẹ, mùi hương quen thuộc của mẹ. Bao nhiêu năm mẹ đã tảo tần, nuôi nấng cô khôn lớn, và giờ đây, cô đã tìm được hạnh phúc của riêng mình. "Con biết mà mẹ," Lê An khẽ đáp, giọng nói cũng run run. "Con sẽ hạnh phúc."
Bố Lê Văn Năm đứng cạnh đó, vỗ vai Hoàng Huy, ánh mắt hiền từ nhưng vẫn đầy vẻ nghiêm nghị của một người cha. "Cậu Huy, nhớ lời tôi đấy nhé! Con gái tôi gả cho cậu là tôi tin tưởng cậu lắm đấy." Hoàng Huy gật đầu lia lịa, "Dạ vâng, con sẽ không làm bố mẹ thất vọng." Lời hứa ấy không chỉ là một lời nói suông mà là một lời cam kết chân thành, phát ra từ trái tim anh. Anh biết, để có được Lê An, anh đã phải cố gắng rất nhiều, và anh sẽ trân trọng cô hơn bất cứ điều gì.
Trong khi mọi người đang trò chuyện rôm rả, Lê An khẽ tách mình ra một chút, đi về phía căn phòng quen thuộc của cô, nơi đã gắn bó với cô suốt bao nhiêu năm tháng tuổi thơ và tuổi trẻ. Căn phòng nhỏ bé, nay đã được dọn dẹp gọn gàng, sạch sẽ đến lạ. Ánh nắng ban mai rực rỡ từ khung cửa sổ chiếu thẳng vào, làm sáng bừng không gian, xua đi mọi bóng tối của quá khứ. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn mùi hương thoang thoảng của phấn trang điểm, của nước hoa hồng mà Chi Mai vừa dùng cho cô, xen lẫn mùi gỗ cũ của chiếc giường, chiếc tủ. Cô đứng trước gương, ngắm nhìn mình trong bộ áo dài cưới màu trắng tinh khôi. Từng đường kim mũi chỉ mềm mại ôm sát lấy thân hình thanh thoát của cô, tôn lên vẻ đẹp dịu dàng nhưng không kém phần thanh lịch. Chiếc cổ cao trắng ngần, vòng tay thon thả, tất cả đều được chiếc áo dài này nâng niu, tô điểm. Mái tóc đen nhánh được búi cao tinh tế, để lộ vầng trán thanh tú và đôi gò má ửng hồng. Nhành hoa ngọc lan trắng muốt cài trên tóc giờ đây đã hé nở hoàn toàn, tỏa hương thơm dịu nhẹ, thanh khiết, như chính tâm hồn cô.
Lê An đưa tay vuốt nhẹ tà áo dài, cảm nhận sự mềm mại của chất liệu lụa satin cao cấp. Cô khẽ chạm vào chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út, một viên kim cương nhỏ lấp lánh như giọt sương mai, biểu tượng cho lời hứa và sự gắn kết. Cảm giác lạnh lẽo từ kim loại truyền qua đầu ngón tay, nhưng đó không phải là sự lạnh lẽo của cô đơn, mà là sự vững chắc của một cam kết. Ánh mắt cô lướt qua những đồ vật quen thuộc trong phòng: chiếc bàn học gỗ đã sờn màu nơi cô từng vùi đầu vào những trang sách, những ước mơ ngây thơ của tuổi học trò; giá sách nhỏ với những cuốn truyện cổ tích đã ố vàng, những tập thơ tình lãng mạn mà cô từng đọc trộm của mẹ; bức tranh tường do cô tự vẽ ngày bé, với hình ảnh một dòng sông hiền hòa và những cánh chim tự do bay lượn trên bầu trời xanh thẳm. Mỗi đồ vật đều mang theo một câu chuyện, một ký ức.
Một thoáng ký ức ùa về, như một làn gió nhẹ lướt qua tâm trí. Đó là hình ảnh một cậu bé tinh nghịch, lấm lem bùn đất, chuyền cho cô một bông hoa dại nhặt được bên bờ sông cũ; là những buổi chiều tan học, hai đứa đạp xe song song trên con đường làng, tiếng cười giòn tan xé tan sự tĩnh lặng của hoàng hôn. Những hình ảnh ấy hiện lên rõ nét, nhưng chúng chỉ là những thước phim cũ, không còn sức mạnh để níu giữ hay làm lay động quyết định của cô. Chúng giống như những áng mây trôi qua bầu trời, đẹp đẽ nhưng không thể giữ lại. Lê An khẽ thở dài, một tiếng thở dài rất khẽ, nhưng không phải vì tiếc nuối, mà là vì sự chấp nhận. Mọi thứ... thật sự đã khác. Cái "nếu như ngày đó" đã mãi mãi nằm lại ở phía sau, trở thành một phần của quá khứ không thể thay đổi. Nhưng cô đã lựa chọn. Lựa chọn của cô là hiện tại, là tương lai, là Hoàng Huy.
Cô hít thở sâu, lồng ngực căng tràn không khí trong lành của buổi sáng. Mùi hương ngọc lan từ tóc cô, mùi phấn hoa dịu nhẹ từ chiếc áo dài, hòa quyện với mùi hương của đất ẩm từ mảnh vườn nhỏ bên ngoài cửa sổ, tất cả như tiếp thêm sức mạnh cho cô. Lê An nhìn sâu vào đôi mắt mình trong gương, thấy sự kiên định rõ ràng, không còn một chút dao động nào. Ánh mắt ấy không còn là ánh mắt của cô gái Lê An hay mơ mộng, hay chờ đợi, mà là ánh mắt của một người phụ nữ đã trưởng thành, đã biết mình muốn gì và sẽ đi đâu. Cô đã tìm thấy bến đỗ an yên của cuộc đời mình, và cô sẽ nắm giữ nó thật chặt.
Tiếng gọi của Chi Mai và Bà Mai từ bên ngoài phòng khách vang lên, kéo Lê An trở về thực tại. "An ơi, nhanh lên, đến giờ đẹp rồi! Chú rể sốt ruột lắm kìa!" Giọng Chi Mai trong trẻo, hối hả, mang theo sự vui vẻ và nhiệt tình thường thấy. "Con bé của tôi... lớn thật rồi." Giọng Bà Mai nghẹn ngào, lẫn trong tiếng nấc nhẹ, nghe thật ấm lòng. Lê An mỉm cười, cảm nhận sự gấp gáp nhưng tràn đầy yêu thương từ những người thân yêu. Đã đến lúc.
Cô chỉnh lại tà áo dài một lần nữa, hít một hơi thật sâu rồi nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng. Ánh sáng từ phòng khách ập vào, rực rỡ hơn hẳn. Tiếng nói cười, tiếng nhạc xập xình, tiếng chúc tụng lại vang lên rộn rã. Chi Mai đang đứng chờ ở cửa, mái tóc ngắn cá tính nay được uốn xoăn nhẹ nhàng, gương mặt trang điểm tươi tắn, rạng rỡ. Cô vội vã chạy đến nắm lấy tay Lê An, ánh mắt lấp lánh niềm vui. "Đẹp quá bà ơi! Xinh nhất cái làng này luôn đó!" Chi Mai thốt lên, giọng điệu thân mật, gần gũi. Bà Mai đứng cạnh đó, dùng vạt áo chấm nhẹ nước mắt, nụ cười hiền hậu nhưng đầy xúc động. "Con bé An nhà mình hôm nay đúng là cô dâu đẹp nhất."
Lê An nắm chặt tay Chi Mai, nở một nụ cười thật tươi. "Bà Mai, Chi Mai, đừng khóc nữa mà! Hôm nay là ngày vui cơ mà." Cô nói, giọng dịu dàng, cố gắng xoa dịu cảm xúc của hai người. Cô biết, họ yêu thương cô thật lòng.
Nguyễn Hoàng Huy đang đứng đợi ở sảnh chính, trong bộ vest đen lịch lãm, dáng người cao ráo, vững chãi. Gương mặt anh rạng rỡ, ánh mắt không rời khỏi Lê An một giây phút nào, tràn đầy sự ngưỡng mộ và yêu thương. Khi Lê An bước đến gần, ánh mắt anh càng trở nên sâu thẳm, như muốn nuốt trọn hình bóng cô vào trong mình. Anh đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu. Anh bước đến, dang tay nhẹ nhàng ôm lấy cô. Hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang, bao bọc lấy cô, khiến trái tim Lê An khẽ rung động nhưng lại cảm thấy an toàn lạ thường.
"Em sẵn sàng chưa, An?" Anh thì thầm vào tai cô, giọng nói trầm ấm, chân thành.
Lê An ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt long lanh hạnh phúc. "Em sẵn sàng rồi, Huy." Cô nói, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy kiên định. Cô tin tưởng anh, tin tưởng vào lựa chọn của mình. Hoàng Huy siết nhẹ bàn tay cô, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy vững chãi, như một lời hứa sẽ luôn ở bên và che chở cho cô. Anh dẫn cô ra phía cửa, nơi đoàn rước dâu đã chờ sẵn.
Dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, vàng óng như mật, Lê An cùng Nguyễn Hoàng Huy bước ra khỏi cổng nhà. Con đường làng quen thuộc, nơi hằng ngày cô vẫn đi qua, nay đã được trang hoàng lộng lẫy khác thường. Những dải lụa đỏ, vàng bay phấp phới, những chùm bóng bay đủ màu sắc tung bay trên nền trời xanh trong vắt. Mùi hương của hoa ly, hoa hồng từ những cổng hoa kết cầu kỳ hòa quyện với mùi đất ẩm sau trận mưa đêm qua, tạo nên một cảm giác vừa tươi mới, vừa thân thuộc. Tiếng cười nói rộn ràng, tiếng nhạc lễ truyền thống vang lên xập xình, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên những vòm cây cổ thụ, tạo nên một bản hòa tấu tưng bừng của ngày vui.
Bà con lối xóm, bạn bè thân thiết đứng chen chúc hai bên đường, vẫy tay, nở nụ cười tươi tắn chúc mừng. Tiếng reo hò "Cô dâu đẹp quá!", "Chú rể xứng đôi quá!" vang lên không ngớt. Lê An nhìn thấy những gương mặt thân quen: Bà Mai, cô Hiền bán xôi đầu làng, chú Ba thợ mộc, và cả những đứa trẻ con đang níu tay mẹ, ngước nhìn cô dâu chú rể với ánh mắt tò mò, thích thú. Mỗi ánh mắt, mỗi nụ cười đều chứa đựng sự chân thành và những lời chúc phúc ấm áp.
Ánh mắt Lê An vô tình dừng lại một chút ở những bụi hoa dại ven đường, nơi những bông hoa tím nhỏ bé đang rung rinh trong gió. Đó là nơi cô và Trần Hạo từng hái trộm hoa tặng nhau những ngày thơ bé, nơi những lời nói không thành, những cảm xúc e dè đã bắt đầu nhen nhóm, tạo nên một khoảng cách vô hình giữa họ. Một thoáng hoài niệm lướt qua, như một cái chạm nhẹ, nhưng nó nhanh chóng tan biến. Cái "nếu như ngày đó" giờ đây đã quá xa vời, quá mờ nhạt để có thể lay chuyển cô.
Một nụ cười rạng rỡ hơn hiện lên trên môi Lê An khi cô quay sang nhìn Hoàng Huy. Anh cúi xuống, giọng nói trầm ấm đầy quan tâm: "Em có lạnh không, An? Gió buổi sáng hơi se đấy. Cố lên nhé, sắp đến nơi rồi."
Lê An lắc đầu, ánh mắt cô đầy vẻ hạnh phúc và tin tưởng. "Không, em ổn. Em rất hạnh phúc." Cô siết chặt bàn tay anh hơn, cảm nhận sự vững chãi, ấm áp từ bàn tay anh. Đây không phải là cái nắm tay vội vàng của tuổi trẻ, mà là cái nắm tay của sự cam kết, của một bến đỗ an yên mà cô đã tìm thấy.
Chiếc xe hoa được trang trí lộng lẫy, với những bó hoa tươi thắm và dải ruy băng trắng tinh, đã chờ sẵn ở đầu ngõ. Cánh cửa xe mở ra, Lê An và Hoàng Huy cùng nhau bước lên. Tiếng còi xe vang lên giòn giã, báo hiệu đoàn rước dâu đã sẵn sàng khởi hành. Chiếc xe bắt đầu lăn bánh chậm rãi, từ từ rời khỏi con đường làng quen thuộc. Qua khung cửa kính, Lê An nhìn lại căn nhà đã gắn bó với cô suốt cả cuộc đời, nơi chất chứa bao kỷ niệm, bao yêu thương. Mẹ Phan Thị Sáu vẫn đứng đó, vẫy tay tiễn biệt, nước mắt lăn dài trên má. Bố Lê Văn Năm đứng cạnh, ánh mắt đầy tự hào. Những người hàng xóm, bạn bè vẫn còn đứng đó, nụ cười rạng rỡ trên môi.
Mọi thứ dần lùi lại phía sau, nhỏ dần, nhỏ dần. Căn nhà, con đường làng, những bụi hoa dại, tất cả đã hóa thành một phần của quá khứ. Lê An không ngoảnh đầu lại nữa. Cô tựa nhẹ vào vai Hoàng Huy, cảm nhận nhịp đập vững chãi từ trái tim anh. Cô biết, đây là khởi đầu của một cuộc đời mới, một cuộc hành trình mới. Không còn những tiếc nuối, không còn những khoảng cách vô hình. Chỉ có hiện tại và tương lai đang rộng mở trước mắt. Cô đã lựa chọn, và cô tin tưởng vào lựa chọn của mình. Hạnh phúc của cô, từ giờ trở đi, sẽ nằm trong bàn tay vững chãi của người đàn ông đang ngồi cạnh cô.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.