Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 855: Đế Chế Thép Và Trái Tim Cô Đơn

Ánh đèn thành phố vẫn lung linh, rực rỡ đến mấy, cũng không thể xua tan đi sự lạnh lẽo trong tâm hồn anh. Trần Hạo đứng bất động, ly rượu trên tay, biểu cảm trống rỗng đến cùng cực. Anh đã đạt được mọi thứ, nhưng lại mất đi điều quan trọng nhất. Sự trống rỗng ngày càng sâu sắc trong anh, dù anh liên tục đạt được thành công, cho thấy anh đang dần tự đóng mình trong vỏ bọc công việc và cô độc. Câu nói "thích thì không đủ" đã trở thành một "kim chỉ nam" tiêu cực, định hình các quyết định và cách anh tránh né các mối quan hệ tình cảm sâu sắc, giải thích cho sự cô độc kéo dài của anh. Anh biết, anh đang tự tạo ra một cuộc sống mà ở đó, anh là vị vua của một vương quốc không có hoàng hậu, không có người chia sẻ. Và cái giá của vương miện này, chính là sự cô độc vĩnh cửu. Anh khép mắt lại, để mặc bản nhạc jazz tiếp tục vang lên trong không gian tĩnh mịch, và thành phố bên ngoài tiếp tục nhấp nháy ánh đèn, như thể đang cười nhạo sự trống trải của một người đàn ông đã mất đi tất cả những gì anh từng trân quý.

Sáng hôm sau, mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả một góc phòng tổng giám đốc tại Trần Thiện Minh. Ánh nắng ban mai xuyên qua ba mặt tường kính cường lực trong suốt, trải dài trên tấm thảm len màu ghi, phản chiếu lấp lánh trên bề mặt bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó. Không gian vẫn giữ nguyên vẻ sang trọng, tối giản, nhưng giờ đây nó tràn ngập một nguồn năng lượng khác, năng lượng của sự khởi đầu mới, của những tham vọng không ngừng nghỉ. Trần Hạo ngồi đó, phong thái tự tin và sắc sảo, tựa như một bức tượng sống động, không một nếp nhăn nào trên bộ vest được cắt may hoàn hảo. Anh đang kết thúc một cuộc gọi video quan trọng với đối tác nước ngoài, giọng nói trầm ổn, dứt khoát, từng câu chữ đều mang sức nặng của quyền uy và sự tính toán kỹ lưỡng. Trên màn hình máy tính lớn, khuôn mặt của vị giám đốc quỹ đầu tư nước ngoài gật gù đồng tình, ánh mắt lộ rõ sự ngưỡng mộ và tin tưởng. Đây không phải là một hợp đồng nhỏ, mà là một dự án đầu tư khổng lồ, một thương vụ bạc tỷ sẽ đưa Trần Thiện Minh lên một tầm cao mới, củng cố vị thế dẫn đầu của tập đoàn trong ngành.

"Mọi thứ đã được chốt. Chuẩn bị tài liệu cho bước tiếp theo," Trần Hạo nói, giọng anh vẫn điềm tĩnh lạ thường, gần như không có chút xáo động nào dù vừa hoàn thành một giao dịch có thể thay đổi cục diện thị trường. Anh gập laptop lại một cách dứt khoát, tiếng "cạch" khô khan vang lên trong không gian tĩnh mịch của văn phòng. Anh ngước mắt lên, nhìn ra ngoài cửa kính, nơi thành phố tấp nập đang chuyển động không ngừng nghỉ. Những tòa nhà chọc trời vươn mình lên trời xanh, những dòng xe cộ như đàn kiến cần mẫn, tất cả đều nằm gọn trong tầm mắt anh, như một vương quốc rộng lớn mà anh đang nắm trong tay quyền điều khiển.

Anh Long, người đồng hành từ những ngày đầu, giờ đã là Phó Tổng Giám đốc của Trần Thiện Minh, bước vào với nụ cười rạng rỡ. Anh Long cao ráo, ăn mặc lịch sự, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, là một đối trọng hoàn hảo với vẻ điềm đạm của Trần Hạo. Phía sau anh Long là Chị Nguyệt, thư ký riêng của Trần Hạo, với vẻ ngoài xinh đẹp, thanh lịch, luôn trang điểm nhẹ nhàng và hiệu quả đến từng chi tiết. Chị Nguyệt cầm trên tay một tập tài liệu dày cộp, sẵn sàng cho những chỉ thị tiếp theo.

"Lại một thương vụ thành công vang dội, Hạo," Anh Long nói, giọng đầy phấn khích, "Anh đúng là thiên tài! Anh đã chứng minh cho tất cả thấy rằng, ngay cả trong thời kỳ kinh tế khó khăn này, vẫn có những cơ hội vàng, và chỉ có Trần Hạo mới có thể nhìn thấy và nắm bắt chúng." Anh Long không giấu nổi sự ngưỡng mộ trong ánh mắt, một sự ngưỡng mộ chân thành mà không lẫn chút ghen tị nào. Anh đã chứng kiến Trần Hạo từ những ngày đầu gây dựng sự nghiệp, từng bước từng bước leo lên đỉnh cao.

Trần Hạo thoáng cười nhạt, một nụ cười gần như không chạm đến đôi mắt. "Chỉ là may mắn thôi, anh Long." Giọng anh vẫn đều đều, không có chút tự mãn hay hân hoan nào. Mùi cà phê đậm đặc từ ly espresso đặt trên bàn phảng phất trong không khí, hòa quyện với mùi gỗ mới của nội thất và mùi da thuộc cao cấp từ chiếc ghế anh đang ngồi. Tiếng gõ phím nhẹ nhàng của Chị Nguyệt khi cô ghi chú những điểm chính, tiếng điện thoại rung khe khẽ trên bàn làm việc của cô, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự chuyên nghiệp và hiệu quả.

Trần Hạo đứng dậy, bước đến khu vực tiếp khách nhỏ với bộ sofa da màu kem. Anh dừng lại bên cửa kính, ánh mắt vô định lướt qua những thành công mà anh đã dày công xây dựng. Những giải thưởng danh giá được trưng bày trên kệ, những bằng khen treo trang trọng trên tường, tất cả đều là minh chứng cho sự nỗ lực không ngừng nghỉ, cho cuộc đời mà anh đã dày công kiến tạo. Nhưng ánh mắt anh vô hồn lướt qua những thành tựu ấy, như thể chúng thuộc về một người xa lạ. Thành phố này, dù lung linh đến mấy, vẫn chỉ là một bức tranh tĩnh vật, không có linh hồn. Nó không thể lấp đầy cái khoảng trống sâu hoắm trong lòng anh.

Anh Long vẫn tiếp tục nói về những dự án sắp tới, về tiềm năng phát triển của thị trường, về cách Trần Thiện Minh sẽ tiếp tục dẫn đầu. Chị Nguyệt thỉnh thoảng xen vào những câu hỏi chi tiết, những gợi ý sắc bén. Họ là một đội ngũ hoàn hảo, nhưng Trần Hạo cảm thấy mình là một cá thể đơn độc giữa một tập thể. Anh gật đầu, đưa ra những chỉ thị ngắn gọn, súc tích, không một lời thừa thãi. Mùi giấy cao cấp từ những tập tài liệu mới, mùi mực in vẫn còn vương vấn, tất cả đều gợi lên một cảm giác về công việc, về trách nhiệm, về những gánh nặng vô hình.

"Anh Hạo, có cuộc họp đối tác lúc 2 giờ chiều nay, và báo cáo tài chính quý đã sẵn sàng để anh duyệt," Chị Nguyệt nhắc nhở, giọng cô chuyên nghiệp và không thể chê vào đâu được.

Trần Hạo gật đầu. "Cứ để đó. Tôi sẽ xem xét sau bữa trưa." Anh quay lại bàn làm việc, ánh mắt dừng lại trên chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, vỏ thép không gỉ sáng bóng, mặt đồng hồ hiển thị múi giờ kép. Nó là một biểu tượng của sự thành đạt, của những chuyến bay xuyên lục địa, của những cuộc họp căng thẳng và những quyết định chớp nhoáng. Nhưng khi anh chạm nhẹ vào mặt kính sapphire lạnh lẽo, anh không cảm thấy niềm kiêu hãnh, mà là một sự trống rỗng quen thuộc. Anh đã từng nghĩ, khi mình đạt được tất cả những điều này, khi anh đứng trên đỉnh cao, anh sẽ cảm thấy mãn nguyện, hạnh phúc. Nhưng không, chỉ là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, một sự im lặng không thể lấp đầy bởi bất kỳ thành công vật chất nào. Khoảng cách vô hình giữa anh và niềm vui thực sự dường như càng ngày càng rộng lớn.

***

Đến trưa, căn tin Trần Thiện Minh trở nên náo nhiệt, ồn ào như một cái chợ nhỏ thu nhỏ giữa lòng thành phố. Không gian rộng lớn, thiết kế hiện đại với những mảng màu tươi sáng, được lấp đầy bởi tiếng nói chuyện râm ran, tiếng dao dĩa lách cách va vào khay thức ăn, tiếng khay nhựa va chạm nhẹ khi nhân viên đặt xuống bàn. Mùi thức ăn đa dạng từ nhiều gian hàng tự chọn hòa quyện vào nhau, từ mùi cà ri thơm nồng đến mùi phở nghi ngút khói, mùi cà phê rang xay đậm đà từ quầy pha chế. Ánh nắng gay gắt bên ngoài xuyên qua cửa kính, tạo nên những vệt sáng chói chang trên sàn nhà bóng loáng.

Trần Hạo cùng Anh Long và Chị Nguyệt chọn một góc bàn tương đối yên tĩnh. Mặc dù xung quanh ồn ào là thế, Trần Hạo vẫn giữ vẻ trầm tư quen thuộc. Anh Long, với sự nhiệt tình của mình, cố gắng khuấy động không khí. "Nào, hôm nay phải ăn mừng chứ! Thương vụ lớn như vậy mà cậu cứ như không có gì vậy, Hạo. Anh đã định đặt bàn ở nhà hàng Michelin ba sao để đãi cậu đấy."

Trần Hạo nhấp một ngụm nước lọc mát lạnh, vị nước trong veo lướt qua cổ họng, nhưng không làm dịu đi cái cảm giác khô khan trong lòng. "Công việc vẫn còn đó, anh Long. Ăn mừng sớm quá e không hay. Hơn nữa, còn nhiều dự án đang chờ phía trước. Chúng ta không thể ngủ quên trên chiến thắng được." Giọng anh vẫn đều đều, không một chút biểu cảm hân hoan. Anh nhìn vào đĩa thức ăn trước mặt mình, một phần salad rau củ và một ít cá nướng, gần như không động đũa. Mùi rau tươi, mùi cá nướng thoang thoảng, nhưng vị giác của anh dường như đã tê liệt.

Chị Nguyệt khẽ cười, một nụ cười chuyên nghiệp và hiểu ý. "Anh Hạo luôn là người cẩn trọng nhất. Đó cũng là lý do vì sao Trần Thiện Minh có được ngày hôm nay." Cô nói, ánh mắt lướt qua Trần Hạo, như thể cô đã quá quen với sự điềm tĩnh và có phần lạnh lùng của anh.

Anh Long thở dài, nhưng vẫn không bỏ cuộc. "Anh biết, anh biết. Nhưng cuộc sống mà, Hạo. Đôi khi cũng cần phải biết tận hưởng thành quả của mình chứ. Cậu cứ như một cái máy vậy, không biết mệt mỏi là gì sao?" Anh Long liếc nhìn Trần Hạo, cố gắng tìm kiếm một chút phản ứng khác. Anh hiểu Trần Hạo, hiểu sự ám ảnh của anh với công việc, nhưng đôi khi anh cũng lo lắng cho sự cô độc của người bạn, người sếp tài năng này.

Trần Hạo chỉ nhấp thêm một ngụm nước. Anh cảm thấy một khoảng cách vô hình giữa mình và mọi người, dù họ đang ngồi chung bàn, chia sẻ bữa ăn. Tiếng cười nói của những đồng nghiệp khác vang vọng xung quanh, tiếng những câu chuyện phiếm về gia đình, về những kế hoạch cuối tuần, về những bộ phim mới. Tất cả đều là những mảnh ghép của một cuộc sống bình thường, một cuộc sống mà dường như anh đã tự nguyện loại bỏ mình ra khỏi đó. Anh nhìn những gương mặt rạng rỡ, những ánh mắt lấp lánh niềm vui, và tự hỏi, niềm vui ấy đến từ đâu? Từ những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống hàng ngày, từ những mối quan hệ thân tình, từ những giây phút sẻ chia mà anh đã không còn được nếm trải?

"Anh Long, báo cáo tài chính quý trước có một vài điểm cần giải thích thêm về khoản đầu tư vào thị trường bất động sản phía Nam," Trần Hạo chuyển hướng câu chuyện một cách dứt khoát, không cho phép cuộc trò chuyện đi chệch khỏi quỹ đạo công việc. "Dù lợi nhuận tốt, nhưng rủi ro tiềm ẩn vẫn cao. Anh nghĩ sao?"

Anh Long hiểu ý, nhanh chóng quay lại với chủ đề chuyên môn. Chị Nguyệt cũng lập tức mở tập tài liệu, sẵn sàng cung cấp thông tin. Ba người họ, một lần nữa, chìm đắm trong những con số, những dự án, những chiến lược. Mùi mực in trên giấy, mùi cà phê trong ly, và mùi gỗ sồi từ những chiếc bàn, tất cả đều trở thành một phần của thế giới công việc mà Trần Hạo đã tự tạo ra cho mình. Anh có thể nói hàng giờ về kinh tế vĩ mô, về xu hướng thị trường, về cách tối ưu hóa lợi nhuận. Nhưng khi nói về cảm xúc, về những điều cá nhân, anh lại trở nên kiệm lời đến lạ.

Anh nhớ lại lời nói của Lê An, "Thích thì không đủ." Câu nói ấy như một lời nguyền, một vết sẹo không thể lành, găm sâu vào tim anh. Nó ám ảnh anh trong từng giấc ngủ, trong từng khoảnh khắc thành công, trong từng phút giây cô độc. Anh đã cố gắng chứng minh điều ngược lại, đã vùi đầu vào công việc, vào những dự án to lớn, vào những tham vọng không ngừng. Anh muốn cho cô thấy rằng anh có thể đạt được mọi thứ, rằng anh không hề yếu đuối, không hề thiếu sót bất cứ điều gì. Anh đã cố gắng xây dựng một đế chế vững chắc, một tương lai rạng rỡ, mong rằng một ngày nào đó, cô sẽ nhìn lại và thấy được giá trị của anh, của tình yêu anh dành cho cô, dù chỉ là một tình yêu "chậm một nhịp".

Nhưng giờ đây, khi đã đứng trên đỉnh cao quyền lực, khi mọi thứ anh muốn đều có thể đạt được, câu nói ấy lại vang lên càng rõ ràng hơn bao giờ hết, như một lời chế giễu tàn nhẫn. Thành công này, đỉnh cao này, rốt cuộc là vì ai, và để làm gì? Để chứng minh cho một người đã không còn ở bên anh? Để lấp đầy một khoảng trống mà chính anh đã tạo ra bởi sự "lời nói không thành" của mình ngày đó? Anh không còn thèm ăn, cảm giác nặng nề trong lồng ngực đè nén vị giác của anh. Anh chỉ muốn nhanh chóng kết thúc bữa ăn và trở lại với công việc, nơi những con số và dữ liệu có thể tạm thời xoa dịu tâm trí anh, che lấp đi cái khoảng trống vô hình mà không một thành công nào có thể lấp đầy.

***

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng ánh sáng cuối cùng của một ngày dài, và thành phố lại khoác lên mình chiếc áo choàng lấp lánh của hàng triệu ánh đèn. Từ căn hộ cao cấp trên tầng thượng của một tòa nhà chọc trời, Trần Hạo có thể nhìn thấy toàn cảnh bức tranh ấy. Thiết kế mở, tối giản và toàn bộ tường kính nhìn ra thành phố khiến căn hộ trở thành một lồng kính khổng lồ, nơi anh là khán giả duy nhất của vở diễn cuộc sống sôi động bên dưới. Nội thất được bài trí theo phong cách Bắc Âu hiện đại, với tông màu xám, trắng, đen và chất liệu cao cấp như gỗ sồi, đá cẩm thạch, tạo nên một không gian sang trọng nhưng cũng đầy lạnh lẽo.

Anh tháo cà vạt, nới lỏng cổ áo sơ mi trắng tinh. Những nếp nhăn mệt mỏi hằn sâu nơi khóe mắt, dù trên gương mặt anh vẫn giữ vẻ kiên nghị. Anh bật một bản nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh hiện đại, tiếng kèn saxophone réo rắt, tiếng piano du dương lấp đầy không gian tĩnh mịch, nhưng lại càng làm nổi bật sự cô độc của anh. Mùi gỗ mới từ nội thất, mùi da thuộc cao cấp từ chiếc sofa, hòa quyện với mùi nước hoa nam tính còn vương vấn trên áo anh, tạo nên một không gian sang trọng nhưng cũng đầy ám ảnh.

Anh bước đến quầy bar mini, tự tay rót một ly rượu vang đỏ. Chất lỏng màu ngọc bích sánh đặc, ánh lên vẻ quyến rũ dưới ánh đèn dịu nhẹ. Anh nhấp từng ngụm chậm rãi, vị chát nhẹ và nồng ấm lan tỏa trong khoang miệng, nhưng không thể xua đi cái cảm giác buốt giá từ sâu thẳm tâm hồn. Anh đứng bên cửa sổ lớn, nhìn xuống thành phố rực rỡ ánh đèn. Những dòng xe cộ như những sợi chỉ ánh sáng, những tòa nhà cao tầng lấp lánh như những khối pha lê khổng lồ. Thành công, quyền lực, sự giàu có... tất cả đều nằm trong tầm tay anh. Căn hộ này, những giải thưởng danh giá được trưng bày trên kệ, những bằng khen treo trang trọng trên tường, tất cả đều là minh chứng cho sự nỗ lực không ngừng nghỉ, cho cuộc đời mà anh đã dày công kiến tạo.

Nhưng ánh mắt anh vô hồn lướt qua những thành tựu ấy. Thành phố này, dù lung linh đến mấy, vẫn chỉ là một bức tranh tĩnh vật, không có linh hồn. Nó không thể lấp đầy cái khoảng trống sâu hoắm trong lòng anh.

"Thích thì không đủ..." Anh lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp, hòa lẫn vào tiếng nhạc jazz. Câu nói của Lê An, như một lời nguyền, in hằn trong tâm trí anh suốt những năm qua, không một khoảnh khắc nào được yên ổn. Nó không chỉ là một lời nói, mà là một bản án, một lời lý giải cho tất cả những gì anh đã mất đi. Nó định hình mọi quyết định của anh, mọi mối quan hệ mà anh không dám bắt đầu, mọi cảm xúc mà anh cố gắng chôn chặt.

'Phải chăng, mình đã thực sự 'đủ' rồi, nhưng lại chẳng có ai để chia sẻ?' Anh tự hỏi, câu hỏi ấy vang vọng trong đầu, không có lời đáp. Anh đã xây dựng một đế chế, đã đạt được mọi thứ mà một người đàn ông có thể khao khát về vật chất. Anh có quyền lực, có tiền bạc, có sự ngưỡng mộ. Nhưng tất cả những thứ đó không thể mua được một trái tim để sẻ chia, một bờ vai để tựa vào, một nụ cười ấm áp chỉ dành riêng cho anh. Cái giá của vương miện này, chính là sự cô độc vĩnh cửu.

Anh vuốt nhẹ lên chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, vỏ thép không gỉ lạnh lẽo trên cổ tay. Nó là biểu tượng của thành công, của những chuyến bay xuyên lục địa, của những cuộc họp căng thẳng và những quyết định chớp nhoáng. Nhưng khi anh chạm nhẹ vào mặt kính sapphire lạnh lẽo, anh không cảm thấy niềm kiêu hãnh, mà là một sự trống rỗng quen thuộc. Anh nhìn chiếc đồng hồ, nhìn kim giây vẫn đều đặn trôi, như dòng thời gian vô tận cuốn đi tất cả. Nếu như ngày đó, anh không để tình yêu của mình chậm một nhịp. Nếu như ngày đó, anh đủ dũng cảm để nói ra lời nói không thành. Nếu như ngày đó, anh không để khoảng cách vô hình giữa hai người lớn dần.

Trong khoảnh khắc ấy, khi ánh mắt anh lướt qua con phố tấp nập bên dưới, anh thoáng thấy một bóng hình. Một người phụ nữ, dáng người mảnh mai, mái tóc dài buông xõa, đang đứng dưới cột đèn đường, chờ xe taxi. Dù chỉ là một cái nhìn thoáng qua, nhưng ánh đèn đường mờ ảo lại khắc họa rõ nét một đường nét quen thuộc, một nét dịu dàng mà anh đã khắc sâu vào ký ức. Trái tim anh khẽ thắt lại, một cảm giác quen thuộc đến rợn người ùa về. Lê An.

Anh dụi mắt, cố gắng nhìn rõ hơn, nhưng chiếc taxi đã đến, và bóng hình ấy nhanh chóng khuất dạng vào dòng người. Anh đứng đó, ngẩn ngơ, ly rượu trên tay gần như rơi xuống. Có lẽ chỉ là ảo ảnh, một sự trêu ngươi của ký ức, hay chỉ là một người phụ nữ có nét tương đồng với cô. Nhưng khoảnh khắc ấy đủ để khơi dậy tất cả những gì anh đã cố gắng chôn vùi. Hình ảnh Lê An, nụ cười bình thản của cô khi nói "Thích thì không đủ," lại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh, như một thước phim quay chậm đầy ám ảnh.

Anh đã đạt được đỉnh cao quyền lực, nhưng sự trống rỗng và nỗi ám ảnh của anh ngày càng sâu sắc. Anh đang dần tự đóng mình trong vỏ bọc công việc và cô độc, chuẩn bị cho những cuộc đối diện nội tâm lớn hơn trong tương lai, những cuộc đối diện mà anh biết, mình không thể trốn tránh mãi được. Ánh trăng thanh chiếu rọi vào căn phòng, soi rõ vẻ mặt mệt mỏi và cô độc của một người đàn ông đã mất đi tất cả những gì anh từng trân quý, chỉ vì một lời nói, một bước chân chậm một nhịp.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free