Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 854: Đỉnh Cao Quyền Lực, Vực Sâu Trống Rỗng

Trong khi Lê An tìm thấy sự bình yên giản dị trong giấc ngủ sâu bên cạnh hơi ấm quen thuộc của chồng, thì ở một nơi khác, cách xa thị trấn ven sông yên bình ấy hàng trăm cây số, một thành phố lớn vẫn đang oằn mình trong nhịp điệu hối hả, không ngừng nghỉ. Nơi đó, Trần Hạo, dù đang ở đỉnh cao của sự nghiệp, lại chìm đắm trong một loại trống rỗng khác, một sự tĩnh lặng đến ghê người giữa tâm bão của quyền lực và tham vọng.

***

Sáng hôm ấy, không khí trong Phòng Họp Chiến Lược của Trần Thịnh đặc quánh mùi cà phê mới pha, mùi giấy in còn thơm mực và thoang thoảng hương nước hoa cao cấp từ những người đàn ông và phụ nữ thành đạt. Căn phòng hình oval rộng lớn, được thiết kế theo lối kiến trúc tối giản nhưng đầy uy lực, với chiếc bàn họp dài bằng gỗ óc chó bóng loáng phản chiếu ánh sáng trắng từ hệ thống đèn LED âm trần. Những chiếc ghế da cao cấp, màu đen tuyền, xếp ngay ngắn xung quanh, như những chiến binh sẵn sàng cho trận chiến trí tuệ. Trên tường, một màn hình chiếu lớn hiển thị những biểu đồ phức tạp và số liệu tăng trưởng chóng mặt, còn ở góc phòng, một bức tường kính một chiều nhìn ra khung cảnh thành phố đang bừng tỉnh, những tòa nhà cao tầng vươn mình đón nắng sớm, như biểu tượng cho sự phát triển không ngừng nghỉ của đế chế Trần Thịnh.

Trần Hạo đứng trước màn hình, dáng người cao lớn, lịch lãm trong bộ vest bespoke màu than chì. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, mặt sapphire lấp lánh, thấp thoáng dưới cổ tay áo sơ mi trắng tinh. Ánh mắt anh sắc bén, quét qua từng gương mặt đang chăm chú lắng nghe, dò xét từng biểu cảm, từng cái gật đầu. Giọng anh trầm ấm, rõ ràng, dứt khoát, vang vọng khắp căn phòng, nhưng không hề tạo cảm giác áp đặt mà thay vào đó là một sự tự tin tuyệt đối, một sức thuyết phục không thể chối cãi. Anh đang trình bày kế hoạch sáp nhập một tập đoàn công nghệ mới nổi, một bước đi chiến lược mà nếu thành công sẽ đưa Trần Thịnh lên một tầm cao mới.

"Chúng ta sẽ tập trung vào phân khúc thị trường X, với chiến lược tiếp cận Y và nguồn lực Z," Trần Hạo nói, ngón tay thon dài gõ nhẹ vào bảng điều khiển cảm ứng, chuyển đổi slide một cách mượt mà. Tiếng slide trình chiếu vang lên khô khan, hòa cùng tiếng máy tính rì rì từ góc phòng và tiếng bút ký giấy lách cách của các giám đốc phòng ban. "Mục tiêu là nắm giữ ít nhất 30% thị phần trong vòng ba quý tới. Tôi đã tính toán kỹ lưỡng các rủi ro và phương án dự phòng. Đây là một canh bạc, nhưng là một canh bạc có tính toán."

Anh Long, cấp dưới thân tín của Trần Hạo, ngồi ở vị trí đối diện, mắt không rời khỏi sếp. Ánh mắt anh sắc bén nhưng đầy vẻ thán phục. Anh Long, với vẻ ngoài cao ráo và bộ vest lịch sự, luôn là người hiểu rõ Trần Hạo nhất trong môi trường công sở này. Anh biết, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng, quyết đoán ấy là một bộ óc thiên tài, một ý chí sắt đá không gì lay chuyển được. Nhưng anh cũng mơ hồ cảm nhận được một sự cô độc, một khoảng cách vô hình mà không ai có thể chạm tới, bao quanh Trần Hạo.

Sau gần hai giờ đồng hồ căng thẳng, những con số nhảy múa trên màn hình, những phân tích sắc bén và những tranh luận nảy lửa, cuộc họp đi đến hồi kết. Hợp đồng sáp nhập đã được thống nhất. Các đối tác, những gương mặt lão làng trong giới kinh doanh, gật đầu tán thành, biểu lộ sự kinh ngạc và tôn trọng trước tầm nhìn và khả năng đàm phán của Trần Hạo. Tiếng ho khan thỉnh thoảng vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng sau những giờ làm việc căng thẳng, như một tiếng thở phào nhẹ nhõm.

"Chúc mừng anh Hạo, một thương vụ lịch sử!" Anh Long không giấu nổi sự phấn khích, đứng dậy bắt tay Trần Hạo. Nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt anh ta, phản ánh niềm vui chung của cả đội.

Trần Hạo khẽ gật đầu, môi nở một nụ cười chuyên nghiệp, nhưng ánh mắt anh vẫn giữ một nét trầm tư. Anh trao đổi tài liệu với đối tác, bắt tay từng người một cách chắc chắn, dứt khoát. Sự tự tin toát ra từ anh khiến những người xung quanh cảm thấy nhỏ bé. Đây là một chiến thắng vang dội, một dấu son nữa trong sự nghiệp lẫy lừng của anh. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, khi mọi người đang hân hoan chúc mừng, một cảm giác quen thuộc lại len lỏi vào tâm trí Trần Hạo. Một sự trống rỗng mơ hồ, như thể anh vừa chinh phục một ngọn núi cao, nhưng khi đứng trên đỉnh, lại chỉ thấy mây mù giăng lối, không tìm thấy điểm tựa nào để bám víu. Thành công này, rốt cuộc, là vì ai? Và nó có thực sự lấp đầy được khoảng trống nào đó trong anh không? Câu hỏi ấy, dù chỉ là một thoáng qua, vẫn đủ để gieo vào lòng anh một hạt mầm hoài nghi.

***

Buổi trưa, Căn Tin Công Ty Trần Thịnh trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Không gian rộng lớn, thiết kế hiện đại với những dãy bàn ghế gỗ sáng màu và quầy thức ăn tự chọn bày biện đủ món ngon hấp dẫn, giờ đây tràn ngập tiếng nói cười, tiếng dao dĩa lanh canh va vào nhau, tiếng khay ăn lạch cạch và cả tiếng máy bán hàng tự động đang hoạt động. Mùi thức ăn đa dạng, từ món Á đến món Âu, hòa quyện với mùi cà phê thơm lừng, tạo nên một bản giao hưởng của vị giác và khứu giác. Đây không chỉ là một bữa ăn trưa nhanh chóng, mà còn là một bữa tiệc ăn mừng nhỏ dành cho thành công của thương vụ sáp nhập.

Anh Long, Chị Nguyệt và một vài đồng nghiệp khác đã chọn một chiếc bàn tròn ở góc căn tin, nơi có thể bao quát được toàn cảnh. Chị Nguyệt, thư ký của Trần Hạo, với vẻ ngoài xinh đẹp, thanh lịch và luôn trang điểm nhẹ nhàng, nâng ly rượu vang đỏ lên cao. "Nào, cùng nâng ly chúc mừng Giám đốc Trần Hạo của chúng ta! Lại một lần nữa anh ấy biến điều không thể thành có thể!" Giọng chị Nguyệt trong trẻo, đầy vẻ ngưỡng mộ.

"Không hổ danh là 'người tạo ra phép màu' của Trần Thịnh!" Anh Long tiếp lời, ánh mắt lấp lánh sự tự hào. "Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Anh đã nắm bắt nó một cách ngoạn mục."

Những lời khen ngợi liên tiếp được dành cho Trần Hạo. Các đồng nghiệp, từ những người trẻ tuổi mới vào nghề đến những quản lý cấp cao, đều nhìn anh với ánh mắt đầy sự tôn kính và ngưỡng mộ. Họ cụng ly, tiếng thủy tinh chạm vào nhau vang lên giòn giã. Trần Hạo khẽ mỉm cười, một nụ cười xã giao hoàn hảo, nhấp một ngụm rượu vang. Hương vị chát nhẹ của rượu lan tỏa trong khoang miệng, nhưng không thể xua đi cái vị nhạt nhẽo trong tâm hồn anh.

"Cảm ơn mọi người. Tất cả là nhờ nỗ lực chung," anh nói, giọng điệu khiêm tốn nhưng vẫn giữ một vẻ điềm tĩnh, xa cách. Ánh mắt anh lướt qua những gương mặt hân hoan xung quanh, những nụ cười rạng rỡ, những tiếng chúc tụng ồn ào. Anh nhận ra, dù đang ở giữa đám đông, anh vẫn cảm thấy một sự cô độc đến lạ lùng. Giữa sự ồn ào và vui vẻ ấy, một khoảng cách vô hình lại hiện hữu, ngăn cách anh với tất cả mọi người. Họ ngưỡng mộ anh, tôn trọng anh, nhưng không ai thực sự hiểu anh, hay chạm tới được phần sâu thẳm nhất trong tâm hồn anh.

Thành công này, dù lẫy lừng đến mấy, cũng không thể lấp đầy được cái khoảng trống ấy. Nó chỉ giống như một lớp vỏ bọc hào nhoáng, che giấu đi sự mục ruỗng bên trong. Anh tự hỏi, liệu có ai trong số họ, giữa những lời chúc tụng này, biết được rằng người đàn ông đang ngồi trước mặt họ, với vẻ ngoài kiên cường và bất bại, lại mang trong mình một vết sẹo không bao giờ lành? Một vết sẹo được tạo nên từ một câu nói đơn giản, nhưng lại có sức mạnh ám ảnh anh suốt bao nhiêu năm qua. Anh nâng ly rượu lên một lần nữa, cụng nhẹ vào ly của Anh Long, rồi lại nhấp một ngụm, ánh mắt xa xăm. Sự cô độc, cứ thế, trở thành một người bạn đồng hành bất đắc dĩ, một phần không thể tách rời của cuộc sống anh.

***

Khi màn đêm buông xuống, nuốt chửng ánh sáng cuối cùng của ngày, thành phố lớn biến mình thành một tấm thảm rực rỡ bởi hàng triệu ánh đèn. Từ tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời, nơi căn hộ cao cấp của Trần Hạo tọa lạc, khung cảnh ấy hiện ra hùng vĩ đến choáng ngợp. Căn hộ được thiết kế theo phong cách tối giản Bắc Âu, với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, nội thất cao cấp từ gỗ sồi và đá cẩm thạch. Tường kính bao quanh toàn bộ không gian mở, xóa nhòa ranh giới giữa bên trong và bên ngoài, mang đến một tầm nhìn vô cực về phía chân trời. Một quầy bar mini nhỏ gọn nhưng đầy đủ, cùng với phòng tập gym riêng, cho thấy đây là không gian sống được thiết kế để phục vụ mọi nhu cầu của một người đàn ông thành đạt.

Trần Hạo trở về căn hộ vào lúc nửa đêm, sau một ngày dài với những cuộc họp, đối tác, và những bữa tiệc xã giao không dứt. Anh cởi chiếc áo vest bespoke màu than chì, nới lỏng cà vạt, rồi treo chúng gọn gàng vào tủ quần áo thông minh. Sự im lặng bao trùm không gian rộng lớn, tương phản hoàn toàn với sự ồn ào náo nhiệt của cả một ngày dài. Chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh, tiếng điều hòa không khí rì rầm và tiếng tủ lạnh hoạt động khẽ khàng, như những âm thanh duy nhất dám phá vỡ sự tĩnh mịch đến ghê người. Mùi gỗ mới từ nội thất, mùi da thuộc cao cấp của chiếc sofa, hòa quyện với mùi nước hoa nam tính còn vương vấn trên áo anh, tạo nên một không gian sang trọng nhưng cũng đầy lạnh lẽo.

Anh bước đến quầy bar mini, rót một ly rượu Macallan 18 năm màu hổ phách. Từng viên đá lạnh tan chảy chậm rãi trong ly, tạo ra những âm thanh lách tách khe khẽ. Anh đứng bên cửa sổ lớn, nhìn xuống thành phố rực rỡ ánh đèn bên dưới. Những dòng xe cộ như những sợi chỉ ánh sáng, những tòa nhà cao tầng lấp lánh như những khối pha lê khổng lồ. Thành công, quyền lực, sự giàu có... tất cả đều nằm trong tầm tay anh. Căn hộ này, những giải thưởng danh giá được trưng bày trên kệ, những bằng khen treo trang trọng trên tường, tất cả đều là minh chứng cho sự nỗ lực không ngừng nghỉ, cho cuộc đời mà anh đã dày công kiến tạo.

Nhưng ánh mắt anh vô hồn lướt qua những thành tựu ấy. Thành phố này, dù lung linh đến mấy, vẫn chỉ là một bức tranh tĩnh vật, không có linh hồn. Nó không thể lấp đầy cái khoảng trống sâu hoắm trong lòng anh. Anh đưa ly rượu lên môi, nhấp một ngụm. Vị rượu nồng ấm lan tỏa, nhưng không thể làm tan đi cái cảm giác lạnh lẽo từ bên trong.

Đột nhiên, một giọng nói vang vọng trong tâm trí anh, rõ ràng như mới hôm qua, dù đã bao nhiêu năm trôi qua. Đó là lời nói của Lê An, "Thích thì không đủ." Giọng cô vẫn dịu dàng, bình thản, nhưng từng chữ như một lời nguyền, một vết sẹo không thể lành, găm sâu vào tim anh. Nó ám ảnh anh trong từng giấc ngủ, trong từng khoảnh khắc thành công, trong từng phút giây cô độc.

"Thích thì không đủ."

Anh đã cố gắng chứng minh điều ngược lại. Anh đã vùi đầu vào công việc, vào những dự án to lớn, vào những tham vọng không ngừng. Anh muốn cho cô thấy rằng anh có thể đạt được mọi thứ, rằng anh không hề yếu đuối, không hề thiếu sót bất cứ điều gì. Anh đã cố gắng xây dựng một đế chế vững chắc, một tương lai rạng rỡ, mong rằng một ngày nào đó, cô sẽ nhìn lại và thấy được giá trị của anh, của tình yêu anh dành cho cô, dù chỉ là một tình yêu "chậm một nhịp".

Nhưng giờ đây, khi đã đứng trên đỉnh cao quyền lực, khi mọi thứ anh muốn đều có thể đạt được, câu nói ấy lại vang lên càng rõ ràng hơn bao giờ hết, như một lời chế giễu tàn nhẫn. Thành công này, đỉnh cao này, rốt cuộc là vì ai, và để làm gì? Để chứng minh cho một người đã không còn ở bên anh? Để lấp đầy một khoảng trống mà chính anh đã tạo ra bởi sự "lời nói không thành" của mình ngày đó?

Anh nhớ lại những buổi chiều "bên bờ sông cũ", những khoảnh khắc mà chỉ cần một lời nói, một cử chỉ dũng cảm hơn, mọi thứ có lẽ đã khác. "Nếu như ngày đó..." Câu hỏi ấy, một câu hỏi đã cũ kỹ đến mòn vẹt, vẫn cứ day dứt trong tâm trí anh, như một vết kim đâm nhẹ nhưng dai dẳng.

Anh Hạo đứng bất động, ly rượu trên tay, biểu cảm trống rỗng đến cùng cực. Ánh đèn thành phố lung linh, rực rỡ đến mấy, cũng không thể xua tan đi sự lạnh lẽo trong tâm hồn anh. Anh đã đạt được mọi thứ, nhưng lại mất đi điều quan trọng nhất. Sự trống rỗng ngày càng sâu sắc trong anh, dù anh liên tục đạt được thành công, cho thấy anh đang dần tự đóng mình trong vỏ bọc công việc và cô độc. Câu nói "thích thì không đủ" đã trở thành một "kim chỉ nam" tiêu cực, định hình các quyết định và cách anh tránh né các mối quan hệ tình cảm sâu sắc, giải thích cho sự cô độc kéo dài của anh. Anh biết, anh đang tự tạo ra một cuộc sống mà ở đó, anh là vị vua của một vương quốc không có hoàng hậu, không có người chia sẻ. Và cái giá của vương miện này, chính là sự cô độc vĩnh cửu.

Anh khép mắt lại, để mặc bản nhạc jazz tiếp tục vang lên trong không gian tĩnh mịch, và thành phố bên ngoài tiếp tục nhấp nháy ánh đèn, như thể đang cười nhạo sự trống trải của một người đàn ông đã mất đi tất cả những gì anh từng trân quý.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free