Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 853: Bình Yên Nơi Ngưỡng Cửa
Thành phố lớn đã chìm vào giấc ngủ muộn, những ánh đèn dần thưa thớt trên các tòa nhà chọc trời, và Trần Hạo, trong căn penthouse lạnh lẽo của mình, đã chấp nhận sự cô độc như một người bạn đồng hành. Nhưng ở một nơi xa xôi hơn, nơi thị trấn ven sông yên bình, một ngày mới đang bừng tỉnh, mang theo hơi thở ấm áp của gia đình và tiếng cười trẻ thơ.
Ánh bình minh đầu tiên của một ngày cuối thu vàng ươm, mềm mại, khẽ chạm vào tấm rèm cửa sổ bằng vải lanh màu kem, đánh thức Lê An khỏi giấc ngủ sâu. Cô khẽ cựa mình, cảm nhận hơi ấm từ tấm chăn bông và nhịp thở đều đều của Hoàng Huy nằm cạnh. Một nụ cười nhẹ nở trên môi cô. Không phải nụ cười rạng rỡ, mà là một nụ cười mãn nguyện, bình yên, như dòng sông quê hương cô, dù chảy trôi không ngừng nhưng luôn mang trong mình một vẻ đẹp tĩnh tại.
Tiếng chim hót líu lo ngoài vòm cây bàng cổ thụ trước nhà, hòa cùng tiếng gà gáy xa xa, tạo nên một bản nhạc giao hưởng dịu dàng của buổi sáng thôn quê. Lê An nhẹ nhàng rời giường, tránh làm Hoàng Huy thức giấc. Cô bước chân trần trên sàn gỗ mát lạnh, cảm nhận sự dễ chịu lan tỏa lên tận gót chân. Căn nhà nhỏ, không quá rộng lớn như những biệt thự xa hoa cô từng thấy trên TV, nhưng lại tràn đầy hơi ấm và sự sống. Mùi hương dịu nhẹ của nước xả vải từ quần áo mới giặt phảng phất trong không khí, quyện với mùi trầm hương thoang thoảng từ bàn thờ tổ tiên, mang đến một cảm giác vừa thanh tịnh vừa thân thuộc.
Cô vén rèm cửa, để ánh nắng ban mai tràn vào, xua đi những vệt tối còn sót lại của màn đêm. Bầu không khí trong lành của buổi sớm mai ùa vào, mang theo chút se lạnh đặc trưng của mùa thu, khiến Lê An hít một hơi thật sâu, cảm thấy lồng ngực mình được lấp đầy bởi sự tươi mới. Cô bước vào bếp, nơi ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ nhỏ đã rọi thẳng vào những chậu cây húng quế xanh tốt đặt trên bệ đá. Tiếng xoong nồi lách cách khe khẽ khi cô chuẩn bị bữa sáng. Hôm nay, cô muốn nấu món phở gà – món ăn yêu thích của cả nhà, đặc biệt là của Năm và Sáu.
Cô cẩn thận sắp xếp mọi thứ trên bàn bếp, từ những cọng hành xanh tươi, rau mùi thơm lừng, đến những sợi phở trắng ngần. Đôi bàn tay thon thả của Lê An thoăn thoắt thái hành, băm tỏi, thuần thục và nhẹ nhàng như một điệu múa. Chiếc nhẫn cưới bằng vàng trắng đơn giản, tinh xảo, lấp lánh trên ngón áp út, phản chiếu ánh sáng dịu dàng của buổi sớm. Đó là biểu tượng cho sự gắn kết, cho cuộc sống mới mà cô đã lựa chọn, và giờ đây, nó đã trở thành một phần không thể thiếu trên bàn tay cô, trên cuộc đời cô.
Khi mùi nước dùng gà thơm lừng bắt đầu lan tỏa khắp căn bếp, tiếng động nhẹ nhàng từ phòng ngủ vọng ra. Hoàng Huy đã thức giấc. Anh bước vào bếp, mái tóc rối nhẹ, nhưng khuôn mặt vẫn ánh lên vẻ tươi tắn, hiền hậu. Anh vòng tay ôm nhẹ eo cô từ phía sau, đặt một nụ hôn lên tóc cô.
"Em dậy sớm thế? Để anh phụ em dọn dẹp," giọng anh trầm ấm, mang theo chút ngái ngủ, nhưng tràn đầy sự quan tâm.
Lê An khẽ nghiêng đầu, tựa vào bờ vai vững chãi của anh. "Không sao đâu anh, em quen rồi. Anh đi đánh răng rửa mặt đi rồi chơi với các con một lát. Sắp có bữa sáng ngon lành rồi đây."
Hoàng Huy mỉm cười, cái ôm siết nhẹ rồi buông ra. Anh đi vào nhà vệ sinh, tiếng nước chảy róc rách, rồi sau đó là tiếng cười khúc khích của trẻ con từ phòng khách. Năm và Sáu đã thức giấc.
"Mẹ ơi, con muốn ăn trứng ốp la!" tiếng Năm, cậu con trai lớn, vang lên đầy hứng khởi, pha chút nũng nịu. Lê Văn Năm, năm nay đã gần sáu tuổi, là một cậu bé lanh lợi, đôi mắt to tròn, đen láy giống hệt mẹ. Cậu có một nguồn năng lượng dồi dào, luôn chạy nhảy, khám phá mọi ngóc ngách trong nhà.
"Bố ơi, con muốn uống sữa dâu!" Phan Thị Sáu, cô con gái nhỏ hơn một chút, ba tuổi, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông. Phan Thị Sáu có khuôn mặt bầu bĩnh, mái tóc tết hai bím gọn gàng, đôi mắt lấp lánh sự ngây thơ và lanh lợi. Cô bé thường đưa ra những lời nhận xét bất ngờ, khiến người lớn phải bật cười.
Lê An mỉm cười, trái tim cô như được lấp đầy bởi những âm thanh quen thuộc ấy. Cô múc phở ra bát, đặt lên bàn ăn gỗ sồi màu nâu ấm áp. Hoàng Huy đã ngồi vào bàn, hai đứa trẻ ngoan ngoãn ngồi đối diện, đôi mắt sáng rực nhìn vào bát phở nghi ngút khói.
"Nào, ăn sáng thôi các con," Hoàng Huy nói, giọng vui vẻ. Anh xắn tay áo, giúp Sáu cắt nhỏ miếng thịt gà trong bát.
Lê An quan sát cảnh tượng trước mắt. Ánh nắng ban mai rọi qua cửa sổ, chiếu lên những khuôn mặt rạng rỡ của gia đình cô. Tiếng cười đùa giòn tan của Năm và Sáu, tiếng Hoàng Huy nhẹ nhàng nhắc nhở các con ăn chậm, và mùi phở thơm lừng lan tỏa khắp căn phòng. Tất cả tạo nên một bức tranh hoàn hảo của sự bình yên, của một mái ấm. Đây chính là điều cô đã tìm kiếm, đã lựa chọn, và đã nhận được. Mười ngón tay của cô đan vào nhau dưới gầm bàn, khẽ siết chặt. Cô đã từng sợ hãi, từng lo lắng về tương lai, nhưng giờ đây, cô biết mình đã đi đúng hướng.
Không phải không có những lúc ký ức cũ ùa về, nhưng chúng chỉ như những cơn gió thoảng qua, không đủ sức để lay động gốc rễ của hạnh phúc hiện tại. Cuộc đời cô, sau những năm tháng chờ đợi mỏi mòn và những "khoảng cách vô hình" đã tạo nên vết sẹo, giờ đây đã được lấp đầy bằng những giá trị thực tế, bằng tình yêu thương mà Hoàng Huy và các con dành cho cô. Cô biết, hạnh phúc không phải lúc nào cũng là những gì mãnh liệt nhất, mà đôi khi, nó chỉ đơn giản là sự an yên, là những bữa cơm gia đình đầm ấm, là những vòng tay ôm siết mỗi tối, là tiếng cười trong trẻo của những đứa con.
Cô nhìn Hoàng Huy, ánh mắt anh cũng bắt gặp ánh mắt cô. Anh nhẹ nhàng mỉm cười, một nụ cười thấu hiểu, không cần lời nói. Anh luôn là chỗ dựa vững chắc cho cô, một bến đỗ an yên đúng nghĩa. Có thể, mối tình của họ không có những thăng hoa dữ dội như trong tiểu thuyết, nhưng nó bền bỉ, chân thành và đầy đủ. Nó đã đến đúng lúc, khi cô cần một người nắm lấy tay cô, khi cô không còn muốn chờ đợi những điều xa vời nữa. Mối tình ấy, tuy "chậm một nhịp" so với những mơ ước thuở ban đầu, nhưng lại là nhịp điệu hoàn hảo cho cuộc sống hiện tại của cô.
Sau bữa sáng, Hoàng Huy giúp cô dọn dẹp, tiếng lách cách của bát đĩa hòa cùng tiếng nước chảy. Năm và Sáu chạy ra sân chơi, tiếng cười nói giòn tan. Lê An tựa vào khung cửa bếp, ngắm nhìn chồng và các con. Cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực cô, xua tan đi bất kỳ bóng mây hoài niệm nào còn sót lại. Cô biết, mình đã tìm thấy "bình yên" mà Chị Hà đã từng nói. Phụ nữ mình, cần nhất là sự bình yên. Và cô đã có được nó, trọn vẹn.
***
Buổi chiều tà, khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm vàng cả một khoảng trời, Lê An cùng Hoàng Huy đưa các con đến công viên khu dân cư. Đây là thói quen cuối tuần của gia đình cô, một khoảng lặng bình dị giữa nhịp sống hối hả. Công viên rộng lớn, được bao phủ bởi những hàng cây cổ thụ xanh mát, tỏa bóng râm dịu nhẹ. Tiếng chim hót líu lo trên những tán lá cao vút, hòa cùng tiếng gió rì rào như những lời thì thầm của thiên nhiên. Mùi cỏ cây xanh tươi, xen lẫn chút mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều hôm qua, thanh mát và dễ chịu.
Năm và Sáu lập tức hòa mình vào thế giới của riêng chúng. Năm chạy nhanh như sóc về phía cầu trượt, rồi thoăn thoắt leo lên, reo hò thích thú. Sáu, với chiếc váy hồng nhạt, ríu rít theo sau, cố gắng đuổi kịp anh trai, tiếng cười trong trẻo vang vọng khắp không gian. Hoàng Huy đi theo sau hai đứa trẻ, vừa trông chừng vừa tham gia vào trò chơi của chúng, tiếng cười của anh trầm ấm, bao dung. Anh nhấc bổng Sáu lên cao, xoay tròn khiến cô bé cười khúc khích, mái tóc tết hai bím bay bay trong gió. Cảnh tượng ấy, đối với Lê An, là hiện thân của hạnh phúc.
Cô ngồi xuống chiếc ghế đá cũ kỹ dưới gốc cây bàng, nơi có thể bao quát toàn bộ khu vui chơi. Ánh nắng vàng dịu len lỏi qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất. Cô ngả lưng vào thành ghế, cảm nhận sự mát lạnh của đá truyền qua lớp vải áo. Từng cơn gió nhẹ mơn man qua mái tóc, mang theo hương thơm của hoa sữa đầu mùa, phảng phất đâu đó. Lê An khẽ nhắm mắt, lắng nghe những âm thanh quen thuộc: tiếng cười đùa của trẻ con, tiếng chim hót, tiếng lá cây xào xạc. Tất cả đều là những nốt nhạc của sự bình yên.
Chiếc nhẫn cưới trên tay cô lấp lánh dưới nắng, như một điểm nhấn nhỏ trên bức tranh cuộc sống hiện tại. Nó không quá phô trương, nhưng đủ để khẳng định sự hiện diện của một tình yêu, một gia đình. Cô đã từng nghĩ, tình yêu phải là những gì cháy bỏng, phải là những khao khát không thể kìm nén. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng, tình yêu cũng có thể là sự ổn định, là sự tin cậy, là sự hiện diện không cần khoa trương. Hoàng Huy chính là điều đó. Anh không bao giờ nói những lời hoa mỹ, nhưng từng hành động của anh đều thể hiện sự quan tâm sâu sắc, sự yêu thương chân thành.
Bất chợt, một cặp đôi trẻ tuổi đi ngang qua lối đi nhỏ trước mặt cô. Họ nắm tay nhau thật chặt, bước chân nhẹ nhàng, ánh mắt trao nhau những cái nhìn tình tứ, tràn đầy say đắm. Cô gái khẽ tựa đầu vào vai chàng trai, và chàng trai dịu dàng vuốt tóc cô. Một hình ảnh thật đẹp, thật lãng mạn, gợi nhớ về một thời thanh xuân tươi đẹp, về những rung động đầu đời.
Hình ảnh ấy, như một làn gió nhẹ, thổi qua ngăn ký ức đã ngủ yên trong tâm trí Lê An. Cô thoáng thấy mình của ngày xưa, cũng từng có những buổi chiều tương tự, nhưng "bên bờ sông cũ". Cô và Trần Hạo, hai đứa trẻ ngây thơ, cùng lớn lên bên nhau, cùng chia sẻ những bí mật, những ước mơ. Cô nhớ những lần Trần Hạo lặng lẽ đi bên cô, tay không chạm vào nhau nhưng khoảng cách giữa họ dường như không tồn tại. Cô nhớ ánh mắt anh nhìn cô, chứa đựng một điều gì đó mà thuở đó cô không thể gọi tên, hoặc cố tình không muốn gọi tên vì sợ hãi.
Năm đó, khi cô chờ đợi một "lời nói không thành", khi cô mỏi mòn với "khoảng cách vô hình" mà cả hai tự tạo ra, cô đã từng ước ao một khoảnh khắc được nắm tay anh, được anh nhìn bằng ánh mắt say đắm như cặp đôi kia. Nhưng những điều ước ấy, những "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút", đã mãi mãi chỉ là một câu hỏi không lời đáp, một nỗi tiếc nuối nhẹ nhàng nằm sâu trong góc khuất trái tim.
"Em nhìn gì thế An?" Giọng Hoàng Huy nhẹ nhàng vang lên, kéo Lê An trở về thực tại. Anh đã tiến đến gần, đứng cạnh ghế đá, mái tóc hơi lấm tấm mồ hôi do vừa chơi đùa cùng các con, nhưng ánh mắt vẫn ấm áp nhìn cô.
Lê An khẽ giật mình, rồi mỉm cười nhẹ. "À, không có gì đâu anh. Chỉ là thấy bọn trẻ chơi vui quá." Nụ cười của cô có chút xa xăm, nhưng nhanh chóng tan biến. Cô không muốn Hoàng Huy nhận ra sự xao động thoáng qua ấy. Anh xứng đáng với sự toàn tâm toàn ý của cô, và cô cũng tự nhủ mình đã hoàn toàn thuộc về cuộc sống hiện tại. "Chỉ là... đôi khi, thời gian trôi thật nhanh... những ký ức ấy, giờ chỉ còn là một bức tranh phai màu." Cô nói thêm, giọng khẽ khàng, như tự sự với chính mình hơn là với anh. Hoàng Huy không hỏi thêm, anh chỉ nắm lấy tay cô, siết nhẹ. Một cái nắm tay trấn an, ấm áp, thực tế.
Trong tâm trí Lê An, một suy nghĩ nhẹ nhàng trỗi dậy. Cái cảm giác bình yên này, cái sự an toàn mà Hoàng Huy mang lại, nó không ồn ào, không dữ dội, nhưng lại bền bỉ và vững chắc. Nó khác với những cảm xúc mãnh liệt, những khao khát cháy bỏng của tuổi trẻ, những thứ đã từng khiến cô mê mải nhưng cuối cùng lại mang đến sự hụt hẫng. Mối tình thanh mai trúc mã ấy, dù đẹp đẽ đến mấy, cũng đã "chậm một nhịp" so với dòng chảy của cuộc đời, chậm một nhịp để tìm thấy tiếng nói, để vượt qua sự e dè. Và cái sự "chậm một nhịp" ấy, đã vô tình tạo nên một khoảng trống, một vết rạn nứt trong tim cô, mà sau này, chỉ có sự bình yên của Hoàng Huy mới có thể lấp đầy.
Cô quay sang nhìn Hoàng Huy, nụ cười trên môi chân thành hơn. "Anh xem, Năm và Sáu chơi vui quá kìa. Lát nữa mình mua kem cho các con nhé?"
Hoàng Huy gật đầu, ánh mắt tràn đầy yêu thương. "Được chứ. Chiều em hết." Anh ngồi xuống cạnh cô, vòng tay qua vai cô, kéo cô tựa vào mình. Hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang cô, xua đi những hoài niệm mơ hồ, đưa cô trở lại với hiện tại. Lê An dựa vào vai anh, nhắm mắt lại, hít hà mùi hương quen thuộc từ áo anh. Tiếng cười của các con vang vọng, tiếng chim hót vẫn ríu rít. Mọi thứ thật nhẹ nhàng, thật an yên. Cô đã chọn đúng, cô tự nhủ. Bình yên này, là tất cả những gì cô cần.
***
Buổi tối hôm đó, căn nhà nhỏ của Lê An bừng sáng và rộn ràng hơn bao giờ hết. Hôm nay là sinh nhật lần thứ sáu của Lê Văn Năm, và cả gia đình cùng những người bạn thân thiết nhất đã tụ họp lại để chúc mừng cậu bé. Những chùm bóng bay đủ màu sắc được treo khắp phòng khách, những dải ruy băng lấp lánh phản chiếu ánh đèn vàng ấm áp. Tiếng nhạc chúc mừng sinh nhật vang lên vui tai, hòa cùng tiếng cười nói giòn tan của trẻ con và người lớn. Mùi bánh kem ngọt ngào, mùi thức ăn thơm lừng từ những món ăn truyền thống mà Lê An tự tay chuẩn bị, và mùi hoa tươi từ những bó hoa được bạn bè mang đến, tất cả quyện vào nhau tạo nên một không khí ấm cúng, tràn đầy hạnh phúc.
Lê An, trong chiếc váy suông màu xanh ngọc bích đơn giản nhưng thanh lịch, trông thật rạng rỡ. Cô bận rộn đi lại giữa bếp và phòng khách, đảm bảo mọi thứ đều tươm tất. Khuôn mặt cô ửng hồng vì hơi nóng từ bếp và niềm vui. Hoàng Huy đứng cạnh cô, anh mặc một chiếc áo sơ mi kẻ caro, tay áo xắn gọn gàng, luôn sẵn lòng giúp đỡ. Anh cắt bánh, rót nước, và cùng chơi đùa với Năm và Sáu, tạo nên những tràng cười sảng khoái. Lê Văn Năm, với chiếc mũ sinh nhật hình chóp nhọn trên đầu, đôi mắt lấp lánh niềm vui sướng, chạy loanh quanh khoe những món quà mình nhận được. Phan Thị Sáu cũng không kém phần phấn khích, cô bé bám lấy anh trai, không ngừng hỏi về những món đồ chơi mới.
"Năm nay Năm nhà mình được nhiều quà ghê!" Hoàng Huy nói, giọng vui vẻ, khi anh đặt một chồng quà lên chiếc bàn nhỏ ở góc phòng. Anh nhìn Lê An, ánh mắt đầy trìu mến. "Chắc con trai chúng ta ngoan lắm đây."
Lê An cười nhẹ, nụ cười ấy thật ấm áp và mãn nguyện. "Đúng là tuổi ăn tuổi lớn, được mọi người thương yêu." Cô khẽ vuốt tóc Năm, ánh mắt tràn đầy yêu thương. Cô biết, niềm vui của các con chính là niềm hạnh phúc lớn nhất của cô lúc này. Cuộc sống hiện tại của cô có thể không có những chuyến đi xa hoa hay những cuộc gặp gỡ đình đám, nhưng nó lại có những điều quý giá hơn cả: sự bình yên, tình yêu thương và tiếng cười của những người thân yêu.
Trong số những vị khách đến chung vui, có Chị Hà, người đồng nghiệp thân thiết và cũng là một người chị mà Lê An luôn tin tưởng. Chị Hà, với khuôn mặt phúc hậu và nụ cười tươi tắn, mặc một chiếc áo dài cách tân màu tím nhạt, thanh lịch và duyên dáng. Chị đến cùng chồng và hai đứa con nhỏ, mang theo một món quà lớn được gói ghém cẩn thận.
"Chúc mừng sinh nhật Năm nhé con trai!" Chị Hà ôm Năm vào lòng, xoa đầu cậu bé. "Chà, lớn nhanh quá, sắp thành người lớn rồi đây."
Sau khi cùng nhau thổi nến, cắt bánh và dùng bữa tối vui vẻ, mọi người bắt đầu mở quà. Năm hào hứng xé từng lớp giấy gói, reo hò mỗi khi phát hiện ra một món đồ chơi mới. Những tiếng ồ à, tiếng cười vang lên không ngớt. Lê An ngồi cạnh con, giúp cậu bé sắp xếp những món quà. Chiếc nhẫn cưới trên ngón tay cô lại lấp lánh dưới ánh đèn, như một minh chứng cho sự ổn định mà cô đang có.
Khi mọi người đã lần lượt trao hết quà, Chị Hà, với ánh mắt tinh tường, bất chợt chỉ vào một hộp quà nhỏ nằm khuất sau chồng quà lớn. Hộp quà được bọc bằng giấy mỹ thuật màu xanh xám, thắt nơ lụa màu trắng tinh tế. Nó không có bất kỳ nhãn dán hay thiệp chúc mừng nào ghi tên người gửi.
"Ủa, hộp này của ai gửi mà không thấy tên vậy An?" Chị Hà hỏi, giọng tò mò, nhưng cũng không quá chú ý vì bữa tiệc vẫn đang rộn ràng.
Lê An đưa mắt nhìn theo ngón tay của Chị Hà. Cô nhận ra hộp quà nhỏ ấy. Nó đã được đặt lặng lẽ trên bàn từ lúc nào không hay. Khi cô chạm tay vào hộp quà, một cảm giác quen thuộc mơ hồ dâng lên. Một cảm giác đã từng rất quen thuộc, một sự tinh tế trong cách lựa chọn quà, một sự tỉ mỉ trong cách gói ghém, không phô trương nhưng lại rất đặc biệt. Trái tim cô khẽ lỗi nhịp, một nhịp đập rất nhẹ, như tiếng chuông gió khẽ rung trong đêm vắng.
Cô đã trải qua quá nhiều năm tháng để nhận ra những điều nhỏ nhặt, những dấu hiệu tưởng chừng vô nghĩa. Ánh mắt cô khẽ lướt qua Hoàng Huy, anh đang nói chuyện vui vẻ với chồng Chị Hà, không hề để ý đến chi tiết nhỏ này. Cô nhìn lại hộp quà, rồi nhìn Chị Hà.
"Chắc là của ai đó bận quá nên quên ghi thôi mà. Để mai em hỏi lại sau," Lê An trả lời, giọng nói vẫn nhẹ nhàng, bình thản, nhưng trong lòng lại dấy lên một gợn sóng nhỏ. Cô khéo léo cất hộp quà vào một góc khuất hơn, dưới chồng sách báo, không để Hoàng Huy hay các con chú ý. Cô không muốn bất kỳ điều gì làm xáo trộn không khí vui vẻ của bữa tiệc, hay quan trọng hơn, làm xáo trộn sự bình yên mà cô đang có.
Trong khoảnh khắc ấy, Lê An không tự hỏi đó là ai, hay tại sao lại không ghi tên. Cô chỉ cảm thấy một sự thấu hiểu mơ hồ, một sự chấp nhận im lặng. Giống như những "lời nói không thành" của ngày xưa, món quà này cũng là một "lời nói không thành" khác, nhưng lại chứa đựng nhiều hơn một thông điệp. Nó không phải là một lời trách móc, không phải là một sự níu kéo. Nó chỉ là một sự hiện diện, một sự quan tâm từ xa, một sợi dây vô hình mảnh mai vẫn còn đó, dù cuộc sống của cả hai đã rẽ sang những hướng hoàn toàn khác biệt.
Cô biết, cuộc đời đã "chậm một nhịp" đối với một người, và "nhanh một nhịp" đối với người kia. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã đâu vào đấy. Cô đã có Hoàng Huy, có Năm, có Sáu, có một gia đình trọn vẹn. Món quà này, dù đến từ ai, cũng chỉ là một nhắc nhở nhẹ nhàng về quá khứ, về một thời thanh xuân đã qua, chứ không phải là một lời mời gọi quay lại. Lê An mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm. Cô đã chọn con đường của mình, và cô hài lòng với nó.
***
Đêm đã về khuya, khi những tiếng cười nói cuối cùng của bữa tiệc sinh nhật đã tan vào màn đêm, và cả Hoàng Huy lẫn hai đứa trẻ đã chìm vào giấc ngủ say nồng, Lê An vẫn ngồi một mình trong phòng khách. Chỉ còn lại ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn đặt ở góc phòng, và tiếng quạt trần quay đều, tạo nên một âm thanh rì rầm đều đặn, xoa dịu không gian. Bên ngoài, tiếng côn trùng kêu rả rích như một bản nhạc giao hưởng của màn đêm thôn dã. Mùi tinh dầu sả thoang thoảng từ chiếc máy xông hương nhỏ đặt trên kệ gỗ, mang lại cảm giác thư thái, tĩnh lặng.
Cô ngồi trên chiếc ghế sofa quen thuộc, nơi ban ngày thường rộn ràng tiếng cười đùa của Năm và Sáu. Trên bàn trà trước mặt cô, là cuốn album ảnh cũ đã ố vàng theo năm tháng, và một cuốn sổ tay nhỏ, bìa da đã sờn. Lê An nhẹ nhàng đặt chiếc nhẫn cưới trên ngón tay lên mặt bìa cuốn sổ, cảm nhận sự mát lạnh và nặng trịch của kim loại. Đó là biểu tượng cho cuộc sống hiện tại của cô, cho sự bình yên mà cô đang nắm giữ.
Cô mở cuốn sổ tay ra trước, lướt qua những dòng chữ đã nhòe màu mực, những hình vẽ nguệch ngoạc của tuổi học trò. Đây là cuốn sổ lưu giữ những kỷ niệm của thời cấp ba, những lời nhắn gửi của bạn bè, những bài thơ ngây ngô và cả những dòng tâm sự thầm kín của chính cô. Mùi giấy cũ, mùi thời gian, phảng phất nhẹ nhàng khi cô lật từng trang. Cô đọc lướt qua những dòng chữ, những cái tên quen thuộc, những gương mặt đã phai nhạt trong ký ức.
Rồi cô dừng lại ở một trang giấy đã ngả vàng, nơi có ép một bông hoa phượng đã khô héo. Bên cạnh đó, là một bức ảnh nhỏ chụp cô và Trần Hạo khi cả hai còn rất bé, có lẽ là vào một buổi chiều "bên bờ sông cũ". Trong ảnh, cô bé Lê An với mái tóc tết hai bím, cười rạng rỡ, đứng cạnh cậu bé Trần Hạo, với ánh mắt trầm tư hơn một chút, nhưng vẫn đầy vẻ tinh nghịch của tuổi thơ. Bức ảnh đã phai màu, nhưng nụ cười của cô và ánh mắt của anh vẫn còn đó, sống động như ngày nào.
Lê An khẽ vuốt ve bức ảnh bằng đầu ngón tay. Một nỗi xúc động nhẹ nhàng dâng lên, không phải là sự tiếc nuối hay hối hận, mà là một cảm giác bâng khuâng, như chạm vào một giấc mơ đã cũ. Cô nhớ về những buổi chiều tan học, những con đường làng quen thuộc, những lời hứa hẹn vu vơ mà cả hai đã trao nhau. Cô nhớ về những "khoảng cách vô hình" đã dần lớn lên giữa họ, về sự e dè của Trần Hạo và sự chờ đợi mỏi mòn của cô.
"Ngày đó... anh đã rất thích em," lời thổ lộ muộn màng của Trần Hạo lại vang vọng trong tâm trí cô, rõ ràng như mới hôm qua. Cô khẽ mỉm cười. "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Lời đáp của cô, đã từng là sự thật nghiệt ngã, giờ đây lại là một sự chấp nhận bình thản.
Bình yên này, là điều mình luôn mong muốn. Dù quá khứ có đẹp đến mấy, nó vẫn chỉ là quá khứ. Mình không hối hận. Cô tự nhủ. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, và cô đã chấp nhận cái giá của việc bước tiếp, của việc không chờ đợi một tình yêu "chậm một nhịp". Cô đã chọn một con đường khác, một con đường mang lại cho cô sự ổn định, sự an toàn, và một gia đình trọn vẹn. Hoàng Huy đã đến đúng lúc, như một bến đỗ an yên sau bao ngày bão tố trong lòng cô. Anh không phải là Trần Hạo, nhưng anh là người đã mang lại cho cô hạnh phúc thực tại.
Cô lật sang những trang ảnh sau, những bức ảnh chụp cô và Hoàng Huy, những bức ảnh cưới lung linh, những bức ảnh đầu tiên của Năm và Sáu. Những nụ cười rạng rỡ, những ánh mắt tràn đầy yêu thương, những khoảnh khắc hạnh phúc đơn sơ mà chân thật. Những ký ức ấy không phai màu, mà ngày càng đậm nét, ngày càng sâu sắc.
Chỉ là... đôi khi, mình tự hỏi, anh ấy giờ ra sao... có tìm được hạnh phúc không? Câu hỏi ấy vang lên trong tâm trí Lê An, không mang theo sự dằn vặt, mà chỉ là một sự tò mò nhẹ nhàng, một chút nhân ái từ một người bạn cũ. Cô không còn cảm thấy oán trách hay giận hờn. Mọi thứ đã qua đi, đã trở thành một phần của câu chuyện cuộc đời cô, một câu chuyện được viết nên từ những lựa chọn, những bước ngoặt, và cả những sự "chậm một nhịp".
Cô cẩn thận khép cuốn sổ tay lại, rồi đặt nó trở lại ngăn kéo tủ, bên cạnh cuốn album ảnh. Những kỷ niệm cũ, những "nếu như ngày đó", những "lời nói không thành", tất cả đều được cất giữ ở một nơi an toàn, không phải để quên lãng, mà là để nhớ về, như một phần không thể thiếu của con người cô. Nhưng chúng không còn làm cô day dứt. Cô đã trưởng thành, đã chấp nhận, và đã tìm thấy sự bình yên.
Lê An đứng dậy, tắt đèn phòng khách, để lại căn phòng chìm vào bóng tối yên tĩnh. Cô bước về phòng ngủ, nơi Hoàng Huy đang ngủ say, hơi thở đều đều. Cô nhẹ nhàng nằm xuống cạnh anh, cảm nhận hơi ấm quen thuộc. Tiếng côn trùng ngoài cửa sổ vẫn kêu rả rích, nhưng trong lòng cô, mọi thứ đều im lặng và thanh bình. Cô nhắm mắt lại, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Bình yên này, là tất cả những gì cô cần. Và cô đã có nó. Trọn vẹn.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.