Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 852: Thành Công Khắc Khoải

Ánh đèn rực rỡ của thành phố lớn bắt đầu thắp sáng khi màn đêm buông xuống, vẽ nên một bức tranh huyền ảo qua khung cửa kính lớn của phòng Tổng Giám Đốc. Từ trên cao nhìn xuống, những con đường tấp nập như những dòng sông ánh sáng cuộn chảy không ngừng, một dòng chảy của tham vọng và khát khao không bao giờ tắt. Tại Tập đoàn Trần Thịnh, nhịp sống ấy dường như càng mãnh liệt hơn, tập trung vào một điểm duy nhất: Trần Hạo. Anh ngồi đó, khoác trên mình bộ vest lịch lãm màu than chì được cắt may tinh xảo, ánh sáng xanh nhạt từ màn hình máy tính hắt lên gương mặt điềm tĩnh, đôi mắt anh tập trung cao độ vào những con số, những điều khoản hợp đồng triệu đô đang lấp đầy màn hình. Tiếng gõ phím đều đặn, mạnh mẽ nhưng không hề vội vã, như nhịp đập của một cỗ máy được lập trình hoàn hảo.

Hương cà phê đậm đặc còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi giấy mới và chút hương gỗ thoang thoảng từ nội thất sang trọng. Căn phòng rộng lớn được bài trí tối giản nhưng tinh tế, mỗi món đồ đều toát lên vẻ quyền lực và đẳng cấp. Trên bàn làm việc, một chồng tài liệu cao ngất đang chờ đợi sự phê duyệt của anh, minh chứng cho khối lượng công việc khổng lồ mà anh đảm nhiệm. Trần Hạo không hề thấy mệt mỏi, hay nếu có, anh cũng đã học cách che giấu nó sâu thẳm bên trong. Công việc đã trở thành một phần không thể thiếu, một dòng chảy cuốn anh đi, lấp đầy từng khoảng khắc trong cuộc sống, không cho phép anh dừng lại và suy nghĩ quá nhiều. Nó là bức tường kiên cố anh dựng lên để bảo vệ mình khỏi sự trống rỗng, một tấm màn che khuất những vết hằn cũ kỹ.

Cửa phòng khẽ mở, Anh Long, vị đồng nghiệp và cũng là cố vấn đáng tin cậy của Trần Hạo, bước vào. Anh Long cao ráo, ăn mặc lịch sự, ánh mắt sắc bén nhưng lúc này lại ánh lên vẻ hài lòng. Trên tay anh là một tập hồ sơ mỏng. "Hợp đồng này coi như xong xuôi, anh Hạo," Anh Long nói, giọng nói trầm ấm, rõ ràng. "Lợi nhuận vượt dự kiến. Vị thế của chúng ta trên thị trường đã được củng cố vững chắc hơn bao giờ hết." Anh đặt tập hồ sơ lên bàn, không quên đặt thêm một tách trà thảo mộc nóng bên cạnh, một thói quen mà anh biết Trần Hạo ưa thích vào cuối ngày.

Trần Hạo khẽ nhướng mày, một cử chỉ nhỏ nhưng đủ để thể hiện sự tán thành. Anh ngả người ra sau ghế, ánh mắt vẫn không rời màn hình một giây, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên một cách vô thức. "Tốt," anh đáp, giọng trầm, gọn gàng, mang theo một chút uy quyền. "Chuẩn bị cho dự án mới, chúng ta cần đẩy nhanh tiến độ. Thị trường không chờ đợi ai." Anh Long gật đầu, hiểu ý. Anh không ở lại quá lâu, chỉ đơn giản là hoàn thành nhiệm vụ và rời đi, để lại Trần Hạo trong không gian riêng của mình. Anh Long luôn hiểu rõ giới hạn, không bao giờ đi sâu vào đời sống cá nhân của Trần Hạo, dù có đôi lúc anh cảm nhận được sự cô độc ẩn sau vẻ ngoài thành đạt ấy.

Chừng mười lăm phút sau, Chị Nguyệt, thư ký riêng của Trần Hạo, bước vào. Cô thanh lịch trong bộ váy công sở màu kem, mái tóc búi cao gọn gàng, trên tay là chiếc máy tính bảng. "Anh Hạo, đã 10 giờ tối rồi," Chị Nguyệt nói, giọng nói chuyên nghiệp nhưng cũng có chút quan tâm. "Anh có muốn tôi gọi tài xế không? Trời đã tối hẳn rồi." Cô liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố đã hoàn toàn chìm đắm trong biển ánh sáng neon.

Trần Hạo quay ghế lại, đôi mắt anh lướt qua Chị Nguyệt rồi dừng lại ở những ánh đèn rực rỡ phía chân trời. Một tiếng thở dài khẽ thoát ra, nhẹ như gió thoảng qua kẽ lá, nhưng đủ để lộ ra một chút mệt mỏi mà anh hiếm khi để lộ. "Không cần, tôi tự lái được," anh nói, giọng vẫn trầm, nhưng có chút dịu hơn. "Cô về nghỉ đi. Ngày mai chúng ta có một cuộc họp quan trọng vào buổi sáng." Chị Nguyệt gật đầu, không nói thêm lời nào. Cô đã quá quen với việc Trần Hạo luôn là người cuối cùng rời khỏi văn phòng, và việc anh tự lái xe về nhà. Cô chuyên nghiệp và hiệu quả, nhưng cũng không thể không nhận ra sự cô độc bao trùm vị tổng giám đốc trẻ tuổi, quyền lực này. Sau khi Chị Nguyệt rời đi, cánh cửa khép lại, căn phòng rộng lớn chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng Trần Hạo gõ phím và ánh sáng lập lòe từ màn hình máy tính phản chiếu lên bức tường đá cẩm thạch.

Anh lại một mình. Một mình với công việc, với những bản hợp đồng, những con số khô khan. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố về đêm đẹp đến nao lòng, nhưng lại quá xa vời. Anh đã đạt được mọi thứ mà người đời mơ ước: tiền tài, danh vọng, quyền lực. Anh là một doanh nhân thành đạt, được nể trọng. Nhưng trong sâu thẳm, có một khoảng trống vô hình mà không một con số lợi nhuận nào có thể lấp đầy, không một tiếng vỗ tay nào có thể chạm tới. "Nếu như ngày đó..." câu nói ấy lại chợt hiện lên trong tâm trí anh, như một làn khói mỏng. Anh khẽ lắc đầu, xua đi những suy nghĩ không đâu vào đâu, ép mình quay lại với màn hình. Công việc là tất cả, và công việc cũng là tất cả những gì anh có. Anh đã chấp nhận nó như một phần định mệnh, một người bạn đồng hành duy nhất trong cuộc đời.

***

Đêm đã về khuya, không khí trở nên mát mẻ hơn, mang theo chút hơi lạnh của gió đêm. Trần Hạo bước vào buồng thang máy vắng lặng của tòa nhà Tập đoàn Trần Thịnh. Buồng thang máy được làm từ kim loại sáng bóng, phản chiếu ánh đèn trần và bóng dáng anh một cách rõ nét trên cánh cửa gương. Anh Hạo bấm nút tầng hầm, tiếng chuông vang lên nhẹ nhàng, sau đó là tiếng động cơ êm ái bắt đầu di chuyển, đưa anh xuống sâu hơn vào lòng đất.

Trong không gian chật hẹp ấy, chỉ có duy nhất mình anh. Mùi nước hoa nam tính của anh hòa lẫn với mùi kim loại và mùi không khí điều hòa lạnh lẽo. Ánh mắt anh vô định nhìn vào khoảng không, nhưng thực chất là đang nhìn vào chính mình phản chiếu trên mặt gương sáng bóng. Gương mặt anh vẫn điềm tĩnh, nhưng dưới ánh đèn trắng, sự mệt mỏi ẩn sâu trong đôi mắt anh dường như hiện rõ hơn. Từng tầng lầu trôi qua, con số hiển thị giảm dần trên màn hình cảm ứng, từ tầng cao nhất của quyền lực và thành công, xuống đến tầng hầm của sự cô độc và tĩnh lặng.

Anh nhớ lại một câu nói đã từng đọc đâu đó, rằng thang máy là nơi con người ta thường bộc lộ những cảm xúc thật nhất khi không có ai nhìn. Và quả thật, trong khoảnh khắc này, Trần Hạo cho phép mình buông lỏng một chút. Hàng triệu ánh đèn của thành phố vẫn đang lấp lánh phía trên, nhưng ở đây, trong buồng thang máy kín bưng này, anh hoàn toàn tách biệt khỏi thế giới ồn ào ấy. Anh cảm thấy một sự trống rỗng quen thuộc len lỏi, không phải là sự đau đớn dữ dội như những ngày đầu Lê An kết hôn, mà là một cảm giác âm ỉ, dai dẳng. Nó giống như một vết sẹo cũ, không còn rỉ máu nhưng vẫn ở đó, nhắc nhở anh về một quá khứ đã từng có, về một tình yêu đã "chậm một nhịp".

Đôi khi, anh tự hỏi, liệu có phải tất cả những thành công, những danh vọng này, chỉ là một cách để anh lấp đầy cái khoảng trống do "lời nói không thành" ngày ấy để lại? Liệu có phải anh đang chạy trốn khỏi chính mình, khỏi cảm giác tiếc nuối không thể xóa nhòa? Tiếng nhạc nền nhẹ nhàng, du dương vang lên trong thang máy, một giai điệu cổ điển không lời, càng làm tăng thêm sự tĩnh lặng và suy tư. Anh nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những ý nghĩ miên man.

Anh tự nhủ, đây là cuộc sống anh đã chọn, hoặc ít nhất, là cuộc sống đã chọn anh. Anh đã chấp nhận nó, cùng với nỗi cô đơn và sự trống rỗng. Công việc, những dự án, những con số, chúng là những người bạn đồng hành trung thành nhất của anh, luôn ở đó, không bao giờ phản bội, không bao giờ rời bỏ. Chúng mang lại cho anh mục đích, mang lại cho anh cảm giác được tồn tại, được khẳng định giá trị của mình. Nhưng chúng không bao giờ có thể mang lại sự ấm áp của một mái nhà, tiếng cười của một người phụ nữ, hay sự bình yên của một gia đình trọn vẹn. Đó là cái giá của sự e dè, của những "khoảng cách vô hình" đã tồn tại giữa anh và Lê An.

Tiếng chuông báo hiệu cửa mở, cắt ngang dòng suy nghĩ của Trần Hạo. Anh mở mắt, ánh nhìn trở lại vẻ tĩnh tại quen thuộc. Cửa thang máy mở ra, hé lộ khu vực hầm giữ xe vắng vẻ, chỉ có vài chiếc xe sang trọng đỗ im lìm dưới ánh đèn vàng vọt. Anh bước ra, bóng dáng anh đổ dài trên nền bê tông lạnh lẽo. Một ngày làm việc dài đã kết thúc, và một đêm cô độc khác lại bắt đầu.

***

Khuya muộn, Trần Hạo mở cửa bước vào căn hộ penthouse của mình, không phải là lần đầu tiên trong đêm nay, nhưng cảm giác vẫn như cũ. Hệ thống ánh sáng tự động bật lên, xua đi bóng tối nhưng không xua đi được sự lạnh lẽo bao trùm không gian rộng lớn, sang trọng. Mùi gỗ mới, mùi da từ nội thất và chút hương nước hoa nam tính của chính anh vẫn phảng phất trong không khí, sạch sẽ đến vô trùng. Anh cởi chiếc áo vest được cắt may tỉ mỉ, treo lên giá gỗ mun. Sau đó, anh nhẹ nhàng tháo chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, chiếc Patek Philippe lấp lánh dưới ánh đèn, đặt nó lên mặt bàn đá cẩm thạch đen bóng. Cảm giác lạnh lẽo từ mặt đá truyền qua đầu ngón tay anh, một sự nhắc nhở về thực tại.

Không có tiếng động nào ngoài tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh tự động, một giai điệu du dương nhưng lại càng làm nổi bật sự im lặng của căn phòng. Anh bước đến quầy bar nhỏ, pha cho mình một ly trà thảo mộc nóng hổi, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa, xoa dịu đôi chút sự căng thẳng còn đọng lại. Cầm ly trà trên tay, anh tiến về phía cửa sổ kính lớn, ngồi xuống chiếc ghế sofa da sang trọng. Nhìn ra ngoài, thành phố về đêm là một bức tranh kỳ vĩ của ánh sáng và năng lượng, hàng triệu vì sao nhân tạo trải dài đến tận chân trời.

Mọi thứ anh khao khát về vật chất, về sự nghiệp, đều đã ở đây. Anh đã đạt đến đỉnh cao, nắm giữ quyền lực trong tay, được người khác ngưỡng mộ. Nhưng trái tim anh vẫn là một khoảng trống mênh mông, một hố sâu không đáy mà không một thành công nào có thể lấp đầy. "Mọi thứ... đều ở đây," anh độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm trong tâm trí. "Nhưng... tại sao lại trống rỗng đến vậy?" Câu hỏi ấy vang vọng, không lời đáp. Anh biết câu trả lời, anh đã sống với nó quá lâu rồi. Đó là cái giá của "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút...", của một tình yêu đã "chậm một nhịp", của "lời nói không thành" và "khoảng cách vô hình" không thể xóa nhòa.

Nỗi cô đơn đã trở thành người bạn đồng hành quen thuộc của anh, một phần không thể tách rời trong cuộc sống. Nó không còn dằn vặt anh như trước, anh đã học cách chấp nhận nó, thậm chí là hòa mình vào nó. Anh đã tìm thấy một sự an ủi trong công việc, trong những dự án, những con số. "Công việc là tất cả... và cũng là tất cả những gì mình có," anh tự nhủ, nuốt xuống một ngụm trà nóng. V��� trà đắng nhẹ, nhưng hậu vị lại ngọt ngào, giống như cuộc đời anh lúc này.

Anh đưa mắt nhìn ra xa, về phía chân trời, nơi những ánh đèn mờ dần vào màn đêm, nơi có thể có những thị trấn nhỏ yên bình, nơi có những cuộc đời khác đang diễn ra. Bóng dáng anh đổ dài trên nền nhà phản chiếu ánh đèn thành phố, cô độc và trầm mặc. Anh biết mình sẽ tiếp tục sống như vậy, tiếp tục dấn thân sâu hơn vào sự nghiệp, tìm kiếm những đỉnh cao mới, nhưng đồng thời cũng chìm sâu hơn vào sự cô độc. Nỗi trống rỗng dai dẳng này, dù đã được chấp nhận, vẫn là một 'ngòi nổ' tiềm ẩn, một vết thương âm ỉ chờ đợi một sự kiện, một con người nào đó xuất hiện, để một lần nữa khuấy động những cảm xúc mà anh đã cố gắng chôn vùi. Anh sẽ sống với khoảng trống ấy, mãi mãi, như một minh chứng cho tình yêu đã mất, và cho cả sự chấp nhận đau đớn của chính mình.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free