Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 851: Đỉnh Cao Vô Vị

Vị rượu cay nồng, đắng đót, nhưng cũng mang theo một chút ngọt ngào của sự chấp nhận, của sự giải thoát, vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi Trần Hạo khi anh nhấp cạn ly rượu cuối cùng trong đêm. Anh nhìn ra khung cửa sổ lớn, nơi thành phố vẫn thức, vẫn lấp lánh ánh đèn, vẫn ồn ào và hối hả, ngay cả khi anh đang chìm trong sự tĩnh lặng tuyệt đối. Anh không còn cảm thấy trống rỗng đến cùng cực, không còn cảm thấy cô đơn đến tan nát. Thay vào đó, đó là một sự trống rỗng đã được lấp đầy bằng sự chấp nhận. Một sự chấp nhận rằng cuộc đời anh sẽ đi theo một con đường khác, một con đường mà anh đã tự chọn, dù không chủ đích, dù nó là một con đường cô độc. Anh đã hoàn toàn hòa mình vào nỗi tiếc nuối ấy, biến nó thành một phần của cuộc sống, một phần của con người anh. Danh vọng và tiền tài anh có được, chỉ là những bức tường hào nhoáng bao bọc lấy một trái tim đã vĩnh viễn mang theo một khoảng trống không thể lấp đầy, một lời nhắc nhở về "nếu năm đó nói sớm hơn một chút...". Và anh biết, mình sẽ sống với khoảng trống ấy, mãi mãi.

***

Buổi chiều muộn, ánh nắng vàng nhạt cuối ngày len lỏi qua ba mặt tường bằng kính cường lực trong suốt của phòng Tổng Giám đốc, phủ lên không gian một vẻ tĩnh lặng hiếm có. Từ độ cao chót vót của tầng cao nhất tòa nhà, Trần Hạo có thể bao quát toàn cảnh thành phố đang bắt đầu lên đèn, những khối kiến trúc bê tông kiên cố vươn mình giữa nền trời chuyển màu. Căn phòng được thiết kế tối giản nhưng toát lên vẻ sang trọng bậc nhất, với bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó đánh bóng loáng, chiếc ghế da cao cấp xoay nhẹ nhàng trên trục, và một vài tác phẩm nghệ thuật hiện đại ẩn mình duyên dáng trên những bức tường trắng tinh. Một giá sách lớn, chứa đầy tài liệu và những cuốn sách chuyên ngành, đứng sừng sững ở góc phòng, như một minh chứng cho khối óc uyên bác của chủ nhân. Mùi gỗ trầm ấm hòa quyện với mùi da thuộc thoang thoảng, mùi cà phê đậm đặc vừa pha vẫn còn vương vấn trong không khí, cùng với mùi giấy cao cấp của những bản hợp đồng, tạo nên một không gian làm việc vừa trang trọng, uy nghiêm, vừa phảng phất chút lạnh lẽo của sự cô độc.

Trần Hạo, với vẻ ngoài điềm tĩnh nhưng ẩn chứa quyền lực, đang chủ trì một cuộc họp trực tuyến quan trọng. Ánh sáng từ màn hình máy tính hắt lên gương mặt anh, làm nổi bật đường nét sắc sảo và đôi mắt sâu thẳm. Giọng nói anh trầm ổn, dứt khoát, từng câu chữ đều mang sức nặng của sự quyết đoán, khiến những đối tác bên kia màn hình và cả cấp dưới đang ngồi cạnh anh phải nể phục. Anh Long, với vóc dáng cao ráo và bộ vest lịch sự, ngồi ngay bên cạnh, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện dõi theo từng cử chỉ của Trần Hạo. Chị Nguyệt, thư ký riêng của anh, xinh đẹp và thanh lịch, luôn trang điểm nhẹ nhàng, khẽ gõ phím ghi chép từng lời dặn dò, từng con số. Tiếng gõ phím nhẹ nhàng của chị Nguyệt, tiếng điện thoại rung khe khẽ trên mặt bàn, tiếng giấy tờ sột soạt khi Anh Long lật hồ sơ, và thỉnh thoảng là tiếng chuông điện thoại nội bộ vang lên, tất cả chỉ càng làm nổi bật sự tập trung cao độ và nhịp độ làm việc không ngừng nghỉ trong căn phòng này.

"Điều khoản này cần được chỉnh sửa," Trần Hạo nói, giọng anh đều đều nhưng không kém phần kiên quyết, "Tôi muốn con số lợi nhuận phải tăng thêm 0.5% nữa, không ít hơn. Đây là giới hạn cuối cùng mà chúng ta có thể chấp nhận." Anh đưa ánh mắt sắc bén quét qua màn hình, nơi gương mặt của các đối tác đang thể hiện rõ sự lưỡng lự. Nhưng sự kiên định của anh đã thuyết phục được họ. Sau vài phút thảo luận căng thẳng, một tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên từ phía Anh Long.

"Dạ, anh Hạo," Anh Long lên tiếng, giọng nói có chút hưng phấn, "Bên đối tác đã đồng ý với những điều khoản cuối cùng của chúng ta. Hợp đồng đã chốt thành công." Anh gật đầu, nở một nụ cười chuyên nghiệp.

Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu đáp lại. Anh không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Đối với anh, đây là một kết quả hiển nhiên. Anh đưa tay ký tên vào tài liệu điện tử, một chữ ký dứt khoát, mạnh mẽ, thể hiện quyền lực của một người đứng đầu. Sau đó, anh khẽ gật đầu ra hiệu cho Anh Long và Chị Nguyệt kết thúc cuộc họp. Khi màn hình máy tính tắt hẳn, không gian trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu, chỉ còn tiếng quạt máy điều hòa khe khẽ.

Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ kính lớn. Ánh hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu đỏ cam rực rỡ lên những tòa nhà cao tầng phía xa. Anh Long và Chị Nguyệt thu dọn tài liệu, trao đổi vài lời cuối cùng trước khi rời khỏi phòng, để lại Trần Hạo một mình giữa không gian mênh mông, rộng lớn. Từ đây, anh có thể thấy những dòng xe cộ bắt đầu nối đuôi nhau, những ánh đèn đường đầu tiên đã bật sáng, tạo thành những dải lụa lấp lánh dưới chân mình. Thành phố, một lần nữa, lại hiện ra dưới góc nhìn của một người đứng ở đỉnh cao. Thành công, danh vọng, tiền bạc... anh có tất cả. Nhưng trong khoảnh khắc đó, khi ánh mắt anh lướt qua những mái nhà, những con đường tấp nập, anh lại cảm thấy một khoảng trống vô hình. Đó không phải là sự cô đơn đau đớn như những ngày đầu, mà là một sự trống rỗng bình thản, một nỗi tiếc nuối đã được anh chấp nhận như một người bạn đồng hành, như anh đã tự nhủ với chính mình ở những chương trước. Nó tồn tại ở đó, âm thầm, dai dẳng, nhắc nhở anh về một con đường khác, một cuộc đời khác mà anh đã không chọn đi, về một "lời nói không thành" đã vĩnh viễn chìm vào im lặng.

***

Hoàng hôn đã buông xuống hoàn toàn khi chiếc xe sang trọng của Trần Hạo lăn bánh trên đường phố trung tâm. Ánh đèn neon từ các tòa nhà cao tầng, biển hiệu quảng cáo rực rỡ và những cửa hàng sang trọng phản chiếu lên kính xe, tạo nên một bức tranh đô thị sống động, hối hả. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng rao hàng văng vẳng từ những gánh hàng rong ven đường, cùng mùi khói bụi, mùi xăng xe và cả mùi thức ăn đường phố quyện vào nhau, len lỏi qua khe cửa kính, tạo nên một bản giao hưởng đặc trưng của thành phố không ngủ. Trần Hạo ngồi ở ghế sau, anh không mở radio, cũng không bật đèn nội thất. Ánh mắt anh vô định lướt qua những dòng người và xe cộ tấp nập bên ngoài.

Anh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, trầm ngâm. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, với mặt kính sapphire chống xước và dây đeo bằng da cá sấu sang trọng, lấp lánh dưới ánh đèn đường, như một biểu tượng cho sự thành công mà anh đã đạt được. Anh đã quen với sự ồn ào và hối hả này, đã quen với việc sống giữa một thành phố năng động đến mức đôi khi quên mất cả nhịp thở của chính mình. Nhưng sâu thẳm bên trong, một phần tâm hồn anh vẫn thuộc về những con đường làng yên bình, những buổi chiều tan học êm đềm bên bờ sông cũ. Nỗi tiếc nuối ấy, dù đã được chấp nhận, vẫn thỉnh thoảng trỗi dậy, nhẹ nhàng như một làn gió thoảng.

Bất chợt, ánh mắt anh dừng lại. Qua khung cửa kính xe, giữa dòng người đang vội vã lướt qua, anh thoáng thấy một bóng dáng người phụ nữ. Tóc dài, óng ả, buông xõa trên bờ vai, mặc một chiếc váy màu kem mềm mại. Cô đang dắt tay một đứa trẻ nhỏ, mái tóc búi cao gọn gàng. Khoảnh khắc đó, trái tim Trần Hạo như hẫng đi một nhịp. Một cảm giác quen thuộc đến lạ thường ùa về, khiến anh nín thở. Nét lưng ấy, cử chỉ dịu dàng khi cô khẽ cúi xuống chỉnh lại áo cho đứa trẻ, tất cả đều gợi cho anh một hình ảnh đã in sâu vào tiềm thức, một hình bóng mà anh đã cố gắng chôn chặt trong quá khứ. Lê An.

"Không phải...", anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong tiếng ồn ào của phố thị. Chiếc xe lướt qua nhanh chóng, bóng dáng người phụ nữ và đứa trẻ nhanh chóng tan biến vào dòng người. Anh nhắm mắt lại, một hơi thở dài khẽ thoát ra. Chỉ là một thoáng hoài niệm, một sự nhầm lẫn của giác quan. Anh biết, cô ấy đang sống một cuộc đời hạnh phúc, bình yên bên gia đình nhỏ của mình, ở một nơi xa xôi, khác biệt hoàn toàn với sự hối hả này. Cô ấy không thuộc về chốn phồn hoa đô hội, nơi mà anh đang ngự trị.

Anh mở mắt ra. Ánh mắt anh trở lại vẻ lạnh lùng quen thuộc, sự tĩnh lặng và kiên định thường thấy. Anh khẽ quay mặt đi, tựa đầu vào thành ghế bọc da. Chiếc đồng hồ cao cấp trên cổ tay anh lại lấp lánh dưới ánh đèn đường, nhắc nhở anh về hiện thực, về vị thế của anh bây giờ. Thành công, quyền lực, nhưng vẫn là một khoảng cách vô hình không thể chạm tới những điều anh từng khao khát nhất. Hình bóng thoáng qua ấy, dù chỉ là một ảo ảnh, vẫn đủ để khuấy động một góc nhỏ trong tâm hồn anh, một góc mà anh tưởng chừng đã hoàn toàn bình yên. Nó là một lời nhắc nhở rằng, dù đã chấp nhận nỗi tiếc nuối, dù đã học cách sống chung với nó, thì hình ảnh của Lê An vẫn sẽ mãi mãi là một vết hằn sâu đậm, không thể xóa nhòa. "Nếu như ngày đó..." câu nói ấy lại chợt vang vọng trong tâm trí anh, dù chỉ là một thoáng chốc, rồi lại chìm vào im lặng.

***

Tối muộn, Trần Hạo bước vào căn hộ penthouse của mình trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời. Ánh đèn tự động bật sáng, hé lộ không gian rộng lớn, sang trọng nhưng vắng vẻ. Ánh sáng dịu nhẹ hắt lên sàn đá cẩm thạch trắng muốt, phản chiếu những món đồ nội thất tinh xảo, đắt tiền. Mùi hương nam tính của nước hoa và mùi gỗ đặc trưng của căn phòng phảng phất trong không khí, sạch sẽ và lạnh lẽo. Anh cởi chiếc áo khoác vest được cắt may tỉ mỉ, treo lên giá gỗ mun. Sau đó, anh nhẹ nhàng tháo chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, đặt nó lên mặt bàn đá cẩm thạch đen bóng, nơi ánh đèn chiếu xuống làm lộ rõ vẻ lấp lánh của kim loại và đá quý.

Không có ai chờ đợi anh. Không một bữa ăn nóng hổi, không một tiếng hỏi han, không một cái ôm ấm áp. Chỉ có sự im lặng bao trùm lấy căn hộ, một sự im lặng gần như tuyệt đối, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng nhạc jazz nhẹ phát ra từ hệ thống âm thanh tự động, hay tiếng gió khẽ rít qua khe cửa sổ. Trần Hạo đã quá quen với sự cô độc này. Nó không còn là một gánh nặng, mà đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của anh, một người bạn đồng hành quen thuộc như anh đã tự nhủ.

Anh bước đến quầy bar nhỏ trong phòng khách, rót một ly rượu vang đỏ hảo hạng. Vị rượu chát nhẹ, nhưng cũng đủ để làm dịu đi những căng thẳng còn sót lại sau một ngày làm việc dài. Anh đứng bên cửa sổ kính lớn, ly rượu trên tay, nhìn xuống thành phố rực rỡ bên dưới. Hàng triệu ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, trải dài đến tận chân trời. Anh đã đạt được mọi thứ mà một người đàn ông có thể khao khát: danh vọng, tiền tài, quyền lực. Anh là một doanh nhân thành đạt, được nể trọng. Nhưng trái tim anh vẫn mang một vết sẹo không thể lành, một khoảng trống không thể lấp đầy.

Nỗi cô đơn đã trở thành người bạn đồng hành quen thuộc, một phần không thể tách rời của cuộc đời anh, như anh đã chấp nhận từ lâu. Anh đã sống với nó, đã hòa mình vào nó. Nó không còn dằn vặt anh, không còn khiến anh đau đớn đến tan nát, nhưng nó vẫn ở đó, âm ỉ, như một lời nhắc nhở vĩnh cửu về "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút...", về một tình yêu đã từng ở rất gần, nhưng lại "chậm một nhịp". Anh nhớ lại câu nói của Lê An, "thích thì không đủ". Câu nói ấy, dù đã rất nhiều năm trôi qua, vẫn thỉnh thoảng vang vọng trong tâm trí anh, như một lời kết luận nghiệt ngã cho mối tình thanh mai trúc mã của họ.

Trần Hạo nhấp một ngụm rượu, vị cay nồng lan tỏa trong khoang miệng. Anh đưa mắt nhìn ra xa, về phía chân trời, nơi những ánh đèn mờ dần vào màn đêm. Bóng dáng anh đổ dài trên nền nhà phản chiếu ánh đèn thành phố, cô độc và trầm mặc. "Đúng vậy," anh độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ đủ cho chính mình nghe thấy, "đây chính là cuộc đời mình. Đỉnh cao, nhưng vô vị." Thành công rực rỡ, nhưng lại thiếu vắng đi hương vị của hạnh phúc trọn vẹn, của tình yêu sẻ chia. Đó là cái giá mà anh phải trả, cái giá của sự e dè, của những "lời nói không thành" đã để lại một "khoảng cách vô hình" không thể xóa nhòa giữa anh và Lê An. Và anh biết, mình sẽ sống với khoảng trống ấy, mãi mãi, như một minh chứng cho tình yêu đã mất, và cho cả sự chấp nhận đau đớn của chính mình.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free