Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 850: Khoảng Trống Không Thể Lấp Đầy

...Anh sẽ sống với nó, với nỗi tiếc nuối này, cho đến khi nào anh còn thở, như một phần không thể tách rời của chính mình.

***

Mặt trời trưa tháng sáu gay gắt hắt qua khung cửa kính lớn, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn gỗ sồi bóng loáng của văn phòng Tổng Giám đốc Trần Thiện Minh. Không khí bên trong mát lạnh nhờ hệ thống điều hòa hoạt động hết công suất, pha trộn giữa mùi gỗ mới, mùi giấy tờ và thoang thoảng hương cà phê đen mới pha từ chiếc máy espresso tự động đặt gọn gàng ở góc phòng. Bên ngoài, thành phố như đang sôi lên, tiếng còi xe, tiếng người ồn ã vọng lên từ xa, nhưng ở đây, mọi thứ đều được kiểm soát bởi một trật tự lạnh lùng, hiệu quả, tựa như một cỗ máy khổng lồ đang vận hành trơn tru.

Trần Hạo ngồi sau chiếc bàn làm việc rộng lớn làm từ gỗ óc chó nguyên khối, ánh mắt dán chặt vào màn hình máy tính hiển thị biểu đồ tăng trưởng phức tạp của thị trường chứng khoán. Ngón tay anh lướt nhẹ trên bàn phím, gõ những từ ngữ khô khan, dứt khoát vào tập tin báo cáo. Chiếc áo sơ mi trắng tinh ủi phẳng phiu, cà vạt lụa xanh đen thắt chặt, tất cả tạo nên hình ảnh một người đàn ông thành đạt, uy quyền và hoàn toàn chuyên nghiệp. Vẻ trầm mặc thường trực trên gương mặt anh càng làm tăng thêm khí chất lạnh lùng, khó gần, nhưng cũng chính sự trầm tĩnh ấy lại mang đến cho nhân viên một cảm giác an tâm tuyệt đối. Họ biết, mỗi quyết định của Trần Hạo đều được cân nhắc kỹ lưỡng, không hề có chỗ cho cảm tính, chỉ có logic và hiệu quả.

Tiếng gõ cửa khẽ vang lên. Đó là một âm thanh quen thuộc, gần như là một phần của nhịp điệu công việc hàng ngày của anh.

"Vào đi," giọng Trần Hạo trầm khàn, không rời mắt khỏi màn hình, ngón tay vẫn tiếp tục gõ những dòng cuối cùng của email quan trọng.

Chị Nguyệt, thư ký riêng của anh, bước vào. Cô mặc một chiếc váy công sở màu be nhã nhặn, tóc búi cao gọn gàng, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng nhưng vẫn toát lên vẻ xinh đẹp, thanh lịch. Luôn hiệu quả và chuyên nghiệp, cô luôn mang theo một cuốn sổ tay nhỏ và cây bút, sẵn sàng ghi chép bất cứ mệnh lệnh nào. Cô đặt tập tài liệu dày cộp trước mặt Trần Hạo.

"Anh Hạo, có cuộc hẹn lúc 2 giờ với đối tác bên dự án Sunshine. Và báo cáo tài chính quý II đã có," Chị Nguyệt thông báo, giọng nói rõ ràng, chuyên nghiệp, không chút thừa thãi.

Trần Hạo gật đầu, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt anh hơi nheo lại khi nhìn vào tập tài liệu Chị Nguyệt đặt trước mặt. Anh lật nhanh vài trang, lướt qua những con số và biểu đồ. "Dự án X cần đẩy nhanh tiến độ. Chị Nguyệt, sắp xếp cuộc họp với đối tác vào chiều mai, 3 giờ. Tôi muốn có một buổi họp riêng trước đó với đội ngũ phụ trách để nắm rõ tình hình," anh ra lệnh, ánh mắt sắc lạnh, không cho phép bất kỳ sự chần chừ nào.

"Vâng, anh Hạo," Chị Nguyệt ghi chép nhanh chóng, nét bút thoăn thoắt trên trang giấy. "Tôi sẽ sắp xếp ngay."

Đúng lúc đó, Anh Long, trưởng phòng kinh doanh, cũng xuất hiện ở cửa, vẻ mặt anh ta có chút lo lắng nhưng vẫn giữ được sự chuyên nghiệp. Anh Long là một người đàn ông cao ráo, ăn mặc lịch sự, áo sơ mi màu xanh nhạt và quần tây đen, ánh mắt sắc bén nhưng thường ngày lại toát lên vẻ thân thiện. Tuy nhiên, khi đối diện với Trần Hạo trong công việc, anh ta luôn giữ một khoảng cách nhất định, như một sự tôn trọng không lời trước cấp trên tài ba.

"Anh Hạo, về dự án Alpha, có một vài vấn đề phát sinh với nhà cung cấp. Tôi e là chúng ta sẽ phải điều chỉnh lại ngân sách một chút," Anh Long trình bày, giọng có chút ngập ngừng.

Trần Hạo khẽ nhíu mày, nhưng không hề tỏ ra bực bội hay mất bình tĩnh. "Trình bày cụ thể," anh nói, giọng điệu vẫn đều đều, nhưng đủ sức nặng để đối phương hiểu rằng anh cần sự rõ ràng tuyệt đối.

Anh Long bắt đầu giải thích chi tiết về những khó khăn trên thị trường nguyên vật liệu, sự biến động tỷ giá và những thay đổi bất ngờ từ phía đối tác. Căn phòng im lặng, chỉ còn tiếng Anh Long trình bày và tiếng máy điều hòa đều đều phả hơi lạnh. Trần Hạo lắng nghe một cách chăm chú, đôi lúc gật đầu, đôi lúc lại đặt câu hỏi một cách sắc bén, đi thẳng vào trọng tâm vấn đề, không để một chi tiết nào lọt qua. Sự tập trung của anh gần như tuyệt đối, anh phân tích từng câu chữ, từng con số.

Sau khi Anh Long kết thúc, Trần Hạo trầm ngâm vài giây, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ óc chó. Tiếng gõ nhẹ nhàng, đều đặn, như tiếng tích tắc của đồng hồ đang đếm ngược. "Tình hình thị trường khá khó khăn, nhưng với kế hoạch của anh, tôi tin chúng ta sẽ vượt qua," Anh Long nói, cố gắng xoa dịu bầu không khí căng thẳng, đồng thời khẳng định niềm tin của mình vào vị sếp trẻ, người đã đưa công ty lên một tầm cao mới.

Trần Hạo gật đầu, ánh mắt anh lóe lên một tia xa xăm, một thoáng lơ đãng đến khó nắm bắt, như thể nhìn xuyên qua những bức tường kính, xuyên qua những tòa nhà cao tầng, về một nơi nào đó rất xa xôi, rất khác biệt với nơi anh đang đứng. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, hình ảnh dòng sông quê, những buổi chiều tan học, và một bóng hình quen thuộc chợt hiện lên trong tâm trí anh, lướt qua như một làn gió thoảng. Nhưng chỉ là một thoáng chốc. Nó nhanh chóng bị dập tắt bởi sự tỉnh táo, bởi cái "tôi" lạnh lùng của một doanh nhân đã tôi luyện qua bao thử thách. Ánh mắt anh nhanh chóng trở lại sắc bén, tập trung, như thể chưa từng có sự xao nhãng nào xảy ra.

"Phải. Chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài chiến thắng," Trần Hạo nói, giọng dứt khoát, vang vọng trong không gian văn phòng. "Anh Long, lập tức triệu tập cuộc họp với đội kỹ thuật và pháp lý. Chị Nguyệt, hủy cuộc hẹn lúc 2 giờ, tôi sẽ làm việc với Anh Long cho đến khi có giải pháp cụ thể cho dự án Alpha."

Anh Long và Chị Nguyệt đồng loạt gật đầu, không chút ngần ngại. Họ đã quá quen với phong cách làm việc dứt khoát, không khoan nhượng của sếp. "Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy," lời của Anh Long ngày nào giờ đây như một kim chỉ nam cho chính cuộc đời anh. Anh đã chọn con đường này, con đường của danh vọng và tiền tài, và anh biết mình phải trả giá. Nhưng giờ đây, cái giá đó không còn là nỗi dằn vặt khôn nguôi, mà là một sự chấp nhận bình thản, lạnh lùng. Anh đã học cách sống chung với khoảng cách vô hình, với nỗi tiếc nuối vĩnh viễn, coi nó như một phần của bản thân, một phần của thành công mà anh đã dày công xây dựng.

Anh Long và Chị Nguyệt nhanh chóng rời đi, để lại Trần Hạo một mình trong văn phòng rộng lớn. Tiếng gõ phím của anh lại vang lên đều đặn, mạnh mẽ, như nhịp đập của một cỗ máy không ngừng nghỉ. Mùi cà phê đen thoang thoảng, một làn hương quen thuộc xoa dịu thần kinh, nhưng không thể xoa dịu khoảng trống sâu thẳm trong tâm hồn anh.

***

Chiều tà, hoàng hôn buông xuống chậm rãi trên thành phố, nhuộm đỏ rực cả một góc trời phía Tây. Ánh nắng vàng cam len lỏi giữa những tòa nhà cao tầng chọc trời, phản chiếu lấp lánh trên bề mặt kính, tạo nên một khung cảnh tráng lệ nhưng cũng đầy hối hả. Giờ tan tầm, đường phố trung tâm trở thành một dòng sông xe cộ và người đi bộ cuồn cuộn không ngừng. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ gầm rú, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng rao hàng vang vọng từ những quán ăn vỉa hè, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn loạn của cuộc sống đô thị, một âm thanh không ngừng nghỉ. Mùi khói bụi, mùi xăng xe, mùi thức ăn đường phố nóng hổi từ những xe đẩy bán hàng rong, pha lẫn với mùi nước hoa từ những người đi đường tạo nên một hỗn hợp đặc trưng, ngột ngạt nhưng cũng đầy sức sống.

Trần Hạo ngồi trong chiếc Mercedes S-Class đen bóng, sang trọng, cabin xe cách âm tốt nhưng vẫn không thể chặn đứng hoàn toàn tiếng ồn ào từ bên ngoài, chỉ làm cho nó trở nên trầm đục hơn. Anh không bật nhạc, chỉ để tiếng động cơ xe và tiếng ồn ào của thành phố lọt vào, như một bản nhạc nền cho những suy nghĩ của mình. Chiếc xe nhích từng chút một trong dòng kẹt xe bất tận. Ngón tay anh gõ nhẹ lên vô lăng bọc da, ánh mắt vô định lướt qua những gương mặt vội vã lướt qua khung cửa kính. Những cặp đôi nắm tay nhau, cười nói vui vẻ, ánh mắt trao nhau tình tứ. Những gia đình quây quần bên nhau, cha mẹ dắt tay con nhỏ, cùng nhau bước đi dưới ánh đèn đường vừa mới lên, tiếng cười giòn tan của trẻ thơ vang vọng. Một khung cảnh bình dị, quen thuộc mà dường như đã trở nên xa lạ với Trần Hạo, một bức tranh mà anh chỉ có thể ngắm nhìn từ bên ngoài.

Anh nhìn thấy một cặp vợ chồng trẻ, người chồng vòng tay ôm eo người vợ, họ cùng nhau ngắm nhìn một cửa hàng quần áo với ánh mắt lấp lánh. Nụ cười trên môi người vợ thật dịu dàng, ánh mắt cô ấy tràn ngập sự tin tưởng và hạnh phúc. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, hình ảnh ấy như một tia chớp, xuyên qua lớp vỏ bọc lạnh lùng của Trần Hạo. Anh bỗng thấy Lê An, không phải Lê An của hiện tại, mà là Lê An của những năm tháng cũ, trong chiếc áo dài trắng tinh khôi của lễ cưới, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai, hạnh phúc như thể không có một gợn buồn nào trong mắt. Hình ảnh ấy chỉ thoáng qua như một cơn gió, nhanh chóng tan biến vào hư vô, để lại một vết cào xước nhẹ trong tâm trí anh. Nó không còn là một nhát dao đâm thấu tim, không còn là nỗi đau quặn thắt như ngày nào, mà chỉ là một sự day dứt nhẹ nhàng, một vết sẹo cũ chợt nhói lên khi thời tiết thay đổi, khi ký ức bất chợt ùa về.

Anh đã học cách chấp nhận rằng Lê An đã có bến đỗ riêng. Cô ấy xứng đáng với một cuộc sống bình yên, hạnh phúc, với một người đàn ông luôn ở bên cạnh, không chậm một nhịp, không một giây phút chần chừ. Anh đã không làm được điều đó. Anh đã không gõ cửa đêm hôm ấy, và anh đã để cô ấy đi. Đó là lựa chọn của anh, và anh phải sống với nó, với cái giá của sự chần chừ. "Mỗi người đều có bến đỗ riêng...", anh thầm nhủ, giọng nói chỉ đủ để mình anh nghe thấy, hòa lẫn vào tiếng ồn ào của thành phố. Nó không phải là một câu hỏi, không phải là một sự hờn trách, mà là một lời khẳng định, một sự chấp nhận đau đớn, một lẽ tất yếu.

Chiếc xe của anh cuối cùng cũng thoát khỏi đám kẹt xe, bắt đầu tăng tốc trên con đường lớn, lướt đi giữa những dòng xe khác. Ánh đèn neon rực rỡ của thành phố bắt đầu thắp sáng, biến những tòa nhà cao tầng thành những khối ánh sáng lung linh, huyền ảo, như một bức tranh diễm lệ không ngừng thay đổi. Thành phố này, nơi đã cho anh tất cả danh vọng và tiền tài, cũng chính là nơi đã lấy đi của anh một phần quan trọng nhất trong tâm hồn, để lại một khoảng trống không thể lấp đầy. Nó là một cái giá đắt, nhưng anh đã chọn trả.

Anh vẫn nhớ như in lời nói của Lê An, "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Phải, thích thì không đủ. Cần phải có dũng khí để nói ra, để hành động, để nắm giữ. Anh đã thiếu dũng khí ấy. Anh đã chậm một nhịp. Và cái "một nhịp" ấy đã thay đổi cả một đời người, đã chia cắt hai con người từng tưởng chừng sẽ mãi thuộc về nhau. Nó đã dệt nên một khoảng cách vô hình, một vực sâu không thể nào vượt qua giữa anh và cô ấy, dù cho cả hai có ở gần nhau đến mấy đi chăng nữa.

Trần Hạo nắm chặt vô lăng, khớp ngón tay trắng bệch dưới ánh đèn đường. Sự mệt mỏi ẩn sâu bên trong anh bắt đầu trỗi dậy, không phải mệt mỏi về thể chất sau một ngày làm việc dài, mà là một sự kiệt quệ về tinh thần, một sự trống rỗng mà không có bất kỳ thành công nào có thể lấp đầy. Anh đã có tất cả, nhưng anh lại không có điều anh khao khát nhất – một gia đình, một mái ấm, một người để chia sẻ những khoảnh khắc bình dị, những niềm vui nhỏ bé của cuộc sống. Những điều đó, anh đã vô tình đánh mất, hay đúng hơn là đã tự tay từ bỏ, chỉ vì sự e dè, sự chần chừ của chính mình, vì cái "lời nói không thành" đã ám ảnh anh suốt bao năm. Anh là một người đàn ông thành đạt, được mọi người kính trọng, nhưng tận sâu thẳm bên trong, anh vẫn là một người cô độc, một người đã vĩnh viễn mang theo vết sẹo của một mối tình đã không thành.

***

Đêm khuya, căn hộ penthouse sang trọng của Trần Hạo nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời, chìm trong sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa và tiếng điều hòa chạy đều đều. Ánh đèn từ hàng ngàn tòa nhà khác dưới chân anh lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo, trải dài đến tận chân trời, vẽ nên một bức tranh huyền ảo của một thành phố không ngủ. Gió đêm lướt nhẹ qua những khung cửa kính lớn, tạo nên âm thanh rì rào mơ hồ, như tiếng thở dài của thành phố, hay chính là tiếng thở dài của chính anh.

Trần Hạo đứng bên cửa sổ lớn, tay cầm ly rượu vang đỏ sóng sánh. Ánh đèn thành phố hắt lên khuôn mặt anh, tạo nên những mảng sáng tối đối lập, càng làm nổi bật vẻ trầm tư, cô độc. Căn phòng rộng lớn, với nội thất tối giản nhưng tinh tế, được thiết kế để mang lại sự tiện nghi tối đa, nhưng lại vắng lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh, tiếng điều hòa và tiếng tủ lạnh hoạt động như những người bạn âm thầm. Mùi gỗ sồi từ tủ sách lớn, mùi da từ chiếc sofa cao cấp, và thoang thoảng mùi rượu vang từ ly rượu anh đang cầm, hòa quyện trong không khí, tạo nên một không gian riêng biệt, mang đậm dấu ấn của Trần Hạo.

Anh không bật đèn chính, chỉ có ánh sáng mờ ảo từ một chiếc đèn sàn ở góc phòng và ánh sáng hắt vào từ bên ngoài, đủ để anh nhìn rõ những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu mình, đủ để anh nhìn thấy chính mình trong tấm gương phản chiếu của cửa kính. Anh đặt chiếc Đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo xuống bàn kính cường lực bên cạnh, tiếng kim loại chạm vào mặt kính lạnh lẽo vang vọng trong không gian tĩnh mịch, nghe rõ mồn một như một lời nhắc nhở về sự hữu hạn của thời gian, về những cơ hội đã trôi qua, về cái giá của sự chậm trễ.

Anh nhấp một ngụm rượu, vị chát nhẹ của vang đỏ lan tỏa trong khoang miệng, để lại một dư vị đăng đắng nơi đầu lưỡi. Cảm giác lạnh lẽo của ly rượu truyền qua đầu ngón tay anh, xuyên vào tận sâu bên trong, như chạm đến một phần băng giá trong trái tim anh. Trần Hạo đã từng nghĩ, khi đạt được tất cả những điều này, anh sẽ cảm thấy mãn nguyện, một sự thỏa mãn trọn vẹn. Nhưng không. Thay vào đó, là một khoảng trống mênh mông, không thể lấp đầy, một sự trống rỗng ngay cả danh vọng và tiền bạc cũng không thể nào khỏa lấp.

"Thành công... nhưng đổi lại là gì?" anh tự hỏi chính mình, giọng nói khẽ khàng đến mức gần như không nghe thấy, như một tiếng thở dài trong đêm. Câu hỏi không cần câu trả lời, bởi anh đã biết câu trả lời từ rất lâu rồi. Đổi lại là một cuộc sống cô độc, một trái tim mang nặng nỗi tiếc nuối. Anh đã có danh vọng, tiền tài, quyền lực, nhưng tất cả những thứ đó không thể mua được một nụ cười chân thành, một cái ôm ấm áp, hay một lời nói yêu thương từ người mà anh từng khao khát nhất, người con gái đã lớn lên cùng anh bên bờ sông cũ.

Anh nhắm mắt lại, ký ức về Lê An lại ùa về, rõ nét như thể mọi chuyện vừa xảy ra ngày hôm qua. Hình ảnh cô ấy bên bờ sông cũ, tóc bay trong gió, nụ cười trong trẻo như nắng mai, ánh mắt ngây thơ, tin tưởng. Hình ảnh cô ấy trong ngày cưới, rạng rỡ và hạnh phúc bên một người đàn ông khác, một hạnh phúc mà anh không có quyền can dự. Nỗi tiếc nuối, như một làn hơi lạnh lẽo, lướt qua tâm trí anh. Nó không còn là một cơn bão tố gào thét, không còn là một ngọn lửa thiêu đốt tâm can như những ngày đầu, mà chỉ là một làn gió nhẹ, một sự hiện diện âm thầm, dai dẳng, một người bạn đồng hành không thể tách rời. Anh biết nó sẽ luôn ở đó, tồn tại song hành cùng anh, như một cái bóng không thể tách rời khỏi cơ thể.

Anh đã học được cách sống chung với nó, không kháng cự, không chạy trốn. Anh không còn cố gắng lấp đầy khoảng trống ấy bằng những mối quan hệ hời hợt, bằng những đêm vui không ý nghĩa, bằng những thú vui nhất thời. Anh chấp nhận nó như một phần định nghĩa con người anh bây giờ. Nó là minh chứng cho một tình yêu sâu đậm, một sự gắn bó đã từng có, và một sai lầm đã không thể sửa chữa, một lời nói không thành đã mãi mãi chìm vào im lặng.

"Năm đó... nếu ta đã khác... nhưng không có nếu. Tất cả là lựa chọn của mình," anh thì thầm, mở mắt ra nhìn vào khoảng không vô định, nhìn vào bóng hình mình phản chiếu trên cửa kính. "Không có nếu." Một sự thật nghiệt ngã, một sự chấp nhận đau đớn đến tận cùng. "Nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." là cụm từ mà anh sẽ không bao giờ thốt ra nữa, bởi anh hiểu rằng, quá khứ không thể thay đổi, và mọi thứ đều có cái giá của nó, cái giá của sự chậm một nhịp.

"Nỗi tiếc nuối này... sẽ là người bạn đồng hành của ta, đến hết cuộc đời." Nó không còn là gánh nặng, mà là một phần của anh, một lời nhắc nhở vĩnh cửu về những gì đã mất, về một con đường mà anh đã không chọn đi. Anh sẽ sống một cuộc đời cô độc nhưng thành đạt, không còn tìm kiếm tình yêu, cho đến khi có một biến cố lớn có thể thay đổi tất cả. Nhưng đó là câu chuyện của tương lai, một tương lai mà anh chưa thể nhìn thấy. Hiện tại, anh chỉ có sự tĩnh lặng, ly rượu trong tay, và thành phố đang ngủ vùi dưới chân mình. Anh đã chấp nhận, và đó là sự bình yên mà anh có thể tìm thấy trong sự trống rỗng mênh mang này.

Anh sẽ sống với nỗi tiếc nuối này, cho đến khi nào anh còn thở, như một phần không thể tách rời của chính mình. Cái khoảng cách vô hình ấy, nỗi nhớ da diết và nỗi tiếc nuối không tên đã hòa vào máu thịt anh, trở thành một phần của con người Trần Hạo. Anh đã buông tay Lê An, và anh biết điều đó đã mang lại hạnh phúc cho cô. Đó là điều quan trọng nhất. Và sự hạnh phúc của cô, dù không có anh, cũng đủ để xoa dịu phần nào nỗi đau trong anh. Nó là một lẽ dĩ nhiên, một sự thật không thể chối cãi, một sự bình yên cuối cùng mà anh đã tìm được sau bao giông bão.

Trần Hạo đưa ly rượu lên môi một lần nữa, chậm rãi nhấp cạn. Vị rượu cay nồng, đắng đót, nhưng cũng mang theo một chút ngọt ngào của sự chấp nhận, của sự giải thoát. Anh nhìn ra khung cửa sổ lớn, nơi thành phố vẫn thức, vẫn lấp lánh ánh đèn, vẫn ồn ào và hối hả, ngay cả khi anh đang chìm trong sự tĩnh lặng tuyệt đối. Anh không còn cảm thấy trống rỗng đến cùng cực, không còn cảm thấy cô đơn đến tan nát. Thay vào đó, đó là một sự trống rỗng đã được lấp đầy bằng sự chấp nhận. Một sự chấp nhận rằng cuộc đời anh sẽ đi theo một con đường khác, một con đường mà anh đã tự chọn, dù không chủ đích, dù nó là một con đường cô độc.

Anh đã hoàn toàn hòa mình vào nỗi tiếc nuối ấy, biến nó thành một phần của cuộc sống, một phần của con người anh. Danh vọng và tiền tài anh có được, chỉ là những bức tường hào nhoáng bao bọc lấy một trái tim đã vĩnh viễn mang theo một khoảng trống không thể lấp đầy, một lời nhắc nhở về "nếu năm đó nói sớm hơn một chút...". Và anh biết, mình sẽ sống với khoảng trống ấy, mãi mãi.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free