Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 849: Đồng Hành Cùng Nỗi Tiếc Nuối
***
Đêm khuya đã trôi qua, để lại sau lưng Trần Hạo một sự thanh thản lạ lùng, hòa lẫn với vị đắng chát của rượu mạnh và nỗi tiếc nuối vĩnh cửu. Khi ánh bình minh đầu tiên len lỏi qua những tòa nhà chọc trời của thành phố, nhuộm vàng khung cửa sổ penthouse, Trần Hạo đã thức dậy. Anh không ngủ nhiều, chỉ chợp mắt vài giờ, nhưng sự mệt mỏi thể chất dường như không còn quan trọng nữa. Nỗi đau trong tâm hồn, sau đêm dài đối diện với sự thật, đã biến đổi thành một dạng năng lượng khác – một sự tập trung gần như siêu phàm vào công việc, vào những gì còn lại để anh nắm giữ.
***
Ban ngày, căn phòng Tổng Giám đốc của tập đoàn Trần Thịnh, nằm sừng sững trên tầng cao nhất của tòa nhà, là một không gian của quyền lực và sự quyết đoán. Ba mặt tường bằng kính cường lực trong suốt mở ra toàn cảnh thành phố đang bừng tỉnh, những con đường tấp nập như dòng máu chảy trong cơ thể khổng lồ của đô thị. Nội thất bên trong được thiết kế tối giản nhưng toát lên vẻ sang trọng bậc nhất: chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó màu nâu sẫm, bóng loáng như mặt gương, chiếc ghế da cao cấp xoay tròn êm ái, vài tác phẩm nghệ thuật trừu tượng hiện đại điểm xuyết trên tường, và một giá sách cao lớn chất đầy tài liệu chuyên ngành cùng những cuốn sách kinh điển về kinh tế, quản trị. Một khu vực tiếp khách nhỏ với sofa da mềm mại và bàn trà thấp đặt ở góc phòng, chờ đợi những cuộc gặp gỡ quan trọng.
Không khí trong phòng luôn trang trọng, uy nghiêm, đôi khi lạnh lẽo nhưng luôn toát lên sự thông minh và quyết đoán. Ánh sáng tự nhiên tràn ngập, phản chiếu qua những tấm kính, tạo nên một không gian mở và thoáng đãng. Mùi gỗ mới, mùi da từ nội thất, mùi cà phê đậm đặc vừa được pha và mùi giấy cao cấp hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của sự thành công và bận rộn. Tiếng gõ phím nhẹ nhàng, đều đặn của Trần Hạo vang lên như một nhịp điệu không ngừng nghỉ. Thỉnh thoảng, tiếng chuông điện thoại nội bộ reo khe khẽ, hoặc tiếng giấy tờ sột soạt khi anh lật giở những báo cáo dày cộp.
Trần Hạo ngồi đó, vùi đầu vào các báo cáo tài chính, những kế hoạch dự án triệu đô, những chiến lược mở rộng thị trường. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của anh, với mặt số tinh xảo và dây đeo bằng thép không gỉ, lấp lánh dưới ánh sáng. Nó là một vật phẩm đắt giá, nhưng với Trần Hạo, nó chỉ là một công cụ đo lường thời gian, thứ mà anh dường như không bao giờ có đủ. Anh làm việc một cách hiệu quả đến đáng sợ, không một phút giây xao nhãng. Ánh mắt anh sắc bén, tập trung cao độ, lướt qua từng con số, từng biểu đồ phức tạp. Không còn vẻ căng thẳng hay dằn vặt hiện hữu trên khuôn mặt anh như những ngày trước. Thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, một vẻ bình thản chấp nhận nội tại, như thể anh đã đạt đến một cảnh giới mới của sự buông bỏ.
Cửa phòng hé mở, Anh Long, cấp trên đồng thời là đồng nghiệp thân thiết của Trần Hạo, bước vào. Anh Long cao ráo, ăn mặc lịch sự với bộ vest vừa vặn, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện. Anh điềm đạm đặt một tập tài liệu mới lên bàn Trần Hạo, rồi dừng lại, quan sát cấp dưới của mình.
"Hạo, cậu vẫn ở đây à? Giờ này mọi người về hết rồi," Anh Long nói, giọng điệu xen lẫn chút ngạc nhiên và lo lắng. Đồng hồ đã điểm gần sáu giờ tối, và hầu hết nhân viên đã rời văn phòng.
Trần Hạo không ngẩng đầu, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình máy tính. Ngón tay anh lướt trên bàn phím một cách điêu luyện. Giọng anh trầm, hơi khàn nhưng rõ ràng, đầy sự tập trung. "Vẫn còn vài việc cần giải quyết, anh Long."
Anh Long thở dài nhẹ. "Cậu lại lao đầu vào công việc thế này. Nhìn cậu bây giờ... khác quá." Anh không nói rõ là khác như thế nào, nhưng Trần Hạo hiểu. Sự khác biệt nằm ở cái vỏ bọc kiên cố hơn, cái sự xa cách hơn mà anh đã dựng lên, và trên hết là sự chấp nhận không lời về số phận của chính mình. Sự đau khổ của anh không còn là một tiếng kêu gào thầm lặng mà là một sự trầm lắng sâu sắc, một dòng chảy ngầm không ngừng nghỉ. Nó đã trở thành một phần của anh, như hơi thở, như nhịp đập của trái tim.
Trần Hạo khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt nhòa không chạm tới mắt. "Có lẽ vậy." Anh không muốn đào sâu vào cuộc trò chuyện này. Anh đã xây dựng một bức tường vô hình xung quanh mình, và anh không muốn ai đó cố gắng phá vỡ nó.
Anh Long nhìn Trần Hạo một lúc lâu, ánh mắt phức tạp, rồi anh gật đầu. "Thôi được rồi. Đừng làm việc quá sức. Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Nhưng sức khỏe là của mình." Anh Long rời đi, để lại Trần Hạo một mình trong không gian yên tĩnh.
Chỉ vài phút sau, tiếng chuông điện thoại nội bộ reo lên. Trần Hạo bấm nút nghe. "Alo."
Giọng Chị Nguyệt, thư ký của anh, vang lên qua loa điện thoại, chuyên nghiệp và hiệu quả. "Anh Hạo, cuộc họp với đối tác nước ngoài đã được dời sang sáng mai. Lúc chín giờ."
"Được, tôi biết rồi. Cảm ơn cô Nguyệt." Trần Hạo đáp gọn lỏn. Chị Nguyệt là một người phụ nữ xinh đẹp, thanh lịch, luôn trang điểm nhẹ nhàng, nhưng đối với Trần Hạo, cô chỉ là một phần của guồng máy công việc mà anh đang vận hành. Không có bất kỳ sự kết nối cá nhân nào, không có bất kỳ sự quan tâm nào ngoài công việc. Đó là cách anh giữ mình an toàn, giữ mình khỏi những tổn thương mới.
Anh tiếp tục công việc của mình, gõ phím liên tục, xem xét từng điều khoản trong hợp đồng, đưa ra những chỉ đạo ngắn gọn qua email. Trong đầu anh, những con số nhảy múa, những chiến lược đan xen, nhưng sâu thẳm bên trong, một dòng sông ký ức vẫn chảy. Nó không còn cuộn trào dữ dội, không còn nhấn chìm anh trong tuyệt vọng, mà chỉ là một dòng chảy êm đềm, lạnh lẽo, mang theo hình bóng Lê An, những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ. Anh không cố gắng xua đuổi chúng, cũng không cố gắng níu giữ. Chúng ở đó, như một lẽ tự nhiên, như một phần không thể tách rời của con người anh. Anh đã chấp nhận rằng, đó là cái giá của sự chậm một nhịp, của những lời nói không thành.
***
Khi những tia nắng cuối cùng của ngày dần tắt, nhường chỗ cho ánh hoàng hôn rực rỡ nhưng ngắn ngủi, Trần Hạo gấp lại laptop, đứng dậy. Anh không muốn về căn hộ ngay. Nhu cầu được hít thở không khí trong lành, dù là không khí mang theo mùi khói bụi của thành phố, đã kéo anh lên sân thượng.
Sân thượng của tòa nhà Trần Thịnh là một không gian rộng rãi, được lát gạch chống trượt màu xám, với hàng rào bảo vệ cao bằng kính cường lực trong suốt. Từ đây, thành phố hiện ra hùng vĩ, bao la, những tòa nhà cao tầng vươn mình chạm tới bầu trời, những con đường xe cộ tấp nập như những dòng sông ánh sáng. Có một vài ghế dài đơn giản đặt ở góc, và một khu vực trồng cây xanh nhỏ, tạo điểm nhấn cho không gian khô cứng của bê tông và thép. Một cột ăng-ten lớn và bảng hiệu phát sáng của công ty đứng sừng sững, khẳng định vị thế của tập đoàn.
Gió mạnh, se lạnh táp vào mặt Trần Hạo khi anh bước ra. Mùi không khí cao, mùi kim loại từ cấu trúc tòa nhà, đôi khi là mùi khói bụi thoảng qua từ xa, hòa quyện vào nhau. Tiếng gió rít qua những khe hở, tiếng còi xe từ xa vọng lên thành một bản giao hưởng ồn ào nhưng quen thuộc của thành phố không ngủ.
Trần Hạo bước đến lan can kính, tựa tay vào đó, nhìn xuống. Hàng triệu ánh đèn bắt đầu bừng sáng, biến thành phố thành một tấm thảm lấp lánh như những vì sao rơi trên mặt đất. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng đầy hơi lạnh. Từ trên cao, anh thấy những chấm nhỏ li ti di chuyển trên con đường bên dưới, những con người nhỏ bé đang hối hả với cuộc sống của mình.
Anh thoáng thấy một cặp đôi trẻ đang nắm tay nhau đi bộ dưới công viên 'Ký Ức Xanh' gần đó. Họ cười nói vui vẻ, ánh đèn đường hắt lên bóng dáng họ, tạo thành một hình ảnh lãng mạn, giản dị. Hình ảnh đó, một cách tự nhiên, gợi lên trong anh ký ức về Lê An và anh thuở xưa, những buổi chiều sánh bước bên bờ sông cũ, những bàn tay khẽ chạm nhau, những ánh mắt trao gửi những lời nói không thành.
Ngày xưa, khi còn là những đứa trẻ, họ cũng thường nắm tay nhau đi dọc triền đê, ngắm hoàng hôn buông xuống trên dòng sông. Bàn tay Lê An nhỏ nhắn, ấm áp, bàn tay anh thì lớn hơn, vững chãi hơn. Cảm giác ấm áp lan tỏa từ bàn tay đó, như một dòng điện nhẹ, chạy dọc cánh tay, làm tim anh đập rộn ràng. Anh nhớ mùi hương tóc của cô, mùi hoa bưởi thoang thoảng từ vườn nhà hàng xóm, mùi đất ẩm sau cơn mưa. Tất cả những ký ức ấy giờ đây hiện lên rõ nét, như một thước phim quay chậm trong tâm trí anh.
Tuy nhiên, lần này, thay vì sự dằn vặt hay đau đớn dữ dội đến xé lòng, một cảm giác bình thản lạ lùng xâm chiếm anh. Nỗi tiếc nuối vẫn còn đó, không mất đi, nhưng nó không còn là một vết thương hở, không còn nhức nhối đến mức khiến anh phải gục ngã. Nó đã biến thành một vết sẹo chai sạn, hằn sâu trong tâm hồn anh, trở thành một phần không thể tách rời của con người anh. Một lời nhắc nhở vĩnh cửu về những gì đã mất, về một con đường đã không được chọn.
"Hạnh phúc là có thật... nhưng không dành cho mình," anh thầm nghĩ. Giọng nói trong đầu anh không còn mang sự chua xót hay oán trách, mà là một sự chấp nhận tĩnh lặng, một sự thật hiển nhiên. Anh không còn đấu tranh với nó nữa. Anh đã buông bỏ sự kháng cự.
Anh nhắm mắt lại, cảm nhận gió lạnh táp vào mặt, cuốn đi những suy nghĩ miên man. Những kỷ niệm về Lê An, về những khoảnh khắc hạnh phúc và những lời nói không thành, lướt qua trong tâm trí anh như những đám mây trôi trên bầu trời. Anh không cố gắng xua đuổi chúng, mà để chúng trôi qua như một dòng sông, chảy qua cuộc đời anh, mang theo cả nỗi buồn và sự bình yên.
Khi anh mở mắt ra, ánh mắt anh không còn vẻ bi thương hay dằn vặt như những lần trước. Thay vào đó là một sự chấp nhận tĩnh lặng, một sự kiên định lạ lùng. Anh đã không còn cố gắng lấp đầy khoảng trống vô vọng trong tim mình bằng bất kỳ mối quan hệ nào khác. Anh đã học được cách sống chung với khoảng cách vô hình ấy, với nỗi nhớ da diết và nỗi tiếc nuối không tên. Anh đã chấp nhận nó như một phần của bản thân, như một phần của cuộc đời anh.
Hoàng hôn đã hoàn toàn buông xuống, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt được thắp sáng bởi hàng vạn ánh đèn thành phố. Anh đứng đó, một mình, giữa không gian bao la, đối mặt với chính mình, với quá khứ và với tương lai. Anh biết, cuộc đời anh sẽ tiếp tục, thành đạt về vật chất, nhưng mãi mãi mang theo vết sẹo của một mối tình đã không thành, của một cơ hội đã trôi qua chỉ vì anh chậm một nhịp.
***
Đêm khuya, căn hộ cao cấp của Trần Hạo chìm trong sự tĩnh lặng quen thuộc, chỉ còn tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh, tiếng điều hòa và tiếng tủ lạnh hoạt động. Thiết kế mở, tối giản và hiện đại của căn hộ, với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, cùng những chất liệu cao cấp như gỗ sồi, đá cẩm thạch, càng làm tăng thêm cảm giác sang trọng nhưng cũng không kém phần cô độc. Toàn bộ tường kính nhìn ra thành phố, biến không gian sống thành một đài quan sát khổng lồ.
Trần Hạo trở về căn hộ. Anh không bật đèn lớn, chỉ để ánh sáng mờ ảo từ chiếc đèn ngủ ở góc phòng và ánh đèn thành phố hắt vào, tạo nên một không gian nửa sáng nửa tối đầy suy tư. Mùi gỗ mới, mùi da từ chiếc sofa, mùi nước hoa nam tính của anh và thoang thoảng mùi rượu vang từ đêm qua vẫn còn vương vấn trong không khí.
Anh chậm rãi bước đến quầy bar mini, rót vào chiếc ly thủy tinh pha lê một dòng rượu Scotch màu hổ phách. Hơi lạnh từ ly rượu thấm vào lòng bàn tay anh. Anh không vội vã uống, chỉ cầm ly rượu, ngồi xuống chiếc sofa da mềm mại. Anh không mở TV, không chạm đến điện thoại. Anh để mình chìm vào sự tĩnh lặng, vào không gian riêng của mình.
Nỗi tiếc nuối, như một làn hơi lạnh lẽo, lướt qua tâm trí anh. Nó không còn là một cơn bão tố gào thét, không còn là một ngọn lửa thiêu đốt tâm can, mà chỉ là một làn gió nhẹ, một sự hiện diện âm thầm, dai dẳng. Anh biết nó sẽ luôn ở đó, tồn tại song hành cùng anh, như một cái bóng không thể tách rời.
Anh đã học được cách sống chung với nó, không kháng cự, không chạy trốn. Anh không còn cố gắng lấp đầy khoảng trống ấy bằng những mối quan hệ hời hợt, bằng những đêm vui không ý nghĩa. Anh chấp nhận nó như một phần định nghĩa con người anh bây giờ. Nó là minh chứng cho một tình yêu sâu đậm, một sự gắn bó đã từng có, và một sai lầm đã không thể sửa chữa.
Trần Hạo nhấp một ngụm rượu, vị cay nồng lan tỏa trong miệng, làm ấm cơ thể. Anh nhìn ra khung cửa sổ lớn, nơi thành phố vẫn thức, vẫn lấp lánh ánh đèn, vẫn ồn ào và hối hả, ngay cả khi anh đang chìm trong sự tĩnh lặng tuyệt đối. Anh không còn cảm thấy trống rỗng đến cùng cực, không còn cảm thấy cô đơn đến tan nát. Thay vào đó, đó là một sự trống rỗng đã được lấp đầy bằng sự chấp nhận. Một sự chấp nhận rằng cuộc đời anh sẽ đi theo một con đường khác, một con đường mà anh đã tự chọn, dù không chủ đích.
"Đây là lựa chọn của mình. Đây là cuộc sống của mình," anh thì thầm với chính mình, giọng nói trầm khàn như hòa vào tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng.
Anh đã buông tay Lê An, và anh biết điều đó đã mang lại hạnh phúc cho cô. Đó là điều quan trọng nhất. Và sự hạnh phúc của cô, dù không có anh, cũng đủ để xoa dịu phần nào nỗi đau trong anh. Nó là một lẽ dĩ nhiên, một sự thật không thể chối cãi.
Nỗi tiếc nuối vĩnh cửu này sẽ là động lực ngầm cho mọi hành động và quyết định của anh trong tương lai, định hình con người anh. Anh sẽ sống một cuộc đời cô độc nhưng thành đạt, không còn tìm kiếm tình yêu, cho đến khi có một biến cố lớn có thể thay đổi tất cả. Nhưng đó là câu chuyện của tương lai. Hiện tại, anh chỉ có sự tĩnh lặng, ly rượu trong tay, và thành phố đang ngủ vùi dưới chân mình. Anh đã chấp nhận, và đó là sự bình yên mà anh có thể tìm thấy. Anh sẽ sống với nó, với nỗi tiếc nuối này, cho đến khi nào anh còn thở, như một phần không thể tách rời của chính mình.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.