Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 848: Tiếng Vọng Hạnh Phúc Xa Xôi

Trần Hạo đặt chiếc máy bay giấy xuống bàn, ánh mắt trống rỗng. Nó là một lời nhắc nhở, một vết sẹo vĩnh viễn, rằng anh đã chọn không gõ cửa. Và cái giá của quyết định đó, là một cuộc đời cô độc. Anh bước đến quầy bar mini, rót một ly rượu mạnh. Nhưng anh không uống. Anh chỉ cầm ly rượu trên tay, cảm nhận hơi lạnh thấm qua lòng bàn tay, rồi chìm vào suy tư. Ly rượu sóng sánh phản chiếu ánh đèn thành phố, như một tấm gương phản chiếu chính cuộc đời anh – lung linh, rực rỡ bên ngoài, nhưng lạnh lẽo và trống rỗng bên trong. Anh đã chấp nhận. Đây là định mệnh của anh. Một cuộc đời thành đạt về vật chất, nhưng cô độc về tinh thần. Một cuộc đời mang theo nỗi tiếc nuối vĩnh cửu về một mối tình đã không thành, về một lời nói không thành, về một bước đi chậm một nhịp. Anh sẽ sống với nó, vùi mình vào công việc, xây dựng một vỏ bọc kiên cố hơn, xa cách hơn với thế giới bên ngoài. Bởi vì anh biết, không có ai khác có thể thay thế được Lê An, và anh cũng không còn đủ sức lực để thử lấp đầy khoảng trống vô vọng này nữa. Cái cảm giác day dứt khôn nguôi về "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." sẽ mãi mãi là câu hỏi không lời giải đáp, là bản án mà anh tự mình tuyên cho chính mình. Anh đã cố gắng, và đã thất bại. Và từ giờ, anh sẽ không cố gắng nữa.

***

Sáng hôm sau, khi ánh nắng ban mai len lỏi qua những tấm rèm cửa tự động, Trần Hạo đã thức dậy. Căn phòng penthouse tĩnh mịch, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh thông minh, như một bản nhạc nền buồn cho cuộc đời anh. Mùi gỗ mới, mùi da từ nội thất cao cấp vẫn thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với chút dư vị của rượu vang từ đêm qua, tạo nên một không gian vừa sang trọng vừa cô đơn. Anh không còn giữ ly rượu trên tay, nhưng cảm giác lạnh lẽo của nó vẫn như thấm vào tận xương tủy. Anh đã trải qua một đêm không ngủ, nỗi chấp nhận nghiệt ngã len lỏi vào từng tế bào, khiến anh kiệt sức nhưng lại bình thản một cách kỳ lạ.

Trần Hạo bước vào phòng làm việc ở công ty, căn phòng tổng giám đốc nằm ở tầng cao nhất của tòa nhà Trần Thiện Minh, với ba mặt tường bằng kính cường lực trong suốt, mở ra toàn cảnh thành phố đang rực rỡ dưới nắng. Hôm nay trời trong, nắng nhẹ, những tòa nhà cao tầng khác hiện lên rõ nét, như những khối kiến trúc khổng lồ vươn mình đón ánh bình minh. Không gian làm việc của anh tối giản nhưng toát lên vẻ uy quyền: chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó đánh bóng loáng, ghế da cao cấp, một vài tác phẩm nghệ thuật hiện đại trên tường và giá sách lớn chất đầy tài liệu, sách chuyên ngành. Mùi gỗ và da mới hòa quyện với mùi cà phê đậm đặc mà trợ lý vừa pha, tạo nên một bầu không khí trang trọng, đôi khi lạnh lẽo nhưng luôn thể hiện sự thông minh và quyết đoán.

Anh ngồi xuống ghế, ánh mắt tập trung vào màn hình máy tính, các ngón tay lướt đi trên bàn phím một cách điêu luyện. Tiếng gõ phím nhẹ nhàng, đều đặn vang lên trong không gian tĩnh mịch. Công việc, một lần nữa, trở thành vỏ bọc hoàn hảo cho sự trống rỗng trong anh, một nơi để anh vùi mình vào, để quên đi những khoảng trống không thể lấp đầy. Chiếc đồng hồ cao cấp trên cổ tay anh lấp lánh dưới ánh đèn LED hiện đại, kim giây đều đặn trôi, nhắc nhở về dòng chảy thời gian không ngừng và những thành công vật chất mà anh đã đạt được. Nhưng những thành công ấy, tựa như những vì sao trên bầu trời đêm, lấp lánh rực rỡ nhưng lại quá xa vời, không thể sưởi ấm trái tim đang dần hóa đá của anh.

Anh kiểm tra các báo cáo tài chính, duyệt qua các kế hoạch dự án mới. Mỗi quyết định anh đưa ra đều dứt khoát, chính xác, thể hiện sự lạnh lùng và lý trí đã được rèn giũa qua bao năm tháng. Anh đã trở thành một Trần Hạo hoàn toàn khác, một con người của công việc, của sự nghiệp, của những con số và lợi nhuận. Nhưng sâu thẳm bên trong, tiếng vang của quá khứ vẫn thỉnh thoảng vọng về, như một sợi dây đàn đứt quãng, ngân lên những nốt nhạc tiếc nuối.

Khi anh đang say sưa với một bản hợp đồng quan trọng, chiếc điện thoại trên bàn bỗng rung nhẹ. Một số lạ. Trần Hạo cau mày, ít khi anh nhận những cuộc gọi không có trong danh bạ. Anh định bỏ qua, nhưng một linh cảm nào đó mách bảo anh nên bắt máy. Anh đưa điện thoại lên tai, giọng nói trầm ổn, chuyên nghiệp: "Trần Hạo nghe."

Đầu dây bên kia, một giọng nói quen thuộc vang lên, pha lẫn sự hồ hởi và chút ngạc nhiên: "Ê Hạo! Cậu không lưu số tớ à? Thanh Tùng đây!"

Trần Hạo hơi khựng lại. Thanh Tùng, người bạn thân từ thuở nhỏ ở thị trấn. Đã rất lâu rồi họ không nói chuyện, kể từ cái ngày anh trở lại thành phố sau đám cưới của Lê An. Một tia sáng bất ngờ lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm của anh, nhưng nhanh chóng tắt lịm, nhường chỗ cho vẻ điềm tĩnh thường ngày.

"Tùng à? Đã lâu không gặp," Trần Hạo đáp, giọng anh vẫn đều đều, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. "Có chuyện gì mà cậu gọi cho tớ?"

Thanh Tùng cười hì hì: "Chuyện gì à? Chuyện là tớ đang ở thành phố này chứ sao! Có việc đi công tác mấy ngày. Cậu có rảnh không, mình gặp nhau chút? Nhớ cậu quá trời luôn đó thằng bạn."

Trần Hạo nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố rộng lớn trải dài dưới tầm mắt. Anh đã cố gắng cắt đứt mọi liên hệ với quá khứ, với thị trấn yên bình ấy, như một cách để tự trừng phạt mình, để ép mình chấp nhận thực tại. Nhưng Thanh Tùng lại xuất hiện, như một sợi dây liên kết vô hình, kéo anh trở lại những ký ức mà anh tưởng chừng đã chôn vùi.

Một thoáng do dự. Rồi anh tự nhủ, có lẽ cũng nên gặp. Một cuộc gặp gỡ xã giao, một cách để anh chứng minh cho chính mình rằng anh đã thực sự chấp nhận, rằng quá khứ không còn ảnh hưởng đến anh nữa. Hoặc có lẽ, sâu thẳm, anh muốn nghe một tin tức nào đó, dù anh không dám thừa nhận.

"Ừ, được," Trần Hạo nói, giọng trầm khẽ. "Cậu cứ đến quán cà phê Góc Yên Bình ở đường X nhé, tớ sẽ ra đó. Tầm chiều tối." Anh biết Thanh Tùng vẫn là người bạn vô tư, hồn nhiên như ngày nào, và anh không muốn kéo cậu ấy vào không gian quá trang trọng của công ty. Quán cà phê yên bình kia sẽ thích hợp hơn.

Thanh Tùng vui vẻ đồng ý: "Okie la! Gặp cậu sau nhé!"

Trần Hạo cúp máy. Anh nhìn màn hình máy tính một lần nữa, nhưng sự tập trung đã mất. Hình ảnh Thanh Tùng, và ẩn sâu hơn, hình ảnh Lê An, bắt đầu len lỏi vào tâm trí anh. Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy. Anh tắt máy tính, cầm lấy chiếc áo khoác vest được vắt cẩn thận trên ghế và rời khỏi văn phòng, bước vào hành lang dài, tiếng bước chân đều đặn vang vọng trong sự tĩnh lặng của tầng cao nhất. Chiếc đồng hồ trên tay anh lấp lánh như một lời nhắc nhở rằng, dù anh đã cố gắng chạy trốn khỏi thời gian, thì thời gian vẫn cứ trôi, mang theo những đổi thay và những sự thật nghiệt ngã.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời thành phố. Trần Hạo đến quán cà phê 'Góc Yên Bình' trước. Quán nằm khuất trong một con hẻm nhỏ trên đường X, một ngôi nhà cũ được cải tạo lại, giữ nguyên vẻ hoài cổ với tường gạch trần, cửa sổ gỗ sơn màu xanh lá cây đậm. Bên trong, nội thất là sự pha trộn tinh tế giữa phong cách vintage và hiện đại, với những chiếc bàn ghế gỗ sẫm màu, những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng và nhiều chậu cây xanh nhỏ đặt ở khắp nơi. Một kệ sách nhỏ với đầy sách cũ tạo cảm giác ấm cúng.

Mùi cà phê rang xay nồng nàn, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và thoang thoảng mùi gỗ cũ, mùi hoa nhài từ vườn nhỏ bên ngoài. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang lên từ loa, hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì và tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của khách. Thỉnh thoảng, tiếng chim hót từ cây xanh bên ngoài vọng vào, tạo nên một không gian yên bình, thư thái, lãng mạn nhưng cũng mang một chút trầm mặc. Ánh sáng dịu nhẹ từ đèn lồng và ánh nắng chiều tà chiếu qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên sàn gỗ.

Trần Hạo chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi anh có thể nhìn ra con hẻm nhỏ bên ngoài. Anh gọi một ly cà phê đen đá, vị đắng chát quen thuộc luôn là lựa chọn của anh. Anh ngồi đó, im lặng, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào hư vô, như đang chờ đợi một điều gì đó, hoặc không chờ đợi điều gì cả. Anh vẫn giữ vẻ trầm mặc, kiềm nén cảm xúc, như một tảng băng trôi giữa dòng nước.

Một lúc sau, Thanh Tùng xuất hiện. Anh vẫn như ngày nào, vóc người cao, hơi gầy, với nụ cười hiền và gương mặt rạng rỡ. Anh mặc chiếc áo phông đơn giản, quần jean, trông có vẻ trẻ trung hơn so với cái tuổi đã ngoài ba mươi của mình. Thanh Tùng nhanh chóng nhận ra Trần Hạo, vẫy tay hồ hởi.

"Hạo! Cậu đến sớm thế!" Thanh Tùng nói, giọng nói đầy nhiệt tình, hồn nhiên, trái ngược hoàn toàn với sự điềm tĩnh của Trần Hạo. Anh ngồi xuống đối diện Trần Hạo, gọi một ly bạc xỉu. "Lâu quá không gặp, cậu vẫn vậy, trầm tính như ngày nào."

Trần Hạo khẽ gật đầu, môi nhếch lên một nụ cười nhạt. "Cậu thì vẫn sôi nổi như vậy."

Họ trò chuyện một lúc về công việc, về cuộc sống ở thành phố. Thanh Tùng hào hứng kể về chuyến công tác của mình, về những dự định tương lai. Trần Hạo lắng nghe, thi thoảng gật đầu, đưa ra vài câu hỏi ngắn gọn, súc tích. Anh không muốn nói nhiều về bản thân, về những thành công vật chất mà anh đã đạt được, hay về sự trống rỗng mà anh đang mang trong lòng.

"À mà này, cậu biết không?" Thanh Tùng bỗng chuyển chủ đề, giọng nói nhỏ lại một chút, như thể sắp kể một bí mật. Ánh mắt anh ta lấp lánh vẻ hào hứng. "Con bé An giờ trông hạnh phúc lắm."

Ly cà phê trên tay Trần Hạo khẽ rung lên. Anh cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nhưng trong lòng, một cơn sóng dữ dội đang cuộn trào. Anh ngước mắt nhìn Thanh Tùng, ánh mắt xa xăm, nhưng không nói gì, chỉ nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi.

Thanh Tùng không nhận ra sự thay đổi tinh vi ấy. Anh ta tiếp tục, giọng đầy vẻ vui vẻ, vô tư: "Cậu còn nhớ Hoàng Huy không? Thằng đó giờ là chồng của An đó. Hai đứa nó cưới nhau cũng được mấy năm rồi, có một bé gái xinh lắm, tên là My. Trông con bé giống An y đúc, mắt to tròn, môi chúm chím." Anh ta cười, vẻ mặt tràn ngập niềm vui khi nói về bạn bè cũ. "Hoàng Huy nó chăm An chu đáo phải biết. Lúc nào cũng thấy nó đưa đón An đi làm, đi chợ. Thỉnh thoảng lại thấy nó chở An đi chơi đâu đó, hai đứa cứ tíu tít như hồi mới yêu. Đúng là bến đỗ bình yên cho nó, sau bao nhiêu chuyện. An giờ nhìn rạng rỡ lắm, không còn vẻ buồn buồn như hồi xưa nữa. Cậu biết không, cái hôm tớ về thị trấn, thấy An đang tưới hoa trước nhà, mặt mày tươi tắn hẳn. Nó cười nói vui vẻ với hàng xóm, tay ôm con My. Tớ đứng nhìn một lúc mà thấy mừng cho nó ghê."

Thanh Tùng tiếp tục mô tả chi tiết v�� cuộc sống của Lê An, về cách Hoàng Huy quan tâm vợ, về những kế hoạch nhỏ bé của họ như sửa sang lại nhà cửa, hay chuẩn bị cho con gái vào lớp một. Anh ta nói về sự bình yên hiển hiện trong đôi mắt của Lê An, về nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi cô. Mỗi lời Thanh Tùng nói ra, như một mũi dao sắc nhọn, cứa vào trái tim Trần Hạo, nhưng đồng thời cũng là một liều thuốc an thần, một sự xác nhận đau đớn nhưng cần thiết.

Trần Hạo lắng nghe tất cả, đôi mắt anh nhìn ra cửa sổ, nơi những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, lấp lánh như những giọt nước mắt pha lê. Anh cố gắng giấu đi sự dậy sóng trong lòng, giấu đi nỗi đau đớn đang gặm nhấm từng tế bào. Anh hít một hơi thật sâu, vị cà phê đắng ngắt nơi cuống họng. "Ừ," anh khẽ đáp, giọng trầm khẽ, gần như không nghe thấy. "Tốt cho cô ấy."

Thanh Tùng gật đầu, vẫn không nhận ra chiều sâu nỗi đau của Trần Hạo. "Phải đó, tốt lắm. Ai cũng mừng cho An. Sau tất cả, nó cũng tìm được hạnh phúc của mình. Cậu An nó vẫn hay hỏi về cậu đấy! Không biết cậu dạo này thế nào, có tìm được ai chưa."

Trần Hạo chỉ cười nhạt, không đáp. Anh biết, Thanh Tùng vô tư, hồn nhiên, không hề hay biết rằng mỗi lời anh ta nói ra đều đang xé nát tâm can anh. Nụ cười của Lê An, sự quan tâm của Hoàng Huy, và cái cụm từ "bến đỗ bình yên" cứ vang vọng trong đầu anh, như một bản nhạc ai oán. Anh lại nhấp một ngụm cà phê, cảm nhận vị đắng chát thấm sâu hơn nữa. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi hoàng hôn đã nhường chỗ cho màn đêm, và thành phố đã lên đèn rực rỡ. Trong ánh sáng lung linh ấy, anh thấy hình bóng của Lê An, rạng rỡ và bình yên, xa vời vợi, như một giấc mơ mà anh đã đánh mất.

Đó là khoảng cách vô hình, một ranh giới mà anh đã tự tay mình dựng lên, giờ đây càng trở nên kiên cố hơn bao giờ hết. Anh đã từng nghĩ, nếu như ngày đó, anh đủ dũng cảm, đủ quyết đoán, thì mọi chuyện sẽ khác. Nhưng giờ đây, khi nghe về hạnh phúc của Lê An, anh nhận ra rằng, có lẽ, sự chậm một nhịp của anh, cái "lời nói không thành" của anh, lại là điều đúng đắn nhất mà anh đã làm cho cô. Nó là một sự hy sinh, dù không chủ đích, để cô tìm thấy bến đỗ của riêng mình. Anh cảm thấy một sự thanh thản kỳ lạ, xen lẫn nỗi đau đớn không thể diễn tả bằng lời.

***

Đêm khuya, căn hộ penthouse của Trần Hạo chìm trong sự tĩnh lặng quen thuộc. Ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao rơi, trải dài vô tận bên ngoài khung cửa sổ lớn bằng kính cường lực. Thiết kế mở, tối giản và hiện đại của căn hộ, với tông màu xám, trắng, đen và chất liệu cao cấp như gỗ sồi, đá cẩm thạch, càng làm tăng thêm cảm giác lạnh lẽo và xa cách. Gần như không có tiếng ồn từ bên ngoài, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh, tiếng điều hòa và tiếng tủ lạnh hoạt động. Mùi gỗ mới, mùi da từ nội thất, mùi nước hoa nam tính của Trần Hạo và thoang thoảng mùi rượu vang tạo nên một không gian sang trọng nhưng cô độc.

Trần Hạo đứng bên cửa sổ lớn, nhìn ra thành phố. Gió nhẹ, se lạnh thổi qua khung cửa kính, như một lời nhắc nhở về sự lạnh lẽo trong chính tâm hồn anh. Những lời của Thanh Tùng vẫn văng vẳng bên tai, tạo nên một bức tranh rõ nét về cuộc sống của Lê An. "Con bé An giờ trông hạnh phúc lắm. Hoàng Huy nó chăm An chu đáo phải biết. Đúng là bến đỗ bình yên cho nó, sau bao nhiêu chuyện." Từng câu, từng chữ, như khắc sâu vào tâm trí anh.

Anh cảm nhận được sự bình yên trong cuộc đời cô, và điều đó khiến anh vừa đau đớn, vừa thanh thản một cách kỳ lạ. Đau đớn vì đó là hạnh phúc mà anh đã không thể mang lại, hạnh phúc mà anh đã vuột mất chỉ vì cái sự chậm một nhịp. Thanh thản vì anh biết, cô đã tìm thấy điều cô xứng đáng có được, một cuộc sống êm đềm, một bến đỗ vững chắc, một gia đình nhỏ ngập tràn yêu thương.

Anh thì thầm trong tâm trí, không thành lời: *Bến đỗ bình yên... phải, đó là điều cô ấy cần. Và mình đã không thể cho cô ấy điều đó.* Anh nhớ lại những ngày tháng thanh mai trúc mã bên bờ sông cũ, những lời nói không thành, những cử chỉ e dè. Anh nhớ lại cái đêm trước đám cưới, khi anh đứng lặng lẽ trước cửa nhà cô, dằn vặt giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực. Anh đã chọn không gõ. Và quyết định ấy, dù đau đớn, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác.

*Sự chần chừ của mình, sự ích kỷ của mình, cuối cùng lại là con đường dẫn cô ấy đến hạnh phúc.* Một sự thật nghiệt ngã, nhưng không thể chối cãi. *Mình đã buông tay, và cô ấy đã được tự do.* Anh nhắm mắt lại, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí: Lê An rạng rỡ, tay ôm con gái nhỏ, nở nụ cười tươi tắn dưới nắng chiều. Đó là hình ảnh của sự an yên, của một cuộc sống trọn vẹn mà anh đã không thể là một phần trong đó.

Anh quay lưng lại với khung cảnh thành phố, bước về phía ghế sofa. Anh rót một ly rượu mạnh, cảm nhận hơi lạnh của ly thủy tinh trên lòng bàn tay. Anh nhấp môi, vị đắng chát tan chảy trong miệng, thấm vào từng tế bào, như chính nỗi lòng anh. Nó là vị đắng của tiếc nuối, của sự chấp nhận, của định mệnh nghiệt ngã.

*Đây là cái giá ta phải trả. Mãi mãi.* Anh thì thầm trong tâm trí, giờ đây không còn sự dằn vặt, chỉ còn là một sự thật hiển nhiên, một phần không thể tách rời của cuộc đời anh. Anh đã chấp nhận cuộc đời cô độc này, vùi mình vào công việc, xây dựng một vỏ bọc kiên cố hơn, xa cách hơn với thế giới bên ngoài. Bởi vì anh biết, không có ai khác có thể thay thế được Lê An. Và anh cũng không còn đủ sức lực để thử lấp đầy khoảng trống vô vọng này nữa. Cái cảm giác day dứt khôn nguôi về "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." sẽ mãi mãi là câu hỏi không lời giải đáp, là bản án mà anh tự mình tuyên cho chính mình. Anh đã cố gắng, và đã thất bại. Và từ giờ, anh sẽ không cố gắng nữa.

Anh đã thấy Lê An hạnh phúc. Đó là điều quan trọng nhất. Và sự hạnh phúc của cô, dù không có anh, cũng đủ để xoa dịu phần nào nỗi đau trong anh, dù nó cũng đồng thời là một lời nhắc nhở vĩnh viễn về khoảng cách vô hình giữa họ. Cuộc đời anh sẽ tiếp tục, thành đạt về vật chất nhưng cô độc về tinh thần, mang theo vết sẹo của một mối tình đã không thành. Anh sẽ sống với nó, với nỗi tiếc nuối vĩnh cửu này, như một phần của chính anh, cho đến khi nào anh còn thở.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free