Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 847: Vô Vọng Lấp Đầy

Thành phố về đêm, dù náo nhiệt đến mấy, vẫn không thể xua đi cái cảm giác tĩnh lặng đến đáng sợ trong căn hộ của Trần Hạo. Anh đã đứng đó, bên khung cửa sổ rộng lớn nhìn xuống biển ánh sáng lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo, và tự nhủ rằng mọi thành công, mọi vinh quang đều trở nên vô nghĩa khi thiếu đi một người. Một khoảng trống vĩnh viễn đã được khắc sâu vào tim, như một vết sẹo không thể xóa nhòa, một lời nhắc nhở không ngừng về cái giá của sự chần chừ. Anh đã chấp nhận, đã thực sự chấp nhận điều đó. Nhưng chấp nhận không có nghĩa là không còn đau đáu, không còn tìm kiếm một tia hy vọng mong manh nào đó để lấp đầy, dù chỉ là một khoảnh khắc. Chính vì lẽ đó, khi nhận được lời mời từ Minh Anh, một cô gái dịu dàng mà anh đã gặp vài lần trong các buổi tiệc xã giao của giới thượng lưu, anh đã không từ chối.

***

Nhà hàng Pháp 'Le Rêve' chìm trong ánh nến dịu dàng và tiếng nhạc cổ điển du dương. Trần Hạo bước vào, cảm nhận ngay cái không khí lãng mạn, tinh tế bao trùm. Trần cao vút được trang trí bằng những chùm đèn pha lê lấp lánh, phản chiếu ánh sáng ấm áp lên những bức tường được vẽ tay và gương lớn viền vàng. Bàn ghế bọc vải nhung êm ái, khăn trải bàn trắng tinh tươm, trên mỗi bàn đều có một bình hoa tươi nhỏ tỏa hương thoang thoảng. Tiếng dao dĩa lách cách nhẹ nhàng, tiếng ly cốc chạm vào nhau khe khẽ, và những lời trò chuyện thì thầm tạo nên một bản giao hưởng êm ái, không chút ồn ào. Mùi thức ăn Pháp tinh tế, mùi rượu vang nồng nàn quyện cùng hương hoa ly trắng trên bàn, đôi lúc lại thoảng qua mùi nước hoa cao cấp từ những vị khách sang trọng.

Minh Anh đã ngồi sẵn ở bàn, mái tóc dài buông xõa trên vai, khoe nụ cười tươi tắn và ánh mắt long lanh khi thấy anh. Cô mặc một chiếc váy lụa màu xanh ngọc, tôn lên vẻ thanh thoát, dịu dàng.

"Anh Hạo, anh đến rồi." Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp.

Trần Hạo khẽ gật đầu, kéo ghế ngồi xuống đối diện cô. "Xin lỗi, anh đến muộn."

"Không sao ạ, em cũng vừa mới đến thôi." Minh Anh mỉm cười, đôi mắt cô gái đẹp và trong trẻo, mang một vẻ thuần khiết.

Họ bắt đầu gọi món, và trong suốt quá trình đó, Trần Hạo duy trì sự lịch thiệp tối thiểu. Anh lắng nghe, gật đầu, thỉnh thoảng đưa ra một vài bình luận ngắn gọn về món ăn hay thời tiết. Tâm trí anh, dẫu vậy, vẫn không thể hoàn toàn tập trung vào cuộc trò chuyện. Cái không khí lãng mạn, thanh lịch này dường như càng làm nổi bật sự trống rỗng bên trong anh. Anh nhìn Minh Anh, cô gái ấy đẹp, tốt bụng, và rõ ràng có thiện cảm với anh. Nhưng nụ cười của cô, dù tươi tắn, vẫn không mang cái nét trong trẻo, e ấp như của Lê An thuở nào. Ánh mắt cô, dù long lanh, cũng thiếu đi sự dịu dàng, trìu mến mà anh từng quen thuộc, từng mặc định là của riêng mình.

"Anh Hạo, công việc của anh chắc bận rộn lắm nhỉ?" Minh Anh bắt đầu, cố gắng khơi gợi thêm câu chuyện khi món khai vị được dọn ra. "Em nghe nói dự án mới của anh rất thành công."

Trần Hạo khẽ gật đầu, tay cầm dao nĩa cắt miếng gan ngỗng áp chảo. "Cũng tạm ổn. Em thì sao, công việc có thuận lợi không?" Giọng anh trầm, đều đều, dù cố gắng che giấu nhưng vẫn mang một sự nhạt nhẽo khó cưỡng. Nó không phải là sự thờ ơ cố ý, mà là một sự mệt mỏi đã ăn sâu vào cốt tủy.

"Dạ, em vẫn ổn. Công ty em đang có một vài dự án mới cũng khá thú vị..." Minh Anh huyên thuyên, nhưng cô tinh ý nhận ra ánh mắt Trần Hạo thường xuyên lơ đãng nhìn về phía cửa sổ, hoặc chỉ đơn thuần là nhìn xuyên qua cô, như thể anh đang nhìn vào một khoảng không vô định nào đó.

"Anh Hạo, em thấy anh có vẻ trầm tư, anh có chuyện gì buồn sao?" Cô hỏi, giọng nói đầy sự quan tâm chân thành, nhưng cũng ẩn chứa một chút bối rối. Cô muốn hiểu anh hơn, muốn chạm vào thế giới nội tâm của người đàn ông thành đạt nhưng bí ẩn này.

Trần Hạo khẽ giật mình, ý thức được sự thiếu tập trung của mình. Anh đặt dao dĩa xuống, uống một ngụm rượu vang đỏ. Vị chát nhẹ của rượu lan tỏa trong khoang miệng, nhưng không đủ để làm anh tỉnh táo hoàn toàn khỏi những suy nghĩ miên man.

*Nụ cười cô ấy không giống An. Ánh mắt này cũng không có sự dịu dàng đó.* Anh nghĩ, một cách vô thức. *Họ đều rất tốt, rất tài giỏi. Nhưng... không phải là An.*

Cái tên "An" như một dấu ấn, một thước đo vô hình mà anh đặt lên mọi người phụ nữ anh gặp. Và không ai, thật sự không một ai, có thể vượt qua được thước đo đó. Anh đã cố gắng, anh đã thật sự cố gắng để mở lòng. Khi Minh Anh kể về công việc, về những sở thích của cô, Trần Hạo đã thử lắng nghe một cách chân thành nhất có thể. Anh đã thử tìm kiếm những điểm chung, những tia sáng có thể nhóm lên một điều gì đó mới mẻ trong trái tim mình. Nhưng mỗi khi cô nói, mỗi khi cô cười, hình ảnh Lê An lại hiện về, rõ nét và sống động đến tàn nhẫn.

Là Lê An của những buổi chiều tan học, tóc bay trong gió, nghiêng đầu kể cho anh nghe chuyện ở lớp. Là Lê An của những đêm trăng sáng bên bờ sông cũ, đôi mắt cô lấp lánh như những vì sao trên trời, lắng nghe anh nói về những ước mơ xa vời. Là Lê An của cái ngày anh trở về, đứng trước cửa nhà cô, ánh mắt bình thản nhưng sâu thẳm mang theo một nỗi niềm mà anh mãi mãi không thể hiểu thấu.

Minh Anh tiếp tục nói, đôi khi cô hơi nhíu mày khi nhận thấy sự xa cách rõ ràng của anh. Cô cảm nhận được một bức tường vô hình, một khoảng cách vô hình mà cô không thể vượt qua. Cô thấy anh lịch sự cắt thức ăn, thỉnh thoảng nhấp rượu, nhưng ánh mắt anh không thực sự tập trung vào cô. Nó trống rỗng, và ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm mà cô không thể nào chạm tới.

"Anh Hạo..." Cô khẽ gọi tên anh, hy vọng kéo anh về thực tại.

Anh ngẩng lên, nhìn cô, một nụ cười gượng gạo nở trên môi. "Xin lỗi, em nói gì cơ?"

"Em hỏi anh có ổn không? Anh có vẻ... không được vui." Minh Anh nói, sự lo lắng hiện rõ trong giọng điệu. Cô không muốn đẩy anh đi, nhưng cô cũng không thể chịu đựng được sự lạnh nhạt này.

Trần Hạo khẽ lắc đầu. "Anh ổn. Chắc là do công việc hơi nhiều thôi." Anh lại uống thêm một ngụm rượu. Cái lạnh của ly rượu thủy tinh trong tay anh dường như phản chiếu cái lạnh lẽo trong lòng. Anh biết mình đang làm Minh Anh thất vọng, nhưng anh không thể làm gì khác. Trái tim anh đã đóng băng, đã niêm phong lại kể từ cái đêm định mệnh ấy. Anh đã chấp nhận rằng mình sẽ phải sống chung với nỗi trống rỗng này, nhưng anh vẫn chưa quen được với việc phải giả vờ rằng nó không tồn tại, hay tệ hơn, giả vờ rằng có ai đó có thể lấp đầy nó.

Cuộc trò chuyện cứ thế tiếp diễn, đứt quãng, với những nỗ lực yếu ớt từ Minh Anh và sự đáp lại miễn cưỡng từ Trần Hạo. Mỗi bông hoa tươi trên bàn, mỗi tiếng nhạc du dương, mỗi món ăn tinh tế đều trở thành một lời nhắc nhở về sự lãng phí của một buổi tối lãng mạn không thể thành hình. Anh nhìn Minh Anh, cô gái ấy thật sự tốt, nhưng sự tốt đẹp đó chỉ làm anh thêm đau đáu. Anh biết, anh không thể mang lại cho cô điều cô xứng đáng, bởi vì trái tim anh, phần sâu thẳm nhất trong anh, đã vĩnh viễn thuộc về một bóng hình khác. Anh đã sai một bước, và lỡ cả một đời. Cái giá của sự chậm một nhịp ấy, anh phải trả bằng cả cuộc đời mình.

***

Vài ngày sau, Trần Hạo ngồi một mình trong quán cà phê 'Góc Yên Bình', ánh nắng chiều muộn lọt qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng vàng trên bức tường gạch trần hoài cổ. Ngôi nhà cũ được cải tạo lại giữ nguyên vẻ mộc mạc, với cửa sổ gỗ sơn màu xanh lá cây đậm và nội thất pha trộn giữa phong cách vintage và hiện đại. Bàn ghế gỗ sẫm màu, đèn lồng giấy treo lơ lửng, và những chậu cây xanh nhỏ đặt khắp nơi tạo nên một không gian yên bình, thư thái. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng chảy tràn không gian, hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của khách và tiếng chim hót líu lo từ những tán cây bên ngoài. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, thoang thoảng mùi gỗ cũ và cả mùi hoa nhài từ vườn nhỏ ven lối đi.

Trần Hạo nhâm nhi ly cà phê đen nóng, vị đắng ngắt lan tỏa trên đầu lưỡi, như chính vị đắng trong lòng anh. Anh đặt điện thoại lên bàn, nhìn dòng tin nhắn mới hiện lên từ Kiều Oanh. "Anh Hạo, tối nay có phim mới rất hay, anh có muốn đi xem cùng em không?" kèm theo một icon mặt cười tươi tắn. Kiều Oanh là một cô gái hoạt bát, tươi sáng, anh gặp cô trong một buổi gặp gỡ đối tác. Cô dễ thương, trong trẻo, và cũng như Minh Anh, cô đã thể hiện sự quan tâm rõ ràng đến anh.

Anh khẽ thở dài, cảm thấy một sự mệt mỏi vô hình dâng lên. *Lại một lời mời nữa. Liệu có khác gì những lần trước?* Anh tự hỏi mình. Anh đã thử. Sau buổi hẹn với Minh Anh không thành, anh vẫn tiếp tục nhận lời mời từ những người phụ nữ khác. Một bữa tối với một nữ kiến trúc sư tài năng, một buổi triển lãm nghệ thuật với một nhà thiết kế thời trang đầy cá tính. Họ đều xinh đẹp, tài giỏi, thú vị theo cách riêng của họ. Nhưng mỗi lần cố gắng kết nối, anh lại thấy mình thất bại thảm hại.

Mỗi nụ cười, mỗi ánh mắt, mỗi cử chỉ quan tâm, anh đều vô thức so sánh với Lê An. Và tất cả đều thiếu. Thiếu đi cái sự thân thuộc của "thanh mai trúc mã", thiếu đi cái sự dịu dàng của cô gái miền sông nước, thiếu đi cái sự thấu hiểu mà chỉ có những năm tháng lớn lên cùng nhau mới có thể tạo ra. Họ không hiểu anh, bởi vì họ không hiểu được cái bóng của Lê An trong anh lớn đến mức nào.

*Họ đều rất tốt, rất tài giỏi. Nhưng... không phải là An.* Anh đưa tay day thái dương, cảm thấy nặng trĩu. Sự vô vọng này không phải là sự tuyệt vọng, mà là một sự chấp nhận đau đớn rằng không ai có thể lấp đầy khoảng trống đó. Anh đã thử, nhưng mọi nỗ lực đều trở thành vô nghĩa.

Trần Hạo đặt điện thoại xuống, nhìn ra khung cửa sổ quán. Ngoài kia, những cặp đôi đang trò chuyện vui vẻ, cười đùa. Một cô gái tựa đầu vào vai bạn trai, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc. Một cặp vợ chồng trẻ nắm tay nhau bước đi trên phố, nụ cười rạng rỡ. Anh cảm thấy mình lạc lõng đến vô cùng trong cái khung cảnh bình yên ấy. Như một người lữ hành đơn độc lạc giữa dòng đời, anh mang theo một nỗi niềm riêng, một vết sẹo không thể ai nhìn thấy, không thể ai chữa lành.

Tiếng nhạc guitar acoustic lại vang lên, một giai điệu buồn man mác. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi sâu, cảm nhận mùi cà phê nồng đượm. Anh nhớ đến mùi hương của đất ẩm sau cơn mưa, mùi hoa sữa thoang thoảng trong gió đêm ở thị trấn ven sông cũ. Anh nhớ đến Lê An, với mùi hương riêng biệt của cô, mùi hương của sự bình yên và dịu dàng. Những ký ức ấy không còn làm anh quặn thắt như trước, nhưng nó vẫn là một nỗi day dứt, một lời nhắc nhở rằng anh đã từng có một phần đời mà giờ ��ây đã vĩnh viễn mất đi.

Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào ly cà phê đã nguội dần. Anh đã từng có những ước mơ, những khát vọng, và một tình yêu mà anh tin là vĩnh cửu. Nhưng chính sự e dè, sự chậm một nhịp của anh đã tước đi tất cả. Bây giờ, anh thành đạt, anh có mọi thứ mà nhiều người mơ ước. Nhưng hạnh phúc thì không. Cái giá của sự chậm một nhịp ấy, là cả một đời anh phải gánh chịu. Anh không thể lấp đầy khoảng trống này bằng bất kỳ ai khác. Anh đã thử, và thất bại. Và đó, có lẽ, là sự thật cay đắng nhất mà anh phải đối mặt.

***

Đêm khuya, ánh đèn thành phố lấp lánh như những viên kim cương trải dài vô tận bên ngoài khung cửa sổ lớn của căn hộ cao cấp. Trần Hạo trở về sau một ngày dài làm việc, sự tĩnh lặng bao trùm không gian càng làm nổi bật sự trống rỗng trong anh. Căn hộ sang trọng, với nội thất tối giản và hiện đại, trở nên lạnh lẽo và vô vị. Không có tiếng nói cười, không có hơi ấm của một người chờ đợi. Chỉ có sự tĩnh mịch đến tột cùng, như một chiếc hộp rỗng được đặt giữa lòng một thế giới ồn ào.

Anh đứng bất động một lúc lâu bên cửa sổ, nhìn xuống biển ánh sáng. Anh đã cố gắng, thật sự đã cố gắng mở lòng với Minh Anh, với Kiều Oanh, và với nhiều người phụ nữ khác nữa. Anh đã thử tìm kiếm một tia hy vọng, một sự an ủi, một điều gì đó có thể làm dịu đi nỗi đau âm ỉ trong lòng. Nhưng tất cả đều vô ích. Mỗi lần cố gắng, anh lại nhận ra một sự thật đau đớn: không ai có thể là Lê An. Không ai có thể lấp đầy khoảng trống mà cô đã để lại. Nó không phải là lỗi của họ, mà là lỗi của chính anh, của cái sự chậm một nhịp đã định nghĩa cả cuộc đời anh.

Anh khẽ thở dài, tiếng thở dài như hòa vào không khí tĩnh mịch của căn phòng. Anh quay lưng lại với khung cảnh thành phố, bước đến chiếc bàn nhỏ đặt cạnh sofa. Trên đó, anh đặt một vật kỷ niệm cũ. Đó không phải là món đồ của Lê An, cũng không phải là thứ có giá trị vật chất lớn. Đó là một chiếc máy bay giấy nhỏ, được gấp một cách vụng về từ trang giấy vở đã ố vàng, mà anh đã giữ từ rất lâu. Chiếc máy bay giấy ấy là biểu tượng của tuổi thơ, của những giấc mơ ngây thơ, của một phần anh đã mất đi cùng với sự hồn nhiên và cái ngày anh không dám nói ra lời yêu. Nó là vật chứng cho một thời đại đã qua, một sự ngây thơ đã bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian và những quyết định sai lầm.

Anh cầm chiếc máy bay giấy lên, ngón tay khẽ miết theo những nếp gấp đã cũ mòn. Cảm giác lạnh của giấy và sự cứng cáp của nó gợi anh nhớ về cảm giác bất lực của chính mình. *Ta đã cố gắng... nhưng vô ích.* Giọng nói nội tâm của anh vang lên, chua xót và đầy sự chấp nhận. *Không ai có thể là em. Không ai có thể lấp đầy khoảng trống này.*

Anh đã nhận ra rằng, dù anh có gặp bao nhiêu người phụ nữ tuyệt vời đến đâu, dù họ có tốt đẹp đến mức nào, họ cũng chỉ là những người xa lạ. Họ không mang theo những ký ức chung, không có cái nhìn thấu hiểu qua ánh mắt, không có cái cảm giác thân thuộc của những năm tháng lớn lên cùng nhau. Họ không phải là Lê An, và vì vậy, họ không thể lấp đầy cái lỗ hổng trong trái tim anh. Đó là khoảng cách vô hình mà anh không thể nào vượt qua.

*Đây là cái giá ta phải trả. Mãi mãi.* Anh thì thầm trong tâm trí, không thành lời. Anh đặt chiếc máy bay giấy xuống bàn, ánh mắt trống rỗng. Nó là một lời nhắc nhở, một vết sẹo vĩnh viễn, rằng anh đã chọn không gõ cửa. Và cái giá của quyết định đó, là một cuộc đời cô độc.

Trần Hạo bước đến quầy bar mini, rót một ly rượu mạnh. Nhưng anh không uống. Anh chỉ cầm ly rượu trên tay, cảm nhận hơi lạnh thấm qua lòng bàn tay, rồi chìm vào suy tư. Ly rượu sóng sánh phản chiếu ánh đèn thành phố, như một tấm gương phản chiếu chính cuộc đời anh – lung linh, rực rỡ bên ngoài, nhưng lạnh lẽo và trống rỗng bên trong.

Anh đã chấp nhận. Đây là định mệnh của anh. Một cuộc đời thành đạt về vật chất, nhưng cô độc về tinh thần. Một cuộc đời mang theo nỗi tiếc nuối vĩnh cửu về một mối tình đã không thành, về một lời nói không thành, về một bước đi chậm một nhịp. Anh sẽ sống với nó, vùi mình vào công việc, xây dựng một vỏ bọc kiên cố hơn, xa cách hơn với thế giới bên ngoài. Bởi vì anh biết, không có ai khác có thể thay thế được Lê An, và anh cũng không còn đủ sức lực để thử lấp đầy khoảng trống vô vọng này nữa. Cái cảm giác day dứt khôn nguôi về "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." sẽ mãi mãi là câu hỏi không lời giải đáp, là bản án mà anh tự mình tuyên cho chính mình. Anh đã cố gắng, và đã thất bại. Và từ giờ, anh sẽ không cố gắng nữa.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free