Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 845: Chấp Nhận Vết Sẹo Của Thành Công
Hoàng hôn buông xuống, mang theo một làn không khí se lạnh. Trần Hạo đi dạo một mình trong Công Viên 'Ký Ức Xanh', nơi thiên nhiên là chủ yếu với những lối đi được lát đá uốn lượn, những cầu đá nhỏ bắc qua hồ nước trong xanh. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, thanh bình. Tiếng cười đùa hồn nhiên của trẻ con từ khu vui chơi phía xa vọng lại, tiếng bước chân nhẹ nhàng của những cặp đôi nắm tay nhau dạo bước, tiếng gió thổi xào xạc qua tán lá cây cổ thụ – tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trong lành, lãng mạn nhưng cũng đầy hoài niệm. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, mùi cỏ cây xanh tươi và mùi hoa thoang thoảng từ vườn hoa nhỏ ven hồ lấp đầy lồng ngực anh mỗi khi anh hít thở sâu.
Anh bước chậm rãi trên con đường lát đá, ánh nắng vàng còn vương vãi trên những ngọn cây cao, nhuộm vàng cả không gian. Anh nhìn những cặp đôi tay trong tay, ánh mắt họ trao nhau đầy tình tứ, những gia đình vui vẻ cùng nhau đi dạo, những đứa trẻ hồn nhiên chạy nhảy, tiếng reo hò vang vọng khắp công viên. Một cảm giác cô độc dâng lên trong anh, nhưng không còn là sự dằn vặt tuyệt vọng như những đêm trước. Đó là một nỗi cô đơn trầm mặc, một sự chấp nhận lặng lẽ.
Anh nhớ lại hình ảnh Lê An trong ngày cưới, nụ cười bình yên của cô. Không còn là nụ cười rạng rỡ, ngây thơ của cô gái thanh mai trúc mã, mà là nụ cười của một người phụ nữ đã tìm thấy bến đỗ, một nụ cười mãn nguyện, an yên. Nụ cười ấy, dù không dành cho anh, nhưng lại mang đến cho anh một sự bình yên kỳ lạ. Anh nhận ra rằng cuộc đời anh sẽ mãi mãi có một khoảng trống, một nỗi tiếc nuối vĩnh viễn không thể nào lấp đầy. Đó là cái giá anh phải trả cho sự chần chừ, cho những "lời nói không thành" năm xưa, cho cái khoảnh khắc "chậm một nhịp" đã thay đổi cả một đời.
Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng không còn giằng xé anh nữa, không còn cào xé tâm can anh mỗi đêm. Thay vào đó, nó trở thành một phần của sự bình yên đau đớn, một vết sẹo đã lành miệng nhưng vẫn hằn sâu, không bao giờ biến mất. Anh quyết định học cách sống chung với nó, coi nó như một vết sẹo vĩnh viễn không bao giờ lành, một phần của chính mình, một phần của câu chuyện "sai một bước, lỡ cả một đời" của riêng anh.
Anh ngồi xuống một chiếc ghế đá dưới bóng cây cổ thụ, cảm nhận sự lạnh lẽo của mặt đá truyền qua lớp vải quần. Anh nhắm mắt lại, hít thở làn không khí se lạnh, lắng nghe tiếng đời trôi chảy xung quanh. Không còn cố gắng xua đuổi hình bóng Lê An, không còn đấu tranh với những ký ức. Anh để chúng trôi qua như những đám mây trên bầu trời, có đến có đi, nhưng vẫn ở đó, trong một góc tâm hồn.
"Cô ấy đã tìm thấy bến đỗ của mình. Còn mình... mình sẽ sống với khoảng trống này. Đó là cái giá phải trả. Và mình chấp nhận," anh thì thầm trong lòng, âm thầm, lặng lẽ.
Khi mở mắt ra, ánh mắt anh đã bớt đi sự giằng xé, thay vào đó là một vẻ kiên định buồn bã. Không phải là sự buông xuôi, mà là sự chấp nhận một cách mạnh mẽ, một sự quyết tâm sống với vết sẹo đó, không để nó định nghĩa toàn bộ con người anh, nhưng cũng không thể chối bỏ sự tồn tại của nó. Anh đứng dậy, bước đi chậm rãi trên con đường lát đá, bóng anh đổ dài dưới ánh đèn công viên vừa bật lên, những vệt sáng vàng vọt bắt đầu chiếu rọi, xua tan đi bóng tối đang bao trùm. Anh biết, cuộc đời anh sẽ tiếp tục, vẫn thành đạt, vẫn kiêu hãnh, nhưng sẽ mãi mãi mang theo một khoảng trống, một nỗi tiếc nuối âm ỉ, như một lời nhắc nhở không ngừng về con đường anh đã chọn, và con người anh đã trở thành. Nỗi đau này sẽ định hình anh, khiến anh trầm mặc hơn, khó tiếp cận hơn với thế giới bên ngoài, và có lẽ, sẽ không bao giờ tìm thấy một tình yêu trọn vẹn khác, bởi vì cái bóng của Lê An sẽ mãi mãi in sâu vào tận cùng tâm hồn anh.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rọi thẳng qua ba mặt tường kính cường lực trong suốt, tràn ngập căn phòng Tổng Giám đốc của Trần Thiện Minh, nơi đặt văn phòng của Trần Hạo. Đây là tầng cao nhất của tòa nhà, một vị trí đắc địa mang lại tầm nhìn bao quát toàn cảnh thành phố đang dần bừng tỉnh, những dòng xe cộ bắt đầu cuộn chảy như mạch máu lớn. Nội thất trong phòng được thiết kế tối giản nhưng toát lên vẻ sang trọng đến từng chi tiết: bàn làm việc lớn được làm từ gỗ óc chó nguyên khối, bóng loáng, đặt chính giữa căn phòng, đối diện là chiếc ghế da cao cấp với lưng tựa cao, màu đen tuyền. Trên tường, vài tác phẩm nghệ thuật hiện đại với những đường nét trừu tượng, sắc lạnh, phản chiếu ánh sáng tự nhiên, tạo nên một không gian vừa uy nghiêm vừa đầy tính nghệ thuật. Góc phòng là một giá sách lớn, cao từ sàn đến trần, chứa đầy những cuốn sách chuyên ngành, tài liệu kinh tế, và vài cuốn tiểu thuyết kinh điển được sắp xếp gọn gàng, thể hiện sự uyên bác và gu thẩm mỹ của chủ nhân. Một khu vực tiếp khách nhỏ với bộ sofa da màu xám và bàn kính hình tròn được đặt gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ngắm thành phố từ trên cao, nhưng dường như ít khi được sử dụng.
Mùi gỗ, mùi da mới, mùi cà phê đậm đặc vừa được pha phảng phất trong không khí, hòa quyện với mùi giấy cao cấp của những tập tài liệu mới in. Trần Hạo ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế da, ánh mắt tập trung cao độ vào màn hình máy tính lớn đang hiển thị những biểu đồ phức tạp và dòng số liệu dày đặc. Những ngón tay anh lướt trên bàn phím một cách điệu luyện, không một chút thừa thãi, tiếng gõ phím nhẹ nhàng, đều đặn vang vọng trong không gian tĩnh lặng của căn phòng, như nhịp đập của một cỗ máy chính xác. Điện thoại trên bàn thỉnh thoảng rung nhẹ, báo hiệu tin nhắn hoặc email mới, nhưng anh chỉ liếc nhìn, không hề dừng công việc đang dở.
Mái tóc được cắt tỉa gọn gàng, bộ vest đen lịch lãm càng tôn lên vẻ ngoài điềm tĩnh, chuyên nghiệp của Trần Hạo. Gương mặt anh vẫn giữ vẻ trầm mặc, không biểu lộ cảm xúc rõ ràng, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một sự mệt mỏi khó tả, một nỗi trống rỗng mà không thành công nào có thể lấp đầy. Anh tự nhủ, đây là vỏ bọc hoàn hảo mà anh đã dày công xây dựng. Công việc, sự nghiệp, những con số khô khan này chính là pháo đài vững chắc, giữ anh đứng vững giữa dòng đời, ngăn không cho những cảm xúc yếu mềm trỗi dậy. Anh vùi mình vào công việc, vào những dự án triệu đô, những cuộc đàm phán căng thẳng, coi đó như một liều thuốc mê, giúp anh tạm thời quên đi vết sẹo không thể lành trong tim. Nhưng mỗi khi anh lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố ồn ào dưới kia, hình bóng Lê An lại chập chờn hiện về, như một ảo ảnh đau đớn, nhắc nhở anh về cái giá anh đã phải trả cho sự chần chừ, cho những "lời nói không thành" năm xưa. Một "khoảng cách vô hình" không chỉ tồn tại giữa anh và cô ấy, mà còn giữa anh và chính bản thân mình, giữa con người thành công rực rỡ bên ngoài và tâm hồn cô độc, trống rỗng bên trong.
Tiếng chuông điện thoại nội bộ vang lên hai tiếng nhẹ nhàng. Trần Hạo không ngẩng đầu, chỉ khẽ gật đầu. Cánh cửa phòng mở ra. Chị Nguyệt, thư ký của anh, bước vào. Chị vẫn xinh đẹp và thanh lịch như mọi khi, mái tóc đen dài được búi cao gọn gàng, bộ váy công sở màu xanh than ôm sát tôn lên vóc dáng chuẩn mực. Gương mặt chị trang điểm nhẹ nhàng nhưng tinh tế, toát lên vẻ chuyên nghiệp, hiệu quả. Chị mang theo một chồng tài liệu dày cộp, đặt nhẹ nhàng lên góc bàn làm việc của Trần Hạo, không gây ra bất kỳ tiếng động lớn nào.
"Anh Hạo, tài liệu cuộc họp chiều nay ạ," Chị Nguyệt nói, giọng nói nhẹ nhàng, chuyên nghiệp, không chút dư thừa. Chị không dám làm phiền anh quá lâu, hiểu rõ sự tập trung cao độ của vị Tổng Giám đốc này. Chị Nguyệt đã làm việc với Trần Hạo nhiều năm, và chị hiểu rõ hơn ai hết, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng, quyết đoán ấy là một người đàn ông phức tạp, bí ẩn. Anh có thể đạt được những thành công vang dội, nhưng nụ cười thật sự hiếm khi xuất hiện trên môi anh. Chị từng chứng kiến anh làm việc xuyên đêm, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ, nhưng vẫn không một lời than vãn. Chị cảm nhận được một nỗi u uất, một sự trống rỗng sâu thẳm trong anh, nhưng chưa bao giờ dám hỏi.
Trần Hạo khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi màn hình. "Để đó. Cảm ơn," anh nói, giọng trầm, ngắn gọn, súc tích, hoàn toàn không mang một chút cảm xúc cá nhân nào. Nó như một câu lệnh được lập trình sẵn, thể hiện sự tập trung tuyệt đối vào công việc. Anh không nhìn chị Nguyệt, không một cái liếc mắt, như thể sự hiện diện của chị cũng không đủ để kéo anh ra khỏi thế giới của những con số và chiến lược. Chị Nguyệt hiểu ý, khẽ cúi đầu rồi lặng lẽ rời khỏi phòng, đóng cửa lại một cách nhẹ nhàng.
Trần Hạo tiếp tục công việc của mình. Các cuộc gọi công việc liên tục đổ về điện thoại bàn và điện thoại di động. Anh ra lệnh nhanh gọn, hiệu quả, mỗi từ đều chứa đựng sự quyết đoán và tính toán kỹ lưỡng. Anh là một kiến trúc sư tài ba cho những đế chế kinh doanh, nhưng lại là một người tù trong chính tâm hồn mình. Anh biết, sự thành đạt này, sự nghiệp lẫy lừng này, chỉ là một vỏ bọc, một bức tường kiên cố anh dựng lên để bảo vệ trái tim đã tổn thương. Bên trong bức tường đó, vẫn là một khoảng trống mênh mông, nơi hình bóng Lê An vẫn ngự trị, không thể nào xóa bỏ, một vết sẹo vĩnh viễn không bao giờ lành. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, lấp lánh trên cổ tay anh, là minh chứng cho sự thành công, nhưng cũng là một biểu tượng lặng lẽ của sự đánh đổi, của thời gian đã trôi qua và những cơ hội đã mất. Anh không thể quay ngược thời gian, không thể sửa chữa "cái sai một bước" năm xưa, và giờ đây, anh chỉ có thể sống chung với nó, dùng sự thành công này để lấp đầy, dù chỉ là tạm thời, cái lỗ hổng trong tâm hồn.
***
Khi những vệt nắng cuối cùng của một ngày dài dần tắt, nhuộm đỏ một góc trời phía Tây, Trần Hạo rời khỏi văn phòng, đi thẳng lên sân thượng của tòa nhà Trần Thiện Minh. Gió chiều lồng lộng, mang theo hơi lạnh đặc trưng của độ cao, rít qua những thanh kính cường lực và hàng rào bảo vệ. Không gian rộng rãi, được lát gạch chống trượt, có một vài ghế dài đơn giản và một khu vực trồng cây xanh nhỏ, nhưng hầu như không có ai. Chỉ có tiếng gió rít bên tai, tiếng còi xe từ xa vọng lên từ dòng xe cộ tấp nập bên dưới, và tiếng máy móc hoạt động nhẹ của tòa nhà. Mùi không khí cao, mùi kim loại từ cấu trúc xây dựng, và đôi khi là mùi khói bụi lẫn lộn từ thành phố phả lên.
Trần Hạo đứng một mình, tay vịn lấy lan can sắt lạnh, cảm nhận sự buốt giá của kim loại truyền qua lòng bàn tay. Ánh hoàng hôn rực rỡ trải dài trên bầu trời, tạo nên một bức tranh màu cam, đỏ, tím đầy ngoạn mục, nhưng trong mắt anh, đó chỉ là một mảng màu vô cảm, một phông nền cho sự cô độc của chính mình. Anh nhìn xuống dòng người, dòng xe cộ hối hả như những con kiến nhỏ bé đang miệt mài trong cuộc sống của riêng họ. Thành phố Sài Gòn vẫn vậy, vẫn sôi động, ồn ào, vẫn không ngừng chuyển động, nhưng anh lại cảm thấy mình lạc lõng, đứng ngoài tất cả.
Anh tháo chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp ra khỏi cổ tay, ngắm nhìn nó một lúc. Vỏ thép không gỉ sáng bóng, mặt đồng hồ hiển thị chính xác từng giây từng phút, một cỗ máy hoàn hảo của thời gian. Nhưng thời gian, đối với anh, đã trở thành một khái niệm trớ trêu. Anh đã để thời gian trôi đi, để những "lời nói không thành" mắc kẹt trong họng, để khoảnh khắc "chậm một nhịp" định đoạt cả một đời. Chiếc đồng hồ này là biểu tượng của sự kiểm soát, của quyền lực, của thành công mà anh đã dày công đạt được, nhưng nó lại không thể quay ngược lại dù chỉ một giây để sửa chữa những sai lầm trong quá khứ. Anh đeo lại chiếc đồng hồ vào cổ tay, cảm nhận sức nặng của nó, như một lời nhắc nhở về gánh nặng của trách nhiệm và nỗi tiếc nuối.
"Thành công này... tất cả những thứ này... để làm gì?" anh thì thầm trong lòng, tiếng gió cuốn đi câu hỏi, hòa vào không gian bao la. "Một mình mình đứng đây, trên đỉnh của thành phố này, nhưng lại cô độc hơn bao giờ hết."
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí lạnh lẽo lấp đầy phổi, nhưng không thể lấp đầy "khoảng trống vô hình" trong tim. Nỗi trống rỗng ấy đã trở thành một phần của anh, một người bạn đồng hành âm thầm, dai dẳng. Anh không còn đấu tranh với nó nữa, không còn cố gắng xua đuổi hình bóng Lê An ra khỏi tâm trí. Thay vào đó, anh chấp nhận nó, chấp nhận rằng cuộc đời anh sẽ mãi mãi có một vết sẹo không bao giờ lành, một nỗi tiếc nuối vĩnh viễn. Đó là cái giá phải trả cho "sai một bước", cho sự e dè, cho những điều anh đã không dám nói ra khi còn có thể.
Anh nhắm mắt lại, để gió luồn qua mái tóc, cảm nhận sự lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy. Anh nhớ lại nụ cười bình yên của Lê An trong ngày cưới, nụ cười ấy như một nhát dao xuyên qua tim anh, nhưng đồng thời cũng mang lại một sự bình an kỳ lạ. Cô ấy đã tìm thấy hạnh phúc của mình, một bến đỗ an yên. Còn anh, anh sẽ sống với sự nghiệp lẫy lừng, với những thành công chói lọi, và với nỗi cô độc này. Đây không phải là sự buông xuôi, mà là sự chấp nhận nghiệt ngã của số phận. Anh đã chọn con đường này, và anh sẽ đi đến cùng, dù biết rằng con đường ấy sẽ mãi mãi thiếu vắng một điều gì đó quan trọng nhất.
Khi mở mắt ra, thành phố bên dưới đã lên đèn, hàng triệu ánh sáng lấp lánh như những vì sao rơi rụng trên mặt đất. Một khung cảnh tráng lệ, nhưng đối với Trần Hạo, nó vẫn chỉ là một bức tranh vô hồn. Anh là người kiến tạo nên một phần của sự tráng lệ ấy, nhưng lại không thể tìm thấy ánh sáng cho chính tâm hồn mình. Anh biết, từ nay về sau, anh sẽ trở nên trầm mặc hơn, khó tiếp cận hơn với thế giới bên ngoài. Một vỏ bọc cứng rắn sẽ được tạo ra, che giấu đi sự yếu đuối, sự trống rỗng bên trong. Anh sẽ vẫn là Trần Hạo – Tổng Giám đốc tài năng, quyết đoán, nhưng anh cũng sẽ mãi mãi là Trần Hạo – người đàn ông mang trong mình vết sẹo không nguôi của mối tình "chậm một nhịp", của "lời nói không thành" và "khoảng cách vô hình" đã định hình cả cuộc đời.
***
Buổi tối, Trần Hạo có bữa ăn tối công việc tại 'Le Rêve', một nhà hàng Pháp sang trọng nằm trong khu trung tâm thành phố. Kiến trúc Pháp cổ điển của nhà hàng hiện lên lộng lẫy dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ. Trần cao, những chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh rủ xuống, tường được trang trí bằng những bức tranh phong cảnh lãng mạn và những tấm gương lớn viền vàng, phản chiếu ánh sáng lung linh, tạo cảm giác không gian rộng lớn và huyền ảo hơn. Bàn ghế bọc vải nhung mềm mại, màu đỏ bordeaux và xanh ngọc, được sắp xếp tinh tế. Khăn trải bàn trắng tinh, xếp nếp hoàn hảo, trên mỗi bàn đều có một lọ hoa tươi và một cây nến nhỏ lung linh, tỏa ra ánh sáng ấm áp.
Tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng của một bản giao hưởng nào đó vang vọng khắp không gian, hòa cùng tiếng ly cốc chạm vào nhau lanh canh, tiếng dao dĩa lách cách và những tiếng trò chuyện thì thầm, lịch sự của các thực khách. Mùi thức ăn Pháp tinh tế, thơm lừng từ bếp, mùi rượu vang nồng nàn, mùi hoa ly trắng trên bàn, và cả mùi nước hoa cao cấp từ những quý ông, quý bà. Tất cả tạo nên một bầu không khí lãng mạn, tinh tế, trang trọng và yên tĩnh.
Trần Hạo ngồi đối diện với Anh Long, người đồng nghiệp kiêm cấp trên, và cũng là người đã dìu dắt anh từ những ngày đầu. Anh Long vẫn giữ vẻ ngoài cao ráo, ăn mặc lịch sự với bộ vest màu xám than, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, toát lên sự từng trải và tinh tế. Ông luôn nhìn Trần Hạo với một sự quan tâm đặc biệt, không chỉ là mối quan hệ công việc. Trần Hạo vẫn giữ vẻ ngoài lịch thiệp, chuyên nghiệp. Anh mặc một bộ vest màu xanh navy đậm, cà vạt màu bạc, trông thật chỉn chu và điềm đạm.
"Dự án mới của cậu tiến triển tốt, Hạo," Anh Long mở lời, giọng nói ấm áp, chứa đựng sự hài lòng. Ông nhấp một ngụm rượu vang đỏ, nhìn Trần Hạo với ánh mắt tán thưởng. "Tôi biết mà, cậu đúng là thiên tài trong lĩnh vực này. Không có cậu, chắc dự án này còn phải mất thêm vài tháng nữa."
Trần Hạo khẽ gật đầu, môi mím chặt thành một đường thẳng. Anh gần như không chạm vào ly rượu vang đỏ đắt tiền được đặt trước mặt, chỉ nhấp từng ngụm nước lọc nhỏ. "Chỉ là may mắn thôi, anh Long," anh đáp, giọng đều đều, không chút cảm xúc, như một câu trả lời đã được luyện tập. Anh cúi đầu, dùng dao dĩa một cách chậm rãi và máy móc, cắt một miếng thịt bò tenderloin nướng tái, nhưng dường như không cảm nhận được hương vị của nó. Toàn bộ sự chú ý của anh dường như chỉ dành cho việc hoàn thành bữa ăn một cách lịch sự nhất có thể.
Anh Long nhìn Trần Hạo một cách tinh tế, ánh mắt thoáng qua một nỗi lo lắng nhẹ. Ông đã nhận thấy sự thay đổi trong Trần Hạo từ lâu. Thành công của anh càng lớn, sự trầm mặc và lạnh lùng của anh càng rõ rệt. Anh vẫn là một cỗ máy làm việc hiệu quả đến đáng sợ, một đối tác đáng tin cậy và một cấp dưới xuất sắc, nhưng dường như có một "khoảng cách vô hình" ngày càng lớn dần giữa anh và mọi người xung quanh. Trần Hạo không còn tham gia vào những câu chuyện phiếm, những cuộc trò chuyện ngoài lề công việc. Anh chỉ nói khi cần thiết, và những lời anh nói luôn ngắn gọn, súc tích, mang nặng tính logic và hiệu quả.
"Cậu có vẻ hơi gầy đi thì phải, Hạo," Anh Long nói, cố gắng phá vỡ bầu không khí có phần căng thẳng. "Dù sao cũng nên chú ý sức khỏe. Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Nhưng cơ thể mình thì cần được nghỉ ngơi."
Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt anh chạm nhẹ vào ánh mắt quan tâm của Anh Long, nhưng chỉ thoáng qua. "Em vẫn ổn, anh Long. Chỉ là dạo này hơi nhiều việc thôi," anh trả lời, giọng vẫn trầm, phẳng lặng. Anh không nói dối, công việc thực sự rất nhiều, và anh cũng muốn vùi mình vào đó. Nó giúp anh quên đi, dù chỉ là vài giờ đồng hồ.
Trong lòng Trần Hạo, sự thành công này, những lời khen ngợi này, đều trở nên vô nghĩa. Anh có tất cả những gì một người đàn ông có thể mong muốn về vật chất: sự nghiệp, tiền bạc, địa vị. Nhưng trái tim anh lại trống rỗng, như một căn nhà hoang tàn giữa một thành phố phồn hoa. Nỗi tiếc nuối về Lê An, về những "lời nói không thành" năm xưa, về khoảnh khắc "chậm một nhịp" đã khiến anh "lỡ cả một đời", đã trở thành một vết sẹo vĩnh viễn, không thể nào lành. Anh đã chấp nhận nó, học cách sống chung với nó. Giờ đây, anh chỉ là một người đàn ông điềm tĩnh, chuyên nghiệp trên bề mặt, nhưng bên trong lại mang một nỗi cô độc, u uất không thể nào chia sẻ.
Anh Long thở dài nhẹ, không nói gì thêm. Ông biết Trần Hạo là người kín đáo, và việc hỏi sâu hơn chỉ khiến anh càng thu mình lại. Ông hiểu rằng Trần Hạo đang trải qua một điều gì đó rất riêng tư, rất sâu sắc mà không ai có thể can thiệp. Ông chỉ có thể lặng lẽ quan sát, và tin rằng Trần Hạo đủ mạnh mẽ để vượt qua, hoặc ít nhất là đủ mạnh mẽ để sống chung với nó.
Trần Hạo cúi xuống, tiếp tục bữa ăn một cách máy móc. Anh nghe tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng, tiếng ly rượu va vào nhau, tiếng trò chuyện xa xăm. Anh cảm nhận sự ấm áp của ngọn nến trên bàn, nhưng không hề cảm thấy ấm áp trong lòng. Đây là cuộc sống của anh bây giờ: thành đạt, kiêu hãnh, nhưng trống rỗng và cô độc. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh dưới ánh nến, như một lời nhắc nhở không ngừng về thời gian đã trôi qua, về những gì đã mất, và về con người anh đã trở thành. Nỗi đau này đã định hình anh, biến anh thành một khối băng kiên cố, khó tiếp cận với thế giới bên ngoài. Anh sẽ tiếp tục tìm kiếm một thứ gì đó để lấp đầy khoảng trống này, nhưng có lẽ, sẽ không bao giờ tìm được, bởi vì cội nguồn của nỗi đau đã in sâu vào tận cùng tâm hồn, nơi cái bóng của Lê An sẽ mãi mãi ngự trị, như một lời nguyền vô hình.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.