Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 844: Khoảng Trống Vĩnh Viễn
Anh đặt ly rượu xuống bàn một cách khẽ khàng, tiếng thủy tinh chạm vào mặt bàn đá cẩm thạch vang lên thanh thoát nhưng lạnh lẽo. Anh quay lưng lại với khung cảnh thành phố rực rỡ, bước về phía phòng ngủ. Sự mệt mỏi, không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần, đã kéo anh vào một vòng xoáy không lối thoát. Anh biết, đêm nay cũng sẽ lại là một đêm dài, một đêm mà anh phải đối mặt với chính mình, với những bóng ma của quá khứ.
***
Nửa đêm, căn hộ cao cấp chìm trong một sự tĩnh mịch đáng sợ, chỉ còn tiếng điều hòa không khí đều đặn và tiếng thì thầm của gió đêm bên ngoài cửa kính. Trần Hạo nằm trên chiếc giường kingsize, tấm ga trải giường bằng lụa satin mát lạnh ôm lấy cơ thể mệt mỏi của anh. Trần nhà cao vời vợi, trắng toát, như một khoảng không vô tận. Mọi âm thanh của thành phố dường như đã bị nuốt chửng bởi sự tĩnh mịch của căn hộ, chỉ còn lại sự im lặng bao trùm, một sự im lặng khiến mọi suy nghĩ trở nên rõ ràng và sắc nét hơn bao giờ hết.
Khi mọi nỗ lực phân tâm đã tan biến, khi sự mệt mỏi thể xác và tinh thần đã đạt đến giới hạn, hình ảnh Lê An hiện về rõ nét hơn bao giờ hết. Cô không còn là một bóng ma mờ nhạt trong ký ức, mà là một thực thể sống động, đang hiện hữu ngay trong căn phòng này, ngay trong tâm trí anh. Anh thấy lại nụ cười của cô, ánh mắt dịu dàng, và cả khoảnh khắc anh quay lưng bước đi trong đêm định mệnh, đêm trước đám cưới của cô. Tiếng gió khẽ rít qua khe cửa như một lời thì thầm, một lời nhắc nhở về quyết định sai lầm năm xưa.
Nỗi hối tiếc gặm nhấm anh từ bên trong, không ngừng nghỉ, như một con sâu bọ đục khoét tâm hồn. Anh nhắm nghiền mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đó, cố gắng đẩy chúng ra khỏi tâm trí. Nhưng vô ích. Càng cố gắng, chúng lại càng hiện rõ ràng hơn, càng đau đớn hơn. Anh thấy Lê An trong tà áo dài trắng tinh khôi, hạnh phúc bước vào lễ đường bên một người đàn ông khác. Anh thấy chính mình đứng lặng lẽ dưới cơn mưa, nhìn vào ánh đèn vàng ấm áp từ căn nhà quen thuộc. Anh thấy bản thân đã chọn không gõ cửa, để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối.
Anh trở mình, nằm nghiêng, nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn. Ánh đèn thành phố lấp lánh như những giọt nước mắt, vô số, vô tận, như chính nỗi tiếc nuối đang chảy dài trong lòng anh. Anh đưa tay lên, chạm vào khung cửa sổ lạnh lẽo, cảm nhận sự lạnh giá của kim loại truyền vào da thịt. Nó lạnh lẽo, cũng như cuộc đời anh đã trở thành, sau khi cô rời đi.
"Nếu như ngày đó… anh đã đủ dũng khí," anh tự nhủ, giọng nói khẽ khàng như một hơi thở. "Nếu như anh đã không 'chậm một nhịp'." Cụm từ đó, "chậm một nhịp", đã trở thành định mệnh, đã định hình số phận của anh, định hình cả cuộc đời anh. Nó không chỉ là sự chậm trễ trong tình yêu, mà là sự chậm trễ trong việc nhận ra giá trị của hạnh phúc, sự chậm trễ trong việc bày tỏ cảm xúc, sự chậm trễ trong việc nắm giữ điều quan trọng nhất.
Nỗi đau này, anh biết, sẽ không bao giờ biến mất. Nó là một vết sẹo không thể lành, một phần của anh mãi mãi. Dù anh có vùi mình vào công việc đến đâu, dù anh có tạo ra những thói quen mới nào đi chăng nữa, vết sẹo đó vẫn sẽ ở đó, hằn sâu vào tận cùng tâm hồn. Nó sẽ đeo bám anh suốt cuộc đời, sẽ ảnh hưởng đến mọi mối quan hệ tương lai, khiến anh khó lòng tìm thấy hạnh phúc trọn vẹn. Trần Hạo, dù đã đạt đến đỉnh cao của sự nghiệp, vẫn là một con thuyền lạc lối giữa đại dương mênh mông của nỗi cô đơn, nơi bóng hình Lê An mãi mãi là ngọn hải đăng không thể chạm tới, là vết sẹo không nguôi khắc sâu vào tận cùng tâm hồn anh. Anh chấp nhận nó, không phải vì muốn, mà vì không còn lựa chọn nào khác. Đó là cái giá phải trả cho "sai một bước, lỡ cả một đời."
***
Sáng hôm sau, Trần Hạo tỉnh dậy trên chiếc giường lớn, cảm giác trống rỗng và hụt hẫng vẫn còn nguyên vẹn từ đêm trước, như một tấm chăn mỏng tang nhưng dai dẳng phủ lấy tâm hồn anh. Một tia nắng ban mai yếu ớt lọt qua khe rèm cửa sổ bằng vải lụa dày màu xám tro, chiếu thành một vệt dài trên sàn gỗ óc chó đánh bóng. Nó mỏng manh, không đủ để xua đi cái lạnh lẽo vốn đã ăn sâu vào không khí trong căn hộ. Anh đưa tay che mắt, tránh đi chút ánh sáng lờ mờ, nhưng cũng không tránh được những suy nghĩ vẫn đang miên man trong đầu.
Anh ngồi dậy, tấm ga trải giường bằng lụa satin mát lạnh trượt khỏi cơ thể, để lại một cảm giác trống trải. Căn hộ của anh rộng lớn, được thiết kế theo phong cách tối giản, hiện đại, với những mảng màu trung tính và nội thất đắt tiền. Mùi gỗ mới và da bọc sofa vẫn còn thoang thoảng trong không khí, minh chứng cho sự xa hoa nhưng thiếu vắng hơi ấm. Anh bước chân trần trên sàn gỗ lạnh, cảm nhận từng thớ gỗ dưới lòng bàn chân. Mỗi bước đi đều tạo ra một âm thanh nhỏ, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, nhấn mạnh sự cô độc của anh. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng mà anh thường mở từ đêm qua vẫn còn văng vẳng, những nốt trầm buồn len lỏi vào từng ngóc ngách, càng làm tăng thêm sự tĩnh lặng, trầm mặc.
Anh bước đến cửa sổ lớn, tấm kính trong suốt phô bày toàn cảnh thành phố đang bắt đầu sôi động. Từ trên cao, anh thấy những dòng xe cộ như những con kiến bò chậm chạp trên đường, những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh dưới ánh mặt trời buổi sớm. Thành phố này không ngủ, nó luôn hối hả, luôn vận động, luôn thay đổi. Nhưng anh, một phần của nó, lại thấy mình lạc lõng trong chính cuộc đời mình, như một hòn đảo trơ trọi giữa đại dương mênh mông.
"Một ngày mới... và nỗi trống rỗng vẫn ở đây," anh thì thầm, giọng nói khàn đặc vì đêm không ngủ. Hơi thở anh phả ra một làn khói mờ ảo trong không khí điều hòa. "Liệu có bao giờ nó biến mất, hay mình sẽ học cách sống chung với nó?" Câu hỏi đó lơ lửng trong không gian, không lời đáp. Anh biết, nó sẽ không biến mất. Cái vết sẹo đó đã quá sâu, quá hằn. Anh đã cố gắng phân tâm bằng công việc, bằng những thói quen mới, bằng mọi cách có thể, nhưng mỗi khi màn đêm buông xuống, hay mỗi khi một khoảnh khắc nào đó gợi nhắc, Lê An lại hiện về, rõ nét đến đau lòng. Cô như một tấm gương soi chiếu sự thiếu sót trong chính bản ngã anh, một lời nhắc nhở không ngừng về những điều anh đã lỡ.
Anh quay người, bước vào bếp, pha một tách cà phê đen đặc. Mùi cà phê thơm nồng lan tỏa, xua đi chút lạnh lẽo trong không khí. Anh đứng dựa vào lan can ban công, hít thở sâu làn không khí trong lành của buổi sáng sớm, cảm nhận chút gió nhẹ mơn man trên da mặt. Ánh nắng ban mai không còn yếu ớt, đã bắt đầu rực rỡ hơn, chiếu thẳng vào gương mặt anh, làm nổi bật vẻ mệt mỏi và những quầng thâm dưới mắt. Dù đã tắm rửa, diện bộ suit đắt tiền, và cố gắng giữ vẻ ngoài chỉnh tề nhất, sự u uất vẫn không thể che giấu hoàn toàn trong ánh mắt anh.
Anh nhấp một ngụm cà phê nóng, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi. Anh nhớ đến những buổi sáng ở thị trấn nhỏ, nơi anh và Lê An thường cùng nhau đạp xe đi học, hương vị bữa sáng mẹ làm, tiếng chim hót líu lo bên bờ sông cũ. Những ký ức đó giờ đây xa xôi như một giấc mơ, đẹp đẽ nhưng không thể chạm tới. "Nếu như ngày đó..." lại một lần nữa, câu thần chú của nỗi tiếc nuối hiện lên trong tâm trí anh. Nó không còn là một câu hỏi dằn vặt, mà là một lời chấp nhận ngầm. Nếu như ngày đó anh đã khác, thì có lẽ bây giờ mọi chuyện đã khác. Nhưng không có "nếu như". Chỉ có hiện tại, và một tương lai anh phải đối mặt với cái giá của sự chần chừ.
Anh nhìn xuống tách cà phê đang bốc khói, hình ảnh Lê An lại thấp thoáng, nụ cười bình yên của cô, ánh mắt trong trẻo. Anh tự hỏi cô có đang hạnh phúc không. Anh hy vọng là có. Bởi vì ít nhất, một người trong hai bọn họ đã tìm thấy bến đỗ, đã không phải sống chung với nỗi trống rỗng này. Trần Hạo biết rằng, với anh, cuộc đời sẽ mãi mãi có một khoảng trống, một "khoảng cách vô hình" giữa anh và hạnh phúc trọn vẹn. Và có lẽ, đã đến lúc anh phải học cách sống chung với nó, coi nó như một phần vĩnh viễn của chính mình, một vết sẹo không nguôi nhưng cũng không còn rỉ máu.
***
Buổi chiều muộn, ánh nắng vàng nhạt dần, trải một tấm voan mỏng lên những tòa nhà chọc trời. Tại tầng cao nhất của một trong những tòa tháp tài chính lấp lánh, Trần Hạo đang ngồi trong phòng tổng giám đốc của mình, xung quanh là những chồng tài liệu dày đặc, những con số và biểu đồ phức tạp chạy không ngừng trên màn hình máy tính lớn. Căn phòng được thiết kế tối giản nhưng sang trọng, với bàn làm việc bằng gỗ mun, ghế da đen bóng và bức tường kính lớn nhìn ra toàn cảnh thành phố đang dần lên đèn. Mùi giấy, mực in và chút cà phê mới pha vẫn còn vương vấn trong không khí, tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp nhưng cũng đầy áp lực.
Anh làm việc hiệu quả, từng ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, ánh mắt sắc bén lướt qua từng dòng dữ liệu, đưa ra những quyết định sắc sảo, mang lại thành công vang dội cho tập đoàn. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, vỏ vàng trắng lấp lánh dưới ánh đèn, biểu tượng của sự thành đạt và quyền lực, nhưng cũng là một gánh nặng vô hình đeo bám anh. Nó nhắc nhở anh về thời gian, về những thứ đã trôi qua, và những điều không thể quay trở lại.
"Alo, Anh Long đây." Giọng nói trầm ấm nhưng đầy năng lượng của Anh Long vang lên từ chiếc điện thoại. "Dự án X đang tiến triển rất tốt, Hạo. Cậu thực sự là một thiên tài."
Trần Hạo giữ vẻ mặt điềm tĩnh, giọng nói anh trầm khàn, ngắn gọn và chuyên nghiệp. "Cảm ơn anh. Vẫn còn nhiều việc cần làm. Chúng ta cần đẩy nhanh tiến độ giai đoạn hai."
"Được rồi, tôi hiểu. Cậu luôn là người không ngừng nghỉ mà. Nhưng nhớ giữ sức khỏe đấy, Hạo. Thành phố này không ngủ, và cơ hội cũng vậy, nhưng sức khỏe con người thì có giới hạn." Anh Long khẽ cười, một nụ cười ẩn chứa sự quan tâm hiếm hoi.
"Tôi biết. Sẽ chú ý." Trần Hạo đáp cụt lủn, rồi nhanh chóng chuyển sang việc thảo luận chi tiết về các chỉ số tài chính, những rủi ro tiềm ẩn và các chiến lược tiếp theo. Cuộc trò chuyện kéo dài thêm vài phút, hoàn toàn xoay quanh công việc, không một chút dư thừa cảm xúc.
Khi cúp máy, anh thở ra một hơi dài. Anh quay ghế, đưa lưng về phía bàn làm việc, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố đã lên đèn, những ánh sáng lung linh như hàng triệu vì sao rơi xuống mặt đất, tạo nên một khung cảnh tráng lệ nhưng cũng đầy cô độc. "Những con số này, những dự án này... chúng lấp đầy thời gian, nhưng không thể lấp đầy trái tim," anh tự nhủ. Thành công vật chất mà anh đã đạt được, những đỉnh cao mà anh đã chinh phục, giờ đây dường như trở nên vô nghĩa khi không có Lê An ở bên để chia sẻ, không có ánh mắt cô để cùng chiêm ngưỡng.
Anh nhớ đến những lời nói của Lê An, những khoảnh khắc hạnh phúc đơn sơ mà giờ đây anh không thể nào có được. Một bữa tối giản dị bên bờ sông cũ, một buổi chiều cùng nhau ngắm hoàng hôn, một câu chuyện phiếm không đầu không cuối dưới trăng. Những điều nhỏ nhặt ấy, giờ đây, lại là những thứ xa xỉ nhất mà tiền bạc không thể mua được. Anh đã từng nghĩ, thành công sẽ mang lại hạnh phúc. Anh đã từng tin, nếu anh đủ giỏi giang, đủ quyền lực, anh có thể quay về và giành lại cô. Nhưng anh đã sai. Thích thôi thì không đủ. Và thành công, lại càng không đủ. Nó chỉ khiến anh càng cảm thấy cô độc hơn, càng nhận ra khoảng trống trong lòng mình lớn đến nhường nào.
Anh ký duyệt tài liệu cuối cùng, tiếng bút bi lướt trên giấy nghe rõ mồn một trong sự tĩnh lặng của phòng. Sau đó, anh đứng dậy, bước đến cửa sổ lớn của phòng làm việc, hai tay đút túi quần, nhìn ngắm thành phố đang lên đèn. Ánh đèn đường vàng vọt bắt đầu thắp sáng, những tòa nhà cao tầng rực rỡ bởi ánh sáng nhân tạo. Anh thấy mình như một kẻ đứng ngoài cuộc, một diễn viên xuất sắc trên sân khấu cuộc đời, nhưng khi tấm màn hạ xuống, anh lại trở về với chính mình, với nỗi cô đơn cùng cực. Anh biết, thành công này, sự nghiệp này, chỉ là một vỏ bọc, một bức tường kiên cố anh dựng lên để bảo vệ trái tim đã tổn thương. Nhưng bên trong bức tường đó, vẫn là một khoảng trống mênh mông, nơi hình bóng Lê An vẫn ngự trị, không thể nào xóa bỏ.
***
Hoàng hôn buông xuống, mang theo một làn không khí se lạnh. Trần Hạo đi dạo một mình trong Công Viên 'Ký Ức Xanh', nơi thiên nhiên là chủ yếu với những lối đi được lát đá uốn lượn, những cầu đá nhỏ bắc qua hồ nước trong xanh. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, thanh bình. Tiếng cười đùa hồn nhiên của trẻ con từ khu vui chơi phía xa vọng lại, tiếng bước chân nhẹ nhàng của những cặp đôi nắm tay nhau dạo bước, tiếng gió thổi xào xạc qua tán lá cây cổ thụ – tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trong lành, lãng mạn nhưng cũng đầy hoài niệm. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, mùi cỏ cây xanh tươi và mùi hoa thoang thoảng từ vườn hoa nhỏ ven hồ lấp đầy lồng ngực anh mỗi khi anh hít thở sâu.
Anh bước chậm rãi trên con đường lát đá, ánh nắng vàng còn vương vãi trên những ngọn cây cao, nhuộm vàng cả không gian. Anh nhìn những cặp đôi tay trong tay, ánh mắt họ trao nhau đầy tình tứ, những gia đình vui vẻ cùng nhau đi dạo, những đứa trẻ hồn nhiên chạy nhảy, tiếng reo hò vang vọng khắp công viên. Một cảm giác cô độc dâng lên trong anh, nhưng không còn là sự dằn vặt tuyệt vọng như những đêm trước. Đó là một nỗi cô đơn trầm mặc, một sự chấp nhận lặng lẽ.
Anh nhớ lại hình ảnh Lê An trong ngày cưới, nụ cười bình yên của cô. Không còn là nụ cười rạng rỡ, ngây thơ của cô gái thanh mai trúc mã, mà là nụ cười của một người phụ nữ đã tìm thấy bến đỗ, một nụ cười mãn nguyện, an yên. Nụ cười ấy, dù không dành cho anh, nhưng lại mang đến cho anh một sự bình yên kỳ lạ. Anh nhận ra rằng cuộc đời anh sẽ mãi mãi có một khoảng trống, một nỗi tiếc nuối vĩnh viễn không thể nào lấp đầy. Đó là cái giá anh phải trả cho sự chần chừ, cho những "lời nói không thành" năm xưa, cho cái khoảnh khắc "chậm một nhịp" đã thay đổi cả một đời.
Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng không còn giằng xé anh nữa, không còn cào xé tâm can anh mỗi đêm. Thay vào đó, nó trở thành một phần của sự bình yên đau đớn, một vết sẹo đã lành miệng nhưng vẫn hằn sâu, không bao giờ biến mất. Anh quyết định học cách sống chung với nó, coi nó như một vết sẹo vĩnh viễn không bao giờ lành, một phần của chính mình, một phần của câu chuyện "sai một bước, lỡ cả một đời" của riêng anh.
Anh ngồi xuống một chiếc ghế đá dưới bóng cây cổ thụ, cảm nhận sự lạnh lẽo của mặt đá truyền qua lớp vải quần. Anh nhắm mắt lại, hít thở làn không khí se lạnh, lắng nghe tiếng đời trôi chảy xung quanh. Không còn cố gắng xua đuổi hình bóng Lê An, không còn đấu tranh với những ký ức. Anh để chúng trôi qua như những đám mây trên bầu trời, có đến có đi, nhưng vẫn ở đó, trong một góc tâm hồn.
"Cô ấy đã tìm thấy bến đỗ của mình. Còn mình... mình sẽ sống với khoảng trống này. Đó là cái giá phải trả. Và mình chấp nhận," anh thì thầm trong lòng, âm thầm, lặng lẽ.
Khi mở mắt ra, ánh mắt anh đã bớt đi sự giằng xé, thay vào đó là một vẻ kiên định buồn bã. Không phải là sự buông xuôi, mà là sự chấp nhận một cách mạnh mẽ, một sự quyết tâm sống với vết sẹo đó, không để nó định nghĩa toàn bộ con người anh, nhưng cũng không thể chối bỏ sự tồn tại của nó. Anh đứng dậy, bước đi chậm rãi trên con đường lát đá, bóng anh đổ dài dưới ánh đèn công viên vừa bật lên, những vệt sáng vàng vọt bắt đầu chiếu rọi, xua tan đi bóng tối đang bao trùm. Anh biết, cuộc đời anh sẽ tiếp tục, vẫn thành đạt, vẫn kiêu hãnh, nhưng sẽ mãi mãi mang theo một khoảng trống, một nỗi tiếc nuối âm ỉ, như một lời nhắc nhở không ngừng về con đường anh đã chọn, và con người anh đã trở thành. Nỗi đau này sẽ định hình anh, khiến anh trầm mặc hơn, khó tiếp cận hơn với thế giới bên ngoài, và có lẽ, sẽ không bao giờ tìm thấy một tình yêu trọn vẹn khác, bởi vì cái bóng của Lê An sẽ mãi mãi in sâu vào tận cùng tâm hồn anh.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.