Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 843: Vết Sẹo Không Nguôi
Trong sự tĩnh lặng đến tận cùng của căn phòng Tổng Giám Đốc, Trần Hạo, một lần nữa, cay đắng chấp nhận số phận của mình. Anh không còn tìm cách chối bỏ hay lảng tránh nữa, chỉ còn lại sự cam chịu. Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày, và anh vẫn ngồi đó, bất động trước chồng hồ sơ chất cao, từng trang giấy trắng tinh khôi nhưng chứa đựng những con số khô khan, những kế hoạch đầy tham vọng.
Ánh đèn LED từ trần nhà hắt xuống, phản chiếu trên mặt bàn gỗ óc chó đánh bóng loáng, tạo nên một vầng sáng chói lọi nhưng lại không hề mang theo chút hơi ấm. Ba mặt tường bằng kính cường lực trong suốt của căn phòng tầng cao nhất này giờ đây trở thành những tấm gương khổng lồ, phản chiếu lại hình ảnh một người đàn ông đơn độc giữa biển ánh sáng của thành phố. Dưới chân anh, hàng ngàn ô cửa sổ bắt đầu lấp lánh như những đốm lửa nhỏ, và những con đường cao tốc uốn lượn như dải lụa phát sáng. Đó là biểu tượng của một đế chế, một sự thành công mà anh đã xây dựng bằng chính mồ hôi và nước mắt, bằng cả những đêm dài thức trắng và những quyết định lạnh lùng. Nhưng ngay cả trong khung cảnh vĩ đại đó, anh vẫn cảm thấy mình nhỏ bé và trống rỗng đến lạ.
Tiếng gõ phím nhẹ nhàng bắt đầu vang lên đều đặn, hòa vào tiếng ù ù khe khẽ của hệ thống điều hòa không khí. Trần Hạo lướt ngón tay trên bàn phím một cách máy móc, đôi mắt mệt mỏi dán chặt vào màn hình hiển thị những biểu đồ phức tạp, những con số nhảy múa không ngừng. Từng cú click chuột vang lên khô khan, từng trang tài liệu PDF được lật qua, từng dòng chữ tiếng Anh chuyên ngành lướt qua dưới ánh nhìn của anh. Mùi cà phê đậm đặc, đã nguội lạnh từ lâu, vẫn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi gỗ trầm ấm của nội thất và mùi giấy cao cấp. Đó là mùi của công việc, mùi của sự nghiệp, mùi của thứ duy nhất chưa từng phản bội anh.
Anh day nhẹ thái dương, cố gắng xua đi cảm giác nặng trĩu. Cả ngày hôm nay, anh đã vùi mình vào công việc một cách không ngừng nghỉ, cố gắng để từng con số, từng dự án, từng kế hoạch chiếm trọn tâm trí. Anh muốn lấp đầy mọi ngóc ngách, không để một khoảng trống nào cho những ký ức, cho những nỗi đau cũ. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, phiên bản giới hạn, lấp lánh trên cổ tay anh, một biểu tượng rõ ràng nhất cho thành công vật chất mà anh đã đạt được. Nó đắt giá, tinh xảo, và luôn chạy chính xác từng giây, từng phút, nhưng lại không thể đo đếm được những khoảng khắc anh đã lỡ, những thời gian đã trôi qua một cách vô ích.
"Chỉ là một liều thuốc mê thôi, Hạo à," anh tự nhủ trong đầu, giọng nói trầm khẽ như một tiếng thở dài trong không gian rộng lớn. "Một liều thuốc ngày càng giảm hiệu quả." Ban đầu, công việc là một vị cứu tinh, một tấm màn che chắn hoàn hảo. Khi anh chôn mình vào những dự án, vào những cuộc họp căng thẳng, vào những chuyến công tác không ngừng, nỗi đau như được khóa chặt trong một chiếc rương sâu thẳm. Nhưng thời gian trôi qua, chiếc rương đó dường như mục nát dần, và nỗi đau bắt đầu rỉ ra, thấm vào từng tế bào, từng suy nghĩ của anh. Nó không còn là một cơn đau dữ dội, bùng phát rồi tan biến, mà là một sự nhức nhối âm ỉ, dai dẳng, như một vết sẹo không nguôi, không bao giờ lành lặn.
Anh ngả lưng vào chiếc ghế da xoay cao cấp, đôi mắt vẫn không rời màn hình, nhưng tâm trí đã bay vút về những miền ký ức xa xăm. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn thành phố bắt đầu hòa vào nhau, tạo thành một dòng sông ánh sáng cuồn cuộn chảy. Anh đã từng nghĩ, khi mình đạt được đỉnh cao này, khi mình có tất cả trong tay, mình sẽ cảm thấy mãn nguyện. Nhưng không, chỉ có một khoảng trống vô định, lạnh lẽo, hệt như cái "khoảng cách vô hình" đã từng ngăn cách anh và Lê An ngày đó. Cái cảm giác hụt hẫng, chênh vênh này đã đi theo anh suốt những năm qua, như một cái bóng không thể nào rũ bỏ.
Anh nhắm mắt lại, một hình ảnh chợt hiện lên rõ ràng như vừa mới hôm qua: bờ sông cũ, con đường đất nhỏ, và hình bóng Lê An dưới ánh trăng. "Nếu như ngày đó… anh đã nói sớm hơn một chút." Câu nói đó, cái "lời nói không thành" đó, giờ đây trở thành một câu chú ám ảnh, một sự dằn vặt không ngừng. Anh đã cố gắng, thực sự cố gắng để quên đi. Anh đã lao vào công việc như một con thiêu thân, để những cơ bắp mệt mỏi trong phòng gym có thể làm lu mờ đi sự mệt mỏi của tâm hồn, để những nốt nhạc, những nét cọ có thể lấp đầy khoảng trống. Nhưng tất cả đều vô vọng. Nỗi tiếc nuối không hề phai nhạt, mà còn sâu sắc hơn theo thời gian, hằn sâu vào từng nếp nhăn trên trán anh, vào từng tiếng thở dài mỏi mệt.
Anh lại mở mắt, đưa tay với lấy một tập hồ sơ mới, dày cộp, nhãn ghi "Dự án mở rộng thị trường Châu Á". Từng trang giấy cao cấp lật qua, từng con số, từng biểu đồ, từng kế hoạch được anh xem xét tỉ mỉ. Tiếng gõ phím nhẹ nhàng lại bắt đầu vang lên đều đặn. Anh vùi mình vào công việc, vào những con số và kế hoạch, như một cách tự trừng phạt, như một sự trốn tránh thực tại, một sự lấp đầy vô vọng cho cái khoảng trống mà chỉ có cô mới có thể lấp đầy.
***
Tối muộn, căn hộ cao cấp trên tầng thượng của Trần Hạo chìm trong một sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối. Không có tiếng ồn ào của phố xá, không có tiếng người qua lại, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh, tiếng điều hòa không khí chạy êm ru và tiếng tủ lạnh thỉnh thoảng hoạt động. Căn hộ được thiết kế mở, tối giản theo phong cách Bắc Âu hiện đại, với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo. Những bức tường kính lớn từ sàn đến trần phô bày toàn cảnh thành phố lấp lánh ánh đèn, một bức tranh sống động nhưng lại quá xa vời, quá tĩnh lặng khi nhìn từ độ cao này. Mùi gỗ sồi mới, mùi da từ sofa và mùi nước hoa nam tính của anh hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian sang trọng, hiện đại, nhưng cũng lạnh lẽo và tĩnh mịch đến đáng sợ.
Trần Hạo ngồi trước cây đàn piano đen bóng, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên phím đàn. Anh đã học chơi piano từ vài tháng trước, một trong những "sở thích mới" mà anh cố gắng tìm kiếm để lấp đầy những khoảng trống trong cuộc sống. Tiếng nhạc jazz du dương vang lên, nhưng những nốt nhạc dường như không thể chạm đến trái tim anh. Anh cố gắng tập trung vào từng phím đàn, vào từng giai điệu, nhưng tâm trí anh lại lang thang, trôi dạt về những miền ký ức cũ kỹ.
Anh thở dài, âm thanh khẽ khàng như một tiếng gió thoảng qua. Anh cảm thấy sự vô vị của những nỗ lực này. Chúng chỉ là những chiếc mặt nạ tạm thời, những tấm màn che chắn mỏng manh mà nỗi đau tinh thần dễ dàng xuyên qua. Anh đã thử mọi cách. Anh dồn sức vào phòng gym, tập luyện đến khi cơ bắp rã rời, mong rằng sự mệt mỏi thể xác sẽ làm lu mờ đi sự mệt mỏi của tâm hồn. Anh đã thử đặt cây cọ lên toan, để những gam màu có thể lấp đầy khoảng trống trong lòng. Anh đã cố gắng gảy những nốt nhạc, hy vọng tìm thấy một giai điệu chữa lành. Nhưng tất cả đều vô vọng. Những thói quen mới chỉ là những giải pháp tạm thời, những tấm màn che chắn mỏng manh mà nỗi đau tinh thần dễ dàng xuyên qua.
Anh đứng dậy khỏi ghế piano, để lại bản nhạc dang dở. Tiếng nhạc jazz vẫn tiếp tục vang lên, nhưng đối với anh, nó chỉ càng làm tăng thêm sự cô độc trong căn phòng rộng lớn này. Anh đi lại trong căn phòng, bước chân nhẹ nhàng trên sàn gỗ sồi. Ánh mắt anh lướt qua những tác phẩm nghệ thuật hiện đại treo trên tường, những đường nét trừu tượng, những mảng màu đối lập. Chúng đẹp, chúng đắt giá, nhưng chúng không có linh hồn, cũng như cuộc sống của anh bây giờ.
Anh dừng lại trước quầy bar mini, tự rót cho mình một ly rượu vang đỏ. Mùi rượu nồng nàn lan tỏa trong không khí, nhưng anh không cảm thấy chút gì thư thái. Anh nhấp một ngụm, vị chát của rượu tràn ngập khoang miệng, nhưng nó không thể làm tê liệt được cái cảm giác trống rỗng đang gặm nhấm anh từ bên trong. "Sở thích mới ư?" Anh cười khẩy, một nụ cười đầy chua chát. "Chỉ là một cách khác để trốn tránh thôi, Trần Hạo."
Anh tiến đến cửa sổ kính lớn, nhìn ra thành phố. Ánh đèn lấp lánh như vô vàn vì sao rơi xuống trần gian. Anh vẫn nhớ, ngày đó, bên bờ sông cũ, những đêm trăng sáng, anh và Lê An thường ngồi đó, nhìn lên bầu trời đầy sao. Những ký ức đó, dường như đã bị chôn vùi, giờ đây lại hiện về rõ nét hơn bao giờ hết, như những thước phim quay chậm. Nụ cười của cô, ánh mắt dịu dàng, tiếng nói trong trẻo… Tất cả đều vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí anh, dù thời gian đã trôi qua bao lâu, dù anh đã cố gắng chôn vùi chúng sâu đến mức nào.
Cái "lời nói không thành" năm đó, cái sự "chậm một nhịp" của anh, đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" không thể nào xóa bỏ. Anh đã nghĩ, thời gian sẽ chữa lành tất cả. Thành công sẽ lấp đầy. Nhưng không, nó chỉ khiến vết sẹo thêm hằn sâu, thêm rõ nét. Những thói quen mới anh đã thử chỉ là giải pháp tạm thời, không thể chữa lành vết thương lòng, báo hiệu rằng nỗi u uất sẽ tiếp tục đeo bám anh và có thể bùng phát mạnh mẽ hơn trong tương lai. Anh đang dần xây dựng một vỏ bọc kiên cố hơn, xa cách hơn với thế giới bên ngoài, và sẽ khó lòng mở lòng với bất kỳ ai khác.
Anh đặt ly rượu xuống bàn một cách khẽ khàng, tiếng thủy tinh chạm vào mặt bàn đá cẩm thạch vang lên thanh thoát nhưng lạnh lẽo. Anh quay lưng lại với khung cảnh thành phố rực rỡ, bước về phía phòng ngủ. Sự mệt mỏi, không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần, đã kéo anh vào một vòng xoáy không lối thoát. Anh biết, đêm nay cũng sẽ lại là một đêm dài, một đêm mà anh phải đối mặt với chính mình, với những bóng ma của quá khứ.
***
Nửa đêm, căn hộ cao cấp chìm trong một sự tĩnh mịch đáng sợ, chỉ còn tiếng điều hòa không khí đều đặn và tiếng thì thầm của gió đêm bên ngoài cửa kính. Trần Hạo nằm trên chiếc giường kingsize, tấm ga trải giường bằng lụa satin mát lạnh ôm lấy cơ thể mệt mỏi của anh. Trần nhà cao vời vợi, trắng toát, như một khoảng không vô tận. Mọi âm thanh của thành phố dường như đã bị nuốt chửng bởi sự tĩnh mịch của căn hộ, chỉ còn lại sự im lặng bao trùm, một sự im lặng khiến mọi suy nghĩ trở nên rõ ràng và sắc nét hơn bao giờ hết.
Khi mọi nỗ lực phân tâm đã tan biến, khi sự mệt mỏi thể xác và tinh thần đã đạt đến giới hạn, hình ảnh Lê An hiện về rõ nét hơn bao giờ hết. Cô không còn là một bóng ma mờ nhạt trong ký ức, mà là một thực thể sống động, đang hiện hữu ngay trong căn phòng này, ngay trong tâm trí anh. Anh thấy lại nụ cười của cô, ánh mắt dịu dàng, và cả khoảnh khắc anh quay lưng bước đi trong đêm định mệnh, đêm trước đám cưới của cô. Tiếng gió khẽ rít qua khe cửa như một lời thì thầm, một lời nhắc nhở về quyết định sai lầm năm xưa.
Nỗi hối tiếc gặm nhấm anh từ bên trong, không ngừng nghỉ, như một con sâu bọ đục khoét tâm hồn. Anh nhắm nghiền mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đó, cố gắng đẩy chúng ra khỏi tâm trí. Nhưng vô ích. Càng cố gắng, chúng lại càng hiện rõ ràng hơn, càng đau đớn hơn. Anh thấy Lê An trong tà áo dài trắng tinh khôi, hạnh phúc bước vào lễ đường bên một người đàn ông khác. Anh thấy chính mình đứng lặng lẽ dưới cơn mưa, nhìn vào ánh đèn vàng ấm áp từ căn nhà quen thuộc. Anh thấy bản thân đã chọn không gõ cửa, để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối.
Anh trở mình, nằm nghiêng, nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn. Ánh đèn thành phố lấp lánh như những giọt nước mắt, vô số, vô tận, như chính nỗi tiếc nuối đang chảy dài trong lòng anh. Anh đưa tay lên, chạm vào khung cửa sổ lạnh lẽo, cảm nhận sự lạnh giá của kim loại truyền vào da thịt. Nó lạnh lẽo, cũng như cuộc đời anh đã trở thành, sau khi cô rời đi.
"Nếu như ngày đó… anh đã đủ dũng khí," anh tự nhủ, giọng nói khẽ khàng như một hơi thở. "Nếu như anh đã không 'chậm một nhịp'." Cụm từ đó, "chậm một nhịp", đã trở thành định mệnh, đã định hình số phận của anh, định hình cả cuộc đời anh. Nó không chỉ là sự chậm trễ trong tình yêu, mà là sự chậm trễ trong việc nhận ra giá trị của hạnh phúc, sự chậm trễ trong việc bày tỏ cảm xúc, sự chậm trễ trong việc nắm giữ điều quan trọng nhất.
Nỗi đau này, anh biết, sẽ không bao giờ biến mất. Nó là một vết sẹo không thể lành, một phần của anh mãi mãi. Dù anh có vùi mình vào công việc đến đâu, dù anh có tạo ra những thói quen mới nào đi chăng nữa, vết sẹo đó vẫn sẽ ở đó, hằn sâu vào tận cùng tâm hồn. Nó sẽ đeo bám anh suốt cuộc đời, sẽ ảnh hưởng đến mọi mối quan hệ tương lai, khiến anh khó lòng tìm thấy hạnh phúc trọn vẹn. Trần Hạo, dù đã đạt đến đỉnh cao của sự nghiệp, vẫn là một con thuyền lạc lối giữa đại dương mênh mông của nỗi cô đơn, nơi bóng hình Lê An mãi mãi là ngọn hải đăng không thể chạm tới, là vết sẹo không nguôi khắc sâu vào tận cùng tâm hồn anh. Anh chấp nhận nó, không phải vì muốn, mà vì không còn lựa chọn nào khác. Đó là cái giá phải trả cho "sai một bước, lỡ cả một đời."
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.