Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 842: Những Thói Quen Mới, Nỗi Đau Cũ

Ánh nắng ngày tràn vào qua những ô cửa kính lớn, khiến căn phòng bừng sáng, nhưng nó không thể xua đi cái bóng tối vẫn lẩn khuất trong tâm hồn anh. Tiếng điều hòa rì rầm đều đặn, tiếng gõ phím nhẹ nhàng của thư ký từ phòng bên, thỉnh thoảng là tiếng chuông điện thoại nội bộ vang lên, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của công việc, một bản giao hưởng mà anh đã dùng để che lấp đi sự tĩnh mịch của chính mình.

Trần Hạo vùi đầu vào công việc một cách điên cuồng, cố gắng lấp đầy từng khoảng trống trong tâm trí bằng những con số, kế hoạch và cuộc họp nối tiếp nhau. Anh gõ phím dồn dập, tiếng lạch cạch của bàn phím cơ vang lên khô khan, nhịp nhàng. Anh kiểm tra các báo cáo tài chính phức tạp, phê duyệt dự án hàng triệu đô la, và gọi điện thoại cho thư ký để sắp xếp thêm các cuộc họp khẩn cấp. Mùi cà phê đen đậm đặc bốc lên từ chiếc cốc đặt cạnh laptop, anh uống liên tục, từng ngụm đắng ngắt như chính vị cuộc đời anh lúc này. Caffeine giúp anh tỉnh táo thể chất, nhưng không thể xua đi sự mệt mỏi tinh thần đang ăn sâu vào anh.

Mỗi khi có một khoảng lặng nhỏ, dù chỉ là vài giây chờ đợi file tải xuống hay khi kết thúc một cuộc gọi, hình bóng Lê An lại hiện về, rõ ràng hơn, đau đớn hơn. Cô không còn là một ký ức mờ nhạt, mà là một thực thể sống động trong tâm trí anh, với nụ cười hiền hậu, ánh mắt trong veo và mái tóc dài buông xõa. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh ấy, nhưng nó càng lởn vởn, càng rõ nét. Anh nhận ra công việc chỉ là một liều thuốc giảm đau tạm thời, một tấm màn che chắn mỏng manh, không thể chữa lành vết thương lòng đang rỉ máu trong anh.

"Anh Hạo, đã đến giờ họp với đối tác Nhật Bản ạ." Giọng thư ký Mai, sắc sảo và chuyên nghiệp, vang lên qua điện thoại nội bộ, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của anh.

"Ừm, tôi biết rồi." Trần Hạo đáp, giọng trầm và dứt khoát, không một chút biểu cảm. Anh đứng dậy, chỉnh lại cà vạt, lấy lại vẻ ngoài lạnh lùng, điềm tĩnh thường thấy của một Tổng Giám Đốc quyền lực.

Trong cuộc họp, anh nói những câu ngắn gọn, súc tích, đầy tính toán. Anh phân tích thị trường, đưa ra những quyết định táo bạo nhưng chính xác, khiến các đối tác phải nể phục. Không ai có thể nhìn thấu được nỗi bão tố đang cuộn trào trong lòng người đàn ông thành đạt này. Anh là một bức tường kiên cố, một tảng băng trôi khổng lồ, che giấu đi sự yếu mềm và những vết sẹo không thể lành.

Sau cuộc họp, khi mọi người đã rời đi, căn phòng Tổng Giám Đốc lại chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc. Trần Hạo ngồi lại trên chiếc ghế da cao cấp của mình, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính trống rỗng, ánh mắt thất thần. Anh đưa tay lên, chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, cảm nhận sự nặng trĩu của nó trên cổ tay. Nó là biểu tượng của thành công, của sự nỗ lực không ngừng nghỉ, nhưng cũng là một gánh nặng, một lời nhắc nhở về cái giá anh đã phải trả.

Anh đã cố gắng vùi đầu vào công việc để trốn chạy khỏi nỗi đau, khỏi sự thật rằng anh đã "sai một bước, lỡ cả một đời". Nhưng càng chạy trốn, nỗi đau càng bám riết, càng sâu sắc hơn. Lê An đã là vợ người khác, đã có một cuộc sống an yên, hạnh phúc bên gia đình nhỏ của cô. Còn anh, anh vẫn mắc kẹt trong cái vòng luẩn quẩn của hối tiếc và cô độc.

Ánh nắng chói chang từ bên ngoài chiếu xuyên qua khung cửa kính, vẽ nên những vệt sáng sắc nét trên sàn nhà. Trần Hạo nhắm mắt lại, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí trong phòng điều hòa len lỏi vào từng thớ thịt. Anh biết, nỗi tiếc nuối này sẽ không bao giờ phai nhạt. Nó sẽ đeo bám anh suốt cuộc đời, dù anh có thành đạt đến đâu, có xây dựng được bao nhiêu đế chế kinh doanh. Nỗi ám ảnh về Lê An sẽ tiếp tục là một yếu tố định hình cuộc sống và các mối quan hệ tương lai của anh, khiến anh khó lòng tìm thấy hạnh phúc thực sự. Anh sẽ tiếp tục vùi đầu vào công việc, vào những kế hoạch và con số, như một cách tự trừng phạt, như một sự trốn tránh thực tại, một sự lấp đầy vô vọng cho cái khoảng trống mà chỉ có cô mới có thể lấp đầy. Và anh, một lần nữa, cay đắng chấp nhận điều đó, trong sự tĩnh lặng đến tận cùng của căn phòng Tổng Giám Đốc.

***

Trong một nỗ lực tuyệt vọng để phá vỡ vòng luẩn quẩn của sự u uất và nỗi ám ảnh đã ăn sâu vào tâm trí, Trần Hạo quyết định tìm kiếm những lối thoát mới, khác biệt hơn. Anh tin rằng, nếu cơ thể này không được phép yếu đuối, thì tâm trí cũng không thể mãi chìm trong vũng lầy của quá khứ. Sáng sớm hôm sau, khi thành phố còn chìm trong màn sương mỏng và tiếng còi xe chưa vội vã, Trần Hạo đã có mặt tại một phòng gym hiện đại bậc nhất. Đây là một không gian rộng rãi, tràn ngập ánh sáng nhân tạo và năng lượng. Những chiếc máy chạy bộ sáng bóng xếp thành hàng dài, máy tập tạ đủ loại hình thù, và những tấm gương lớn phản chiếu hình ảnh của những con người đang miệt mài rèn luyện. Mùi mồ hôi thoảng nhẹ, hòa lẫn với mùi cao su và nước lau sàn, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của sự nỗ lực. Tiếng nhạc dance sôi động vang lên từ hệ thống loa ẩn, tiếng tạ rơi thịch thịch, tiếng máy chạy bộ kêu ro ro, tất cả tạo nên một bản hòa tấu mạnh mẽ, dường như muốn đánh thức mọi giác quan.

Trần Hạo, trong bộ đồ thể thao màu than đơn giản nhưng ôm sát, đứng trước một chiếc máy chạy bộ. Anh khởi động nhẹ nhàng, rồi tăng dần tốc độ. Từng bước chân anh dồn dập, đều đặn trên thảm chạy, như muốn giẫm nát những suy nghĩ tiêu cực đang bám víu lấy anh. Mồ hôi bắt đầu rịn ra, thấm ướt lưng áo và trán. Anh hít thở sâu, cố gắng điều hòa nhịp tim đang đập mạnh. Ánh mắt anh nhìn thẳng về phía trước, xuyên qua tấm gương lớn, nhưng lại vô định, không thực sự tập trung vào bất cứ điểm nào cụ thể. Anh tự nhủ, "Phải mạnh mẽ hơn. Không thể cứ mãi chìm đắm như thế này. Cơ thể này không được phép yếu đuối." Anh đẩy tốc độ lên một nấc nữa, cảm nhận lồng ngực mình căng tức, phổi bỏng rát. Cảm giác đau đớn thể xác như một tấm màn chắn tạm thời, che đi nỗi đau tinh thần dai dẳng. Trong khoảnh khắc đó, anh chỉ còn biết đến hơi thở của chính mình, đến từng thớ cơ đang gồng lên, đến sự mệt mỏi đang xâm chiếm toàn thân.

Anh chuyển sang khu vực tạ. Tiếng kim loại va vào nhau khô khốc. Trần Hạo nâng một thanh tạ nặng, từng động tác dứt khoát, chuẩn xác. Bắp tay, vai, ngực anh căng phồng dưới lớp vải. Mỗi lần đẩy tạ lên, anh hình dung như đang đẩy đi một phần gánh nặng trong lòng. Nhưng rồi, khi anh đặt tạ xuống, đứng thẳng người, hít một hơi sâu, hình bóng Lê An lại hiện về. Không phải là một ký ức mờ nhạt, mà là một hình ảnh sống động, như thể cô đang mỉm cười nhẹ nhàng ở một góc phòng gym, ánh mắt trong veo ấy vẫn nhìn anh đầy dịu dàng. Anh lắc đầu mạnh, cố gắng xua đi ảo ảnh. "Không được phép nghĩ đến. Phải quên đi." Lời tự nhủ thầm trong đầu anh vang lên như một mệnh lệnh, nhưng nó lại càng làm cho hình ảnh của cô trở nên rõ nét hơn.

Anh tiếp tục tập luyện, dồn hết sức lực vào từng động tác, từng nhịp thở, như thể đang cố gắng vắt kiệt bản thân để không còn chỗ cho những suy nghĩ miên man. Mồ hôi ướt đẫm toàn thân, trượt dài trên làn da rắn chắc. Cảm giác mệt mỏi thể chất, đến mức tưởng chừng như muốn ngã quỵ, lại mang đến một thứ cảm giác kỳ lạ của sự thanh lọc. Anh tin rằng, nếu anh có thể kiểm soát được cơ thể mình đến mức này, thì anh cũng có thể kiểm soát được tâm trí. Nhưng mỗi khi anh chìm sâu vào sự mệt mỏi cực độ, khi ý chí bắt đầu lung lay, nụ cười của Lê An, ánh mắt của cô, và cả câu nói "Thích thì không đủ" lại vang vọng trong tâm trí anh, rõ ràng hơn bao giờ hết. Chúng như một vết sẹo vĩnh viễn, không thể phai mờ, dù anh có cố gắng che giấu hay làm tê liệt nó bằng cách nào đi chăng nữa. Anh nhận ra, việc tập luyện chỉ là một liều thuốc giảm đau khác, mạnh mẽ hơn rượu, nhưng cũng chỉ là tạm thời. Nó không thể chữa lành vết thương, chỉ có thể làm nó tạm thời ngừng rỉ máu. Dưới ánh đèn sáng rực của phòng gym, gương mặt Trần Hạo vẫn mang một vẻ điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt anh là một nỗi u uất không thể che giấu. Anh biết, anh vẫn đang chạy trốn, và nỗi tiếc nuối vẫn đang đuổi theo anh, không ngừng nghỉ.

***

Đêm buông xuống, Trần Hạo trở về căn hộ cao cấp của mình, nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời. Căn hộ được thiết kế mở, tối giản và hiện đại, với toàn bộ tường kính nhìn ra thành phố lấp lánh ánh đèn. Nội thất được bài trí theo phong cách Bắc Âu, với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, sử dụng những chất liệu cao cấp như gỗ sồi và đá cẩm thạch. Không có tiếng ồn ào từ bên ngoài vọng vào, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh thông minh, tiếng điều hòa rì rầm và tiếng tủ lạnh hoạt động khẽ khàng. Mùi gỗ mới hòa lẫn với mùi da của ghế sofa và một chút hương nước hoa nam tính của chính anh, tạo nên một bầu không khí sang trọng, nhưng cũng lạnh lẽo và tĩnh mịch đến lạ.

Sau bữa ăn tối đơn giản, Trần Hạo đi đến giá vẽ đặt ở một góc phòng, nơi ánh đèn vàng dịu nhẹ chiếu xuống. Anh cầm cây cọ trong tay, cảm nhận sự nặng nề của nó. Trước mắt anh là một tấm toan trắng tinh, như một trang giấy chưa được viết, một khởi đầu mới mà anh đang cố gắng tạo ra cho chính mình. Anh đã thử học vẽ, hy vọng có thể tìm thấy một niềm đam mê mới, một cách để giải tỏa tâm hồn. Anh cố gắng tái hiện lại một phong cảnh anh từng thấy trong một chuyến công tác xa, một ngọn núi hùng vĩ với những dòng sông uốn lượn. Tuy nhiên, những nét cọ anh đặt xuống lại trở nên vụng về, cứng nhắc, không có hồn. Chúng không mang theo cảm xúc, không thể truyền tải được vẻ đẹp hay sự bình yên mà anh cố gắng gợi nhớ. Nỗi thất vọng len lỏi, anh thở dài, tự hỏi: "Sao lại khó đến vậy?" Bàn tay anh buông lỏng, cây cọ rơi nhẹ xuống khay màu, tạo ra một tiếng động nhỏ xíu trong không gian tĩnh lặng.

Anh rời giá vẽ, bước đến gần chiếc đàn guitar acoustic đặt trên chân đế. Những sợi dây đàn bằng thép lạnh lẽo dưới ngón tay anh. Anh đã từng nghe nhiều bản nhạc guitar nhẹ nhàng, du dương, và hy vọng rằng mình cũng có thể tự tạo ra những giai điệu như vậy để xoa dịu tâm hồn. Anh ngồi xuống, đặt đàn lên đùi, cố gắng nhớ lại những hợp âm cơ bản mà anh đã học qua các video hướng dẫn. Những nốt nhạc anh đánh ra rời rạc, không thành giai điệu, thậm chí còn chói tai. Chúng không có sự kết nối, không có cảm xúc, chỉ là những âm thanh đơn lẻ, lạc lõng. Anh cố gắng lặp đi lặp lại, từng hợp âm một, nhưng tâm trí anh không thể tập trung. Nó cứ l�� lửng, trống rỗng, như một chiếc bình không đáy không thể chứa đựng thêm bất cứ điều gì.

"Mình đang làm gì thế này?" Anh tự hỏi, giọng nói khẽ khàng chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. Một cảm giác bất lực bao trùm lấy anh. Anh đã thử mọi cách để lấp đầy khoảng trống này – từ công việc điên cuồng, đến rượu bia, rồi giờ là thể thao và nghệ thuật. Nhưng tất cả đều giống như một lớp băng mỏng manh trên mặt hồ đóng băng, không thể che giấu được vực sâu lạnh lẽo bên dưới. Nỗi tiếc nuối về Lê An, về "nếu như ngày đó" anh dám thổ lộ sớm hơn, vẫn âm ỉ cháy trong lòng anh, như một ngọn lửa không thể dập tắt. Dù anh có cố gắng bao nhiêu, có tìm kiếm bao nhiêu niềm vui mới, thì cái khoảng cách vô hình giữa anh và hạnh phúc vẫn còn đó, không thể nào vượt qua. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh lại một lần nữa nhắc nhở anh về thời gian đã trôi qua, về những cơ hội đã mất, và về cái giá phải trả cho sự chần chừ. Anh đặt đàn xuống, âm thanh khẽ khàng của dây đàn rung động rồi tắt hẳn, để lại một khoảng lặng đầy hụt hẫng. Căn phòng sang trọng, hiện đại này bỗng trở nên lạnh lẽo và cô độc hơn bao giờ hết, phản chiếu đúng nội tâm của người đàn ông đang mắc kẹt giữa thành công vật chất và sự trống rỗng tinh thần.

***

Khi thành phố bắt đầu lên đèn, những chấm sáng li ti từ hàng ngàn ô cửa sổ và biển hiệu quảng cáo rực rỡ, Trần Hạo vẫn ngồi trên chiếc ghế da xoay cao cấp trong phòng Tổng Giám Đốc của mình. Ba mặt tường bằng kính cường lực trong suốt của căn phòng cho phép anh bao quát toàn cảnh thành phố đang chuyển mình vào đêm. Dưới chân anh, một biển ánh sáng lung linh trải dài đến tận chân trời, một biểu tượng vĩ đại của sự thành công mà anh đã dày công xây dựng bằng chính đôi tay và trí óc của mình. Căn phòng tối giản nhưng cực kỳ sang trọng, với bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó, những tác phẩm nghệ thuật hiện đại treo trên tường và một giá sách khổng lồ chứa đầy tài liệu, sách chuyên ngành. Mùi gỗ, mùi da, mùi cà phê đậm đặc và mùi giấy cao cấp hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian làm việc uy nghiêm, lạnh lẽo nhưng luôn toát lên vẻ thông minh và quyết đoán.

Anh nhìn ra xa, ánh mắt thất thần. Anh đã thử. Anh đã thực sự cố gắng để phá vỡ cái vòng luẩn quẩn của nỗi u uất. Anh đã dồn sức vào phòng gym, để những cơ bắp mệt mỏi có thể làm lu mờ đi sự mệt mỏi của tâm hồn. Anh đã thử đặt cây cọ lên toan, để những gam màu có thể lấp đầy khoảng trống trong lòng. Anh đã cố gắng gảy những nốt nhạc, hy vọng tìm thấy một giai điệu chữa lành. Nhưng tất cả đều vô vọng. Những thói quen mới chỉ là những giải pháp tạm thời, những tấm màn che chắn mỏng manh mà nỗi đau tinh thần dễ dàng xuyên qua. Nỗi tiếc nuối về Lê An, về "lời nói không thành" ngày đó, về "bên bờ sông cũ" vẫn còn nguyên vẹn, thậm chí còn sắc nét và đau đớn hơn sau mỗi lần anh cố gắng quên đi. Hình bóng cô không còn chỉ xuất hiện trong những cơn say hay khi anh yếu lòng, mà giờ đây, nó lởn vởn ngay cả trong những khoảnh khắc anh cố gắng tìm kiếm niềm vui.

Một tiếng thở dài thoát ra khỏi lồng ngực anh, nặng trĩu. Anh đưa tay lên, chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại trên da. Nó là một chứng nhân thầm lặng cho mọi nỗ lực và mọi thất bại của anh. Anh biết, sâu thẳm bên trong, anh vẫn là người đàn ông đang kẹt lại trong quá khứ, trong cái "khoảng cách vô hình" mà anh đã tự tạo ra. "Chỉ có công việc mới không phản bội mình," anh tự nhủ, giọng nói trầm khẽ như một lời thề. "Cứ làm đi, rồi sẽ quên." Đó là câu thần chú mà anh đã lặp đi lặp lại trong suốt những năm qua, và giờ đây, nó vẫn là lối thoát duy nhất mà anh tin tưởng.

Anh quay lưng lại với khung cửa sổ rực rỡ ánh đèn, với thành phố nhộn nhịp bên ngoài, và đối mặt với chiếc bàn làm việc chất đầy tài liệu. Anh với tay lấy một tập hồ sơ mới, dày cộp, nhãn ghi "Dự án mở rộng thị trường Châu Á". Từng trang giấy cao cấp lật qua, từng con số, từng biểu đồ, từng kế hoạch được anh xem xét tỉ mỉ. Tiếng gõ phím nhẹ nhàng bắt đầu vang lên đều đặn. Anh vùi mình vào công việc, vào những con số và kế hoạch, như một cách tự trừng phạt, như một sự trốn tránh thực tại, một sự lấp đầy vô vọng cho cái khoảng trống mà chỉ có cô mới có thể lấp đầy. Nỗi ám ảnh về Lê An sẽ tiếp tục là một yếu tố định hình cuộc sống và các mối quan hệ tương lai của anh, khiến anh khó lòng tìm thấy hạnh phúc thực sự. Những thói quen mới anh đã thử chỉ là giải pháp tạm thời, không thể chữa lành vết thương lòng, báo hiệu rằng nỗi u uất sẽ tiếp tục đeo bám anh và có thể bùng phát mạnh mẽ hơn trong tương lai. Anh đang dần xây dựng một vỏ bọc kiên cố hơn, xa cách hơn với thế giới bên ngoài, và sẽ khó lòng mở lòng với bất kỳ ai khác. Trong sự tĩnh lặng đến tận cùng của căn phòng Tổng Giám Đốc, Trần Hạo, một lần nữa, cay đắng chấp nhận số phận của mình.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free