Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 841: Hơi Men Vơi Dần, Tiếc Nuối Vẹn Nguyên
Không khí đêm đã dần dịu đi, chuẩn bị đón bình minh. Trần Hạo bước đi trong màn đêm sắp tàn, bóng lưng cao lớn in hình trên vỉa hè vắng tanh, cô độc đến tận cùng. Một người đàn ông thành đạt, có tất cả, nhưng lại đánh mất điều quan trọng nhất: tình yêu và hạnh phúc giản dị. Cái giá của sự chần chừ, của "sai một bước, lỡ cả một đời", là một vết sẹo vĩnh viễn không thể xóa nhòa, một nỗi tiếc nuối sẽ theo anh đến hết cuộc đời. Và đêm nay, trong hơi rượu nồng nàn và tiếng nhạc đã tắt, anh đã chấp nhận điều đó, với một sự cay đắng tận cùng. Anh về đến căn hộ cao cấp của mình khi những vệt sáng đầu tiên đã le lói phía chân trời, xé toạc màn đêm đen đặc.
Sáng hôm sau, tiếng chuông đồng hồ báo thức vang lên một cách tàn nhẫn, sắc lạnh, xuyên thấu qua cơn đau đầu dữ dội của Trần Hạo. Anh rên khẽ, vùi mặt sâu hơn vào chiếc gối lụa mềm mại, cố gắng trốn tránh cái thực tại nghiệt ngã đang ập đến. Cơn nhức buốt như búa bổ vào thái dương, và cảm giác buồn nôn quặn thắt trong dạ dày khiến anh vô cùng khó chịu. Nhưng, đáng sợ hơn cả những hành hạ thể xác đó, là sự trống rỗng đến đáng sợ trong tâm hồn anh, khi hơi men từ đêm qua dần tan biến, trả lại cho anh toàn bộ nỗi đau và tiếc nuối đã cố gắng chôn vùi.
Anh từ từ hé mắt, căn phòng ngủ rộng lớn của mình chìm trong một thứ ánh sáng xám xịt, lạnh lẽo, dù bên ngoài trời đã trong và nắng đã bắt đầu chiếu qua khung cửa sổ lớn. Căn hộ cao cấp, được thiết kế tinh xảo, đắt tiền, giờ đây lại im ắng đến đáng sợ. Sự im lặng ấy không phải là sự yên bình, mà là một sự tĩnh mịch đè nén, phản chiếu chính cái khoảng trống mênh mông bên trong anh. Không có tiếng chim hót, không có tiếng cười nói, chỉ có tiếng điều hòa rì rầm đều đặn như một cỗ máy vô tri, và tiếng đập thình thịch của trái tim anh trong lồng ngực đang cố gắng bơm máu qua từng mạch đập nặng nề.
Trần Hạo ngồi bật dậy, hai tay ôm chặt lấy thái dương, cố gắng xoa dịu cơn đau đầu đang hành hạ. Miệng anh khô khốc, đắng ngắt, còn vương lại vị chua chát của rượu mạnh. Anh lờ mờ nhớ lại những hình ảnh vụn vặt từ đêm qua: ánh đèn bar mờ ảo, tiếng nhạc xập xình, và khuôn mặt Lê An hiện rõ mồn một trong tâm trí anh, dưới tác dụng của cồn. Anh đã cố gắng uống để quên, để làm tê liệt cảm xúc, nhưng rốt cuộc, rượu chỉ khuếch đại nỗi đau, biến ký ức thành những lưỡi dao sắc nhọn cứa vào lòng.
"Thích thì không đủ." Lời nói của Lê An, thanh thoát và bình thản, lại vang vọng trong đầu anh như một lời nguyền rủa. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận rõ rệt sự mệt mỏi rã rời của cơ thể, từng thớ thịt như đang biểu tình, nhưng tâm trí anh lại hoàn toàn tỉnh táo, thậm chí còn minh mẫn hơn bao giờ hết. Sự minh mẫn ấy thật đáng sợ, bởi nó buộc anh phải đối mặt trực diện với những hối tiếc, những "nếu như" đã đeo bám anh suốt bao năm qua.
Anh bước ra khỏi giường, đôi chân nặng trĩu, mỗi bước đi đều như kéo lê cả một tảng đá. Căn phòng lạnh lẽo, dù anh đã điều chỉnh nhiệt độ, vẫn mang một cảm giác tê tái, như chính trái tim anh vậy. Anh rót một ly nước lọc lớn, uống cạn trong một hơi, cảm nhận dòng nước mát lành xoa dịu cổ họng khô khốc. Nhưng nó không thể xoa dịu được ngọn lửa đang cháy âm ỉ trong lòng. Anh đứng trước cửa sổ kính lớn, nhìn ra thành phố đang dần bừng tỉnh dưới ánh nắng ban mai. Những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, những con đường đã bắt đầu tấp nập xe cộ, một thành phố không ngủ, một thành phố của những tham vọng và thành công.
Anh là một phần của thành phố ấy, một người thành đạt, có địa vị, có tất cả những gì người khác mơ ước. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, biểu tượng của sự thành công và quyền lực, vẫn nằm trên tủ đầu giường, lấp lánh dưới ánh sáng. Nó nhắc nhở anh về những gì anh đã đạt được, nhưng cũng đồng thời khắc sâu vào tâm trí anh về những gì anh đã mất. Trong khoảnh khắc này, nó chỉ càng làm nổi bật lên nỗi cô độc trơ trọi của anh. Tiền bạc, địa vị, tất cả đều trở nên vô nghĩa khi anh không có một ai để chia sẻ, không có một nơi để trở về.
Ánh nắng ban mai lạnh lẽo trên nền kính căn hộ phản chiếu hình ảnh anh – một người đàn ông với đôi mắt trũng sâu, khuôn mặt phờ phạc, và một nỗi buồn vô hạn hiện rõ trong từng đường nét. Anh đã cố gắng rất nhiều để lãng quên, để bắt đầu một cuộc sống mới. Anh đã thử mở lòng với những người phụ nữ khác, nhưng rồi tất cả đều kết thúc bằng sự hụt hẫng và nhận ra rằng trái tim anh đã "đóng băng" mất rồi. Anh đã cố gắng dùng công việc để lấp đầy khoảng trống, để trốn tránh khỏi chính mình, nhưng đêm qua, trong men say, mọi nỗ lực đều trở nên vô ích.
Lê An. Cái tên ấy, dù đã thuộc về người khác, vẫn như một vết mực in sâu vào trang giấy cuộc đời anh, không thể nào tẩy xóa. Anh nhớ về những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, nơi tuổi thơ của họ được dệt nên từ những sợi chỉ mỏng manh của tình yêu đầu. Anh nhớ ánh mắt của cô, nụ cười của cô, và cả sự chờ đợi mỏi mòn của cô dành cho anh. "Nếu như ngày đó… anh đã nói sớm hơn một chút…" Câu nói đó, đã trở thành điệp khúc của nỗi dằn vặt, một ám ảnh không nguôi. Nó như một con dao cứa vào từng thớ thịt trong tâm hồn anh, không đau đớn đến mức quỵ ngã, nhưng đủ để day dứt, để nhắc nhở anh về sự mất mát không thể bù đắp.
Anh đứng đó, bất động, nhìn những chấm nhỏ li ti của xe cộ và con người chuyển động dưới kia. Họ có lẽ đang vội vã đến công sở, đến trường học, đến những cuộc hẹn hò, những cuộc sống đầy ắp những mối quan hệ và những hy vọng. Còn anh, anh chỉ cảm thấy một khoảng cách vô hình đang ngăn cách anh với thế giới bên ngoài, một bức tường vô hình được xây nên từ chính sự chần chừ và nỗi tiếc nuối của anh.
Cảm giác lạnh lẽo của không khí trong căn hộ bao trùm lấy anh. Anh hít một hơi sâu, mùi rượu còn vương vấn trong hơi thở, nhắc nhở anh về đêm qua, về sự yếu đuối mà anh đã để lộ. Anh tự nhủ rằng mình phải mạnh mẽ, phải tiếp tục tiến về phía trước. Nhưng tiến về phía nào, khi mọi con đường dường như đều dẫn về một điểm đến duy nhất: nỗi cô độc? Anh nhận ra rằng, dù thời gian có trôi đi bao lâu, nỗi tiếc nuối về mối tình đầu ấy vẫn không hề phai nhạt, mà còn sâu sắc hơn, ăn sâu vào từng tế bào, trở thành một phần không thể tách rời của con người anh. Anh đã chấp nhận nó, một sự chấp nhận đầy cay đắng, nhưng cũng là một sự thật không thể chối bỏ.
Với một tiếng thở dài nặng nề, Trần Hạo quay lưng lại với khung cửa sổ. Đã đến lúc phải đối mặt với một ngày mới, một ngày nữa anh sẽ vùi mình vào công việc, vào những con số và dự án, như một cách tự trừng phạt, và cũng là cách duy nhất anh biết để trốn chạy khỏi chính mình, khỏi cái bóng ma mang tên Lê An. Anh bước vào phòng tắm, dòng nước lạnh lẽo từ vòi hoa sen dội xuống, cố gắng gột rửa đi hơi men và cả những ám ảnh đang bủa vây.
Buổi trưa cùng ngày, dù cơ thể vẫn còn nặng nề sau đêm say, Trần Hạo đã có mặt ở văn phòng từ rất sớm. Chiếc xe sang trọng của anh lướt nhẹ vào hầm đỗ xe riêng, phản chiếu sự quyền lực và địa vị của người sở hữu. Anh bước ra khỏi xe, chiếc áo vest được là phẳng phiu, cà vạt thắt chỉnh tề, mọi thứ đều hoàn hảo, chỉ trừ đôi mắt có chút mệt mỏi và quầng thâm nhàn nhạt.
Phòng Tổng Giám Đốc nằm ở tầng cao nhất của tòa nhà, với ba mặt tường bằng kính cường lực trong suốt, nhìn ra toàn cảnh thành phố. Từ đây, anh có thể bao quát mọi thứ, từ những con đường tấp nập đến những tòa nhà chọc trời khác, tất cả đều nằm gọn trong tầm mắt anh. Nội thất trong phòng tối giản nhưng cực kỳ sang trọng: bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó đánh bóng loáng, chiếc ghế da cao cấp màu đen được đặt ngay ngắn, một vài tác phẩm nghệ thuật hiện đại treo trên bức tường không kính, và một giá sách lớn chứa đầy tài liệu, sách chuyên ngành được sắp xếp gọn gàng. Có một khu vực tiếp khách nhỏ với bộ sofa da màu kem, tạo cảm giác ấm cúng hơn một chút giữa không gian trang trọng, uy nghiêm đôi khi có phần lạnh lẽo này.
Không khí trong phòng làm việc luôn toát lên sự thông minh, quyết đoán, pha lẫn mùi gỗ, mùi da, mùi cà phê đậm đặc mà anh thường pha cho mình, và mùi giấy cao cấp từ những tập tài liệu. Ánh sáng tự nhiên ban ngày tràn vào qua những ô cửa kính lớn, khiến căn phòng bừng sáng, nhưng nó không thể xua đi cái bóng tối vẫn lẩn khuất trong tâm hồn anh. Tiếng điều hòa rì rầm đều đặn, tiếng gõ phím nhẹ nhàng của thư ký từ phòng bên, thỉnh thoảng là tiếng chuông điện thoại nội bộ vang lên, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của công việc, một bản giao hưởng mà anh đã dùng để che lấp đi sự tĩnh mịch của chính mình.
Trần Hạo vùi đầu vào công việc một cách điên cuồng, cố gắng lấp đầy từng khoảng trống trong tâm trí bằng những con số, kế hoạch và cuộc họp nối tiếp nhau. Anh gõ phím dồn dập, tiếng lạch cạch của bàn phím cơ vang lên khô khan, nhịp nhàng. Anh kiểm tra các báo cáo tài chính phức tạp, phê duyệt dự án hàng triệu đô la, và gọi điện thoại cho thư ký để sắp xếp thêm các cuộc họp khẩn cấp. Mùi cà phê đen đậm đặc bốc lên từ chiếc cốc đặt cạnh laptop, anh uống liên tục, từng ngụm đắng ngắt như chính vị cuộc đời anh lúc này. Caffeine giúp anh tỉnh táo thể chất, nhưng không thể xua đi sự mệt mỏi tinh thần đang ăn sâu vào anh.
Mỗi khi có một khoảng lặng nhỏ, dù chỉ là vài giây chờ đợi file tải xuống hay khi kết thúc một cuộc gọi, hình bóng Lê An lại hiện về, rõ ràng hơn, đau đớn hơn. Cô không còn là một ký ức mờ nhạt, mà là một thực thể sống động trong tâm trí anh, với nụ cười hiền hậu, ánh mắt trong veo và mái tóc dài buông xõa. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh ấy, nhưng nó càng lởn vởn, càng rõ nét. Anh nhận ra công việc chỉ là một liều thuốc giảm đau tạm thời, một tấm màn che chắn mỏng manh, không thể chữa lành vết thương lòng đang rỉ máu trong anh.
"Anh Hạo, đã đến giờ họp với đối tác Nhật Bản ạ." Giọng thư ký Mai, sắc sảo và chuyên nghiệp, vang lên qua điện thoại nội bộ, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của anh.
"Ừm, tôi biết rồi." Trần Hạo đáp, giọng trầm và dứt khoát, không một chút biểu cảm. Anh đứng dậy, chỉnh lại cà vạt, lấy lại vẻ ngoài lạnh lùng, điềm tĩnh thường thấy của một Tổng Giám Đốc quyền lực.
Trong cuộc họp, anh nói những câu ngắn gọn, súc tích, đầy tính toán. Anh phân tích thị trường, đưa ra những quyết định táo bạo nhưng chính xác, khiến các đối tác phải nể phục. Không ai có thể nhìn thấu được n���i bão tố đang cuộn trào trong lòng người đàn ông thành đạt này. Anh là một bức tường kiên cố, một tảng băng trôi khổng lồ, che giấu đi sự yếu mềm và những vết sẹo không thể lành.
Sau cuộc họp, khi mọi người đã rời đi, căn phòng Tổng Giám Đốc lại chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc. Trần Hạo ngồi lại trên chiếc ghế da cao cấp của mình, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính trống rỗng, ánh mắt thất thần. Anh đưa tay lên, chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, cảm nhận sự nặng trĩu của nó trên cổ tay. Nó là biểu tượng của thành công, của sự nỗ lực không ngừng nghỉ, nhưng cũng là một gánh nặng, một lời nhắc nhở về cái giá anh đã phải trả.
Anh đã cố gắng vùi đầu vào công việc để trốn chạy khỏi nỗi đau, khỏi sự thật rằng anh đã "sai một bước, lỡ cả một đời". Nhưng càng chạy trốn, nỗi đau càng bám riết, càng sâu sắc hơn. Lê An đã là vợ người khác, đã có một cuộc sống an yên, hạnh phúc bên gia đình nhỏ của cô. Còn anh, anh vẫn mắc kẹt trong cái vòng luẩn quẩn của hối tiếc và cô độc.
Ánh nắng chói chang từ bên ngoài chiếu xuyên qua khung cửa kính, vẽ nên những vệt sáng sắc nét trên sàn nhà. Trần Hạo nhắm mắt lại, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí trong phòng điều hòa len lỏi vào từng thớ thịt. Anh biết, nỗi tiếc nuối này sẽ không bao giờ phai nhạt. Nó sẽ đeo bám anh suốt cuộc đời, dù anh có thành đạt đến đâu, có xây dựng được bao nhiêu đế chế kinh doanh. Nỗi ám ảnh về Lê An sẽ tiếp tục là một yếu tố định hình cuộc sống và các mối quan hệ tương lai của anh, khiến anh khó lòng tìm thấy hạnh phúc thực sự. Anh sẽ tiếp tục vùi đầu vào công việc, vào những kế hoạch và con số, như một cách tự trừng phạt, như một sự trốn tránh thực tại, một sự lấp đầy vô vọng cho cái khoảng trống mà chỉ có cô mới có thể lấp đầy. Và anh, một lần nữa, cay đắng chấp nhận điều đó, trong sự tĩnh lặng đến tận cùng của căn phòng Tổng Giám Đốc.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.