Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 840: Hơi Rượu Và Những Lời Chưa Nói

Anh nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà tối đen. Trong bóng tối, hình ảnh Lê An hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết, như một thước phim quay chậm của những kỷ niệm tươi đẹp nhưng giờ đã trở thành vết sẹo vĩnh viễn trong lòng anh. Anh nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên thái dương, hòa vào bóng đêm. Anh biết, cuộc đời anh sẽ tiếp tục chìm sâu vào sự cô độc, và công việc sẽ là cách duy nhất để anh lấp đầy khoảng trống, một sự lấp đầy vô vọng. Nhưng đêm nay, ngay cả sự vô vọng đó cũng không đủ để xoa dịu trái tim đang rỉ máu. Căn phòng rộng lớn nuốt chửng lấy tiếng thở dài của anh, và sự im lặng ngột ngạt càng khiến nỗi cô đơn trở nên rõ nét hơn bao giờ hết. Anh trằn trọc, không tài nào chợp mắt. Mùi rượu vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng nó không đủ mạnh để đưa anh vào giấc ngủ quên lãng. Thay vào đó, nó chỉ khiến tâm trí anh càng thêm tỉnh táo, càng thêm dằn vặt.

Cuối cùng, không thể chịu đựng được sự tĩnh mịch đến lạnh lẽo của căn hộ, Trần Hạo vùng dậy. Đồng hồ chỉ gần một giờ sáng, nhưng đối với anh, đêm dường như còn rất dài. Một thôi thúc mơ hồ kéo anh ra khỏi bốn bức tường giam giữ những nỗi niềm không tên. Anh cần một thứ gì đó ồn ào hơn, một thứ gì đó có thể át đi tiếng vọng của quá khứ đang gào thét trong tâm trí. Anh thay một bộ đồ đơn giản, khoác vội chiếc áo khoác da màu đen, và rời khỏi căn hộ. Chiếc xe sang trọng lướt đi êm ái trên đường phố vắng người, nhưng điểm đến trong tâm trí anh đã định sẵn.

Quán bar 'The Eclipse' hiện ra như một điểm đen nổi bật giữa muôn vàn ánh đèn neon rực rỡ của khu phố đêm. Từ bên ngoài, tiếng nhạc DJ xập xình, dồn dập đã vọng ra, hòa lẫn với tiếng cười nói ồn ã của những con người đang tìm kiếm sự giải thoát trong màn đêm. Kiến trúc của quán hiện đại, với tông màu tối chủ đạo – đen, tím than, đỏ đô – tạo nên một không khí bí ẩn và quyến rũ đặc trưng. Ánh đèn mờ ảo nhuộm lên mọi vật một màu sắc huyền hoặc, như thể muốn che giấu đi những góc khuất trong tâm hồn của những kẻ tìm đến đây. Trần Hạo bước qua cánh cửa kính dày cộp, cảm nhận ngay sự thay đổi đột ngột của không gian và âm thanh. Tiếng nhạc bỗng chốc trở nên rõ ràng và mạnh mẽ hơn, như muốn nhấn chìm mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc. Mùi rượu mạnh, mùi bia, mùi thuốc lá hòa quyện với mùi nước hoa nồng nàn, tạo nên một thứ hỗn hợp đặc trưng của những nơi chốn ăn chơi. Anh không thích sự ồn ào, nhưng đêm nay, anh cần nó. Anh cần một bức tường âm thanh để ngăn cách mình khỏi chính mình.

Anh không mất nhiều thời gian để tìm cho mình một chỗ ngồi quen thuộc. Đó là một góc khuất nơi cuối quầy bar dài, nơi ánh đèn chỉ le lói đủ để nhận ra hình hài, nơi anh có thể quan sát mọi người mà không bị ai làm phiền. Từ đây, anh có thể thấy những đôi trai gái đang lắc lư theo điệu nhạc trên sàn nhảy, những nhóm bạn đang cười đùa sảng khoái, và cả những ánh mắt tìm kiếm, lạc lõng trong đám đông. Anh như một hòn đảo cô độc giữa đại dương náo nhiệt, tự nguyện giam mình trong chiếc kén vô hình của sự trầm mặc. Anh cởi chiếc áo khoác da, vắt lên ghế, rồi gác tay lên quầy bar lạnh lẽo, ánh mắt vô định nhìn vào những chai rượu lấp lánh phía sau bartender.

Một chàng trai trẻ, với mái tóc vuốt keo gọn gàng và chiếc tạp dề đen, tiến lại gần. Anh ta là bartender quen thuộc của Trần Hạo, một người luôn biết cách giữ khoảng cách và sự chuyên nghiệp.

"Anh Hạo, đã lâu không gặp," Bartender mỉm cười nhẹ, ánh mắt tinh ý lướt qua vẻ mệt mỏi ẩn dưới sự điềm tĩnh của Trần Hạo. "Vẫn như cũ chứ ạ?"

Trần Hạo gật đầu, giọng trầm và hơi khàn, như thể đã lâu không nói chuyện. "Đúng vậy. Một ly Whisky, như cũ." Anh không muốn phải giải thích, không muốn phải gọi tên loại rượu, chỉ cần một câu nói ngắn gọn đó là đủ để Bartender hiểu ý. Anh không cần sự đồng cảm, chỉ cần một ly rượu.

Bartender mỉm cười, bắt đầu thuần thục pha chế. Tiếng đá va vào thành ly thủy tinh trong suốt, tiếng chất lỏng sóng sánh đổ vào, và mùi rượu nồng nàn lan tỏa trong không khí. Trần Hạo nhìn chằm chằm vào ly rượu đang dần đầy, như thể đó là thứ duy nhất có thể lấp đầy khoảng trống trong anh. Ly rượu được đặt trước mặt anh, màu hổ phách lấp lánh dưới ánh đèn mờ ảo, mời gọi. Anh cầm ly lên, cảm nhận sự lạnh lẽo của thủy tinh truyền qua lòng bàn tay, rồi nhấp một ngụm nhỏ. Vị đắng chát, nồng nàn của rượu lan tỏa khắp khoang miệng, đốt cháy cổ họng và dạ dày. Nó không phải là một cảm giác dễ chịu, nhưng nó là một cảm giác thật, một thứ có thể đánh thức anh khỏi sự tê liệt của tâm hồn.

Anh nhìn ra xa, qua đám đông đang nhún nhảy, ánh mắt không dừng lại ở bất kỳ khuôn mặt nào. Thành công, tiền bạc, địa vị… anh có tất cả. Nhưng đêm nay, anh lại ngồi đây, cô độc giữa sự ồn ào, tìm kiếm sự an ủi từ một ly rượu. Sự tương phản giữa hình ảnh một Trần Hạo thành đạt, điềm tĩnh trong những buổi họp quan trọng, và một Trần Hạo đang chìm đắm trong men say tại một quán bar ồn ào, thật chua chát. Anh nhớ lại buổi hẹn hò với Minh Thư đêm trước. Cô ấy là một người phụ nữ hoàn hảo theo mọi tiêu chuẩn xã hội: xinh đẹp, thông minh, tài giỏi. Nhưng trái tim anh lại không thể rung động. Mỗi lời cô ấy nói, mỗi cử chỉ cô ấy làm, đều không thể khơi gợi bất kỳ cảm xúc nào. Anh đã cố gắng, thực sự cố gắng để mở lòng, để tìm kiếm một sự kết nối, nhưng vô ích. Bởi vì trong thâm tâm anh biết, không ai có thể là Lê An. Không ai có thể lấp đầy khoảng trống mà cô đã để lại, không ai có thể chạm đến cái góc khuất sâu thẳm nhất trong trái tim anh, nơi hình bóng cô đã in sâu đến tận xương tủy. Anh đã tự nhủ phải quên đi, phải sống tiếp. Anh đã chấp nhận hiện thực. Nhưng sự chấp nhận đó chỉ là vỏ bọc cho một nỗi đau âm ỉ, một vết sẹo vĩnh viễn không bao giờ lành.

Vài ly rượu mạnh đã cạn, và Trần Hạo không còn cảm thấy cái lạnh lẽo của ly thủy tinh trên tay nữa. Hơi men đã ngấm, không phải đến mức khiến anh say mềm hay mất kiểm soát, mà đủ để những bức tường cảm xúc kiên cố trong lòng anh bắt đầu sụp đổ. Tiếng nhạc DJ vẫn dồn dập, nhưng trong đầu anh, nó như xa dần, chỉ còn lại một âm thanh trầm đục, vang vọng từ quá khứ. Khói thuốc lá thoang thoảng từ những bàn bên cạnh, mùi nước hoa nồng nàn của những cô gái đi ngang qua, tất cả đều trở nên mờ ảo, không trọng lượng. Anh day trán, cảm thấy một cơn đau nhức nhối bắt đầu len lỏi.

Hình ảnh Lê An hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết, không phải là một bóng hình mờ nhạt trong ký ức, mà là một cô gái sống động, chân thực đến từng chi tiết. Anh nhớ nụ cười thơ bé của cô bên bờ sông cũ, khi họ cùng nhau hái những bông hoa dại. Nhớ ánh mắt trong veo của cô khi anh hứa sẽ không bao giờ quên cô, trước khi anh lên thành phố. Nhớ cả ánh mắt bình thản, có chút xa cách nhưng đầy thấu hiểu của cô trong cái ngày định mệnh họ gặp lại. "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Lời nói đó, dù nhẹ nhàng, nhưng lại như một lưỡi dao sắc bén cứa vào tim anh, để lại một vết thương không thể nào lành.

Những lời anh đã không nói, những hành động anh đã không làm, cứ thế cuộn xoáy trong tâm trí anh, mỗi câu 'giá như' là một nhát dao cứa vào trái tim đã chai sạn. Giá như ngày đó, anh đủ can đảm để thổ lộ tình cảm của mình. Giá như anh không e dè, không sợ hãi. Giá như anh không để cho "khoảng cách vô hình" lớn dần giữa hai người. Giá như những tin nhắn của anh không thưa dần, những cuộc gọi không ngắn lại. Giá như anh đã ở lại thị trấn, hoặc kéo cô lên thành phố cùng anh. Hàng vạn chữ "giá như" cứ thế tuôn trào, như một dòng sông không ngừng chảy, cuốn theo tất cả những gì anh từng tin là chân lý. Anh đã từng nghĩ, tình yêu không cần phải nói ra, chỉ cần thấu hiểu là đủ. Anh đã lầm. Sai một bước, lỡ cả một đời.

Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự nóng rát dưới mí mắt. Có lẽ anh đã khóc, hoặc đó chỉ là hơi men đang làm cho mắt anh cay xè. Anh lắc đầu, như muốn xua đi những hình ảnh đang giày vò. "Lê An… Em biết không… Anh đã hối hận nhiều lắm." Giọng anh khẽ thì thầm, gần như không nghe thấy, hòa vào tiếng nhạc ồn ào. Anh không biết mình đang nói với ai, với Lê An trong ký ức, hay với chính nỗi dằn vặt của mình. "Anh đã nghĩ, anh có thể quên em, có thể bước tiếp. Nhưng không thể."

Anh rút điện thoại từ túi quần, ngón tay run rẩy lướt qua danh bạ, rồi dừng lại ở một thư mục ảnh cũ. Một bức ảnh chụp lén Lê An đang ngồi bên bờ sông, mái tóc dài bay trong gió, ánh mắt mơ màng nhìn về phía xa. Cô đẹp, một vẻ đẹp bình dị, thuần khiết, khác xa với những người phụ nữ son phấn lộng lẫy anh gặp ở thành phố. Anh ngắm nhìn bức ảnh, cảm nhận một nỗi đau buốt giá len lỏi. Cô gái trong ảnh đã không còn là của anh. Cô ấy đã có một cuộc đời khác, một bến đỗ an yên mà anh đã không thể mang lại. Anh nhanh chóng cất điện thoại đi, như thể sợ hãi điều gì đó, sợ hãi rằng việc nhìn ngắm cô quá lâu sẽ làm vỡ tan những mảnh vỡ cuối cùng của trái tim anh.

Anh uống cạn ly rượu tiếp theo, vị đắng gắt như muốn xé toạc cổ họng. Nhưng sự đau đớn thể xác đó lại không thể sánh bằng nỗi đau trong tâm hồn. Anh đã từng nghĩ, rượu có thể mang lại sự quên lãng. Nhưng không. Rượu không làm anh quên đi. Ngược lại, nó như một chất xúc tác, khuếch đại mọi cảm xúc, mọi ký ức, biến chúng thành những con dao sắc nhọn đâm vào trái tim anh. Càng uống, anh càng tỉnh táo, càng nhận ra rõ ràng sự mất mát của mình. Lê An đã là một vết sẹo không thể lành, một phần của anh đã bị cắt bỏ vĩnh viễn.

Thời gian trôi qua, chậm chạp và nặng nề, như dòng chảy của một con sông buồn. Tiếng nhạc DJ đã dịu đi một chút, thay vào đó là những bản nhạc jazz nhẹ nhàng, trầm lắng hơn, báo hiệu quán bar sắp đóng cửa. Ánh đèn cũng đã bớt chói chang, để lộ ra những gương mặt mệt mỏi, những câu chuyện dở dang. Trần Hạo vẫn ngồi đó, bất động, ly rượu cuối cùng đã cạn. Anh cảm thấy cơ thể nặng trĩu, nhưng tâm trí lại hoàn toàn tỉnh táo, như thể đã trải qua một đêm dài đấu tranh không ngừng nghỉ.

Bartender trẻ tuổi tiến lại gần, giọng nói nhẹ nhàng, chứa đựng một chút sự thấu hiểu mà Trần Hạo không mong muốn. "Anh Hạo, quán sắp đóng cửa rồi ạ." Anh ta khẽ cúi đầu, ánh mắt không dò xét nhưng cũng không thể che giấu được sự quan sát đối với vị khách quen này.

Trần Hạo mở mắt, nhìn Bartender. Đôi mắt anh đỏ ngầu, mệt mỏi, nhưng ánh nhìn vẫn sắc bén và kiên định. Anh không say đến mức loạng choạng, nhưng từng cử động đều chậm chạp, nặng nề. "Tính tiền," anh nói, giọng trầm và nặng trĩu, như một tảng đá vừa lăn khỏi vách núi. Không có một lời cảm ơn, không một lời giải thích. Chỉ là hai từ ngắn gọn, dứt khoát.

Bartender gật đầu, nhanh chóng tính toán hóa đơn. Trần Hạo đặt chiếc Đồng hồ đeo tay cao cấp của mình lên quầy bar. Ánh sáng mờ ảo từ đèn phản chiếu lên mặt kính sapphire, lấp lánh như muốn che giấu đi sự trống rỗng trong ánh mắt anh. Chiếc đồng hồ đắt tiền, biểu tượng của sự thành công và địa vị, bỗng trở nên vô nghĩa trong khoảnh khắc này. Nó không thể mua được một chút bình yên, không thể quay ngược thời gian, càng không thể mang Lê An trở lại. Anh rút ví, thanh toán bằng tiền mặt, không một chút do dự. Sự giàu có của anh giờ đây chỉ càng làm nổi bật lên nỗi cô độc, một sự cô độc mà tiền bạc không thể nào xoa dịu.

Anh đứng dậy, cảm thấy một cơn choáng váng nhẹ thoáng qua. Cơ thể anh tê dại, nhưng nỗi đau trong lòng lại càng rõ nét. Anh nhận ra, dù có uống bao nhiêu, ký ức về Lê An vẫn là một vết sẹo không bao giờ lành. Rượu không mang lại sự quên lãng, mà chỉ khuếch đại nỗi đau, khiến anh phải đối mặt trực diện với những hối tiếc đã chôn vùi bấy lâu. Anh đã cố gắng chạy trốn, cố gắng lấp đầy khoảng trống bằng công việc, bằng những mối quan hệ xã giao vô nghĩa. Nhưng cuối cùng, anh vẫn phải đối mặt với sự thật nghiệt ngã: Lê An đã là vợ người khác, và anh đã vĩnh viễn mất đi cơ hội của mình. Một sự chấp nhận đầy cay đắng, hòa lẫn với hơi rượu và nỗi cô độc.

Trần Hạo khoác lại chiếc áo da, bước chân loạng choạng rời khỏi quán bar. Không khí đêm đã dần dịu đi, chuẩn bị đón bình minh. Bên ngoài, khu phố đêm đã vắng vẻ hơn, chỉ còn lác đác vài chiếc xe chạy qua. Mùi không khí se lạnh của đêm khuya đập vào mặt, mang theo chút ẩm ướt và mùi của thành phố vừa trải qua một đêm dài. Anh hít một hơi sâu, cảm nhận sự lạnh giá len lỏi vào phổi, như muốn đóng băng cả trái tim anh. Anh biết, cuộc đời anh sẽ tiếp tục chìm sâu vào sự cô độc. Nỗi ám ảnh về Lê An và những lời chưa nói vẫn sẽ đeo bám anh, trở thành một bóng ma trong tâm trí, ảnh hưởng đến mọi mối quan hệ và quyết định trong tương lai. Và anh sẽ tiếp tục vùi đầu vào công việc một cách điên cuồng hơn nữa, như một cách tự trừng phạt, như một sự trốn tránh thực tại, một sự lấp đầy vô vọng cho cái khoảng trống mà chỉ có cô mới có thể lấp đầy.

Anh bước đi trong màn đêm sắp tàn, bóng lưng cao lớn in hình trên vỉa hè vắng tanh, cô độc đến tận cùng. Một người đàn ông thành đạt, có tất cả, nhưng lại đánh mất điều quan trọng nhất: tình yêu và hạnh phúc giản dị. Cái giá của sự chần chừ, của "sai một bước, lỡ cả một đời", là một vết sẹo vĩnh viễn không thể xóa nhòa, một nỗi tiếc nuối sẽ theo anh đến hết cuộc đời. Và đêm nay, trong hơi rượu nồng nàn và tiếng nhạc đã tắt, anh đã chấp nhận điều đó, với một sự cay đắng tận cùng.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free