Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 839: Trái Tim Đóng Băng
Ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh ngoài khung cửa sổ lớn, tựa như những viên pha lê vỡ vụn trải dài đến vô tận, nhưng chúng không thể nào sưởi ấm được trái tim Trần Hạo. Anh là một cái bóng giữa ánh đèn, một linh hồn lạc lõng giữa sự hào nhoáng, và một trái tim đầy vết sẹo không bao giờ lành. Đêm tiệc xa hoa đã kết thúc từ lâu, nhưng dư âm của sự trống rỗng vẫn còn đeo bám anh, nặng trĩu hơn cả mùi rượu vang nồng nàn hay tiếng nhạc xập xình. Anh đã trở về căn hộ cao cấp của mình, nhưng cảm giác cô độc không hề vơi bớt, mà trái lại, nó càng bủa vây anh mạnh mẽ hơn trong không gian rộng lớn, lạnh lẽo này. Anh biết, sự cô độc này sẽ tiếp tục đẩy anh vào cuộc sống cá nhân khép kín, khiến anh khó lòng tìm thấy sự kết nối thật sự với bất kỳ ai. Nỗi ám ảnh về Lê An và quá khứ vẫn như một sợi xích vô hình, trói chặt tâm hồn anh, định hình mọi mối quan hệ và cách anh nhìn nhận cuộc sống hiện tại, khiến anh không thể mở lòng với bất kỳ ai khác, dù cho Hải Yến có cố gắng đến mấy.
Sáng hôm sau, văn phòng tổng giám đốc của Trần Thịnh vẫn như một pháo đài bằng kính và thép, sừng sững giữa bầu trời thành phố. Trần Hạo ngồi trước bàn làm việc, ánh mắt mệt mỏi nhìn ra phía xa, nơi những tòa nhà chọc trời vươn mình đón nắng chiều. Bầu trời trong xanh đến lạ, những tia nắng vàng dịu len lỏi qua ô cửa kính, chiếu rọi xuống tấm thảm lông dày và những bức tranh trừu tượng treo trên tường. Mùi cà phê đậm đặc vừa pha vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện lẫn với mùi da và gỗ từ những món đồ nội thất sang trọng, tạo nên một không gian làm việc chuyên nghiệp, nhưng cũng phảng phất sự lạnh lẽo khó tả. Anh đã dành cả buổi sáng để vùi đầu vào các con số và báo cáo, cố gắng dùng công việc để lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn, nhưng thứ cảm giác mệt mỏi, không phải của thể xác mà của tinh thần, vẫn cứ đeo bám dai dẳng. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, một món quà từ một đối tác quan trọng, lặng lẽ đếm từng khắc trôi qua, như nhắc nhở anh về thời gian không ngừng nghỉ, về những cơ hội đã mất và những lựa chọn không thể quay đầu. Anh khẽ thở dài, một hơi thở mang theo tất cả nỗi u hoài và gánh nặng của một người đàn ông thành đạt nhưng trống rỗng.
Cánh cửa văn phòng bật mở, Anh Long bước vào, trên tay là một tập tài liệu dày cộp. Anh Long, với vẻ ngoài cao ráo, ăn mặc lịch sự và ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, là một trong số ít những người có thể nhìn thấu sự cô độc ẩn giấu sau vẻ ngoài điềm tĩnh của Trần Hạo. Sau khi trao đổi nhanh về một dự án mới, Anh Long đặt tập tài liệu xuống bàn, khẽ đẩy gọng kính và nhìn Trần Hạo với vẻ quan ngại.
"Hạo này," Anh Long bắt đầu, giọng điệu chậm rãi và chân thành, "công việc là quan trọng, tôi biết cậu là người có trách nhiệm. Nhưng cuộc sống cũng cần cân bằng. Tôi thấy cậu dạo này hơi... cô độc quá."
Trần Hạo khẽ nhíu mày, cố gắng che giấu sự khó chịu khi bị chạm đến góc khuất trong lòng. Anh đưa tay day day thái dương, một thói quen mỗi khi cảm thấy căng thẳng. "Em ổn mà, Anh Long. Công việc giúp em quên đi nhiều thứ." Giọng anh trầm và đều đều, như đang tự trấn an chính mình. Anh không muốn bất kỳ ai can thiệp vào thế giới nội tâm của mình, một thế giới mà anh đã tự nguyện khóa chặt.
Anh Long lắc đầu nhẹ, ánh mắt đầy thiện ý. "Quên đi không phải là giải pháp, Hạo ạ. Nó chỉ là sự trì hoãn thôi. Cậu nên thử mở lòng, gặp gỡ vài người. Cậu còn trẻ, lại tài giỏi, đâu thể cứ mãi sống như vậy được." Anh Long dừng lại một chút, như đang cân nhắc. "Tôi có một người quen, cô ấy rất tốt. Làm bên marketing, năng động, thông minh, lại xinh đẹp nữa. Tôi nghĩ cô ấy rất hợp với cậu."
Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt anh chạm vào Anh Long. Trong một khoảnh khắc, anh thấy hình ảnh Lê An thoáng hiện lên trong tâm trí, rồi lại tan biến nhanh chóng như một làn khói. Anh biết Anh Long có ý tốt, nhưng ý nghĩ phải gặp gỡ một người mới, phải cố gắng tạo ra những cuộc trò chuyện gượng gạo, lại khiến anh cảm thấy mệt mỏi hơn cả việc thức trắng đêm làm việc. Trái tim anh, dường như đã đóng băng từ rất lâu, không còn khả năng rung động trước bất kỳ ai. Tuy nhiên, anh không muốn làm Anh Long thất vọng. Anh Long là một người sếp, một người anh đáng kính, và anh nợ Anh Long nhiều hơn những gì anh có thể kể.
Anh thở dài, một hơi thở nặng trĩu. "Anh Long, em..." Anh ngập ngừng, không biết phải từ chối thế nào cho khéo. "Em e là em không có thời gian..."
"Đừng có viện cớ nữa, Hạo." Anh Long cắt lời anh, nhưng vẫn với giọng điệu nhẹ nhàng. "Tôi sẽ sắp xếp cho cậu. Chỉ là một buổi tối thôi, cứ coi như đi xã giao mở rộng quan hệ. Biết đâu lại tìm được đối tác mới cho công việc thì sao?" Anh Long nở một nụ cười tinh quái, như muốn chọc ghẹo Trần Hạo. "Hoặc ít nhất, cậu cũng có một bữa ăn ngon ở nhà hàng Pháp nổi tiếng."
Trần Hạo nhìn Anh Long, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng chiều đã bắt đầu ngả vàng, hắt lên những tòa nhà cao tầng một màu cam rực rỡ. Nỗi cô độc vẫn quấn lấy anh, và có lẽ, một buổi hẹn hò gượng ép cũng không thể khiến nó tồi tệ hơn. Hơn nữa, anh cũng muốn thử, dù chỉ một lần, xem liệu trái tim mình có còn khả năng cảm nhận bất cứ điều gì nữa không. Anh gật đầu miễn cưỡng, một cái gật đầu nhẹ như chấp nhận số phận.
"Vâng, vậy để anh sắp xếp vậy." Trần Hạo nói, giọng anh vẫn đều đều, không chút hào hứng.
Anh Long vỗ nhẹ vai Trần Hạo. "Tốt lắm. Tôi sẽ liên lạc với cậu sau." Anh Long rời đi, mang theo sự yên tĩnh trở lại văn phòng. Trần Hạo lại chìm vào những suy tư của mình. Anh biết, sự thất bại trong việc mở lòng với Minh Thư sắp tới báo hiệu rằng anh sẽ tiếp tục chìm sâu vào sự cô độc và dùng công việc để lấp đầy khoảng trống, anh sẽ khó có thể tìm thấy hạnh phúc tình yêu trong tương lai gần. Nó cũng củng cố hình ảnh anh như một người thành đạt về vật chất nhưng trống rỗng về tinh thần, làm nổi bật sự bi kịch của việc "sai một bước, lỡ cả một đời".
***
Buổi tối hôm đó, Trần Hạo có mặt tại nhà hàng Pháp "Le Rêve" đúng giờ. Kiến trúc Pháp cổ điển của nhà hàng nổi bật giữa lòng thành phố hiện đại, với trần cao được chạm khắc tinh xảo, những chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh như hàng ngàn giọt sương đêm, và những bức tường được trang trí bằng tranh vẽ cùng những tấm gương lớn mạ vàng. Bàn ghế bọc vải nhung sang trọng, khăn trải bàn trắng tinh tươm, cùng những bó hoa lyly trắng muốt đặt trên mỗi bàn, tạo nên một không gian lãng mạn, tinh tế và trang trọng đến ngột ngạt. Tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng từ một cây đàn piano grand vang lên êm ái, hòa cùng tiếng ly cốc chạm vào nhau lách cách và tiếng trò chuyện thì thầm của những vị khách, tạo nên một bản giao hưởng của sự xa hoa và tĩnh lặng. Mùi thức ăn Pháp tinh tế, mùi rượu vang hảo hạng, mùi hoa tươi và mùi nước hoa cao cấp của những người phụ nữ vây quanh, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí lãng mạn đến mức giả tạo, xa lạ.
Minh Thư, cô gái mà Anh Long giới thiệu, đã đợi sẵn. Cô là một người phụ nữ trẻ trung, ăn mặc thanh lịch trong một chiếc váy đen đơn giản nhưng tôn lên vóc dáng mảnh mai. Mái tóc dài xoăn nhẹ buông xõa trên vai, và đôi mắt cô ánh lên vẻ tò mò, thân thiện. Khi Trần Hạo đến, cô nở một nụ cười rạng rỡ, đứng dậy chào anh.
"Chào anh Hạo," Minh Thư nói, giọng cô trong trẻo và tự nhiên. "Em là Minh Thư. Rất vui được gặp anh."
Trần Hạo gật đầu nhẹ, kéo ghế cho cô rồi mới ngồi xuống. "Chào cô Minh Thư. Tôi là Trần Hạo. Cảm ơn cô đã dành thời gian." Anh cố gắng nở một nụ cười lịch sự, nhưng anh biết nó có phần gượng gạo. Anh nhấp một ngụm nước lọc, cảm nhận vị mát lạnh tan dần trong cổ họng, cố gắng xua đi cảm giác khó xử.
"Anh Hạo làm việc ở Trần Thịnh chắc bận lắm nhỉ? Em nghe nói anh là người rất có tài." Minh Thư bắt chuyện, đôi mắt cô lấp lánh sự ngưỡng mộ.
"Cũng không hẳn." Trần Hạo đáp lời, giọng anh vẫn trầm đều. "Công việc nào cũng có áp lực riêng thôi." Anh không muốn đi sâu vào chủ đề công việc, bởi đối với anh, nó chỉ là một vỏ bọc, một cách để anh tồn tại mà không cần đối mặt với chính mình. Anh đưa mắt nhìn quanh nhà hàng, những ánh nến lung linh hắt lên gương mặt những vị khách, tạo nên những cái bóng huyền ảo. Anh nhớ đến những buổi tối bên bờ sông, khi anh và Lê An chỉ cần ngồi cạnh nhau, không cần nói một lời nào, nhưng vẫn cảm thấy sự kết nối sâu sắc, sự bình yên đến lạ thường. Ánh đèn dầu leo lét trên thuyền đánh cá, tiếng nước chảy rì rào, và mùi hương của đất ẩm sau cơn mưa – tất cả chân thật hơn rất nhiều so với sự hào nhoáng giả tạo này.
Minh Thư vẫn kiên nhẫn. "Em thấy anh có vẻ trầm tính. Anh có sở thích gì ngoài công việc không?" Cô cố gắng tìm kiếm một điểm chung, một cầu nối để bắt chuyện.
Câu hỏi của Minh Thư chạm đến một góc khuất trong lòng Trần Hạo. Sở thích của anh... đã chết cùng với một phần trái tim anh rồi. Anh từng thích đọc sách, thích đi dạo dọc bờ sông, thích ngắm nhìn những chiếc thuyền trôi lững lờ. Nhưng giờ đây, những thú vui đó đều gợi nhắc anh về Lê An, về những gì anh đã đánh mất. Anh khẽ nhấp một ngụm rượu vang đỏ, vị chát nhẹ lan tỏa trong miệng, làm dịu đi một chút vị đắng trong lòng.
"Không có gì đặc biệt." Trần Hạo trả lời cụt lủn, ánh mắt anh vẫn xa xăm, nhìn vào khoảng không phía sau Minh Thư thay vì nhìn thẳng vào cô. Anh cảm thấy một sự xa cách vô hình giữa họ, một bức tường vô hình mà anh không thể, và cũng không muốn, phá vỡ. Anh lắng nghe Minh Thư kể về công việc của cô, về những chuyến đi du lịch, về những dự định tương lai. Cô là một cô gái thông minh, có học thức, và chắc chắn sẽ là một đối tác lý tưởng với bất kỳ người đàn ông nào khác. Nhưng trái tim anh đã đóng băng, không thể thật sự rung động với bất kỳ ai. Mỗi lời cô nói, dù thú vị đến mấy, cũng chỉ như những tiếng vọng xa xăm, không thể chạm đến phần sâu thẳm nhất trong tâm hồn anh.
Anh nhớ đến Lê An, nhớ đến nụ cười hồn nhiên của cô khi anh kể một câu chuyện cười ngô nghê, nhớ đến ánh mắt trong veo của cô khi cô nhìn anh, đầy tin tưởng và dịu dàng. Những khoảnh khắc đó, dù đơn giản đến mấy, lại chân thật và quý giá hơn tất cả những buổi tiệc xa hoa hay những cuộc hẹn hò gượng ép này cộng lại. Anh đã từng có tất cả, một tình yêu chân thành, một tâm hồn đồng điệu, nhưng chính sự chần chừ, sự e dè của anh đã khiến anh đánh mất nó. "Thích thì không đủ," Lê An đã từng nói như vậy. Và giờ đây, anh nhận ra, anh thậm chí còn không thể thích bất kỳ ai nữa. Cái giá của sự "chậm một nhịp" thật quá đắt.
Minh Thư nhận ra sự xa cách trong ánh mắt Trần Hạo. Nụ cười trên môi cô dần phai nhạt, thay vào đó là một chút bối rối, một chút hụt hẫng. Cô đã cố gắng hết sức để tạo bầu không khí thoải mái, nhưng anh vẫn như một tảng băng trôi, lạnh lùng và bất khả xâm phạm. Cô cảm thấy mình như đang nói chuyện với một bức tường vô hình, một người đàn ông có vẻ ngoài hoàn hảo nhưng tâm hồn lại trống rỗng đến đáng sợ.
Suốt buổi hẹn, Trần Hạo vẫn giữ thái độ lịch sự, trả lời những câu hỏi của Minh Thư một cách rành mạch, nhưng không bao giờ chủ động đặt câu hỏi ngược lại, hay thể hiện bất kỳ sự quan tâm nào ngoài phép xã giao. Anh dùng bữa một cách chậm rãi, nhấm nháp từng món ăn tinh tế mà không cảm nhận được hương vị của chúng. Tiếng nhạc cổ điển vẫn văng vẳng bên tai, nhưng trong tâm trí anh, chỉ có tiếng vọng của quá khứ, tiếng thì thầm của một lời hối tiếc không ngừng nghỉ.
***
Đêm khuya, Trần Hạo trở về căn hộ cao cấp của mình. Căn hộ rộng lớn, sang trọng, nhưng lại chìm trong một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Anh cởi bỏ chiếc áo vest đắt tiền, nới lỏng cà vạt, cảm nhận sự lạnh lẽo của chiếc áo sơ mi lụa trên da thịt. Buổi hẹn hò với Minh Thư không mang lại chút cảm xúc nào ngoài sự trống rỗng đã quá quen thuộc. Anh nhận ra Minh Thư là một người phụ nữ tốt, thông minh, xinh đẹp, nhưng trái tim anh đã không còn khả năng rung động. Nó đã bị đóng băng, phủ một lớp băng giá dày đặc không thể tan chảy.
Anh bước đến quầy bar mini trong phòng khách, rót một ly rượu mạnh. Tiếng đá va vào thành ly nghe thật khô khốc trong không gian im ắng. Anh cầm ly rượu, bước ra ban công, đứng tựa vào lan can kính, nhìn ra thành phố lung linh ánh đèn. Ánh đèn thành phố vẫn rực rỡ như hàng triệu viên kim cương, nhưng chúng không thể sưởi ấm được trái tim anh. Mùi rượu nồng nàn lan tỏa trong không khí, nhưng nó không thể xua đi cái lạnh lẽo trong tâm hồn anh.
"Em đã đúng, Lê An." Trần Hạo độc thoại nội tâm, giọng anh khẽ thì thầm trong màn đêm tĩnh mịch, như một lời thú tội với chính mình và với bóng hình đã xa. "Thích thì không đủ. Và giờ đây, anh thậm chí còn không thể thích bất kỳ ai nữa." Anh nhắm mắt lại, ký ức về Lê An ùa về mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một cơn sóng lớn đánh úp vào bờ cát cằn cỗi trong tâm hồn anh. Anh nhớ đến nụ cười của cô, ánh mắt trong veo của cô, và cả sự chờ đợi mỏi mòn của cô. Anh nhớ đến cái đêm mưa tầm tã, cái đêm anh đứng trước cửa nhà cô, dằn vặt giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực. Anh đã chọn không gõ, để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối.
"Trái tim anh... đã đóng băng rồi." Anh thì thầm, siết chặt ly rượu trong tay. "Từ cái đêm đó, đêm anh không gõ cửa."
Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào ánh đèn phía xa. Sự thất bại trong việc mở lòng với Minh Thư, hay bất kỳ người phụ nữ nào khác, chỉ là một lời xác nhận đau đớn cho sự thật mà anh đã biết từ lâu. Anh là một người thành đạt về vật chất, có tất cả mọi thứ mà một người đàn ông mơ ước: sự nghiệp lẫy lừng, tiền tài, địa vị. Nhưng anh trống rỗng về tinh thần, một cái vỏ bọc hào nhoáng không có trái tim. Đây chính là bi kịch của việc "sai một bước, lỡ cả một đời."
Anh đặt ly rượu xuống bàn kính, lấy điện thoại ra. Anh soạn một tin nhắn ngắn gọn, lịch sự gửi cho Minh Thư, bày tỏ sự cảm kích về buổi tối và nhẹ nhàng từ chối cơ hội gặp gỡ tiếp theo. Anh biết cô sẽ hiểu. Anh nhấn nút gửi, rồi tắt màn hình điện thoại, đặt nó xuống bàn.
Trần Hạo bước về phía phòng ngủ, không bật đèn. Bóng tối bao trùm căn hộ, cũng như bao trùm lấy tâm hồn anh. Sự tĩnh lặng đến đáng sợ của đêm khuya là người bạn duy nhất của anh. Anh nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà tối đen. Trong bóng tối, hình ảnh Lê An hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết, như một thước phim quay chậm của những kỷ niệm tươi đẹp nhưng giờ đã trở thành vết sẹo vĩnh viễn trong lòng anh. Anh nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên thái dương, hòa vào bóng đêm. Anh biết, cuộc đời anh sẽ tiếp tục chìm sâu vào sự cô độc, và công việc sẽ là cách duy nhất để anh lấp đầy khoảng trống, một sự lấp đầy vô vọng.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.