Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 838: Nỗi Lạc Lõng Giữa Ánh Đèn Thành Công
Giữa phố thị ồn ào, Trần Hạo sải bước, như một cái bóng cô độc, mang theo gánh nặng của một quá khứ không thể thay đổi và một tương lai không còn hình bóng người con gái anh yêu. Từng bước chân anh nặng trĩu, mỗi hơi thở đều như bị nén lại bởi nỗi tiếc nuối không tên, không thể gọi thành lời. Anh không biết mình đã đi bao lâu, chỉ biết khi ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây, anh mới chợt nhận ra mình đang đứng trước sảnh một tòa cao ốc chọc trời, nơi căn hộ của anh ngự trị trên tầng cao nhất. Dòng người hối hả lướt qua anh, không ai dừng lại, không ai để ý đến người đàn ông với đôi mắt chất chứa nỗi buồn sâu thẳm giữa dòng đời vội vã.
Anh bước vào thang máy, cảm giác cô độc càng trở nên rõ rệt hơn khi tấm gương phản chiếu hình ảnh một người đàn ông thành đạt, khoác trên mình bộ vest phẳng phiu, nhưng ánh mắt lại như chứa đựng cả một đại dương sóng gió. Nút bấm tầng cao nhất sáng lên, đưa anh lên khỏi những ồn ào, chen chúc của thế giới bên dưới, hướng tới một không gian riêng tư, tách biệt, nhưng cũng chính vì thế mà trở nên lạnh lẽo và tĩnh mịch hơn bao giờ hết. Cánh cửa thang máy mở ra, hé lộ hành lang dài hun hút, nơi chỉ có ánh đèn vàng hắt hiu và sự im lặng đến đáng sợ. Anh mở cửa căn hộ, mùi gỗ mới, mùi da từ bộ sofa cao cấp, và một chút hương nước hoa nam tính còn vương lại từ buổi sáng hòa quyện, tạo nên một không gian quen thuộc nhưng thiếu vắng hơi ấm. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh thông minh tự động bật lên, như một bản nhạc nền cho nỗi cô đơn đang bủa vây.
Trần Hạo bước vào phòng ngủ, đứng trước tấm gương lớn chiếm trọn một bức tường. Ánh đèn led dịu nhẹ phản chiếu hình ảnh anh – một người đàn ông ở ngưỡng ba mươi, vóc dáng cao ráo, gương mặt góc cạnh được thời gian và công việc tôi luyện trở nên điềm tĩnh, chuyên nghiệp. Anh với tay tháo cà vạt, giải phóng chiếc cổ áo đã thắt chặt cả ngày. Đôi mắt anh, vốn đã hằn lên vẻ mệt mỏi từ buổi sáng, giờ đây càng thêm phần trống rỗng, vô định. Anh nhìn sâu vào đôi mắt mình trong gương, cố gắng tìm kiếm một chút gì đó của Trần Hạo của những năm tháng cũ, của chàng trai trẻ từng ôm ấp một tình yêu trong veo bên bờ sông. Nhưng tất cả những gì anh thấy chỉ là một cái vỏ bọc hoàn hảo, được tạo dựng từ những thành công vật chất, từ sự nghiệp thăng hoa, nhưng ẩn sâu bên trong là một tâm hồn tan nát, đầy rẫy những vết sẹo không thể xóa nhòa.
Anh đặt cà vạt lên ghế, ngón tay khẽ chạm vào mặt đồng hồ đeo tay cao cấp, chiếc đồng hồ mà anh đã tự thưởng cho mình sau một dự án lớn. Giá trị của nó có lẽ bằng cả một gia tài đối với cậu bé Trần Hạo ngày xưa, nhưng giờ đây, nó chỉ là một vật trang sức vô tri, không thể mang lại dù chỉ một chút niềm vui, một chút sự ấm áp cho tâm hồn anh. Anh nhớ lại lời hứa thuở nào, lời hứa về một tương lai tươi sáng, về việc sẽ quay trở lại để đón Lê An. Những lời hứa đó giờ đây nghe sao mà xa vời, mà nhạt nhòa, như một giấc mơ không bao giờ thành hiện thực. "Nếu như ngày đó… anh đã đủ dũng khí," anh thầm nghĩ, "nếu như anh không 'chậm một nhịp', nếu như anh đã không để 'lời nói không thành' trở thành một gánh nặng theo anh đến suốt cuộc đời này."
Tiếng nhạc jazz vẫn du dương, nhưng trong tai anh, nó chỉ như một âm thanh vô nghĩa, không thể lấp đầy khoảng trống mênh mông trong lòng. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực, không chỉ là mệt mỏi về thể xác sau một ngày làm việc căng thẳng, mà còn là sự kiệt quệ về tinh thần. Cuộc sống này, với tất cả sự hào nhoáng và thành công mà nó mang lại, dường như chỉ là một vở kịch mà anh phải đóng vai chính, một vai diễn hoàn hảo đến mức khiến anh lạc lối trong chính con người mình. Anh ngắm nhìn thành phố qua khung cửa kính rộng lớn, những ánh đèn bắt đầu bừng sáng, tạo nên một tấm thảm lấp lánh trải dài vô tận. Thành phố này không ngủ, nó luôn vận động, luôn hối hả, như chính cuộc đời anh vậy, không ngừng nghỉ, không một phút giây bình yên.
Anh nhớ lại những buổi tối tĩnh lặng bên bờ sông cũ, nơi ánh trăng dát bạc lên mặt nước, nơi chỉ có tiếng côn trùng rả rích và tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ. Nơi đó, anh và Lê An đã từng chia sẻ những ước mơ ngây thơ, những câu chuyện không đầu không cuối, những khoảnh khắc mà sự im lặng còn đáng giá hơn vạn lời nói. Nơi đó, không có những bộ vest lịch lãm, không có những chiếc đồng hồ đắt tiền, chỉ có hai trái tim non trẻ cùng chung nhịp đập. Giờ đây, anh có tất cả, nhưng lại thiếu đi điều quan trọng nhất – người để chia sẻ, người để cùng anh ngắm nhìn những ánh đèn lấp lánh này, người để cùng anh trải qua những khoảnh khắc tĩnh lặng.
Buổi tiệc tối nay, một sự kiện quan trọng trong giới kinh doanh, là nơi anh phải xuất hiện, phải mỉm cười, phải bắt tay, phải nói những lời xã giao rỗng tuếch. Anh không hề có hứng thú, nhưng đó là một phần của "vỏ bọc" mà anh đã tạo ra, một phần của con người "Trần Hạo thành đạt" mà mọi người kỳ vọng. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ về quá khứ, về Lê An, về những "nếu như" không thể thay đổi. Anh biết mình phải mạnh mẽ, phải chuyên nghiệp, phải hoàn hảo. Đôi khi, anh tự hỏi, liệu có ai nhìn thấu được vẻ ngoài điềm tĩnh này để thấy được nỗi cô đơn, lạc lõng bên trong anh không? Liệu có ai hiểu được rằng, dù có đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, anh vẫn chỉ là một linh hồn lạc loài giữa biển người mênh mông này?
Anh chỉnh lại nút áo sơ mi, khoác lên mình chiếc áo vest đen tuyền, cảm giác chất liệu vải cao cấp lướt trên da thịt. Từng cử chỉ đều toát lên sự tỉ mỉ, cẩn trọng. Đây là Trần Hạo của hiện tại, người đàn ông đã học được cách che giấu cảm xúc, cách đối diện với thế giới bằng một vẻ ngoài không tì vết. Anh đeo chiếc đồng hồ trở lại cổ tay, ánh kim loại lạnh lẽo phản chiếu ánh đèn. Một lần nữa, anh nhìn vào đôi mắt mình trong gương. Vẫn là sự trống rỗng, nhưng giờ đây nó đã được che đậy khéo léo hơn, ẩn dưới một lớp vỏ bọc kiên cố. Anh gật đầu nhẹ, như tự nhủ với chính mình. Đã đến lúc đối mặt với thế giới bên ngoài, với những con người mà anh phải giao thiệp, với những tiếng cười nói rộn ràng mà anh không thể chia sẻ. Anh bước ra khỏi căn hộ, để lại phía sau sự tĩnh mịch và mùi hương quen thuộc, tiến vào dòng chảy hối hả của thành phố không ngủ.
***
Đại sảnh của khách sạn 5 sao lộng lẫy như một cung điện. Trần nhà cao vút với những chùm đèn pha lê rực rỡ thả xuống, rải ánh sáng vàng ấm áp khắp không gian. Sàn lát đá cẩm thạch bóng loáng phản chiếu những bước chân và ánh đèn. Tiếng nhạc jazz du dương từ một ban nhạc sống ở góc sảnh hòa quyện với tiếng trò chuyện rộn ràng của hàng trăm vị khách. Mùi nước hoa cao cấp, mùi hoa tươi từ những bình hoa lớn đặt khắp nơi, và phảng phất mùi cà phê từ quầy bar tạo nên một không khí trang trọng, xa hoa nhưng cũng đầy sức sống.
Trần Hạo bước vào, ngay lập tức cảm nhận được sự khác biệt hoàn toàn so với sự tĩnh lặng trong căn hộ của mình. Anh khoác lên mình bộ vest đen lịch lãm, mái tóc được chải chuốt gọn gàng, gương mặt điềm tĩnh, chuyên nghiệp. Anh đã học được cách ẩn mình trong đám đông, cách hòa mình vào không khí mà không thực sự là một phần của nó. Anh mỉm cười xã giao, ánh mắt lướt qua những gương mặt quen thuộc, những đối tác làm ăn, những đồng nghiệp. Mỗi bước chân anh trên sàn cẩm thạch đều nhẹ nhàng, có kiểm soát, như thể anh đang di chuyển trong một thế giới khác, một thế giới mà anh chỉ là một vị khách lạ.
"Hạo, cậu đến rồi!" Một giọng nói vang lên đầy phấn khởi. Anh Long, vị đồng nghiệp kiêm cấp trên của Trần Hạo, xuất hiện từ đám đông, với nụ cười rạng rỡ và ánh mắt sắc bén đặc trưng. Anh Long cao ráo, ăn mặc lịch sự, toát lên vẻ bận rộn nhưng chuyên nghiệp. "Tôi cứ nghĩ cậu sẽ đến muộn chứ. Nghe nói dự án mới của cậu rất triển vọng đấy. Cả công ty đang đặt nhiều kỳ vọng vào cậu đấy."
Trần Hạo khẽ mỉm cười, một nụ cười xã giao đã trở thành bản năng thứ hai. "Cũng tàm tạm thôi, anh Long. Em vẫn đang cố gắng." Giọng anh trầm, ngắn gọn, súc tích, đúng như phong thái anh thường thể hiện. Anh đưa tay bắt lấy bàn tay Anh Long, cảm nhận sự ấm áp và chắc chắn của một người luôn tràn đầy năng lượng. "Anh cũng rạng rỡ quá. Chắc là vừa chốt được hợp đồng lớn nào rồi?"
Anh Long cười phá lên, tiếng cười vang vọng giữa tiếng nhạc jazz. "Ồ, cậu lúc nào cũng tinh ý như vậy. Đúng là có một vài tin vui. Nhưng thôi, chuyện công việc để sau. Hôm nay là để thư giãn mà. Cậu mau lấy một ly rượu đi, tôi thấy có loại vang đỏ rất ngon đấy." Anh Long vỗ vai Trần Hạo, ánh mắt lấp lánh niềm hứng khởi. "Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Chúng ta phải luôn sẵn sàng để nắm bắt."
Trần Hạo gật đầu, một cách lịch sự nhưng không quá nhiệt tình. Anh biết Anh Long không hề có ý xấu, chỉ là anh không thể nào tìm thấy sự đồng điệu trong những lời nói đó. Anh bước về phía quầy bar, cảm nhận những ánh mắt lướt qua mình. Một vài người nhận ra anh, gật đầu chào hỏi. Anh đáp lại bằng những cái gật đầu tương tự, những nụ cười nhạt nhòa. Anh nhận lấy một ly vang đỏ từ người phục vụ, cảm giác mát lạnh của thủy tinh truyền qua lòng bàn tay. Anh nhấp một ngụm nhỏ, vị chát nhẹ của rượu lan tỏa trong khoang miệng.
Anh đứng tựa vào một cột đá cẩm thạch, quan sát những gương mặt xa lạ. Tất cả đều xinh đẹp, lịch lãm, hào nhoáng. Họ trò chuyện, cười đùa, trao đổi danh thiếp, xây dựng mối quan hệ. Đây là thế giới của anh, thế giới mà anh đã chọn để vùi mình vào sau khi mất đi Lê An. Một thế giới đầy rẫy những thành công vật chất, những cơ hội mới, nhưng lại thiếu vắng đi tình người, thiếu vắng đi sự chân thành. Anh cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, một diễn viên đang cố gắng hòa nhập vào một vở kịch mà anh không thuộc về. Anh là một phần của đám đông này, nhưng đồng thời, anh cũng bị cô lập bởi một "khoảng cách vô hình" mà anh tự tạo ra.
Anh nhớ đến những buổi họp mặt đơn giản ở thị trấn, nơi mọi người không cần phải khoác lên mình những bộ cánh đắt tiền, không cần phải nói những lời hoa mỹ. Họ chỉ cần ngồi lại bên nhau, chia sẻ những câu chuyện đời thường, những lo toan giản dị, và những tiếng cười thật lòng. Những kỷ niệm đó, dù đã cũ, vẫn sống động đến kinh ngạc, như một vết sẹo không bao giờ lành trong trái tim anh. Anh tự hỏi, liệu nh���ng người ở đây, những con người thành đạt và rạng rỡ này, có bao giờ cảm thấy cô độc đến vậy không, giữa biển người mênh mông, giữa ánh đèn rực rỡ và tiếng nhạc du dương? Hay chỉ có anh, với gánh nặng của "nếu như ngày đó" và "chậm một nhịp", mới bị ám ảnh bởi nỗi trống rỗng này?
Anh khẽ lắc đầu, cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man. Anh biết mình phải chuyên nghiệp, phải tập trung. Anh phải làm tốt công việc, phải tiếp tục xây dựng sự nghiệp của mình. Đó là cách duy nhất để anh tồn tại, để anh không gục ngã trước nỗi đau. Nhưng đôi khi, anh tự hỏi, tất cả những điều này có ý nghĩa gì khi không có người để chia sẻ, không có người để cùng anh ngắm nhìn thành công mà anh đã dày công xây dựng? Ly rượu trên tay anh đã vơi đi một nửa, và anh cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc hơn, một nỗi cô đơn thấm thía hơn đang len lỏi vào từng tế bào. Anh lại nhìn ra xa, qua khung cửa kính lớn, nơi những ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh như những vì sao xa vời, một lời nhắc nhở đau đớn về sự vô tận của khoảng cách và sự hữu hạn của những gì anh có thể nắm giữ.
***
Thời gian trôi qua, buổi tiệc dần đi vào giai đoạn cao trào. Tiếng nhạc jazz vẫn du dương, nhưng giờ đây đã thêm phần sôi động. Đám đông trở nên náo nhiệt hơn, những tiếng cười nói vang vọng khắp sảnh. Trần Hạo vẫn đứng tựa vào cột đá cẩm thạch, ly rượu trên tay đã cạn. Anh không tham gia vào các cuộc trò chuyện, chỉ lặng lẽ quan sát. Anh cảm thấy một sự lạc lõng sâu sắc, như thể anh đang đứng sau một tấm kính vô hình, chứng kiến một thế giới mà anh không thể chạm tới.
Ánh mắt anh vô tình lướt qua một bóng hình quen thuộc. Hải Yến, đồng nghiệp của anh, đang đứng cách đó không xa, trò chuyện với một nhóm người. Cô xinh đẹp, thông minh, luôn ăn mặc chỉn chu, nổi bật giữa đám đông. Và khi ánh mắt cô vô tình chạm vào anh, anh thấy một tia sáng khác lạ trong đó, một tia nhìn chất chứa sự tò mò, và một chút gì đó gọi là quan tâm. Anh biết, Hải Yến có tình cảm đặc biệt với anh. Cô đã từng bóng gió vài lần, nhưng anh luôn khéo léo lảng tránh, vùi mình vào công việc để không phải đối mặt với những cảm xúc mà anh không thể đáp lại.
Anh Long, sau khi hoàn thành vài cuộc trò chuyện quan trọng, lại tiến đến gần Trần Hạo. "Hạo, cậu sao thế? Trông cậu có vẻ hơi lơ đãng." Anh Long quan sát anh một cách tinh tế. "Công việc quá sức à? Hay là vẫn còn nghĩ về cái dự án mới?"
Trần Hạo khẽ lắc đầu. "Không có gì đâu anh Long. Em chỉ hơi mệt một chút thôi." Anh cố gắng nở một nụ cười trấn an, nhưng nó lại trở nên gượng gạo đến lạ. Anh không thể nói với Anh Long về nỗi trống rỗng trong lòng, về những ký ức về Lê An đang gặm nhấm anh từng chút một, về cái giá của sự "chậm một nhịp" mà anh phải trả bằng cả cuộc đời mình.
"Đừng có mà giấu giếm đấy nhé. Thành phố này không ngủ, nhưng con người thì cần phải nghỉ ngơi, Hạo ạ." Anh Long vỗ nhẹ vào vai anh, ánh mắt đầy thiện ý. "Thôi được rồi, tôi còn phải đi chào hỏi vài người nữa. Cậu cứ ở đây thư giãn đi. Đừng có quá căng thẳng."
Anh Long rời đi, để lại Trần Hạo một mình giữa đám đông ồn ào. Anh lại nhìn về phía Hải Yến. Cô vẫn đang nhìn anh, ánh mắt cô chất chứa một điều gì đó mà anh không muốn đối diện. "Anh Hạo, anh có bao giờ nghĩ đến em không?" Anh nghe thấy câu nói đó vang lên trong đầu mình, như một lời thì thầm mà Hải Yến chưa bao giờ dám nói ra. Anh biết cô xứng đáng với một người đàn ông có thể yêu cô trọn vẹn, một người đàn ông không bị ám ảnh bởi một bóng hình quá khứ, bởi một tình yêu đã mất. Nhưng anh không thể. Trái tim anh dường như đã đóng băng, không thể mở lòng ra thêm một lần nào nữa.
Anh nhớ đến những buổi tối bên bờ sông, khi anh và Lê An chỉ cần ngồi cạnh nhau, không cần nói một lời nào, nhưng vẫn cảm thấy sự kết nối sâu sắc, sự bình yên đến lạ thường. Anh nhớ đến những lần cô khẽ tựa đầu vào vai anh, cảm giác mềm mại của mái tóc cô lướt trên má anh, và hương thơm dịu nhẹ của cô gái anh yêu. Những khoảnh khắc đó, dù đơn giản đến mấy, lại chân thật và quý giá hơn tất cả những buổi tiệc xa hoa này cộng lại. Thành công mà anh đang có, những dự án triệu đô, những lời khen ngợi từ đồng nghiệp và đối tác, tất cả giờ đây chỉ như một chiếc áo giáp hào nhoáng, bên trong là một trái tim cô độc và đầy vết sẹo.
Nỗi nhớ về Lê An bỗng ùa về mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một cơn sóng lớn đánh úp vào tâm hồn anh. Anh nhớ nụ cười của cô, ánh mắt trong veo của cô, và cả sự chờ đợi mỏi mòn của cô. Anh đã sai một bước, để lỡ cả một đời. Cái giá của sự chần chừ, của "lời nói không thành" đã quá đắt. Anh đã mất đi hạnh phúc giản dị mà anh hằng khao khát, mất đi người con gái duy nhất có thể mang lại sự ấm áp cho trái tim anh.
Anh thở dài nhẹ, một hơi thở mang theo tất cả nỗi u hoài và tiếc nuối. Anh cố gắng giấu đi cảm xúc, không để bất kỳ ai nhìn thấy sự yếu mềm trong anh. Anh khẽ lắc đầu, uống cạn ly rượu còn lại, vị chát của rượu như hòa tan vào vị đắng trong lòng. Anh đưa mắt nhìn ra khung cửa sổ lớn, nơi những ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao xa vời, nhưng lại không thể sưởi ấm được trái tim anh. Sự cô độc của anh trong đám đông này là một minh chứng rõ ràng cho việc anh sẽ tiếp tục chìm sâu vào cuộc sống cá nhân khép kín, khó tìm thấy sự kết nối thật sự với người khác. Nỗi ám ảnh về Lê An và quá khứ vẫn tiếp tục đeo bám anh, định hình cách anh nhìn nhận các mối quan hệ và cuộc sống hiện tại của mình, khiến anh khó có thể mở lòng với bất kỳ ai khác, dù cho Hải Yến có cố gắng đến mấy. Anh là một cái bóng giữa ánh đèn, một linh hồn lạc lõng giữa sự hào nhoáng, và một trái tim đầy vết sẹo không bao giờ lành.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.