Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 837: Khoảnh Khắc Hạnh Phúc Lướt Qua

Anh khép cuốn sổ lại, đặt nó cẩn thận vào ngăn kéo, bên dưới những tài liệu công việc. Một ngày mới đã bắt đầu, nhưng đối với anh, nó chỉ là sự tiếp nối của những chuỗi ngày đã qua, những ngày mà anh sẽ tiếp tục sống với vết sẹo không thể xóa nhòa, với nỗi tiếc nuối không bao giờ nguôi ngoai. Cuốn sổ này, có lẽ, sẽ là người bạn đồng hành duy nhất của anh trong cuộc hành trình dài phía trước, cuộc hành trình tìm kiếm sự bình yên mà anh đã tự tay đánh mất. Anh đứng dậy, bóng dáng cao lớn của anh in hằn trên sàn gỗ bóng loáng, như một cái bóng cô độc giữa căn hộ rộng lớn, giữa thành phố đang thức giấc.

Ánh bình minh mỏng manh len lỏi qua ô cửa kính lớn của căn hộ, nhuộm một vệt hồng cam lên bầu trời phía Đông, dần xua đi màn đêm tĩnh mịch. Thành phố bắt đầu cựa mình, những tiếng còi xe từ xa vọng lại, nghe như những lời thì thầm của một buổi sớm đang vội vã. Trần Hạo vẫn đứng đó, lặng lẽ, cảm giác mệt mỏi không phải từ thể xác mà từ sâu thẳm tâm hồn, vẫn còn nguyên vẹn sau một đêm dài dằng dặc suy tư và viết lách. Đôi mắt anh trũng sâu, ẩn chứa một nỗi buồn không thể gọi tên, dù khuôn mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy của một người đàn ông thành đạt. Cuốn sổ đen bìa cứng, vật chứng câm lặng cho những dòng tâm sự thổn thức của đêm qua, nằm lặng lẽ trên chiếc bàn đầu giường, như một tấm gương phản chiếu nỗi lòng anh, nỗi lòng mà anh đã chôn giấu quá lâu.

Anh rời giường, từng bước chân nặng nề, tiếng đế giày cao cấp khẽ khàng trên sàn gỗ bóng loáng. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn mùi mực và giấy mới, hòa lẫn với một chút hương cà phê phảng phất từ đêm qua, một mùi hương giúp anh giữ tỉnh táo trong những giờ khắc tự vấn. Trần Hạo tiến về phía máy pha cà phê, động tác chậm rãi, gần như máy móc. Anh chọn loại cà phê đen đặc nhất, không đường, không sữa, vị đắng chát ấy dường như phù hợp hơn với tâm trạng của anh lúc này. Tiếng máy xay cà phê rền rĩ, rồi tiếng nước sôi chảy qua bột cà phê, tạo thành dòng chất lỏng đen sánh, bốc hơi nghi ngút, lan tỏa mùi hương nồng đượm khắp không gian bếp hiện đại. Anh cầm tách cà phê nóng hổi, tiến lại ô cửa sổ kính lớn, nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rọi.

Thành phố dưới chân anh, một bức tranh sống động của sự phồn vinh và hối hả, dần hiện rõ trong ánh sáng mới. Những tòa nhà chọc trời vươn mình kiêu hãnh, những con đường bắt đầu tấp nập xe cộ, những ánh đèn dần tắt đi nhường chỗ cho ngày mới. Đó là biểu tượng của sự phồn thịnh mà anh đang theo đuổi, sự nghiệp mà anh đã đổi lấy bằng cả tuổi trẻ và tình yêu. Nhưng trong lòng anh, một khoảng trống mênh mông vẫn ngự trị, rộng lớn đến mức không một thành công vật chất nào có thể lấp đầy. Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi chảy xuống cổ họng, mang theo chút cay đắng của nỗi cô đơn và sự tiếc nuối. Anh nhớ lại những dòng mình đã viết đêm qua, những lời thổn thức về Lê An, về những khoảnh khắc đã mất, về câu nói "thích thì không đủ" như một bản án chung thân cho trái tim anh.

Anh tự hỏi, liệu có bao giờ mình có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ, cái bóng của "nếu như ngày đó" không? Thành phố này, dù rộng lớn và hoa lệ đến đâu, cũng không thể che giấu được sự thật rằng anh đang lạc lõng giữa chính cuộc đời mình. Mùi cà phê nồng nàn không đủ để xua đi mùi ẩm mốc của hoài niệm, mùi của những ký ức về thị trấn ven sông yên bình, về những buổi chiều tan học chung đường, về những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ. Tất cả những thứ đó, giờ đây, chỉ còn là những mảnh vỡ lung linh trong tâm trí anh, không thể chạm tới, không thể hồi sinh. Anh đứng đó, bất động, như một bức tượng giữa không gian sang trọng, ánh mắt xa xăm dõi theo những chuyển động vô tận của thành phố.

Cuộc sống vẫn tiếp diễn, dù anh có đau khổ hay dằn vặt đến mức nào. Anh đi tắm, dòng nước lạnh lẽo chảy qua da thịt, cố gắng gột rửa đi sự mệt mỏi và những suy nghĩ nặng nề đang đeo bám. Từng cử chỉ của anh đều toát lên sự uể oải và một nỗi buồn khó che giấu. Anh thay bộ vest công sở phẳng phiu, đeo chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, chỉnh lại cà vạt. Ngoại hình anh vẫn hoàn hảo, lịch lãm, đúng chuẩn một doanh nhân thành đạt. Nhưng bên trong, anh biết mình đang kiệt quệ, một sự kiệt quệ không thể hiện ra bên ngoài. Anh nhìn mình trong gương, thấy một người đàn ông thành công, nhưng đôi mắt lại ánh lên sự trống rỗng, một cái nhìn mà chính anh cũng không muốn đối diện. Anh cố gắng mỉm cười, một nụ cười nhợt nhạt, vô hồn, rồi thở dài. Cuốn sổ đen nằm im lìm trong ngăn kéo, như một lời nhắc nhở rằng nỗi đau của anh vẫn còn đó, chỉ là tạm thời bị che giấu bởi vỏ bọc của một ngày làm việc mới. Anh bước ra khỏi căn hộ, khóa cửa lại, tiếng "cạch" khô khốc vang vọng trong hành lang vắng lặng, như một sự khẳng định cho sự cô độc của anh trong thế giới này.

***

Buổi trưa, cái nắng oi ả của thành phố bắt đầu len lỏi khắp mọi ngóc ngách, khiến không khí trở nên đặc quánh và khó chịu. Trần Hạo bước đi trên vỉa hè đông đúc của khu phố trung tâm, giữa dòng người hối hả, ồn ào. Anh đang trên đường tới một nhà hàng sang trọng cho bữa trưa công việc đã định sẵn, nhưng bước chân anh có vẻ chậm hơn bình thường, như thể anh đang cố kéo dài thêm chút thời gian cho riêng mình, cho phép bản thân được lạc lõng trong dòng người vô tận này. Ánh nắng chói chang đổ xuống từ trên cao, tạo ra những vệt sáng gay gắt trên các tòa nhà cao tầng bằng kính, khiến đôi mắt anh phải nheo lại. Khung cảnh xung quanh anh là một bức tranh đầy màu sắc và âm thanh: các biển hiệu quảng cáo rực rỡ nhấp nháy, tiếng xe cộ, còi xe inh ỏi hòa lẫn với tiếng người nói chuyện huyên náo, tiếng rao hàng của những gánh hàng rong lướt qua. Mùi khói bụi, mùi xăng xe đặc trưng của đô thị quyện với mùi thức ăn đường phố thơm lừng, đôi khi lại thoang thoảng mùi nước hoa của những người đi ngang qua. Tất cả tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp, hối hả, năng động, nhưng lại khiến anh cảm thấy lạc lõng và xa cách.

Anh lướt nhìn những gương mặt xa lạ, mỗi người mang một câu chuyện riêng, một mục đích riêng, nhưng không ai trong số họ có vẻ nhận ra sự trống rỗng đang ngự trị trong đôi mắt anh. Giữa sự sôi động của thành phố, trong tâm trí Trần Hạo chỉ có một khoảng lặng đầy tiếc nuối, một âm hưởng trầm buồn cứ vang vọng mãi không thôi. Anh tự hỏi, liệu những người này có bao giờ cảm thấy cô đơn đến vậy không, giữa biển người mênh mông này? Anh siết chặt quai túi xách, cố gắng tập trung vào những suy nghĩ công việc, nhưng chúng dường như trôi tuột đi, không thể níu giữ.

Bỗng, ánh mắt anh dừng lại, như bị hút chặt vào một điểm. Đi ngược chiều anh, một cặp đôi trẻ đang bước tới. Họ ăn mặc giản dị nhưng toát lên vẻ rạng rỡ, hạnh phúc tự nhiên của tình yêu đôi lứa. Chàng trai cao ráo, gương mặt sáng sủa, đang nắm chặt tay cô gái. Cô gái nhỏ nhắn, mái tóc dài buông xõa, ngả đầu vào vai chàng trai, cả hai cùng cười khúc khích trước một câu chuyện đùa nhỏ nào đó mà chỉ họ mới hiểu. Tiếng cười giòn tan của cô gái, trong trẻo và vô tư, vang vọng giữa tiếng ồn ào của phố xá, nghe như một nốt nhạc lạc điệu nhưng đầy sức sống. Ánh mắt họ lấp lánh niềm hạnh phúc giản dị, trong trẻo, hoàn toàn không vướng bận bởi những lo toan, những toan tính, hay những "nếu như ngày đó" đầy day dứt. Họ là biểu tượng sống động của một tình yêu đang ở đỉnh cao, một tương lai tươi sáng trải dài trước mắt.

Khoảnh khắc đó, Trần Hạo cảm thấy một nỗi đau nhói lên trong lồng ngực, như một vết dao cứa sâu vào vết thương lòng chưa lành. Vết sẹo mà anh đã tưởng rằng mình đã học cách chấp nhận, giờ đây lại đau buốt dữ dội. Hình ảnh Lê An, những buổi chiều tan học cùng nhau dưới hàng cây rợp bóng, tiếng ve kêu râm ran, những câu chuyện thì thầm bên bờ sông cũ nơi ánh trăng dát bạc lên mặt nước, và cả cái cảm giác "hạnh phúc đã từng rất gần" bỗng ùa về, sống động đến kinh ngạc. Anh nhớ lại những cái nắm tay vụng về, những ánh mắt trao nhau đầy bẽn lẽn, những lời hứa thầm lặng không bao giờ được cất thành lời. Anh đã từng có tất cả những điều đó, đã từng đứng ở vị trí của chàng trai trẻ kia, đã từng nắm giữ một hạnh phúc giản dị và trong trẻo như vậy. Nhưng anh đã để "khoảng cách vô hình" lớn dần, đã để "lời nói không thành" trở thành một bức tường ngăn cách không thể vượt qua.

Anh siết chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cố gắng giữ vẻ ngoài bình thản, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào. Đôi mắt anh vẫn nhìn thẳng về phía trước, nhưng trong lòng anh đã tan nát thành trăm mảnh. Anh cảm thấy một sự ghen tị không tên, không phải vì muốn cướp đi hạnh phúc của người khác, mà vì khao khát được quay ngược thời gian, được sửa chữa "sai một bước" của chính mình, để không phải "lỡ cả một đời". Nỗi hối tiếc gặm nhấm anh từ bên trong, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề. Anh tự hỏi, nếu như ngày đó, anh đủ dũng khí để bày tỏ, đủ kiên định để không để những tham vọng phù phiếm che mờ đi ánh sáng duy nhất của cuộc đời, thì liệu bây giờ, người con gái nắm tay anh có phải là Lê An không? Liệu tiếng cười giòn tan đó có phải là của cô ấy không?

Cặp đôi trẻ đi ngang qua anh, nụ cười của họ vẫn rạng rỡ, không hề hay biết về nỗi đau mà họ vô tình khơi dậy trong trái tim người đàn ông vừa lướt qua. Trần Hạo tiếp tục bước đi, nhưng bước chân anh nặng trĩu hơn, như thể mỗi bước đều phải kéo lê một tảng đá vô hình. Ánh mắt anh càng trở nên xa xăm, ẩn chứa một nỗi buồn không đáy, một sự chấp nhận đau đớn rằng vết sẹo lòng này sẽ không bao giờ lành hoàn toàn. Những khoảnh khắc "tình cờ" như thế này sẽ tiếp tục là những lời nhắc nhở đau đớn, định hình con người Trần Hạo trong những cuộc gặp gỡ sau này, trong những quyết định và hành động sắp tới của anh. Nỗi ám ảnh về hạnh phúc đã mất và sự hối tiếc sẽ tiếp tục là động lực (hoặc gánh nặng) định hình các quyết định và hành động của Trần Hạo trong sự nghiệp và các mối quan hệ cá nhân, có thể dẫn đến sự cô lập hơn hoặc một sự thay đổi sâu sắc trong tính cách anh. Anh cảm nhận rõ ràng cái giá của việc "chậm một nhịp", cái giá của sự hèn nhát trong tình yêu, cái giá mà anh phải trả bằng cả cuộc đời mình. Giữa phố thị ồn ào, Trần Hạo sải bước, như một cái bóng cô độc, mang theo gánh nặng của một quá khứ không thể thay đổi và một tương lai không còn hình bóng người con gái anh yêu.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free