Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 836: Nét Chữ Khắc Khoải Giữa Đêm Thành Phố
Ánh bình minh yếu ớt cuối cùng cũng đã tan biến, nhường chỗ cho một ngày làm việc dài và mệt mỏi. Trần Hạo quay lưng khỏi cửa sổ, không tìm kiếm giấc ngủ đã từ chối anh suốt đêm, mà để chuẩn bị cho một ngày mới, một ngày nữa trong cái vòng xoáy bất tận của sự trống rỗng và những con số vô tri. Anh đã tự nhủ rằng mình sẽ tiếp tục, sẽ vùi mình vào công việc như một cách để trốn chạy, để quên đi. Nhưng những lời tự nhủ ấy chỉ là lớp vỏ mỏng manh che đậy cho một tâm hồn đang tan nát, cho một trái tim đã mang vết sẹo vĩnh viễn.
Tám giờ tối, Trần Hạo trở về căn hộ penthouse của mình trên tầng cao nhất một tòa nhà chọc trời giữa lòng thành phố. Cánh cửa thông minh tự động mở ra, hé lộ không gian sống xa hoa, hiện đại nhưng lạnh lẽo đến rợn người. Ánh đèn LED thông minh tự động bật sáng, hắt lên những bức tường xám tro, sàn gỗ sồi bóng loáng và những món đồ nội thất tối giản theo phong cách Bắc Âu. Mùi gỗ mới, mùi da từ chiếc sofa lớn, và cả mùi nước hoa nam tính cao cấp vẫn còn vương vấn trong không khí, tất cả tạo nên một bầu không khí sang trọng đến mức vô trùng, thiếu vắng hơi ấm của sự sống, của tình người.
Trần Hạo cởi bỏ bộ vest Armani đắt tiền, chiếc áo sơ mi trắng đã nhàu đi sau một ngày dài vật lộn với những cuộc họp căng thẳng và hàng núi tài liệu. Anh ném chúng lên chiếc ghế bành bọc da gần cửa, không chút bận tâm đến sự ngăn nắp thường ngày. Mọi giác quan của anh đều tê dại, chỉ còn lại một cảm giác mệt mỏi cùng cực đang gặm nhấm. Cơ thể anh rã rời, nhưng tâm trí thì không thể ngừng nghỉ. Những hình ảnh, những câu nói, những khoảnh khắc đã cũ cứ như những thước phim quay chậm, tua đi tua lại không ngừng trong đầu anh.
Anh bước lững thững qua phòng khách rộng lớn, tiếng đế giày công sở vang vọng trên nền gỗ. Hệ thống điều hòa trung tâm phả ra luồng khí mát lạnh, duy trì nhiệt độ ổn định cho căn hộ, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn anh. Anh đi vào phòng bếp hiện đại với đảo bếp bằng đá cẩm thạch sáng bóng, mở tủ lạnh, lấy ra một chai nước suối lạnh cóng. Vị nước nhạt nhẽo trôi xuống cổ họng khô khốc, không mang lại chút sảng khoái nào. Anh không đói, không khát, không muốn bất cứ thứ gì. Anh chỉ muốn được bình yên, muốn những hình ảnh ám ảnh kia biến mất.
Trần Hạo đi ra ban công, dựa vào lan can kính cường lực trong suốt. Dưới chân anh, thành phố rực rỡ ánh đèn như một tấm thảm dệt kim khổng lồ bằng kim cương và hổ phách. Hàng triệu ánh sáng lấp lánh nối tiếp nhau, tạo thành những dòng sông ánh sáng bất tận. Tiếng còi xe vọng lên từ xa xa, hòa lẫn vào tiếng ồn ào đô thị mơ hồ, tựa như hơi thở của một sinh vật khổng lồ không ngừng nghỉ. Nơi đây, anh là người đứng trên đỉnh cao, là người nắm giữ quyền lực và sự giàu có. Nhưng nhìn xuống, anh thấy mình nhỏ bé và cô độc đến lạ.
"Thành công này... nó vô nghĩa biết bao khi không có em bên cạnh." Anh thì thầm, giọng nói khản đặc hòa vào làn gió đêm, không một ai nghe thấy. Đây không phải là lần đầu tiên anh tự hỏi mình câu này, nhưng mỗi lần như vậy, câu trả lời vẫn luôn là sự trống rỗng đến cùng cực. Anh đã từng nghĩ, những thứ này sẽ mang lại cho anh hạnh phúc, sẽ bù đắp cho những gì anh đã đánh mất. Nhưng không, chúng chỉ càng khoét sâu thêm vào vết thương lòng, nhắc nhở anh về một cuộc đời mà anh đã bỏ lỡ. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh dưới ánh đèn đường, một biểu tượng cho thành công vật chất trống rỗng mà anh đang ôm giữ. Nó chỉ là một cái vòng kim loại lạnh lẽo, không thể sưởi ấm trái tim anh.
Anh quay vào trong, thả mình xuống chiếc sofa da mềm mại. Một bản nhạc jazz nhẹ nhàng vang lên từ hệ thống âm thanh thông minh, cố gắng xoa dịu không gian tĩnh mịch. Giai điệu trầm buồn, chậm rãi, càng làm tăng thêm nỗi cô đơn trong lòng anh. Anh nhắm mắt lại, cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ đang bủa vây. Nhưng vô ích. Khuôn mặt Lê An lại hiện lên rõ nét, dịu dàng, bình yên như ngày nào. Anh nhớ ánh mắt trong veo của cô, nụ cười hiền hậu, và cả cái cách cô thường cúi đầu e lệ khi anh lén nhìn. Tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh dang dở, một bức tranh mà lẽ ra đã có thể trọn vẹn.
"Ngày đó... anh đã rất thích em," lời thổ lộ muộn màng đó lại vang lên trong tâm trí anh, kèm theo câu trả lời nhẹ nhàng nhưng sắc như dao của cô: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Thích thì không đủ. Chỉ một câu nói, nhưng lại lột tả hết thảy sự hèn nhát, sự chần chừ của anh. Anh đã để cảm xúc của mình trôi qua, để *lời nói không thành* trở thành một gánh nặng, để rồi nhận lấy cái kết đắng cay này. Giá như *nếu như ngày đó* anh dũng cảm hơn một chút, giá như anh đã không để mọi chuyện *chậm một nhịp*.
Anh mở mắt, ánh nhìn vô định lướt qua những bức tranh trừu tượng đắt tiền treo trên tường. Chúng rực rỡ màu sắc, phức tạp trong đường nét, nhưng lại không chạm đến được một góc nhỏ nào trong tâm hồn anh. Sự vô vị của cuộc sống hiện tại bao trùm lấy anh, nặng trĩu hơn cả sự mệt mỏi thể xác. Anh đã từng nghĩ, thành công sẽ lấp đầy khoảng trống. Nhưng không, nó chỉ càng làm khoảng trống ấy trở nên rộng lớn hơn, mênh mông hơn, và lạnh lẽo hơn. Căn phòng rộng lớn này, tiện nghi đến mấy cũng chỉ là một cái lồng vàng, nhốt giữ một linh hồn đang khao khát được giải thoát. Tiếng điều hòa rì rì, tiếng tủ lạnh hoạt động, tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng... tất cả đều là những âm thanh của sự cô độc. Chúng không thể lấp đầy sự tĩnh mịch của căn phòng, cũng không thể xua đi nỗi trống rỗng đang gặm nhấm anh từ bên trong.
Nỗi cô đơn của anh, nó lớn hơn cả thành phố này, lớn hơn cả những thành tựu mà anh đã dày công gầy dựng. Anh đã trở thành một cái bóng của chính mình, một cái bóng thành đạt nhưng không có linh hồn, mãi mãi mắc kẹt trong vòng xoáy bất tận của công việc và nỗi tiếc nuối, chờ đợi một điều gì đó mà anh biết sẽ không bao giờ đến. Và trong cái sự chờ đợi vô vọng ấy, anh vẫn mang theo vết sẹo vĩnh viễn của mối tình đã *lỡ cả một đời*. Anh đã tự nhốt mình trong cái lồng vàng của sự thành công, của những con số vô tri, để rồi nỗi trống rỗng và vô vị vẫn là nỗi ám ảnh thường trực, nhắc nhở anh rằng, *khoảng cách vô hình* mà anh tạo ra không chỉ với Lê An, mà còn với chính bản thân mình, đã trở thành một phần không thể tách rời của cuộc đời anh.
***
Đã gần nửa đêm. Bản nhạc jazz đã tắt từ lúc nào, trả lại không gian cho sự tĩnh mịch tuyệt đối. Trần Hạo vẫn ngồi đó, trên chiếc sofa da, ánh mắt vô định nhìn ra màn đêm qua ô cửa kính lớn. Thành phố bên ngoài dường như đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn lại những vệt sáng leo lét từ các tòa nhà cao tầng và dòng xe thưa thớt. Nỗi trống rỗng không chịu buông tha, nó cứ lởn vởn quanh anh như một bóng ma dai dẳng, gặm nhấm từng chút một sự bình yên cuối cùng mà anh còn sót lại.
Anh không thể chịu đựng được sự tĩnh mịch này, không thể chịu đựng được nỗi trống rỗng đang đè nặng lên lồng ngực mình. Anh cần một lối thoát, một cách để đối diện với nó, thay vì cứ mãi trốn chạy. Anh đứng dậy, bước chân nặng nề như thể đang mang theo cả một tảng đá. Anh lững thững đi về phía bàn làm việc, nơi đặt chiếc máy tính xách tay và những chồng tài liệu cao ngất. Đó là vương quốc của những con số, của những kế hoạch, của những thứ mà anh đã dùng để che giấu đi sự thật rằng cuộc đời anh đang dần mục ruỗng từ bên trong.
Anh mở ngăn kéo bàn, đôi mắt mệt mỏi lướt qua những tập hồ sơ, những cây bút cao cấp, những vật dụng văn phòng gọn gàng đến vô cảm. Anh đang tìm kiếm thứ gì đó, một thứ gì đó khác, một thứ không liên quan đến công việc, không liên quan đến những con số và lợi nhuận. Bàn tay anh run nhẹ khi chạm vào một vật lạ lẫm, một cuốn sổ bìa cứng màu đen, nằm lẫn giữa những tài liệu công việc. Nó còn mới tinh, chưa từng được sử dụng, là một món quà sinh nhật từ Hà Minh đã lâu rồi, anh đã quên bẵng nó đi.
Cuốn sổ nằm im lìm trong lòng bàn tay anh, bìa da sần sùi mang theo một mùi hương giấy mới thoang thoảng. Anh lấy nó ra, đặt lên bàn, bên cạnh là một cây bút máy Montblanc mà anh ít khi dùng, thường chỉ để ký những hợp đồng quan trọng. Ánh sáng từ chiếc đèn bàn dịu nhẹ hắt xuống, chiếu rõ từng đường vân trên mặt cuốn sổ và độ bóng bẩy của cây bút. Nó trông thật đơn giản, nhưng trong khoảnh khắc đó, nó lại mang một ý nghĩa đặc biệt.
Trần Hạo nhìn chằm chằm vào cuốn sổ, rồi đến cây bút máy. "Mình sẽ viết gì? Viết cho ai? Hay chỉ viết cho chính mình, cho nỗi đau này?" Hàng loạt câu hỏi bật ra trong đầu anh. Anh đã vùi mình vào công việc, vào những con số khô khan, cố gắng xây dựng một bức tường vững chắc để ngăn cách với thế giới cảm xúc của mình. Anh đã cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, bất cần, để không ai có thể nhìn thấy được sự đổ nát bên trong. Nhưng giờ đây, trước cuốn sổ trắng tinh này, mọi lớp vỏ bọc đều tan chảy.
Một sự đấu tranh nội tâm diễn ra dữ dội. Anh sợ. Sợ phải đối diện với chính mình, sợ phải gọi tên những nỗi đau đang gặm nhấm. Sợ phải thừa nhận rằng anh đã sai, đã bỏ lỡ, đã hèn nhát. Nhưng một phần khác trong anh lại khao khát được giải thoát, khao khát được trút bỏ gánh nặng đang đè nặng lên tâm hồn. Anh đã kiệt sức về tinh thần, đã đến giới hạn của sự chịu đựng. Có lẽ, đây là cách duy nhất để anh có thể tiếp tục.
Anh hít một hơi thật sâu, làn khí lạnh lẽo lùa vào phổi, mang theo một chút mùi mực mới từ cây bút. Cảm giác run rẩy vẫn còn nơi bàn tay, nhưng ánh mắt anh dần hiện lên một sự quyết tâm lạ lùng. Không phải quyết tâm để chiến thắng một đối thủ kinh doanh, mà là quyết tâm để đối mặt với chính bản thân mình. Anh mở cuốn sổ ra, trang giấy trắng tinh, mịn màng, như một lời mời gọi thầm lặng. Nó không phán xét, không yêu cầu, chỉ đơn giản là chờ đợi.
Anh đặt cây bút xuống trang giấy, đầu bút chạm nhẹ vào mặt giấy. Một cảm giác lạ lẫm dâng lên. Đã bao lâu rồi anh không viết một dòng nào bằng tay, không phải là những bản báo cáo khô khan hay những email công việc? Hầu hết mọi thứ đều được gõ trên bàn phím, nhanh chóng, hiệu quả, nhưng thiếu đi sự kết nối, thiếu đi cảm xúc. Cuốn sổ này, cây bút này, dường như là một cánh cửa dẫn anh trở về với chính bản ngã đã bị lãng quên của mình.
Mùi giấy mới thoang thoảng, hòa lẫn với mùi mực. Anh ngửi thấy một chút mùi cà phê nguội còn sót lại trong ly từ buổi chiều, gợi nhớ đến những giờ làm việc không ngừng nghỉ. Xung quanh anh, căn phòng vẫn tĩnh mịch đến đáng sợ. Không có tiếng chim hót, không có tiếng người nói chuyện rôm rả, không có tiếng gió xào xạc lá cây. Chỉ có anh, và cuốn sổ trắng. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng sự thôi thúc được viết, được nói ra những *lời nói không thành* đã bị kìm nén bấy lâu nay, còn lớn hơn. Anh đã chọn không gõ cửa đêm đó, để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Và giờ đây, anh sẽ ghi lại tất cả.
***
Ban đầu, những nét chữ của Trần Hạo run rẩy, ngập ngừng, như thể anh đang cố gắng đào bới những viên đá nặng nề trong tâm hồn. Anh đã quen với việc kiểm soát mọi thứ, từ cảm xúc đến lời nói. Nhưng trước trang giấy trắng này, mọi sự kiểm soát đều trở nên vô nghĩa. Đầu bút Montblanc lướt nhẹ trên mặt giấy, tạo ra tiếng cào nhẹ, khẽ khàng phá vỡ sự tĩnh mịch của căn phòng. Anh hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu viết, chậm rãi từng chữ một, như thể đang đánh vần lại chính cuộc đời mình.
"Ngày... 12 tháng 11... Đêm. Thành phố không ngủ, nhưng lòng anh đã chết." Anh viết, những dòng chữ đầu tiên hơi xiêu vẹo, phản ánh sự bất ổn trong tâm hồn anh. "An của anh... ngày đó, sao anh lại hèn nhát đến thế?" Câu hỏi ấy vang vọng trong đầu anh, nay được đặt xuống trang giấy, trở thành một lời thú tội. "Anh đã đứng đó, trước cửa nhà em, tay anh đã từng đưa lên, chỉ cách cánh cửa gỗ một tấc. Chỉ một cái chạm, một tiếng chuông cửa... liệu có thay đổi được tất cả? Anh đã chần chừ, đã sợ hãi. Sợ phải đối diện với sự thật, sợ phải nghe một lời từ chối. Và anh đã quay lưng bước đi, bỏ lại phía sau cả một mối tình thanh mai trúc mã, cả một tương lai mà lẽ ra đã thuộc về hai người."
Mỗi câu chữ là một nhát dao cứa vào vết thương lòng, nhưng cũng là một cách để anh giải phóng nỗi uất nghẹn. Nét chữ của anh dần trở nên mạnh mẽ và dứt khoát hơn, nhưng nội dung thì lại càng thấm đẫm sự hối tiếc và nỗi nhớ không nguôi. Anh viết về thị trấn ven sông yên bình, nơi tuổi thơ anh và cô đã lớn lên. Anh viết về những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, nơi ánh trăng dát bạc lên mặt nước và những lời hứa thầm lặng đã được trao đi. "Em nhớ không, An? Những đêm bên bờ sông, anh đã mơ về một ngôi nhà nhỏ, có em và anh. Giờ đây, anh có căn hộ xa hoa này, có tất cả mọi thứ người đời khao khát, nhưng nó chỉ là một cái vỏ rỗng. Thành công này... nó vô nghĩa biết bao khi không có em bên cạnh."
Anh viết về những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại khi anh lên thành phố. Anh viết về áp lực, về tham vọng, về cách anh đã để những thứ phù phiếm đó che mờ đi ánh sáng duy nhất trong cuộc đời mình. "Anh đã hứa không quên em, nhưng chính anh lại là người đã để *khoảng cách vô hình* lớn dần, để nó nuốt chửng cả những gì chúng ta từng có. Anh đã tự bào chữa cho mình bằng công việc, bằng những mục tiêu lớn lao. Nhưng tất cả chỉ là sự trốn chạy. Anh đã trốn chạy khỏi em, trốn chạy khỏi chính cảm xúc của mình."
Thời gian trôi qua, lặng lẽ như dòng sông chảy. Cây bút máy lướt trên trang giấy, hết trang này đến trang khác. Mùi mực và giấy mới dần lấn át những mùi hương khác trong phòng. Anh không còn cảm thấy mệt mỏi thể xác nữa, chỉ còn lại sự đau đớn tinh thần đang cuộn trào, và cả một cảm giác giải thoát kỳ lạ. Anh viết về đêm trước đám cưới của cô, về khoảnh khắc anh đứng lặng lẽ trước cửa nhà cô, dằn vặt giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực. "Anh đã chọn không gõ, An à. Anh đã chọn nỗi đau này, chọn sự tiếc nuối này. Anh đã để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Và giờ đây, anh phải sống với nó, từng ngày, từng giờ."
Anh nhớ lại lời cô nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại ghim sâu vào trái tim anh như một mũi dao sắc bén: "Thích thì không đủ." Giờ đây, anh hiểu sâu sắc hơn bao giờ hết cái giá của sự chần chừ, của sự e dè, của những *lời nói không thành*. "Đúng vậy, An à. Thích thì không đủ. Anh đã không đủ dũng khí để yêu em một cách trọn vẹn, để giữ lấy em. Anh đã *sai một bước, lỡ cả một đời*. Nỗi ám ảnh về em không hề suy giảm, nó cứ âm ỉ cháy trong lòng anh, như ngọn lửa tàn không bao giờ tắt. Đó là cái giá của *chậm một nhịp*, cái giá của sự hèn nhát trong tình yêu."
Anh viết cho đến khi ánh bình minh bắt đầu len lỏi qua ô cửa kính lớn, nhuộm một vệt hồng cam lên bầu trời phía Đông. Thành phố dần thức giấc, những tiếng còi xe trở nên rõ ràng hơn, những ánh đèn dần tắt đi. Trang giấy trắng tinh giờ đây đã được lấp đầy bằng những dòng chữ ghi lại nỗi lòng anh, bằng những giọt nước mắt vô hình của một trái tim tan nát. Anh đã không khóc, không có nước mắt, chỉ là một sự chấp nhận đau đớn, khắc cốt ghi tâm. Một sự chấp nhận rằng anh đã mất cô mãi mãi, và cuộc đời anh sẽ mãi mãi mang một vết sẹo không thể xóa nhòa.
Trần Hạo đặt cây bút xuống. Anh nhìn vào cuốn sổ, vào những nét chữ của chính mình. Cuốn sổ đen bìa cứng, giờ đây không chỉ là một vật vô tri, mà là một nhân chứng câm lặng cho nỗi đau của anh. Nó là nơi lưu giữ toàn bộ nỗi lòng và quá trình "chữa lành" (hoặc không lành) của Trần Hạo. Hành động ghi chép cho thấy Trần Hạo đang dần chấp nhận và đối diện với nỗi đau thay vì chỉ trốn chạy, báo hiệu một sự thay đổi trong cách anh xử lý cảm xúc, dù rất chậm chạp và đau đớn. Nỗi ám ảnh về Lê An và sự hối tiếc được ghi lại chi tiết, cho thấy "vết sẹo" này sẽ không bao giờ biến mất hoàn toàn, và nó sẽ ảnh hưởng sâu sắc đến con người Trần Hạo trong những chương tiếp theo.
Anh khép cuốn sổ lại, đặt nó cẩn thận vào ngăn kéo, bên dưới những tài liệu công việc. Một ngày mới đã bắt đầu, nhưng đối với anh, nó chỉ là sự tiếp nối của những chuỗi ngày đã qua, những ngày mà anh sẽ tiếp tục sống với vết sẹo không thể xóa nhòa, với nỗi tiếc nuối không bao giờ nguôi ngoai. Cuốn sổ này, có lẽ, sẽ là người bạn đồng hành duy nhất của anh trong cuộc hành trình dài phía trước, cuộc hành trình tìm kiếm sự bình yên mà anh đã tự tay đánh mất. Anh đứng dậy, bóng dáng cao lớn của anh in hằn trên sàn gỗ bóng loáng, như một cái bóng cô độc giữa căn hộ rộng lớn, giữa thành phố đang thức giấc.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.