Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 835: Thành Phố Không Ngủ, Nỗi Nhớ Không Tên

Khi đồng hồ trên tường điểm mười một giờ đêm, toàn bộ Tập Đoàn Trần Thịnh đã chìm vào tĩnh lặng. Hầu hết các nhân viên đã về nhà từ lâu, chỉ còn lại ánh đèn lờ mờ từ phòng bảo vệ và một vài văn phòng vẫn sáng đèn, trong đó có văn phòng của Trần Hạo. Anh vẫn ở lại, một mình đối diện với những con số và báo cáo tài chính ngổn ngang. Căn phòng rộng lớn, sang trọng, giờ đây trở nên lạnh lẽo và trống trải hơn bao giờ hết, như một cái lồng vàng giam giữ một linh hồn đang mục ruỗng. Mùi cà phê giờ đã hoàn toàn nguội lạnh, vị đắng gắt trở nên nhạt nhòa trong miệng anh, nhưng anh không hề hay biết. Anh hoàn toàn phớt lờ thời gian, những lời khuyên nhủ của Hà Minh, hay bất kỳ sự quan tâm nào khác đều đã bị anh gạt bỏ khỏi tâm trí từ lâu.

Anh như một cỗ máy, chỉ biết làm việc, vùi mình vào đó để trốn tránh nỗi trống rỗng và dằn vặt về Lê An. Mỗi tiếng gõ phím là một nhịp đập của sự trốn chạy, mỗi dòng số liệu là một bức tường anh dựng lên để ngăn cách mình với quá khứ. Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của mình, ánh kim loại lấp lánh dưới ánh đèn màn hình. Nó là một biểu tượng cho thành công vật chất, một bằng chứng cho thấy anh đã đạt được tất cả những gì anh từng khao khát khi rời bỏ thị trấn nhỏ. Nhưng giờ đây, nó chỉ mang lại một cảm giác vô vị bao trùm. "Mọi thứ đều vô nghĩa… chỉ có công việc mới không phản bội mình." Anh thầm nhủ, giọng nói nội tâm yếu ớt hơn bao giờ hết.

Bỗng nhiên, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí anh: Lê An, với nụ cười dịu dàng bên bờ sông cũ, mái tóc bồng bềnh trong gió chiều. "Nếu như ngày đó… anh đã nói sớm hơn một chút…" Ký ức ấy như một mũi dao sắc nhọn, cứa vào trái tim anh, nhưng chỉ một thoáng, nó đã bị anh nhanh chóng xua đuổi. Anh không cho phép mình yếu mềm. Anh đã chọn cách sống này, và anh sẽ phải chấp nhận nó.

Sự kiệt quệ về thể chất và tinh thần đã đạt đến đỉnh điểm. Mí mắt anh nặng trĩu, cơ thể đau nhức rã rời. Anh gục mặt xuống bàn làm việc, đôi mắt nhắm nghiền vì kiệt sức. Căn phòng chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn nghe thấy tiếng điều hòa rì rầm và tiếng thở dài nặng nề của anh. Trong giây phút yếu lòng hiếm hoi ấy, anh cảm nhận rõ ràng nỗi đau đớn, sự cô đơn và cái giá của "chậm một nhịp" ngày nào. Nỗi tiếc nuối về Lê An, về mối tình thanh mai trúc mã đã lỡ dở, vẫn hằn sâu như một vết sẹo vĩnh viễn trong trái tim anh. Dù anh đã cố gắng vùi mình vào công việc đến mức nào, nỗi trống rỗng và vô vị vẫn là nỗi ám ảnh thường trực, nhắc nhở anh rằng, có những vết sẹo, dù thời gian có trôi qua bao lâu, cũng sẽ không bao giờ lành lặn.

Nhưng chỉ vài giây sau, như một cỗ máy được lập trình, anh lại bật dậy, đôi mắt mở trừng trừng. Anh tiếp tục gõ phím, tiếng lách cách đều đặn lại vang lên, như chưa có chuyện gì xảy ra. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp vẫn lấp lánh dưới ánh đèn màn hình, một biểu tượng cho thành công vật chất trống rỗng mà anh đang ôm giữ. Anh đã tự nhốt mình trong cái lồng vàng của sự thành công, của những con số vô tri, để rồi nỗi trống rỗng và vô vị vẫn là nỗi ám ảnh thường trực, nhắc nhở anh rằng, *khoảng cách vô hình* mà anh tạo ra không chỉ với Lê An, mà còn với chính bản thân mình, đã trở thành một phần không thể tách rời của cuộc đời anh. Anh đã trở thành một cái bóng của chính mình, một cái bóng thành đạt nhưng không có linh hồn, mãi mãi mắc kẹt trong vòng xoáy bất tận của công việc và nỗi tiếc nuối.

***

Đèn xe quét qua những con phố thưa thớt bóng người, vẽ nên những vệt sáng dài trên nền đêm đen kịt của thành phố. Trần Hạo lái xe về căn hộ penthouse sang trọng của mình trong một trạng thái vô hồn. Từng bước chân anh nặng trĩu trên sàn gỗ bóng loáng, tiếng giày da vang vọng trong không gian rộng lớn, vọng lại như một lời nhắc nhở về sự cô độc. Căn hộ, được thiết kế theo phong cách tối giản với những đường nét sắc sảo và nội thất đắt tiền, giờ đây lại trở nên lạnh lẽo và trống trải hơn bao giờ hết. Mùi gỗ mới của nội thất hòa quyện cùng mùi da ghế sofa và thoang thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh thường dùng, tạo nên một bầu không khí sang trọng nhưng vô cảm.

Anh cởi chiếc áo vest được là phẳng phiu, nới lỏng cà vạt, mọi cử chỉ đều chậm rãi, như một cỗ máy đã cạn kiệt năng lượng. Anh không đói, không khát, chỉ cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực ăn sâu vào tận xương tủy. Cứ ngỡ sau một ngày làm việc cật lực đến thế, giấc ngủ sẽ dễ dàng tìm đến, nhưng không, nó lại lẩn tránh anh như một bóng ma. Tiếng điều hòa rì rầm đều đặn, một tiếng động quen thuộc nhưng giờ đây lại như một bản nhạc nền của sự trống rỗng. Anh cố bật một bản nhạc jazz êm dịu, nhưng những nốt nhạc trầm buồn chỉ càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch, thay vì lấp đầy khoảng trống trong lòng.

Anh tiến về phía quầy bar mini, rót một ly rượu mạnh màu hổ phách. Nước đá va vào thành ly thủy tinh trong suốt, tạo nên âm thanh lanh canh khe khẽ, như tiếng chuông nhỏ báo hiệu sự cô độc. Trần Hạo nhấp từng ngụm chậm rãi, vị đắng gắt của rượu lan tỏa trong khoang miệng, nhưng anh gần như không cảm nhận được gì. Ánh mắt anh vô định, xuyên qua lớp kính trong suốt của ly rượu, nhìn vào khoảng không trước mặt.

"Lại một ngày nữa kết thúc... và bắt đầu bằng sự trống rỗng," anh thầm nhủ. Giọng nói nội tâm của chính mình cũng nghe thật yếu ớt, lạc lõng trong căn phòng rộng lớn. Anh tự hỏi, ý nghĩa của những thành công anh đang có là gì? Cái chức vụ Giám đốc điều hành của Tập đoàn Trần Thịnh, những hợp đồng bạc tỷ, chiếc căn hộ penthouse trên tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời, chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh trên cổ tay... Tất cả đều là những biểu tượng của quyền lực, của tiền tài, của một cuộc sống mà nhiều người mơ ước. Nhưng đổi lại, là gì? Là những đêm dài trằn trọc, là sự kiệt quệ đến tận cùng của thể xác và tâm hồn, là nỗi cô đơn không thể nào lấp đầy.

Anh đã dùng công việc để lấp đầy mọi khoảng trống, để trốn tránh mọi cảm xúc. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần thành công, chỉ cần có được tất cả, anh sẽ cảm thấy mãn nguyện. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, những gì anh có chỉ là một cái lồng vàng rực rỡ, giam cầm một trái tim mục ruỗng. "Mọi thứ đều vô nghĩa… chỉ có công việc mới không phản bội mình." Câu nói này, anh đã lặp đi lặp lại trong đầu không biết bao nhiêu lần, như một câu thần chú để tự an ủi, để tự thuyết phục bản thân rằng lựa chọn của anh là đúng. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết, nó chỉ là một lời nói dối. Cái giá của "chậm một nhịp" ngày nào, anh đang trả bằng cả tuổi trẻ, bằng cả tâm hồn, và bằng chính sự bình yên của cuộc đời mình. *Khoảng cách vô hình* giữa anh và hạnh phúc, giữa anh và chính bản thân anh, ngày càng rộng lớn, không thể nào san lấp.

***

Kim đồng hồ đã chỉ sang con số hai, rồi ba giờ sáng. Trần Hạo vẫn không thể chợp mắt. Chiếc sofa da rộng lớn, êm ái trở nên bức bối lạ thường. Anh rời khỏi đó, từng bước chân chậm rãi, gần như không tạo ra tiếng động nào, tiến về phía khung cửa sổ kính lớn, nơi tấm màn lụa đã được kéo sang một bên từ trước. Tay anh đặt lên bệ cửa sổ lạnh lẽo, cảm giác giá buốt từ lớp kính truyền thẳng vào lòng bàn tay, thấm vào tận xương tủy. Anh đứng lặng lẽ, nhìn xuống biển ánh đèn lấp lánh của thành phố không ngủ.

Từng tòa nhà cao tầng vươn mình lên trời, những ngọn đèn LED thông minh đủ màu sắc nhấp nháy, tạo nên một vũ điệu ánh sáng rực rỡ. Từng con đường chằng chịt như mạng nhện, những chiếc xe cộ vẫn hối hả lướt qua, như những đốm lửa nhỏ không ngừng chuyển động. Tất cả đều rực rỡ, phồn hoa, huyên náo, một thành phố không bao giờ ngủ, tràn đầy năng lượng và sức sống. Nhưng trong mắt Trần Hạo, tất cả chỉ là một bức tranh vô nghĩa, một sự đối lập đến tàn nhẫn với sự tĩnh lặng đến đáng sợ trong tâm hồn anh.

"Thành phố này không ngủ... nhưng ta thì ước gì có thể ngủ vùi, không màng thế sự." Anh thở dài, hơi nước đọng mờ trên mặt kính, tạo thành một vệt mờ ảo. Ước gì anh có thể quên đi tất cả, quên đi những gánh nặng, những tiếc nuối, những ám ảnh. Anh nhớ về những đêm trăng sáng trên sông ở thị trấn cũ, về sự bình yên đã mất. Tiếng nước sông rì rào vỗ nhẹ vào bờ, mùi đất ẩm sau cơn mưa, tiếng côn trùng rả rích trong đêm, tất cả đều là những âm thanh của sự sống, của sự thanh bình mà giờ đây anh chỉ có thể tìm thấy trong ký ức. Nơi đây, chỉ có tiếng còi xe từ xa vọng lại như một âm thanh nền mơ hồ, tiếng điều hòa đều đều, và sự im lặng đến đáng sợ của chính anh.

Anh nhắm mắt lại. Ngay lập tức, hình ảnh Lê An hiện hữu rõ nét trong tâm trí anh, không mời mà đến, như một cơn sóng cứ thế dâng trào. Nụ cười dịu dàng của cô, ánh mắt trong veo như mặt hồ mùa thu, mái tóc dài bồng bềnh trong gió chiều trên bờ sông cũ. Anh nhớ rõ từng chi tiết, như thể mọi thứ chỉ vừa xảy ra ngày hôm qua. Đó là cô gái đã cùng anh lớn lên, đã cùng anh dệt nên những giấc mơ trẻ thơ. Cô gái mà anh đã yêu, nhưng lại không dám nói ra *lời nói không thành*.

Nỗi nhớ cồn cào dâng lên, một nỗi nhớ không tên, không thể gọi thành lời, nhưng lại day dứt đến tận cùng. Nó không phải là sự khao khát được gặp gỡ, không phải là mong muốn quay ngược thời gian, mà là một sự chấp nhận đau đớn về những gì đã mất. Lê An đã là một phần của quá khứ, một phần không thể chạm tới, không thể thay đổi. Anh đã vùi mình vào công việc, vào những con số khô khan, nhưng hình bóng cô vẫn cứ hiện hữu, vẫn cứ ám ảnh anh trong từng giấc ngủ chập chờn, trong từng khoảnh khắc yếu lòng nhất. Thành công vật chất có thể xây nên những tòa tháp cao chọc trời, nhưng không thể lấp đầy một trái tim đã vỡ. Nỗi cô đơn của anh, nó lớn hơn cả thành phố này, lớn hơn cả những thành tựu mà anh đã dày công gầy dựng.

***

Rạng sáng, khi ánh bình minh yếu ớt bắt đầu hé rạng nơi chân trời, nhuộm màu xám bạc lên những tòa nhà chọc trời, Trần Hạo vẫn đứng đó, bất động. Trong tâm trí anh, hình ảnh Lê An càng trở nên rõ nét, như một bức họa sống động được vẽ từ những gam màu của ký ức. Nụ cười dịu dàng của cô, ánh mắt trong veo như giọt sương mai, mái tóc dài mượt mà bay trong gió chiều bên bờ sông cũ. Anh nhớ lại khoảnh khắc anh quay lưng bước đi trong đêm mưa, bỏ lại phía sau cả một mối tình thanh mai trúc mã, cả một tương lai mà lẽ ra đã thuộc về hai người. Anh nhớ lại lời cô nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại ghim sâu vào trái tim anh như một mũi dao sắc bén: "Thích thì không đủ."

Giờ đây, anh hiểu sâu sắc hơn bao giờ hết cái giá của sự chần chừ, của sự e dè, của những *lời nói không thành*. Thành công vật chất mà anh đang nắm giữ, địa vị xã hội mà anh đã gầy dựng, chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh trên cổ tay, căn hộ penthouse xa hoa bậc nhất thành phố... tất cả đều trở nên vô vị khi thiếu đi bóng hình cô. Chúng chỉ là những vỏ bọc rỗng tuếch, không thể lấp đầy nỗi trống rỗng đang gặm nhấm tâm hồn anh từng ngày. Anh đã từng nghĩ, những thứ này sẽ mang lại cho anh hạnh phúc, sẽ bù đắp cho những gì anh đã đánh mất. Nhưng không, chúng chỉ càng khoét sâu thêm vào vết thương lòng, nhắc nhở anh về một cuộc đời mà anh đã bỏ lỡ.

Không có nước mắt, chỉ là một sự chấp nhận đau đớn, khắc cốt ghi tâm. Một sự chấp nhận rằng anh đã mất cô mãi mãi, và cuộc đời anh sẽ mãi mãi mang một vết sẹo không thể xóa nhòa. Một vết sẹo hằn sâu từ cái ngày anh đã *sai một bước, lỡ cả một đời*. Nỗi ám ảnh về Lê An không hề suy giảm, nó cứ âm ỉ cháy trong lòng anh, như ngọn lửa tàn không bao giờ tắt. Đó là cái giá của *chậm một nhịp*, cái giá của sự hèn nhát trong tình yêu.

"Lê An... em giờ đã có hạnh phúc của riêng mình rồi," anh thì thầm, giọng nói khản đặc, hòa lẫn vào không khí lạnh lẽo của buổi bình minh. Anh không mong cô phải khổ đau, không mong cô phải nuối tiếc. Anh chỉ mong cô được bình yên, được hạnh phúc. Và chính anh, anh sẽ phải chấp nhận cuộc sống này, cuộc sống mà anh đã tự tay lựa chọn. "Anh đã sai... sai một bước, lỡ cả một đời." Lời thú nhận ấy không thoát ra khỏi môi, mà vang vọng trong tâm khảm anh, như một bản án chung thân.

Trần Hạo mở mắt, nhìn về phía chân trời nơi ánh bình minh đang hé rạng, xua đi màn đêm u tối. Một ngày mới đã bắt đầu, nhưng đối với anh, nó chỉ là sự tiếp nối của những chuỗi ngày đã qua. Anh quay lưng khỏi cửa sổ, không phải để tìm kiếm giấc ngủ đã từ chối anh suốt đêm, mà để chuẩn bị cho một ngày làm việc mới. Một ngày nữa trong vòng xoáy bất tận của sự trống rỗng, của những con số vô tri và nỗi tiếc nuối không bao giờ nguôi ngoai.

Anh bước về phía phòng ngủ, bóng dáng cao lớn của anh in hằn trên sàn gỗ bóng loáng, như một cái bóng cô độc giữa căn hộ rộng lớn. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp vẫn lấp lánh dưới ánh đèn LED thông minh, một biểu tượng cho thành công vật chất trống rỗng mà anh đang ôm giữ. Anh đã tự nhốt mình trong cái lồng vàng của sự thành công, của những con số vô tri, để rồi nỗi trống rỗng và vô vị vẫn là nỗi ám ảnh thường trực, nhắc nhở anh rằng, *khoảng cách vô hình* mà anh tạo ra không chỉ với Lê An, mà còn với chính bản thân mình, đã trở thành một phần không thể tách rời của cuộc đời anh. Anh đã trở thành một cái bóng của chính mình, một cái bóng thành đạt nhưng không có linh hồn, mãi mãi mắc kẹt trong vòng xoáy bất tận của công việc và nỗi tiếc nuối, chờ đợi một điều gì đó mà anh biết sẽ không bao giờ đến. Và trong cái sự chờ đợi vô vọng ấy, anh vẫn mang theo vết sẹo vĩnh viễn của mối tình đã *lỡ cả một đời*.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free