Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 834: Vòng Xoáy Bất Tận
Giữa buổi chiều hôm trước, Hà Minh đã lặng lẽ quay đi, bỏ lại Trần Hạo một mình giữa không gian văn phòng sang trọng nhưng trống rỗng, nơi ly nước ép xanh mát vẫn nằm đó như một chấm màu tươi sáng vô vọng. Nhưng chấm màu đó đã nhanh chóng bị nuốt chửng bởi biển xám xịt của sự cô độc mà Trần Hạo tự nguyện giam mình vào. Anh đã tiếp tục làm việc, không một giây ngơi nghỉ, như một cỗ máy không ngừng vận hành, cho đến khi những tia nắng cuối cùng của ngày lụi tắt sau những tòa nhà chọc trời, và ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng cả thành phố không ngủ.
***
Sáng sớm hôm sau, khi màn đêm vẫn còn vương vấn trên những tán cây xanh mướt và sương còn đọng trên khung cửa kính, Trần Hạo đã có mặt tại Tập Đoàn Trần Thịnh. Anh là người đầu tiên đặt chân vào văn phòng, tiếng giày da vang vọng trên hành lang lát đá cẩm thạch lạnh lẽo, phá vỡ sự tĩnh mịch của một buổi ban mai chưa kịp bừng tỉnh. Khuôn mặt anh hốc hác hơn trông thấy, những đường nét vốn góc cạnh giờ đây càng thêm gồ ghề, như được đẽo tạc từ đá. Đôi mắt sâu hoắm, thâm quầng dưới bọng mắt, là bằng chứng rõ ràng cho một đêm dài không giấc ngủ, hoặc một giấc ngủ quá ngắn ngủi và không trọn vẹn. Ánh nhìn của anh vẫn vô hồn, một sự trống rỗng cố hữu đã ngự trị nơi đáy mắt, xua đi mọi tia sáng sống động.
Anh không có thói quen ăn sáng, hay nói đúng hơn, anh đã từ bỏ thói quen đó từ lâu. Một ly cà phê đen đặc, đậm vị đắng gắt, là thứ duy nhất anh cho phép mình nạp vào cơ thể để đánh thức những giác quan đang rệu rã. Mùi cà phê thơm nồng, quen thuộc đến mức trở thành một phần không thể thiếu trong chu trình vô vị của anh, hòa lẫn với mùi giấy tờ mới và không khí điều hòa lạnh ngắt của văn phòng. Anh đặt ly cà phê lên bàn, một chiếc bàn làm việc rộng lớn được làm từ gỗ óc chó cao cấp, sạch sẽ đến mức phản chiếu ánh đèn huỳnh quang trắng xóa từ trần nhà. Chỉ là một thoáng, anh liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của mình, một món phụ kiện đắt tiền mà anh đã tự thưởng cho bản thân sau một dự án thành công rực rỡ. Chiếc đồng hồ lấp lánh dưới ánh sáng, một biểu tượng cho thành công vật chất mà anh đã đạt được, nhưng lại chẳng thể lấp đầy được bất kỳ khoảng trống nào trong tâm hồn. Nó chỉ nhắc nhở anh về thời gian, về những dòng chảy không ngừng nghỉ mà anh đang cố gắng bơi ngược.
Ngay lập tức, anh vùi đầu vào màn hình máy tính sáng trưng, ánh sáng xanh lạnh lẽo từ đó phản chiếu lên gương mặt mệt mỏi, hốc hác của anh, tạo nên một vẻ ma mị và xa cách. Anh kiểm tra email, hàng trăm email chưa đọc đang chờ đợi, và các báo cáo tài chính phức tạp từ đêm qua. Những con số nhảy múa trên màn hình, những biểu đồ tăng giảm liên tục, là thế giới duy nhất anh muốn đắm chìm vào. Chúng là những thực thể vô tri, không đòi hỏi cảm xúc, không gợi nhắc quá khứ, không chất vấn tương lai. Chỉ có công việc, chỉ có những con số, những dự án cần hoàn thành, những mục tiêu cần chinh phục.
"Không có thời gian." Anh thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm khàn, vang vọng trong khoang ngực trống rỗng. "Phải làm việc. Chỉ có công việc mới lấp đầy được… cái khoảng trống này." Từ "khoảng trống" ấy là một hố đen thăm thẳm trong tâm hồn anh, sâu đến nỗi không gì có thể lấp đầy, dù là thành công rực rỡ nhất, hay những lời khen ngợi từ cấp trên. Anh cố gắng đẩy lùi mọi suy nghĩ cá nhân, mọi ký ức về một thị trấn ven sông yên bình, về một cô gái có nụ cười trong trẻo như nắng sớm. "Nếu như ngày đó… anh đã nói sớm hơn một chút." Câu nói ấy như một bóng ma, thoáng hiện lên trong tâm trí anh, nhưng ngay lập tức bị anh xua đuổi. Anh không cho phép mình yếu lòng. Anh đã chọn con đường này, con đường của sự dằn vặt và trốn chạy, và anh sẽ đi đến cùng.
Tiếng gõ phím lách cách đều đặn, nhanh và dứt khoát, vang vọng khắp căn phòng yên ắng. Đó là âm thanh của sự tập trung cao độ, nhưng cũng là âm thanh của sự cô độc đến tận cùng. Anh gõ phím liên tục, ngón tay thoăn thoắt di chuyển trên bàn phím, đôi mắt dán chặt vào màn hình. Thi thoảng, chiếc điện thoại cá nhân của anh rung lên nhẹ nhàng trên mặt bàn, phát ra một thứ ánh sáng yếu ớt, nhưng anh hoàn toàn phớt lờ. Anh không muốn bất cứ điều gì phá vỡ bức tường mà anh đã dựng lên giữa mình và thế giới bên ngoài. Bức tường ấy, một *khoảng cách vô hình*, đã trở nên quá vững chắc. Anh đã học cách sống với nó, sống trong đó, và thậm chí là phụ thuộc vào nó. Mùi cà phê giờ đã nguội dần, vị đắng gắt trở nên nhạt nhòa, nhưng anh vẫn không hề hay biết, hay không hề quan tâm. Anh chỉ biết gõ, biết nhìn, biết làm việc. Cơ thể anh mệt mỏi rã rời, từng thớ cơ như bị kéo căng đến tận cùng, đôi vai nặng trĩu. Mí mắt anh nặng như chì, nhưng anh vẫn cố gắng mở to, dán chặt vào màn hình, như thể chỉ cần chớp mắt một cái, thế giới của những con số sẽ tan biến, và anh sẽ lại phải đối mặt với thực tại nghiệt ngã. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, nhưng ngay cả tiếng thở ấy cũng bị nuốt chửng bởi sự im lặng của căn phòng và tiếng gõ phím đều đều.
***
Giữa buổi sáng, ánh nắng mặt trời đã lên cao, xuyên qua khung cửa sổ lớn của văn phòng, rọi những vệt sáng vàng óng lên sàn nhà. Không khí bên ngoài tấp nập, ồn ào của một thành phố đang bận rộn, nhưng bên trong Tập Đoàn Trần Thịnh, mọi thứ vẫn chuyên nghiệp và có trật tự. Trần Hạo cảm thấy một cơn đau đầu âm ỉ, nhưng anh phớt lờ nó. Anh cần thêm cà phê, một liều caffeine mạnh để duy trì sự tỉnh táo giả tạo này. Anh đứng dậy, bước chân nặng nề nhưng vẫn giữ được sự điềm tĩnh thường thấy của một người đàn ông thành đạt. Anh bước ra khỏi văn phòng, đi về phía khu vực pantry.
Khu vực pantry là một không gian nhỏ gọn nhưng hiện đại, với những máy pha cà phê tự động, máy lọc nước và tủ lạnh chứa đầy đồ ăn nhẹ. Mùi cà phê mới pha thơm lừng, xua đi một phần mùi không khí điều hòa lạnh ngắt. Trần Hạo với lấy một chiếc cốc sứ trắng, đặt dưới vòi pha cà phê, và chờ đợi. Trong lúc anh đang đợi, một bóng người quen thuộc xuất hiện.
"Hạo," Hà Minh gọi tên anh, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng vẻ lo lắng rõ ràng. Anh ta trông vẫn bảnh bao như mọi khi, áo sơ mi phẳng phiu, cà vạt thắt chỉnh tề, nhưng ánh mắt lại không giấu được sự quan tâm. "Cậu thực sự cần nghỉ ngơi. Cậu trông không ổn chút nào."
Trần Hạo khựng lại, ly cà phê đang chảy dở dang vào cốc. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn vô hồn và thiếu kiên nhẫn. Anh không muốn bất kỳ ai chạm vào thế giới bên trong của mình, đặc biệt là những lời khuyên nhủ. Những lời khuyên ấy, dù chân thành đến mấy, cũng chỉ như những nhát dao cứa vào vết thương lòng, khiến anh càng thêm chán ghét bản thân và cái hiện thực mà anh đang phải đối mặt. "Tôi vẫn ổn." Giọng anh trầm khàn, lạnh lùng và dứt khoát, không một chút dao động. "Cảm ơn, nhưng tôi có rất nhiều việc phải làm." Anh đưa tay ra, lấy ly cà phê đã đầy, hơi nóng bốc lên nghi ngút, nhưng không đủ để làm ấm bàn tay lạnh ngắt của anh.
Hà Minh bước đến gần hơn, vẻ mặt càng thêm lo lắng. "Không ổn chút nào, Hạo. Ai cũng thấy cả. Mấy ngày nay cậu gần như không ăn uống, chỉ vùi đầu vào công việc. Sức khỏe quan trọng hơn tất cả chứ." Hà Minh hạ giọng, cố gắng thuyết phục, thậm chí còn đặt tay lên vai Trần Hạo, một cử chỉ thân mật hiếm hoi. Mùi nước hoa thoang thoảng từ Hà Minh lướt qua, một mùi hương dễ chịu, nhưng trong khoảnh khắc đó, nó chỉ khiến Trần Hạo cảm thấy khó chịu.
Trần Hạo gạt nhẹ tay Hà Minh ra một cách vô thức, ánh mắt vẫn không hề thay đổi. Đó không phải là một cử chỉ thô lỗ, mà là một phản xạ tự nhiên của một người đã quá quen với sự cô lập, không muốn bất cứ sự động chạm nào phá vỡ lớp vỏ bọc lạnh lẽo của mình. "Tôi quen rồi." Anh đáp lại, vẫn với tông giọng ấy, không một chút biểu cảm. "Thành phố này không ngủ, Hà Minh ạ. Và cơ hội cũng vậy." Anh lặp lại một câu nói mà Anh Long, cấp trên của họ, thường dùng. Đó là một cách để lảng tránh, để ẩn mình sau cái vỏ bọc công việc, một *lời nói không thành* về cảm xúc thật của mình.
Hà Minh đứng đó, nhìn Trần Hạo quay lưng đi thẳng về văn phòng, ly cà phê còn nghi ngút khói trong tay. Anh ta cảm thấy bất lực, cảm thấy một nỗi buồn nhẹ len lỏi. Trần Hạo vẫn vậy, luôn bí ẩn, luôn xa cách, giờ đây còn lạnh lùng hơn, như một tảng băng không thể lay chuyển. Hà Minh biết Trần Hạo là một người tài giỏi, nhưng sự kiệt quệ và cô lập này đang dần biến anh thành một cái bóng. Anh ta thở dài, tiếng thở dài hòa vào tiếng máy pha cà phê đang hoạt động. Hà Minh nhớ lại câu nói của Trần Hạo: "Tôi quen rồi." Quen với sự cô đơn, quen với việc vùi mình vào công việc, quen với việc từ chối mọi sự quan tâm. Đó là cái giá của "chậm một nhịp" ngày nào, một cái giá mà Trần Hạo đang trả bằng cả sức khỏe và tâm hồn mình. Anh ta nhìn về phía hành lang, nơi Trần Hạo vừa biến mất, và cảm thấy một sự thất vọng sâu sắc. Có lẽ, không ai có thể giúp được Trần Hạo nữa. Bức tường mà anh đã xây dựng quá kiên cố, quá cao.
***
Khi đồng hồ trên tường điểm mười một giờ đêm, toàn bộ Tập Đoàn Trần Thịnh đã chìm vào tĩnh lặng. Hầu hết các nhân viên đã về nhà từ lâu, chỉ còn lại ánh đèn lờ mờ từ phòng bảo vệ và một vài văn phòng vẫn sáng đèn, trong đó có văn phòng của Trần Hạo. Anh vẫn ở lại, một mình đối diện với những con số và báo cáo tài chính ngổn ngang. Căn phòng rộng lớn, sang trọng, giờ đây trở nên lạnh lẽo và trống trải hơn bao giờ hết, như một cái lồng vàng giam giữ một linh hồn đang mục ruỗng. Mùi cà phê giờ đã hoàn toàn nguội lạnh, vị đắng gắt trở nên nhạt nhòa trong miệng anh, nhưng anh không hề hay biết. Anh hoàn toàn phớt lờ thời gian, những lời khuyên nhủ của Hà Minh, hay bất kỳ sự quan tâm nào khác đều đã bị anh gạt bỏ khỏi tâm trí từ lâu.
Anh như một cỗ máy, chỉ biết làm việc, vùi mình vào đó để trốn tránh nỗi trống rỗng và dằn vặt về Lê An. Mỗi tiếng gõ phím là một nhịp đập của sự trốn chạy, mỗi dòng số liệu là một bức tường anh dựng lên để ngăn cách mình với quá khứ. Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của mình, ánh kim loại lấp lánh dưới ánh đèn màn hình. Nó là một biểu tượng cho thành công vật chất, một bằng chứng cho thấy anh đã đạt được tất cả những gì anh từng khao khát khi rời bỏ thị trấn nhỏ. Nhưng giờ đây, nó chỉ mang lại một cảm giác vô vị bao trùm. "Mọi thứ đều vô nghĩa… chỉ có công việc mới không phản bội mình." Anh thầm nhủ, giọng nói nội tâm yếu ớt hơn bao giờ hết.
Bỗng nhiên, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí anh: Lê An, với nụ cười dịu dàng bên bờ sông cũ, mái tóc bồng bềnh trong gió chiều. "Nếu như ngày đó… anh đã nói sớm hơn một chút…" Ký ức ấy như một mũi dao sắc nhọn, cứa vào trái tim anh, nhưng chỉ một thoáng, nó đã bị anh nhanh chóng xua đuổi. Anh không cho phép mình yếu mềm. Anh đã chọn cách sống này, và anh sẽ phải chấp nhận nó.
Sự kiệt quệ về thể chất và tinh thần đã đạt đến đỉnh điểm. Mí mắt anh nặng trĩu, cơ thể đau nhức rã rời. Anh gục mặt xuống bàn làm việc, đôi mắt nhắm nghiền vì kiệt sức. Căn phòng chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn nghe thấy tiếng điều hòa rì rầm và tiếng thở dài nặng nề của anh. Trong giây phút yếu lòng hiếm hoi ấy, anh cảm nhận rõ ràng nỗi đau đớn, sự cô đơn và cái giá của "chậm một nhịp" ngày nào. Nỗi tiếc nuối về Lê An, về mối tình thanh mai trúc mã đã lỡ dở, vẫn hằn sâu như một vết sẹo vĩnh viễn trong trái tim anh. Dù anh đã cố gắng vùi mình vào công việc đến mức nào, nỗi trống rỗng và vô vị vẫn là nỗi ám ảnh thường trực, nhắc nhở anh rằng, có những vết sẹo, dù thời gian có trôi qua bao lâu, cũng sẽ không bao giờ lành lặn.
Nhưng chỉ vài giây sau, như một cỗ máy được lập trình, anh lại bật dậy, đôi mắt mở trừng trừng. Anh tiếp tục gõ phím, tiếng lách cách đều đặn lại vang lên, như chưa có chuyện gì xảy ra. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp vẫn lấp lánh dưới ánh đèn màn hình, một biểu tượng cho thành công vật chất trống rỗng mà anh đang ôm giữ. Anh đã tự nhốt mình trong cái lồng vàng của sự thành công, của những con số vô tri, để rồi nỗi trống rỗng và vô vị vẫn là nỗi ám ảnh thường trực, nhắc nhở anh rằng, *khoảng cách vô hình* mà anh tạo ra không chỉ với Lê An, mà còn với chính bản thân mình, đã trở thành một phần không thể tách rời của cuộc đời anh. Anh đã trở thành một cái bóng của chính mình, một cái bóng thành đạt nhưng không có linh hồn, mãi mãi mắc kẹt trong vòng xoáy bất tận của công việc và nỗi tiếc nuối.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.