Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 833: Lời Khuyên Từ Một Ánh Mắt Tinh Tế
Trần Hạo, nằm ở tầng cao nhất của tòa nhà, khung cảnh ấy hiện ra hùng vĩ và choáng ngợp. Ba mặt tường bằng kính cường lực trong suốt mở ra toàn cảnh đô thị không ngủ, nơi hàng triệu câu chuyện đang diễn ra. Bên trong, không khí lại tĩnh mịch đến lạ thường. Ánh sáng vàng dịu từ đèn văn phòng Trần Hạo chiếu xuống chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó, nơi chất đầy giấy tờ và màn hình máy tính vẫn sáng rực. Nội thất tối giản nhưng cực kỳ sang trọng, từng chi tiết đều toát lên vẻ tinh tế và quyền lực. Một vài tác phẩm nghệ thuật hiện đại treo trên tường, một giá sách lớn chứa đầy tài liệu và sách chuyên ngành, tất cả đều là biểu tượng của một trí tuệ sắc bén và một thành công vượt bậc.
Trần Hạo ngồi đó, một mình. Tiếng gõ phím nhẹ nhàng, đều đặn vang lên trong không gian yên ắng, như một nhịp điệu đơn điệu của cuộc đời anh. Đôi mắt anh, tuy vẫn dán vào màn hình, nhưng lại vô hồn, xa xăm. Anh đã đạt được mọi thứ anh từng khao khát: tiền bạc, danh vọng, địa vị cao nhất trong một tập đoàn lớn. Anh đã biến bản thân thành một cỗ máy làm việc không ngừng nghỉ, một người đàn ông thành đạt khiến bao người phải ngưỡng mộ. Nhưng ngay cả khi đạt được đỉnh cao ấy, anh vẫn không tìm thấy niềm vui trọn vẹn. Ngược lại, một cảm giác trống rỗng, vô vị cứ đeo bám dai dẳng, gặm nhấm từng chút một sự sống trong anh.
Anh dừng tay gõ phím, ngả lưng ra sau chiếc ghế da cao cấp, tiếng da ghế kêu kẽo kẹt. Anh đưa tay day nhẹ thái dương, cảm nhận sự mỏi mệt đang dần xâm chiếm. Mùi cà phê đậm đặc đã nguội lạnh trong tách, hòa với mùi gỗ và da thoang thoảng trong không khí. Anh ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn dòng xe cộ vẫn tấp nập bên dưới, nhìn những ánh đèn vẫn rực rỡ, nhưng trong lòng lại không có chút cảm xúc nào. "Tiền bạc... danh vọng... tất cả đều có. Nhưng cảm giác này là gì? Trống rỗng... vô vị..." anh tự nhủ, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm trong tâm trí. "Giống như một cái giếng không đáy, đổ bao nhiêu cũng không đầy."
Nỗi trống rỗng ấy không phải là một sự thiếu thốn vật chất, mà là một khoảng không vô định trong tâm hồn anh. Nó là cái giá của sự "chậm một nhịp", của "lời nói không thành" năm xưa. Nó là hình ảnh Lê An, người con gái với nụ cười dịu dàng, với đôi mắt trong veo bên bờ sông cũ, giờ đã thuộc về một người khác. Anh đã cố gắng vùi mình vào công việc, vào những con số để xua đi hình bóng ấy, nhưng nó vẫn ở đó, dai dẳng và không thể xóa nhòa. Nó như một vết sẹo vĩnh viễn, không bao giờ lành lặn, nhắc nhở anh về tất cả những gì anh đã đánh mất.
Anh đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập chậm rãi của trái tim mình. Nó vẫn đập, vẫn hoạt động, nhưng dường như đã trở nên chai sạn, lạnh lẽo. Khoảng cách vô hình không chỉ ngăn cách anh với những người xung quanh, mà còn với chính cảm xúc của anh, với chính bản thân anh. Anh đã xây dựng một bức tường quá cao, quá kiên cố, để rồi giờ đây anh bị mắc kẹt bên trong nó, một mình. Anh đã chọn chấp nhận thực tại này, chấp nhận rằng cuộc đời anh sẽ mãi mãi thiếu vắng một điều gì đó. Đó là sự chấp nhận đắng cay của một người đã "lỡ cả một đời" chỉ vì một bước đi sai lầm.
Trần Hạo thở dài một hơi thật sâu, tiếng thở dài hòa vào tiếng điều hòa rì rào, như một lời than vãn không thành tiếng. Anh lại quay trở lại với màn hình máy tính, với những dòng code và những bản kế hoạch chưa hoàn thiện. Anh tiếp tục làm việc, không phải vì anh còn yêu thích hay tìm thấy ý nghĩa trong đó, mà vì đó là cách duy nhất anh biết để trốn chạy khỏi chính mình, khỏi nỗi đau không thể gọi tên. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên gương mặt anh, làm nổi bật những quầng thâm dưới mắt, khiến đôi mắt anh càng trở nên vô hồn. Anh ngồi đó, một vị Tổng Giám Đốc quyền lực, giữa căn phòng sang trọng bậc nhất, nhưng lại cô độc hơn bao giờ hết. Thành công đã đến, nhưng hạnh phúc thì không. Và anh biết, sự cô độc này sẽ theo anh đến hết cuộc đời, như một cái bóng không thể nào rũ bỏ. Nó đã trở thành một phần của anh, một vết sẹo vĩnh viễn trong trái tim, nhắc nhở anh rằng, có những thứ, một khi đã lỡ, sẽ mãi mãi không thể quay trở lại.
***
Chớm hừng đông, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua tầng mây xám xịt của đô thị, Trần Hạo đã có mặt tại Tập Đoàn Trần Thịnh. Tòa nhà chọc trời bằng kính và thép sừng sững vươn mình giữa thành phố, cao vút 50 tầng, với thiết kế hiện đại, tối giản nhưng toát lên vẻ sang trọng quyền lực. Đại sảnh lát đá cẩm thạch lấp lánh phản chiếu ánh sáng nhân tạo từ hàng trăm bóng đèn LED, tạo nên một không gian lạnh lẽo và chuyên nghiệp. Anh là người đầu tiên, trước cả những nhân viên bảo vệ ca sáng. Tiếng bước chân anh vang vọng trên nền đá lạnh, khô khan và đơn độc, tương phản với cái không khí bận rộn, ồn ã thường ngày.
Vừa bước vào văn phòng riêng, anh đã lập tức bật máy tính, màn hình sáng chói xua đi một phần bóng tối còn vương trong căn phòng. Đôi mắt anh, vốn đã thâm quầng sau những đêm thức trắng, giờ đây ánh lên một vẻ kiên quyết đến rợn người. Đó không phải là sự hăng hái của một người yêu công việc, mà là vẻ mặt của một kẻ đang cố gắng bám víu vào thứ duy nhất còn lại có thể lấp đầy những khoảng trống vô tận trong mình. Mùi cà phê đen đậm đặc, nóng hổi, nhanh chóng lan tỏa, xua đi mùi ẩm mốc nhẹ của đêm dài. Anh không uống, chỉ hít hà nó như một liều thuốc kích thích tinh thần.
Trên bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó, hàng đống tài liệu chất cao như núi, chờ đợi anh giải quyết. Hàng trăm email chưa đọc, hàng chục dự án đang dang dở, và vô số cuộc họp cần chuẩn bị. Anh bắt đầu gõ phím. Tiếng lách cách đều đặn, nhanh chóng, như một cỗ máy được lập trình sẵn. Mỗi cú nhấn phím là một nỗ lực để xua đuổi những suy nghĩ len lỏi về quá khứ, về một nụ cười, một ánh mắt từng khiến anh xao động. Anh lướt chuột lia lịa qua những bảng biểu phức tạp, những dòng code dài dằng dặc, những bản kế hoạch dày cộp. Mỗi con số, mỗi từ ngữ trên màn hình đều trở thành một viên gạch, một lớp vữa để xây cao thêm bức tường vô hình đang giam cầm anh.
"Chỉ có công việc mới lấp đầy được..." Anh tự nhủ, giọng nói không thành, chỉ là một tiếng vọng trong tâm trí. Anh không dám dừng lại, dù chỉ một giây. Dừng lại là đối mặt, là thừa nhận sự trống rỗng, sự vô vị đang gặm nhấm linh hồn anh. "Không được dừng lại. Dừng lại là chết." Anh lặp đi lặp lại câu thần chú ấy, như một lời răn đe bản thân.
Đồng hồ đeo tay cao cấp của anh, một chiếc Patek Philippe sang trọng, lấp lánh dưới ánh đèn, kim giây vẫn đều đặn trôi. Nó nhắc nhở anh về thời gian, về sự vận động không ngừng của thế giới bên ngoài, nhưng trong anh, thời gian dường như đã ngưng đọng từ rất lâu rồi, từ cái ngày anh chọn không gõ cửa. Anh day nhẹ thái dương, những đường gân xanh nổi lên trên trán, cảm nhận rõ sự căng thẳng đang tích tụ. Cả cơ thể anh rã rời, mỗi thớ thịt như muốn buông xuôi, nhưng ý chí sắt đá lại buộc anh phải tiếp tục. Mùi giấy mới, mùi mực in hòa lẫn với mùi điều hòa lạnh lẽo, tạo nên một không gian vô trùng, tách biệt anh khỏi mọi sự sống bên ngoài. Anh ký hàng loạt giấy tờ mà không ngẩng mặt lên, mỗi chữ ký là một dấu ấn của sự hiệu quả tuyệt đối, nhưng cũng là một dấu chấm hết cho một phần cảm xúc nào đó trong anh. Anh là một cỗ máy, hiệu quả, chính xác, nhưng hoàn toàn vô hồn.
***
Giữa buổi sáng, khi ánh nắng đã lên cao, rải vàng trên những tán cây xanh mướt bên ngoài, Hà Minh ngồi ở một góc quán cà phê 'Góc Yên Bình'. Quán được cải tạo từ một ngôi nhà cũ, giữ nguyên vẻ hoài cổ với tường gạch trần và cửa sổ gỗ sơn màu xanh lá cây đậm. Bên trong, không gian là sự pha trộn tinh tế giữa phong cách vintage và hiện đại, với bàn ghế gỗ sẫm màu, những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, và vô số chậu cây xanh nhỏ điểm xuyết khắp nơi. Một kệ sách nhỏ chất đầy sách cũ, tỏa ra mùi giấy và thời gian, mời gọi những tâm hồn lãng mạn tìm đến.
Hà Minh, với mái tóc xoăn nhẹ ngang vai, khoác chiếc blazer màu be thanh lịch, nhấp từng ngụm latte nóng hổi. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, phảng phất mùi gỗ cũ và hương hoa nhài thoang thoảng từ vườn nhỏ bên ngoài, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, tiếng máy xay cà phê rì rì hòa cùng tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của khách hàng, tạo nên một bức tranh âm thanh êm ái, thanh bình. Cô vô tình liếc mắt sang góc quán đối diện và khựng lại.
Trần Hạo ngồi đó, một mình. Anh không gọi latte, chỉ một ly cà phê đen đá, và vẫn dán mắt vào màn hình điện thoại di động. Anh không ngẩng đầu lên, không thưởng thức không gian, không để tâm đến tiếng nhạc hay mùi hương quyến rũ đang bao trùm. Vẻ mặt anh tiều tụy, đôi mắt trũng sâu với quầng thâm rõ rệt, ánh mắt trống rỗng và xa xăm, như thể tâm hồn anh đang trôi dạt ở một nơi nào đó rất xa. Anh trông gầy hơn, chiếc áo sơ mi màu xám vẫn phẳng phiu nhưng dường như hơi rộng hơn so với trước. Hà Minh nhíu mày, một cảm giác lo lắng len lỏi trong lòng cô.
Cô nhớ lại Trần Hạo của vài tháng trước. Dù luôn bận rộn, anh vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh, đôi khi còn nở một nụ cười thoáng qua khi trao đổi công việc. Ánh mắt anh khi ấy vẫn sắc bén, tràn đầy năng lượng. Nhưng giờ đây, anh như một cái bóng của chính mình, một cái vỏ rỗng tuếch được bao bọc bởi sự thành công. "Trần Hạo... anh ta đang làm gì thế này? Trông tệ quá," Hà Minh tự nhủ, tiếng thì thầm trong tâm trí cô hòa vào tiếng nhạc. Cô đặt ly latte xuống, ngón tay khẽ miết nhẹ lên thành ly còn vương hơi ấm.
Cô quan sát anh một cách tinh tế. Anh không hề chạm vào ly cà phê của mình, chỉ thỉnh thoảng day nhẹ thái dương bằng ngón tay trỏ và ngón cái, rồi lại chìm đắm vào màn hình điện thoại. Cô nhận ra chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của anh, ánh lên vẻ lạnh lùng dưới ánh sáng dịu nhẹ của quán. Nó là biểu tượng của thành công, nhưng lại không thể che giấu đi sự mệt mỏi và nỗi cô độc đang bao phủ lấy anh.
Hà Minh từng nghe những lời đồn đại về sự "biến mất" của Trần Hạo một thời gian ngắn, rồi anh trở lại với một tốc độ làm việc kinh hoàng, đạt được những thành tựu đáng nể. Ai cũng ngưỡng mộ sự thăng tiến nhanh chóng của anh, nhưng ít ai nhận ra cái giá anh phải trả. Với Hà Minh, người khá tinh ý và quan tâm đến những người xung quanh, cô cảm nhận được sự khác biệt. Trần Hạo đang tự hủy hoại bản thân mình, một cách chậm rãi, lặng lẽ. Anh đã xây dựng một bức tường vô hình quá vững chắc, không cho phép bất kỳ ai chạm vào thế giới bên trong của anh. Cô thở dài, cảm thấy bất lực. Cô muốn nói gì đó, muốn làm gì đó, nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Trần Hạo vẫn vậy, luôn bí ẩn, luôn xa cách, giờ đây còn lạnh lùng hơn.
***
Giữa buổi chiều, ánh nắng đã dịu bớt, nhưng không khí tại Tập Đoàn Trần Thịnh vẫn chuyên nghiệp và bận rộn như thường lệ. Tiếng gõ phím lách cách không ngừng, tiếng điện thoại reo vang vọng, tiếng bước chân vội vã của nhân viên di chuyển giữa các phòng ban. Mùi cà phê vẫn vương vấn đâu đó, xen lẫn mùi nước hoa cao cấp từ những đồng nghiệp đi ngang qua. Trần Hạo vẫn ngồi ở bàn làm việc của mình, đôi mắt đỏ ngầu nhưng vẫn dán chặt vào màn hình máy tính. Anh đã không rời khỏi ghế suốt nhiều giờ, chỉ đôi lúc đứng dậy đi vệ sinh rồi lại quay về, tiếp tục công việc không ngừng nghỉ.
Hà Minh, sau một hồi đắn đo suy nghĩ, cuối cùng cũng lấy hết can đảm. Cô đứng dậy, cầm theo một ly nước ép trái cây xanh mát, màu sắc tươi tắn như một điểm nhấn nhỏ giữa không gian trắng xám đơn điệu. Cô nhẹ nhàng bước đến bàn làm việc của Trần Hạo. Mùi nước hoa thoang thoảng từ cô lướt qua, một khoảnh khắc nhỏ phá vỡ sự tĩnh lặng vô trùng xung quanh anh.
"Anh Hạo," cô khẽ gọi, giọng nói vừa đủ nghe để không làm phiền những người xung quanh.
Trần Hạo khựng lại, ngón tay ngừng gõ phím. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy Hà Minh, nhưng sự ngạc nhiên đó nhanh chóng biến mất, thay vào đó là vẻ thờ ơ quen thuộc. Đôi mắt anh vẫn vô hồn, dường như không tập trung hoàn toàn vào cô.
Hà Minh đặt ly nước ép lên bàn anh, cẩn thận để không làm đổ. "Anh Hạo, anh nên nghỉ ngơi một chút đi. Anh trông không được khỏe lắm." Giọng cô nhẹ nhàng, chứa đựng sự quan tâm chân thành, ánh mắt cô nhìn thẳng vào đôi mắt mệt mỏi của anh, cố gắng tìm kiếm một chút phản ứng nào đó.
Trần Hạo nhìn ly nước ép xanh mát, rồi lại nhìn Hà Minh, khóe môi khẽ nhếch một nụ cười nhạt, không đạt đến đáy mắt. "Cảm ơn, tôi ổn. Có nhiều việc cần hoàn thành." Giọng anh trầm khàn, đều đều, không một chút cảm xúc. Anh thậm chí không chạm vào ly nước, bàn tay vẫn đặt hờ trên bàn phím.
Hà Minh không bỏ cuộc. "Nhưng anh đã làm việc liên tục mấy ngày nay rồi. Ai cũng thấy anh kiệt sức mà. Sức khỏe quan trọng hơn chứ." Cô nói, cố gắng thuyết phục anh, trong lòng có chút băn khoăn về sự lạnh nhạt của anh. Cô biết Trần Hạo luôn là người khó gần, nhưng giờ đây anh dường như còn xa cách hơn, như một tảng băng không thể lay chuyển.
"Không sao đâu. Tôi quen rồi." Trần Hạo đáp lại, vẫn với tông giọng ấy, đôi mắt lại quay về phía màn hình máy tính sáng trưng, như thể cuộc trò chuyện này đã kết thúc. Anh tiếp tục gõ phím, tiếng lách cách đều đặn lại vang lên, tạo thành một bức tường âm thanh ngăn cách anh với thế giới bên ngoài, với cả sự quan tâm của Hà Minh.
Hà Minh đứng đó một lúc, nhìn ly nước ép vẫn nguyên vẹn trên bàn, nhìn tấm lưng thẳng tắp của Trần Hạo, nhìn đôi mắt anh dán chặt vào những con số và dòng chữ vô tri. Cô cảm thấy bất lực, cảm thấy một nỗi buồn nhẹ len lỏi. Cô biết lời khuyên của mình chẳng có ý nghĩa gì với anh. Trần Hạo đang vật lộn với những bóng ma trong quá khứ, với cái giá của "chậm một nhịp", và anh chọn cách vùi mình vào công việc như một hình phạt, một sự trốn chạy vĩnh viễn. Cô thở dài, mùi nước hoa thoang thoảng của cô cũng dần tan biến vào không khí lạnh lẽo của văn phòng.
Hà Minh lặng lẽ quay đi, để lại Trần Hạo một mình giữa căn phòng sang trọng nhưng trống rỗng. Anh tiếp tục làm việc, không một giây ngơi nghỉ, không một biểu cảm nào trên gương mặt. Ly nước ép trái cây xanh mát vẫn nằm đó, một chấm màu tươi sáng vô vọng giữa biển xám xịt của sự cô độc. Sự kiệt quệ về thể chất và tinh thần của Trần Hạo đã đến mức báo động, nhưng bức tường cảm xúc mà anh xây dựng quanh mình đã quá kiên cố, không một ai có thể xuyên thủng. Anh đã tự nhốt mình trong cái lồng vàng của sự thành công, để rồi nỗi trống rỗng và vô vị vẫn là nỗi ám ảnh thường trực, nhắc nhở anh rằng, có những vết sẹo, dù thời gian có trôi qua bao lâu, cũng sẽ không bao giờ lành lặn.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.