Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 857: Hơi Ấm Bữa Cơm Chiều
Màn đêm buông xuống thành phố lớn, mang theo cái lạnh lẽo của những tòa nhà chọc trời và sự tĩnh mịch đến đáng sợ trong căn hộ cao cấp của Trần Hạo. Nhưng cách đó hàng trăm cây số, tại một thị trấn ven sông yên bình, chiều tà lại mang theo một hơi ấm khác, một sự sống động khác hẳn. Khi Trần Hạo chìm đắm trong ly rượu vang đỏ và nỗi cô độc, thì tại ngôi nhà nhỏ của Lê An, một bản giao hưởng của những âm thanh và mùi hương đang được tấu lên, hòa cùng ánh nắng hoàng hôn dịu ngọt.
Căn bếp của Lê An luôn là nơi ấm áp nhất trong nhà. Lúc này, ánh nắng chiều đã ngả vàng óng, xuyên qua khung cửa sổ nhỏ, rải những vệt sáng lấp lánh lên sàn gạch hoa cũ kỹ và bộ bàn ghế gỗ mộc mạc. Lê An, với mái tóc dài được búi gọn gàng sau gáy, để lộ vầng trán thanh tú và những sợi tóc con lòa xòa mềm mại, đang thoăn thoắt chuẩn bị bữa tối. Chiếc tạp dề hoa văn quen thuộc ôm lấy vóc dáng nhỏ nhắn của cô, từng động tác rửa rau, thái thịt đều dứt khoát và điêu luyện, tựa như một điệu múa đã được luyện tập qua bao năm tháng.
Mùi thơm của cá kho tộ, đậm đà vị nước mắm và tiêu xay, đã bắt đầu lan tỏa khắp gian bếp, len lỏi qua từng ngóc ngách, quấn quýt lấy khứu giác. Bên cạnh đó là mùi thơm thanh mát của nồi canh rau ngót nấu thịt băm đang sôi nhẹ trên bếp lửa, bốc hơi nghi ngút làm mờ đi một phần khung cảnh. Tiếng nước chảy róc rách từ vòi nước khi cô rửa những mớ rau xanh non, tiếng dao lách cách chạm vào thớt gỗ, tiếng dầu ăn xèo xèo vui tai trên chảo khi cô phi hành thơm lừng – tất cả hòa quyện tạo nên một thứ âm thanh đặc trưng của một bữa cơm chiều đầm ấm.
Lê An khẽ mỉm cười, một nụ cười dịu dàng và mãn nguyện, khi cô nêm nếm lại món cá kho. Vị mặn ngọt vừa phải, mùi thơm nồng của riềng và ớt quyện vào từng thớ cá, báo hiệu một món ăn ngon đúng điệu. Đôi mắt cô ánh lên vẻ hạnh phúc giản dị khi liếc nhìn ra khoảng sân nhỏ phía trước nhà. Ở đó, hai thiên thần nhỏ của cô – Nguyễn Thị Mai và Lê Quang – đang mải mê chơi đùa. Tiếng cười trong trẻo, hồn nhiên của Mai vang vọng khắp sân, cô bé chạy theo chú mèo mướp đang vờn một chiếc lá khô. Cậu em Lê Quang thì ngồi thụp xuống đất, cặm cụi với mấy viên bi ve lấp lánh, thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn chị, bi bô nói những câu chuyện không đầu không cuối.
Khung cảnh đó, bình dị và chân thực, như một bức tranh thủy mặc sống động, là tất cả những gì Lê An mong ước. Sau bao nhiêu năm tháng, cô đã tìm thấy bến đỗ bình yên của cuộc đời mình, không phải là một tình yêu mãnh liệt đến cháy bỏng, mà là một sự quan tâm ân cần, một mái ấm đủ đầy. Cô đưa tay vén sợi tóc lòa xòa trên trán, bàn tay thoăn thoắt sắp xếp bát đĩa lên bàn ăn. Những chiếc bát sứ trắng tinh, những đôi đũa tre được xếp ngay ngắn, chờ đón những thành viên của gia đình nhỏ.
Cô ngừng tay, hít một hơi thật sâu mùi thơm của bữa cơm chiều, cảm thấy lồng ngực mình căng tràn một thứ cảm xúc ấm áp khó tả. Nó không phải là sự phấn khích tột độ, mà là một sự an yên sâu sắc, một sự mãn nguyện đến từ tận đáy lòng. Cuộc sống ở thị trấn nhỏ này, dù không có sự hào nhoáng của thành phố lớn, nhưng lại mang đến cho cô một sự ổn định, một nhịp sống chậm rãi mà cô đã luôn khao khát.
"Mai ơi, Quang ơi!" Giọng Lê An nhẹ nhàng cất lên, vang vọng ra tận sân, nhưng lại mang theo sự dứt khoát của một người mẹ. "Vào rửa tay chuẩn bị ăn cơm nào con!" Tiếng gọi của cô như một tín hiệu quen thuộc, lập tức khiến hai đứa trẻ ngừng chơi. Mai, với đôi mắt to tròn lanh lợi, quay phắt lại, mái tóc tết hai bên đu đưa theo mỗi bước chạy. Quang, chậm rãi hơn một chút, lật đật đứng dậy, tay vẫn nắm chặt mấy viên bi ve.
Cô mỉm cười nhìn chúng chạy vào, tranh nhau xà vào lòng cô, líu lo kể về những trò chơi buổi chiều. Lê An cúi xuống, dịu dàng xoa đầu từng đứa, nhìn nụ cười hồn nhiên của chúng. Cô biết, đây chính là hạnh phúc. Hạnh phúc không phải là những lời thề non hẹn biển, không phải là những cuộc tình khắc cốt ghi tâm, mà là những khoảnh khắc giản dị như thế này: mùi cơm chiều thơm lừng, tiếng cười con trẻ, và ánh mắt yêu thương của người thân. Đó là một bến đỗ an yên, nơi cô có thể là chính mình, nơi cô được yêu thương và chăm sóc, không cần phải chờ đợi hay dằn vặt. Và trong khoảnh khắc ấy, mọi hoài niệm xa xưa, mọi "nếu như ngày đó" đều tan biến, chỉ còn lại sự trọn vẹn của hiện tại.
Chưa đầy năm phút sau tiếng gọi của Lê An, một tiếng xe máy quen thuộc dừng trước cổng. Tiếng động cơ êm ái, rồi tiếng chân bước vào sân, tất cả đều báo hiệu sự trở về của Nguyễn Hoàng Huy. Nụ cười trên môi Lê An càng tươi tắn hơn khi anh bước vào nhà. Hoàng Huy, với vóc dáng cao ráo và nụ cười hiền lành, luôn mang theo một luồng gió ấm áp mỗi khi anh xuất hiện. Anh cởi chiếc áo khoác đồng phục công ty, treo lên móc gỗ cạnh cửa, đặt chiếc cặp sách gọn gàng vào một góc quen thuộc. Bước chân anh nhanh nhẹn nhưng đầy vững chãi.
Ngay lập tức, Mai và Quang đã ào đến, ôm chầm lấy chân bố, líu lo kể những câu chuyện ở trường, về buổi chiều chơi đùa. Hoàng Huy cúi xuống, bế bổng Mai lên một cách dễ dàng, sau đó xoa đầu Quang, lắng nghe những lời kể ngây thơ của hai đứa trẻ với ánh mắt đầy yêu thương. Giọng anh trầm ấm, rành mạch, thường dùng những lời lẽ an ủi và động viên, kể cả khi chỉ là những câu chuyện nhỏ nhặt của con. "Hôm nay các con có ngoan không? Kể bố nghe nào, Mai được điểm mấy môn Toán?" Anh hỏi, rồi quay sang nhìn Lê An, ánh mắt anh dịu dàng, đầy sự quan tâm. "Vợ anh vất vả rồi." Anh nhẹ nhàng nói, rồi tiến đến bên Lê An, đặt một nụ hôn lên trán cô, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng biết bao yêu thương và trân trọng.
Lê An chỉ mỉm cười đáp lại, nụ cười hạnh phúc rạng rỡ. "Em có vất vả gì đâu anh. Các con ngoan lắm." Cô nói, tay vẫn thoăn thoắt múc canh ra bát. Cả gia đình quây quần bên mâm cơm. Bữa ăn không quá cầu kỳ, chỉ có cá kho tộ, canh rau ngót, và một đĩa rau luộc đơn giản, nhưng lại tràn ngập không khí ấm cúng. Tiếng bát đũa va chạm nhẹ nhàng, tiếng cười nói rộn rã của trẻ con, và tiếng trò chuyện thủ thỉ của vợ chồng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự bình yên.
Mai, với sự lanh lợi và giọng nói cao, nhanh nhảu kể: "Bố ơi, hôm nay con được điểm 10 môn Toán đấy! Cô giáo còn khen con làm bài nhanh nhất lớp nữa cơ!" Đôi mắt cô bé sáng lấp lánh niềm tự hào. Hoàng Huy gật gù, vuốt nhẹ tóc con. "Giỏi lắm, con gái của bố. Mai lớn rồi, phải học giỏi để sau này giúp mẹ nhé." Lê Quang, cậu bé nhỏ nhắn với cách nói chuyện chậm rãi, có chút ngập ngừng, cũng không chịu kém cạnh. "Mẹ... mẹ nấu món này ngon nhất!" Cậu bé chỉ vào đĩa cá kho, miệng nhồm nhoàm. Lê An phì cười, dịu dàng xoa đầu con.
Hoàng Huy luôn là người chồng chu đáo. Anh gắp thức ăn vào bát cho Lê An, cho các con, rồi mới đến lượt mình. "Em ăn thêm đi, dạo này gầy quá." Anh nói với Lê An, ánh mắt chứa đựng sự lo lắng chân thành. Lê An cảm thấy trái tim mình ấm áp lạ thường. Cô không cần những lời nói hoa mỹ, không cần những món quà đắt tiền, chỉ cần sự quan tâm giản dị như thế này là đủ.
Suốt bữa ăn, Lê An lắng nghe các con kể chuyện ở trường, về những người bạn mới, về những bài học thú vị. Cô thỉnh thoảng xen vào vài câu hỏi mở để khuyến khích chúng chia sẻ nhiều hơn. Hoàng Huy thì kể về công việc, về những dự định nhỏ của gia đình. Không có những áp lực công việc nặng nề hay những cuộc đua danh vọng như ở nơi thành thị ồn ào. Cuộc sống của họ xoay quanh những điều giản dị nhất, những niềm vui nhỏ bé nhất, nhưng lại chứa đựng một sự mãn nguyện lớn lao.
Khi bữa ăn kết thúc, Hoàng Huy giúp Lê An dọn dẹp bát đĩa, sau đó cùng các con đi đánh răng, rửa mặt. Tiếng nước chảy, tiếng bàn chải đánh răng sột soạt, và tiếng cười khúc khích của trẻ con từ phòng tắm vọng ra. Lê An đứng giữa bếp, nhìn căn phòng gọn gàng, sạch sẽ sau bữa cơm. Căn nhà này, dù không quá rộng lớn, nhưng lại là một tổ ấm thực sự, nơi tình yêu và sự quan tâm luôn hiện hữu. Nó không có vẻ lạnh lẽo, tĩnh mịch như căn hộ của Trần Hạo, mà tràn ngập hơi ấm của sự sống. Hoàng Huy đã mang đến cho cô một cuộc sống an yên, một bến đỗ vững chãi, nơi cô không còn phải hoài nghi, không còn phải chờ đợi. Anh là người đã lấp đầy khoảng trống mà đôi khi cô không biết mình có, là người đã biến những "nếu như ngày đó" thành một "hiện tại đủ đầy".
Đêm về khuya, sau khi đã dọn dẹp đâu vào đấy và đưa hai đứa trẻ vào giấc ngủ say nồng, Lê An mới có cho riêng mình những giây phút tĩnh lặng hiếm hoi. Cô bước nhẹ nhàng ra phòng khách, nơi ánh đèn vàng ấm áp vẫn còn thắp sáng, tạo nên một không gian dịu dàng và an lành. Chiếc ghế sofa quen thuộc, nơi cô thường ngồi đọc sách hay thêu thùa, giờ đây đón lấy dáng vẻ thanh mảnh của cô. Bên ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống thật sâu, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích từ khu vườn sau nhà, hòa cùng tiếng gió xào xạc luồn qua những tán lá cây. Mùi hoa nhài từ giàn hoa trước cửa thoang thoảng bay vào, mang theo sự tinh khiết và an lành của buổi đêm.
Cô tựa đầu vào chiếc gối mềm mại, đôi mắt khẽ nhắm lại. Hơi thở đều đặn của hai đứa con từ phòng ngủ vọng sang, như một bản nhạc ru êm dịu. Hoàng Huy có lẽ đã ngủ thiếp đi sau một ngày làm việc mệt mỏi. Cảm giác bình yên bao trùm lấy cô, một sự mãn nguyện sâu sắc len lỏi vào từng tế bào. Đây chính là cuộc sống mà cô đã chọn, một cuộc đời êm đềm, không sóng gió, không dằn vặt. Cô không còn là cô gái trẻ với những mơ mộng xa vời, không còn là người con gái mỏi mòn chờ đợi một lời yêu không thành. Giờ đây, cô là một người vợ, một người mẹ, và cô tìm thấy hạnh phúc trọn vẹn trong vai trò ấy.
Ánh trăng non vắt vẻo trên vòm trời đêm, rọi những tia sáng bạc qua khe cửa sổ, in hình những vệt sáng lờ mờ trên sàn nhà. Lê An mở mắt, nhìn ra khoảng sân vắng lặng, nơi ban chiều các con cô còn nô đùa. Từng chi tiết nhỏ trong căn nhà, từ chiếc đồng hồ quả lắc cũ kỹ trên tường đến bức ảnh cưới của cô và Hoàng Huy đặt trên tủ, đều gợi lên một sự thân thuộc, một tình yêu bền bỉ theo năm tháng. Cô khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm, không phải vì mệt mỏi, mà vì sự bình yên quá đỗi quý giá này.
"Bình yên này... quý giá biết bao." Cô thầm nhủ trong lòng, giọng nói nội tâm dịu dàng như chính con người cô. Nó không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định, một sự cảm nhận sâu sắc về giá trị của những gì cô đang có. Cuộc đời có những ngã rẽ, và cô đã chọn con đường này, một con đường không có những ánh hào quang rực rỡ, nhưng lại có những hơi ấm chân thành.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, khi mọi giác quan trở nên nhạy cảm hơn, một hình ảnh mơ hồ chợt thoáng qua trong tâm trí cô. Không rõ ràng, không gây đau đớn, chỉ là một nét phác thảo của ký ức xa xăm. Đó là một bờ sông quen thuộc, nơi những buổi chiều tan học từng in dấu chân hai đứa trẻ. Một bóng hình xa xăm, đứng lặng lẽ bên bờ sông, ánh mắt nhìn về phía xa xăm. Là ai? Có lẽ là một phần của tuổi trẻ, một mảnh ghép của quá khứ mà thời gian đã bào mòn đi nhiều góc cạnh. Nó chỉ tồn tại trong tích tắc, như một cơn gió thoảng qua, đủ để lại một "nốt trầm nhẹ nhàng" trong lòng cô, một cảm giác hoài niệm không tên.
Không có sự dằn vặt, không có sự hối tiếc. Chỉ là một phần của câu chuyện đã cũ, một "nếu như ngày đó" đã được gói ghém cẩn thận và đặt vào một góc khuất của tâm hồn. Nó không làm xáo trộn hiện tại của cô, không làm lung lay niềm hạnh phúc mà cô đang nắm giữ. Lê An chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện. Cô tựa đầu sâu hơn vào gối, cảm nhận sự êm ái và bình yên đang bao trùm. Quá khứ là một phần của cô, nhưng hiện tại mới là tất cả. Cô biết, mình đã không "sai một bước" nào cả. Mỗi bước đi, dù chậm hay nhanh, đều đã đưa cô đến nơi này, đến bến đỗ an yên này. Cô nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ với nụ cười vẫn còn vương trên môi, giấc ngủ của một người phụ nữ mãn nguyện và bình yên, hoàn toàn trọn vẹn với cuộc sống hiện tại.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.