Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 858: Nắng Chiều An Yên
Ánh bình minh đầu tiên của ngày cuối tuần mơn man qua khung cửa sổ, đánh thức Lê An khỏi giấc ngủ sâu. Nụ cười vẫn còn vương trên môi cô, như một dấu ấn ngọt ngào của đêm dài bình yên và mãn nguyện. Cô vươn vai nhẹ nhàng, cảm nhận sự thư thái lan tỏa khắp cơ thể. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn như bản giao hưởng chào ngày mới, hòa cùng tiếng gió xào xạc luồn qua những tán lá bàng đã ngả màu úa vàng. Mùi hương hoa nhài vẫn còn vương vấn trong không khí, dịu dàng và thanh khiết, như chính tâm hồn cô lúc này.
Lê An bước xuống giường, chân trần chạm vào nền gạch mát lạnh. Cô khẽ mở cửa phòng ngủ của hai con, nhìn thấy Mai và Quang vẫn đang say giấc nồng, gương mặt thiên thần với những biểu cảm ngây thơ. Một cảm giác ấm áp dâng trào trong lòng cô. Cô nhẹ nhàng khép cửa, không muốn làm phiền giấc mơ của các con. Căn bếp nhỏ đã bừng sáng bởi ánh nắng sớm, mang theo hơi ấm và năng lượng của một ngày mới.
Hôm nay là cuối tuần, và gia đình cô đã lên kế hoạch cho một buổi dã ngoại ở công viên gần nhà. Lê An bắt tay vào chuẩn bị bữa trưa dã chiến. Cô tỉ mỉ rửa từng loại rau củ, thái thịt, ướp gia vị cho món gà nướng mà Hoàng Huy và các con đặc biệt yêu thích. Tiếng dao thớt lách cách, tiếng nước chảy róc rách, mùi thơm của tỏi phi và hành tím lan tỏa khắp căn bếp, quyện vào không khí buổi sáng tạo nên một sự hòa quyện đầy dễ chịu. Cô còn cẩn thận làm thêm món bánh mì sandwich kẹp trứng và xúc xích, cùng với vài loại trái cây tươi ngon đã được gọt vỏ và cắt miếng vừa ăn. Mỗi món ăn đều được chuẩn bị bằng cả tấm lòng, gói ghém trong đó là tình yêu thương vô bờ bến của một người mẹ, người vợ.
Khi những hộp thức ăn đầy ắp được xếp gọn gàng vào chiếc giỏ dã ngoại bằng mây tre đan, Lê An khẽ mỉm cười. Chiếc giỏ này là món quà cưới từ mẹ cô, bà đã dặn dò phải giữ gìn cẩn thận, bởi nó chứa đựng những bữa ăn gia đình, những khoảnh khắc sum vầy. Mùi hương của những món ăn hòa quyện, nhẹ nhàng bay lên từ chiếc giỏ, hứa hẹn một bữa trưa ngon miệng. Lê An lại kiểm tra một lượt, đảm bảo không thiếu thứ gì: khăn trải bạt, cốc chén, nước uống, giấy ăn, và cả một cuốn sách ảnh cũ mà Mai rất thích ngắm nhìn.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân lạch bạch vang lên từ phía phòng khách. Mai và Quang đã thức giấc.
“Mẹ ơi, con dậy rồi!” Mai, với mái tóc rối bời và đôi mắt còn ngái ngủ, chạy ùa vào bếp, ôm chầm lấy chân mẹ.
“Con nữa!” Lê Quang, chậm rãi hơn một chút, dụi mắt, giọng nói còn ngập ngừng.
Lê An cúi xuống, hôn lên trán từng đứa con, mái tóc mềm mại của chúng cọ vào má cô. “Dậy rồi à các con yêu. Đi đánh răng rửa mặt rồi ra đây mẹ cho ăn sáng nhé.”
Hai đứa trẻ hăm hở chạy vào phòng vệ sinh, tiếng bàn chải đánh răng sột soạt, tiếng nước chảy ào ào làm căn nhà vốn yên tĩnh bỗng trở nên sống động hơn hẳn. Lê An bật cười, cảm thấy một niềm vui giản dị nhưng vô cùng trọn vẹn.
Khi Hoàng Huy bước vào bếp, mùi cà phê thơm lừng đã bay khắp nhà, cùng với mùi bánh mì nướng giòn tan. Anh mỉm cười nhìn vợ đang tất bật chuẩn bị bữa sáng cho các con. Gương mặt Lê An hồng hào, mái tóc buộc gọn gàng, đôi mắt lấp lánh niềm vui.
“Em có cần anh phụ gì nữa không, vợ yêu? Nhìn em hăng hái hơn cả mấy đứa nhỏ kìa!” Giọng Hoàng Huy ấm áp, pha chút trêu đùa. Anh bước đến, vòng tay ôm nhẹ eo cô từ phía sau, đặt một nụ hôn nhẹ lên tóc. Hơi ấm từ anh truyền sang cô, khiến Lê An cảm thấy bình yên và được bao bọc.
Lê An khẽ tựa đầu vào vai chồng, nói nhỏ: “Anh cứ lo cho bọn trẻ đi, để em làm nốt. Lát nữa ra công viên tha hồ mà chạy nhảy nhé!” Cô đưa tay vỗ nhẹ cánh tay anh, cảm nhận được sự vững chãi và an toàn.
Hoàng Huy nhéo nhẹ má cô, rồi quay sang chỗ hai đứa con đang ăn sáng. “Nào, hai bạn nhỏ của bố ăn nhanh lên còn đi chơi. Hôm nay bố sẽ dạy Quang đá bóng, Mai thì tha hồ mà thả diều nhé!”
“Bố ơi, con mang theo quả bóng này được không ạ?” Mai, miệng còn dính vụn bánh mì, giơ cao quả bóng màu xanh đỏ yêu thích của mình.
“Con muốn mang theo xe đồ chơi!” Lê Quang, sau khi nuốt trọn miếng bánh, cũng nhanh nhảu nói, mắt sáng lên đầy háo hức.
“Được chứ, tất nhiên rồi!” Hoàng Huy cười lớn, xoa đầu từng đứa. Căn nhà nhỏ tràn ngập tiếng cười, sự háo hức của trẻ thơ và hơi ấm của một gia đình trọn vẹn. Lê An đứng đó, nhìn chồng và các con, lòng cô tràn ngập một cảm giác biết ơn sâu sắc. Đây chính là những gì cô hằng mong ước, một cuộc sống không sóng gió, không dằn vặt, chỉ có tình yêu thương và sự sẻ chia.
Cô không còn phải đối diện với "khoảng cách vô hình" hay những "lời nói không thành" như ngày xưa. Hoàng Huy là người rõ ràng, thẳng thắn trong tình yêu và sự quan tâm. Anh đã dùng hành động để lấp đầy mọi khoảng trống, để cô không còn phải đoán định hay chờ đợi mỏi mòn. Mỗi cử chỉ, mỗi lời nói của anh đều là sự khẳng định cho tình yêu và sự gắn kết mà cô đang có. Ánh nắng ban mai rọi qua khung cửa sổ, chiếu lên những tia bụi li ti đang nhảy múa trong không khí, làm không gian thêm lung linh. Lê An cảm thấy như mình đang sống trong một bức tranh hạnh phúc, với những gam màu tươi sáng và rực rỡ nhất. Cô hít thở sâu, cảm nhận mùi hương của cỏ cây từ khu vườn sau nhà, mùi thơm của bữa sáng và mùi hương đặc trưng của ngôi nhà mình, một mùi hương của sự ấm cúng và an lành.
***
Công viên khu dân cư vào buổi trưa cuối tuần tấp nập hơn ngày thường. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ, tiếng cười đùa trong trẻo của trẻ con vang vọng khắp nơi, hòa cùng tiếng người lớn trò chuyện râm ran. Không khí trong lành, dễ chịu, mang theo mùi cỏ cây và hơi ẩm của đất sau một đêm sương. Ánh nắng vàng dịu len lỏi qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên thảm cỏ xanh mướt.
Gia đình Lê An đã tìm được một vị trí lý tưởng, dưới bóng mát của một cây bàng già cổ thụ, tán lá rộng che phủ cả một khoảng đất. Hoàng Huy khéo léo trải tấm bạt kẻ caro đỏ trắng lên thảm cỏ, rồi cùng Lê An bày biện đồ ăn thức uống. Những hộp thức ăn đầy màu sắc, những chai nước mát lạnh, những chiếc bánh ngọt hấp dẫn nhanh chóng lấp đầy tấm bạt. Mùi hương thơm lừng của gà nướng, của bánh mì sandwich và vị ngọt dịu của trái cây lan tỏa, khiến bụng mọi người reo lên thích thú.
“Mẹ ơi, con đi thả diều được không ạ?” Mai, không thể chờ đợi thêm, đã cầm sẵn chiếc diều hình chim đại bàng sặc sỡ trong tay, đôi mắt long lanh nhìn mẹ.
“Được chứ con yêu, nhưng nhớ cẩn thận nhé!” Lê An cười hiền, dặn dò con gái.
Mai tung tăng chạy đi, chiếc diều sặc sỡ bay lượn trên bầu trời xanh biếc. Cô bé vừa chạy vừa cười vang, mái tóc đen mượt tung bay trong gió, như một nàng tiên nhỏ đang nhảy múa giữa thảm cỏ. Lê An dõi theo con gái, lòng cô tràn ngập niềm hạnh phúc.
Hoàng Huy thì đã nhanh chóng nhập cuộc với Lê Quang. Anh cởi áo khoác ngoài, chỉ còn chiếc áo phông đơn giản, cúi người xuống ngang tầm với con trai.
“Nào Quang, chuyền bóng cho bố này! Mạnh lên con!” Hoàng Huy vừa nói vừa đá nhẹ quả bóng về phía con trai.
Lê Quang, với đôi chân bé xíu, cố gắng hết sức để đá quả bóng. Dù còn vụng về, nhưng cậu bé rất hăng hái. Tiếng “bốp” nhẹ của quả bóng chạm chân, tiếng hò reo của Hoàng Huy mỗi khi Quang đá được bóng, làm không khí càng thêm sôi động. Lê Quang cười tít mắt, gương mặt lấm tấm mồ hôi nhưng rạng rỡ niềm vui. Tiếng chim hót líu lo từ trên cao, tiếng gió xào xạc qua tán lá, và tiếng cười đùa của gia đình cô như hòa quyện vào một bản nhạc giao hưởng của sự sống và niềm vui.
Lê An ngồi trên tấm bạt, khẽ tựa lưng vào thân cây bàng mát lạnh, đôi mắt dõi theo chồng và các con. Nắng vàng dịu rọi lên gương mặt cô, làm nổi bật đường nét thanh tú và nụ cười mãn nguyện. Cô cảm nhận được sự mềm mại của thảm cỏ dưới tay, hơi ấm của nắng trên da, và làn gió nhẹ mơn man qua tóc. Mùi cỏ tươi non, mùi đất ẩm và hương hoa dại thoang thoảng trong gió, tạo nên một cảm giác thật dễ chịu và an lành.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, khi nhìn ngắm những người thân yêu đang vui đùa, Lê An cảm thấy một sự bình yên sâu sắc len lỏi vào từng tế bào. Đây chính là cuộc sống mà cô đã lựa chọn, một cuộc sống không có những ánh hào quang rực rỡ, không có những thử thách lớn lao, nhưng lại tràn ngập tình yêu thương và sự ấm áp. Cô không còn phải day dứt với những “nếu như ngày đó”, không còn phải tiếc nuối những “lời nói không thành”. Hiện tại của cô là một bức tranh hoàn hảo, được vẽ nên bởi những nụ cười, những cái ôm, và sự quan tâm chân thành.
Cô nhớ lại lời mình đã nói với Trần Hạo năm xưa: “Thích thì không đủ.” Đúng vậy, cô cần nhiều hơn thế. Cô cần sự rõ ràng, sự cam kết, và một bến đỗ vững chãi. Và Hoàng Huy đã mang đến cho cô tất cả những điều đó. Anh không chỉ “thích” cô, anh yêu cô bằng cả trái tim và đã chứng minh điều đó bằng mọi hành động của mình. Anh là người đã biến những mơ ước giản dị của cô thành hiện thực. Cô khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm, không phải vì mệt mỏi, mà vì sự mãn nguyện.
“Thật bình yên. Đây chính là tất cả những gì mình cần,” Lê An thầm nhủ trong lòng, giọng nói nội tâm dịu dàng như một làn gió thoảng. Nó không phải là một câu nói mang tính suy tư hay hoài niệm, mà là một lời khẳng định chắc chắn, một sự chấp nhận trọn vẹn với hiện tại. Cô cảm thấy mình đã tìm thấy được mảnh ghép còn thiếu của cuộc đời, và mảnh ghép ấy không phải là một tình yêu cháy bỏng, mà là một hạnh phúc giản dị, bền vững. Cô nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận tất cả những giác quan đang hòa quyện vào nhau: tiếng chim, tiếng gió, mùi cỏ, hơi ấm của nắng. Mọi thứ đều thật chân thật và sống động.
***
Chiều muộn, khi những tia nắng vàng cuối cùng bắt đầu nhuộm đỏ chân trời, công viên dần trở nên vắng vẻ hơn. Tiếng cười đùa của trẻ con đã thưa thớt, nhường chỗ cho sự yên tĩnh và tiếng gió heo may thổi qua những hàng cây. Mai và Quang đã thấm mệt sau những giờ phút vui chơi không ngừng nghỉ. Hai đứa trẻ ngồi ngoan ngoãn cạnh Lê An, chậm rãi thưởng thức những miếng bánh ngọt cuối cùng. Gương mặt chúng còn vương chút mồ hôi, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên niềm vui và sự thỏa mãn.
Hoàng Huy ngồi xuống bên cạnh Lê An, nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc mềm mại của cô đang bay bay trong gió. Anh nhìn cô với ánh mắt trìu mến. “Em có vui không? Nhìn em cứ suy tư thế.” Giọng anh thì thầm, đủ nghe giữa không gian tĩnh lặng của buổi chiều tà.
Lê An khẽ tựa đầu vào vai chồng, cảm nhận hơi ấm quen thuộc và vững chãi từ anh. Mùi hương của anh, mùi của nắng và gió, mùi của sự lao động chân chính, mang lại cho cô cảm giác an toàn tuyệt đối. Cô nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần khuất dạng, vẽ nên những vệt màu cam, tím, hồng rực rỡ.
“Vui lắm, anh ạ,” cô đáp, giọng nói dịu dàng như tiếng gió, nhưng chất chứa đầy cảm xúc. “Em chỉ đang nghĩ… cuộc sống thật đẹp khi có anh và các con.”
Hoàng Huy siết nhẹ tay cô, không nói gì, chỉ đơn giản là đặt một nụ hôn lên mái tóc cô. Đó là một cử chỉ nhỏ, nhưng chứa đựng tất cả tình yêu và sự quan tâm mà anh dành cho cô. Anh luôn là người đàn ông như thế, không hoa mỹ, nhưng chân thành và ấm áp.
Mai, miệng còn nhai dở miếng bánh, ngước nhìn mẹ. “Mẹ ơi, bánh ngon quá!”
Lê An mỉm cười, xoa đầu con gái. “Con ăn ngoan thế này thì mẹ sẽ làm cho con mãi thôi.”
Cô nhìn sang Lê Quang, cậu bé đang lim dim mắt vì mệt, tựa đầu vào đùi mẹ. Đôi bàn tay nhỏ bé của cậu bé vẫn nắm chặt chiếc xe đồ chơi yêu thích. Lê An khẽ vuốt tóc con, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của làn da trẻ thơ. Đây chính là hạnh phúc của cô, giản dị nhưng đủ đầy, không cần phải tìm kiếm ở đâu xa.
Trong khoảnh khắc đó, khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả một vùng trời, và không gian tĩnh lặng đến lạ, một hình ảnh cũ mờ nhạt chợt lướt qua tâm trí Lê An. Nó không rõ ràng, chỉ là một nét phác thảo của một bờ sông quen thuộc, nơi những buổi chiều tan học từng in dấu chân hai đứa trẻ. Một bóng hình xa xăm, đứng lặng lẽ bên bờ sông, ánh mắt nhìn về phía xa xăm. Có thể là một ánh mắt, một nụ cười, hay một lời nói vu vơ của Trần Hạo thời niên thiếu. Ký ức đó chỉ tồn tại trong tích tắc, như một cơn gió thoảng qua, mang theo một "nốt trầm nhẹ nhàng" mà không làm xáo trộn hiện tại của cô. Nó không gây đau đớn, không khơi gợi sự dằn vặt hay hối tiếc. Chỉ là một phần của câu chuyện đã cũ, một mảnh ghép của tuổi trẻ mà thời gian đã bào mòn đi nhiều góc cạnh.
Nó nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho cảm giác ấm áp và trọn vẹn của hiện tại. Cô siết chặt bàn tay Hoàng Huy, lòng cô tràn ngập sự mãn nguyện. Đây là sự bình yên mà cô đã chọn. Và nó là đúng đắn. Mỗi bước đi, dù chậm hay nhanh, đều đã đưa cô đến nơi này, đến bến đỗ an yên này. Cô không “sai một bước” nào cả. Ngược lại, cô cảm thấy mình đã đi đúng hướng, tìm thấy được giá trị thực sự của hạnh phúc.
Lê An khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện và đầy tin tưởng. Ánh nắng vàng nhẹ cuối ngày lấp lánh trên mái tóc cô, như những sợi tơ vàng óng ánh. Cô tựa đầu sâu hơn vào vai Hoàng Huy, cảm nhận nhịp đập đều đặn từ trái tim anh. Bên cạnh cô là những đứa con đang say ngủ, yên bình và vô tư. Đây chính là bức tranh cuộc đời mà cô đã từng mơ ước, một bức tranh tràn ngập yêu thương và sự bình an. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của cỏ cây, của đất trời và của gia đình mình. Mọi giác quan đều được xoa dịu, mọi lo toan đều tan biến. Cô biết, mình đang sống một cuộc đời trọn vẹn, không có bất kỳ điều gì để hối tiếc.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.