Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 859: Nét Cầu Cũ Trên Dòng Sông Ký Ức

Gió chiều khẽ luồn qua khung cửa sổ rộng lớn, mang theo chút hương hoa đại từ góc vườn nhà, hòa vào mùi giấy mới và sáp màu thoang thoảng trong căn phòng khách. Ánh nắng vàng óng ả của buổi chiều tà trải dài trên sàn gỗ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh như dát vàng, làm bừng sáng không gian vốn đã ấm cúng. Lê An khẽ hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn sự bình yên đến lạ. Nụ cười mãn nguyện vẫn còn vương trên môi cô từ buổi dã ngoại chiều qua, như một dư vị ngọt ngào còn đọng mãi. Cô biết, mình đang sống một cuộc đời trọn vẹn, không có bất kỳ điều gì để hối tiếc.

Trên tấm thảm mềm mại giữa phòng, một bức tranh khổ lớn, gần như choáng hết cả chiếc bàn trà thấp, đang được trải ra. Đó là một bức phác thảo cảnh sông nước với những triền đê xanh mướt, những rặng tre rì rào và một khoảng trời rộng lớn đang chờ được khoác lên mình màu sắc. Lê Quang, cậu con trai bé bỏng của Lê An, đang ngồi khoanh chân đối diện mẹ, đôi mắt tròn xoe ánh lên vẻ háo hức. Cậu bé cầm chặt cây bút sáp màu xanh lam, đầu lưỡi khẽ thè ra một chút, tập trung cao độ vào việc tô vẽ.

“Mẹ ơi, con vẽ con thuyền này có đẹp không ạ?” Giọng Lê Quang nhỏ xíu, có chút ngập ngừng nhưng đầy tự hào, khi cậu bé cẩn thận tô thêm một con thuyền nhỏ xíu đang trôi lững lờ trên dòng sông. Chiếc thuyền, qua bàn tay non nớt của cậu, trông có vẻ hơi méo mó nhưng lại tràn đầy sức sống và sự hồn nhiên.

Lê An mỉm cười, ánh mắt tràn đầy yêu thương khi nhìn vào tác phẩm của con trai. Cô nhẹ nhàng xoa đầu cậu bé, cảm nhận mái tóc mềm mại dưới lòng bàn tay. “Đẹp lắm, Quang của mẹ. Con vẽ khéo quá.” Cô cầm lấy một cây bút màu xanh lá cây, cùng con tô màu cho những rặng cây ven bờ. Bàn tay cô khéo léo, cẩn trọng, từng nét màu lướt nhẹ trên giấy, hòa quyện vào những nét vẽ còn ngô nghê của con trai. “Con muốn vẽ thêm gì nữa nào?”

Lê Quang quay sang nhìn mẹ, đôi mắt lấp lánh như hai viên bi ve. “Con muốn vẽ thêm cá, và cả những con chim nữa. Rồi cả những đám mây trắng bồng bềnh như kẹo bông gòn trên trời ấy mẹ.” Cậu bé hào hứng kể, tay không ngừng chỉ trỏ vào những khoảng trống trên bức tranh. Mùi sáp màu, mùi giấy, mùi hương thoảng nhẹ của hoa đại, tất cả tạo nên một không gian êm đềm, ngọt ngào. Tiếng bút sáp sột soạt trên giấy, tiếng Lê Quang bi bô kể chuyện, tiếng Lê An cười khúc khích, hòa vào nhau như một bản giao hưởng của hạnh phúc gia đình.

Lê An lắng nghe con trai kể về những chuyện ở trường, về bạn bè, về bài học tô màu hôm nay. Cô cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay nhỏ bé của Quang khi cậu bé vô thức chạm vào tay cô. Hạnh phúc đối với cô bây giờ đơn giản chỉ là những khoảnh khắc như thế này, được nhìn thấy con cười, được cùng con làm những điều nhỏ nhặt. Cô trân trọng từng giây phút, từng hơi thở, từng nhịp đập của cuộc sống hiện tại. Không có gì to lớn, không có gì xa hoa, chỉ là sự bình yên và yêu thương đong đầy. Cô nhẹ nhàng đưa tay vuốt ve má con trai, cảm nhận làn da mịn màng, ấm áp. Lê Quang ngẩng đầu nhìn mẹ, đôi môi nhỏ nhắn nhoẻn cười. Trong ánh mắt trong veo của con, Lê An tìm thấy sự phản chiếu của chính mình, của một người phụ nữ đang hạnh phúc trọn vẹn. Cô tựa đầu vào vai con trai một cách tự nhiên, cảm nhận hơi thở đều đều của cậu bé, lòng tràn ngập sự mãn nguyện.

Căn phòng tràn ngập tiếng cười giòn tan của trẻ thơ, tiếng sột soạt đều đặn của bút màu trên giấy, và tiếng Lê An thỉnh thoảng khẽ cất lời hỏi han, chỉ dẫn. Mỗi một nét vẽ, mỗi một mảng màu được tô thêm vào bức tranh là một mảnh ghép của sự bình yên, của hạnh phúc mà cô đang tận hưởng. Lê An cảm thấy mình như đang được sống trong một giấc mơ có thật, một giấc mơ mà cô đã từng mong ước bấy lâu. Cô khẽ đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều vẫn còn vương vấn trên những tán cây xanh mướt. Cuộc sống này, cô tự nhủ, thật sự rất đẹp.

Và rồi, một ý tưởng chợt nảy ra trong đầu Lê Quang. Cậu bé hào hứng nhặt một cây bút màu nâu đất, đôi mắt sáng rực. "Mẹ ơi, con muốn vẽ một cây cầu bắc qua sông! Giống như cây cầu ở quê bà ngoại mình ấy." Giọng cậu bé rộn ràng, pha chút ngập ngừng vì quá đỗi vui thích.

Lê An khẽ gật đầu, nụ cười vẫn đọng trên môi. "À, một cây cầu à? Ý hay đấy. Con vẽ đi, rồi mẹ sẽ giúp con tô màu." Cô chưa kịp nghĩ gì nhiều, chỉ đơn thuần cảm thấy vui khi con trai có thêm ý tưởng sáng tạo. Lê Quang bắt đầu vẽ. Những nét bút màu nâu đất non nớt, đôi khi còn run rẩy, dần dần tạo nên hình dáng của một cây cầu. Ban đầu, nó chỉ là vài nét thẳng xiên vẹo, rồi dần dần, những thanh cầu, lan can bắt đầu hiện rõ, vắt ngang qua dòng sông xanh biếc mà hai mẹ con vừa tô xong.

Lê An nhẹ nhàng vuốt ve tóc con, ánh mắt dõi theo từng nét cọ của Lê Quang. Khi hình dáng cây cầu dần hiện ra rõ ràng hơn, nụ cười trên môi cô chợt khẽ tắt, như một ngọn nến bị gió thoảng qua làm lung lay. Ánh mắt cô trở nên xa xăm, đăm chiêu. Đó là một cây cầu cũ, với kiến trúc đơn sơ, những thanh gỗ nhuốm màu thời gian và một vẻ đẹp mộc mạc, thân thuộc đến lạ. Nó không phải là một cây cầu hiện đại, cầu kỳ, mà là một cây cầu đã quá quen thuộc trong ký ức cô, một hình ảnh đã nằm sâu trong tiềm thức mà bấy lâu nay cô không hề hay biết.

"Cầu này giống cầu ở quê bà ngoại nhỉ mẹ?" Lê Quang hỏi, giọng nói vẫn hồn nhiên, trong trẻo, không hề hay biết đến sự thay đổi cảm xúc thoáng qua của mẹ mình. Cậu bé ngẩng lên nhìn Lê An, đôi mắt to tròn ngây thơ.

Lê An giật mình, khẽ chớp mắt. Cô nhìn kỹ hơn vào bức vẽ, rồi nhìn vào đôi mắt con trai. Một cảm giác như có dòng điện xẹt qua, một luồng ký ức ùa về mạnh mẽ hơn những lần trước, nhưng vẫn chỉ là một khoảnh khắc vụt qua. "Ừ, rất giống..." Cô thì thầm, giọng nói khẽ run lên, gần như không nghe thấy.

Cây cầu cũ đó, không chỉ là cây cầu ở quê bà ngoại, mà còn là cây cầu bắc qua dòng sông tuổi thơ cô, nơi những buổi chiều tan học từng in dấu chân hai đứa trẻ. Dưới bóng cây cầu ấy, vô vàn câu chuyện đã được kể, những lời hứa hẹn đã được thốt ra – hay đúng hơn là những lời nói không thành, những cảm xúc được giấu kín. Hình ảnh Trần Hạo hiện lên mờ nhạt trong tâm trí cô, đứng lặng lẽ bên bờ sông, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, chất chứa một điều gì đó mà ngày đó cô không thể gọi tên, nhưng giờ đây, cô biết đó là sự e dè, là một khoảng cách vô hình mà cả hai đã tự tạo ra. Cô nhớ về những buổi chiều hoàng hôn nhuộm đỏ cả một vùng trời, về tiếng chim hót líu lo, về mùi cỏ non và mùi phù sa ven sông. Cô nhớ về những cuộc trò chuyện vu vơ, về ánh mắt Trần Hạo đôi khi lén nhìn cô, về cái cảm giác bồn chồn, xao xuyến mỗi khi anh ở gần.

Ký ức ấy như một thước phim quay chậm, lướt qua trong tâm trí Lê An chỉ trong tích tắc. Nó không đau đớn, không khơi gợi sự dằn vặt hay hối tiếc mãnh liệt, mà chỉ là một "nốt trầm nhẹ nhàng", một sự man mác quen thuộc, như một làn gió thoảng qua mang theo hương vị của quá khứ. Nó là một mảnh ghép của tuổi trẻ, một phần không thể thiếu trong câu chuyện cuộc đời cô, dù bây giờ cô đã chọn một con đường khác, một bến đỗ an yên khác. Cô nhìn vào đôi tay mình, rồi lại nhìn vào Lê Quang đang chăm chú tô màu, không hề hay biết mẹ mình vừa lạc về một miền ký ức xa xăm.

Lê An khẽ lắc đầu, như muốn xua đi những hình ảnh cũ kỹ. Cô mỉm cười nhẹ nhàng với chính mình, một nụ cười chấp nhận và đầy thấu hiểu. Quá khứ là một phần của cô, nhưng hiện tại mới là điều cô trân trọng nhất. Cô cúi xuống, hôn nhẹ lên mái tóc mềm mại của con trai, cảm nhận sự ấm áp và mùi hương quen thuộc của trẻ thơ. Mùi hương ấy, cùng với tiếng cười trong trẻo của Lê Quang, kéo cô trở về thực tại một cách mạnh mẽ.

"Giờ mình tô màu cho chiếc cầu này thành màu gì nhỉ, Quang?" Lê An hỏi, giọng cô đã trở lại vẻ dịu dàng, ấm áp thường ngày, không còn chút xa xăm nào. "Màu xanh của trời hay màu nâu của đất, hay màu xám của đá nhỉ?" Cô cố tình đưa ra nhiều lựa chọn, muốn con trai tự do thể hiện suy nghĩ của mình.

Lê Quang ngừng bút, ngẩng đầu nhìn mẹ, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ suy tư đáng yêu. Cậu bé nghiêng đầu qua một bên, nghĩ ngợi một lát rồi hào hứng reo lên: "Màu vàng nắng mẹ ạ! Cầu phải là màu vàng nắng, vì nắng làm cho cầu đẹp hơn, ấm áp hơn!"

Lê An không khỏi bật cười trước sự hồn nhiên và cái nhìn lạc quan của con trai. "Đúng rồi, màu vàng nắng là đẹp nhất!" Cô cầm lấy cây bút màu vàng tươi, cùng con trai tô lên cây cầu những nét màu rực rỡ. Từng vệt màu vàng óng ánh lan tỏa trên giấy, như xua đi mọi vệt mờ của ký ức, thay thế bằng sự tươi sáng, ấm áp của hiện tại. Cô cảm nhận rõ ràng hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé của Lê Quang đang nắm chặt cây bút cạnh tay mình, tiếng cười giòn tan khi cậu bé nhìn thấy cây cầu dần biến thành màu vàng rực rỡ, và sự bình yên lan tỏa khắp căn phòng.

Ngoài cửa sổ, ánh nắng chiều đã bớt gay gắt, chuyển sang màu vàng mật ngọt, chiếu rọi vào căn phòng, như cùng tô điểm cho bức tranh của hai mẹ con. Mùi cơm chiều từ bếp khẽ thoang thoảng bay vào, báo hiệu một bữa tối ấm cúng sắp đến. Lê An siết nhẹ bàn tay con trai, lòng cô tràn ngập sự mãn nguyện. Đây chính là hạnh phúc mà cô đã chọn. Một hạnh phúc giản dị, bền vững, được dệt nên từ những khoảnh khắc đời thường, từ tình yêu thương không lời giữa vợ chồng, cha mẹ và con cái. Cô ngắm nhìn Lê Quang đang say sưa tô màu, đôi môi nhỏ nhắn chúm chím.

Trong khoảnh khắc ấy, Lê An biết rằng, dù quá khứ có những nốt trầm, có những nỗi niềm man mác, thì hiện tại của cô là một bản giao hưởng trọn vẹn, vang lên những giai điệu yêu thương và bình yên. Cô đã đi đúng hướng. Không có "sai một bước" nào cả. Mỗi bước đi, dù chậm hay nhanh, đều đã đưa cô đến nơi này, đến bến đỗ an yên này. Cô mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện và đầy tin tưởng. Ánh nắng vàng nhẹ cuối ngày lấp lánh trên mái tóc cô, như những sợi tơ vàng óng ánh. Lê An tựa đầu sâu hơn vào vai con, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của cỏ cây, của đất trời và của gia đình mình. Mọi giác quan đều được xoa dịu, mọi lo toan đều tan biến. Cô biết, mình đang sống một cuộc đời trọn vẹn, không có bất kỳ điều gì để hối tiếc. Ký ức về cây cầu cũ, về bóng hình xa xăm của một thời thanh xuân, chỉ còn là một chấm nhỏ mờ nhạt trong bức tranh cuộc đời cô, được bao phủ bởi sắc vàng rực rỡ của hạnh phúc hiện tại.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free