Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 860: Bức Tranh Bên Bờ Sông: Nốt Trầm Ký Ức
Ánh nắng vàng nhẹ cuối ngày lấp lánh trên mái tóc Lê An, như những sợi tơ vàng óng ánh, dệt nên một bức tranh bình yên nơi góc nhà. Cô tựa đầu sâu hơn vào vai con, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của cỏ cây, của đất trời và của gia đình mình. Mùi cơm chiều từ bếp khẽ thoang thoảng bay vào, quấn quýt lấy không gian, hứa hẹn một bữa tối ấm cúng sắp đến. Mọi giác quan đều được xoa dịu, mọi lo toan đều tan biến, Lê An tin rằng mình đang sống một cuộc đời trọn vẹn, không có bất kỳ điều gì để hối tiếc. Ký ức về cây cầu cũ, về bóng hình xa xăm của một thời thanh xuân, chỉ còn là một chấm nhỏ mờ nhạt trong bức tranh cuộc đời cô, được bao phủ bởi sắc vàng rực rỡ của hạnh phúc hiện tại.
Nhưng cuộc đời, đôi khi, lại có những cách rất riêng để kéo người ta trở về những miền ký ức tưởng chừng đã ngủ yên.
***
Chiều muộn, khi vệt nắng vàng đã nghiêng hẳn về phía tây, hắt những tia sáng cuối cùng qua khung cửa sổ, nhuộm vàng sàn gỗ và góc sofa nơi Lê An đang ngồi. Không khí trong căn nhà ấm cúng dịu đi, mang theo chút se lạnh của buổi hoàng hôn sắp đến, nhưng vẫn đủ ấm áp bởi sự hiện diện của mẹ và con. Bên cạnh Lê An, cô con gái nhỏ An Nhiên, với đôi mắt to tròn lấp lánh và mái tóc tết bím hai bên tinh nghịch, đang chăm chú cúi đầu trên tờ giấy vẽ. Cây bút sáp màu xanh dương nhỏ xinh nằm gọn trong bàn tay bé xíu, lướt nhẹ nhàng trên mặt giấy, tạo nên những đường nét nguệch ngoạc nhưng đầy nhiệt huyết. Mùi sáp màu trộn lẫn với mùi sữa bột thoảng nhẹ từ An Nhiên, tạo thành một hương thơm đặc trưng của tuổi thơ, một hương thơm khiến lòng Lê An bình yên đến lạ.
An Nhiên, năm nay vừa tròn sáu tuổi, là một cô bé giàu trí tưởng tượng và đặc biệt yêu thích việc vẽ. Bất cứ khi nào rảnh rỗi, cô bé đều tự mình tìm một góc nhỏ, trải giấy ra và bắt đầu vẽ nên thế giới riêng của mình. Lê An thích ngồi bên cạnh con, lặng lẽ quan sát từng cử chỉ, từng nét mặt của con gái khi cô bé đắm chìm vào thế giới của màu sắc. Cô cảm nhận được niềm hạnh phúc giản dị lan tỏa từ những khoảnh khắc ấy, một thứ hạnh phúc mà cô đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có được.
“Mẹ ơi, mẹ xem này!” An Nhiên đột ngột ngẩng đầu lên, giọng nói trong trẻo vang vọng khắp căn phòng, kéo Lê An thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man. Đôi mắt bé xíu ánh lên vẻ tự hào, lấp lánh như hai viên bi ve dưới ánh nắng chiều tà.
Lê An mỉm cười, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của con gái. “Đẹp lắm con gái của mẹ. Con vẽ gì đây?” Cô hỏi, giọng nói dịu dàng như một làn gió mát, chứa đựng tất cả sự yêu thương và chiều chuộng. Cô nghiêng đầu nhìn vào bức tranh mà An Nhiên vừa hoàn thành, tò mò muốn biết thế giới trong mắt con gái mình hiện lên như thế nào.
Bức tranh của An Nhiên, với những nét vẽ còn non nớt nhưng đầy cảm xúc, hiện ra trước mắt Lê An. Đó là một bức tranh đầy màu sắc, với bầu trời xanh biếc và những đám mây trắng bồng bềnh, tượng trưng cho một ngày đẹp trời. Ở giữa bức tranh, một dòng sông xanh ngắt uốn lượn, được tô bằng nhiều sắc độ xanh khác nhau, từ xanh ngọc bích đến xanh lam đậm, thể hiện sự hồn nhiên và cái nhìn tươi mới của trẻ thơ về thế giới. Trên bờ sông, vài chấm màu đỏ và vàng được An Nhiên giải thích là những bông hoa dại đang khoe sắc. Đặc biệt nhất là một vài hình người nhỏ xíu, được vẽ bằng những nét đơn giản, đứng bên bờ sông. Một trong số đó có mái tóc bím, chính là An Nhiên tự họa.
“Con vẽ cảnh bờ sông đó mẹ!” An Nhiên hào hứng giải thích, ngón tay nhỏ xíu chỉ trỏ vào từng chi tiết trong bức tranh. “Đây là con nè, con đang đứng ngắm sông chảy. Còn đây là mẹ đó, mẹ đang cười với con!” Cô bé chỉ vào một hình nhân lớn hơn một chút, có mái tóc dài được tô màu nâu sẫm, trông rất giống Lê An. “Con thích nhất là bờ sông, nó đẹp lắm mẹ ạ. Hôm trước bố chở con đi qua, con thấy nước sông lấp lánh như có kim cương ấy!”
Lê An cúi xuống, hôn lên trán con gái. “Thật sao? Con gái mẹ giỏi quá, vẽ đẹp y như thật vậy.” Cô khen ngợi, trong lòng dâng lên một niềm ấm áp khó tả. Cô bé đang vẽ lại những gì mình đã thấy, đã cảm nhận, bằng một tâm hồn trong trẻo, không vướng bận. Tiếng cười trong trẻo của An Nhiên lấp đầy căn phòng, như những nốt nhạc vui tươi xua tan đi mọi khoảng lặng. Lê An ôm con vào lòng, cảm nhận hơi ấm nhỏ bé của con, mùi hương quen thuộc của trẻ thơ vương vấn quanh mũi. Cô cảm thấy mình thật may mắn khi có được những khoảnh khắc bình dị mà vô giá này.
An Nhiên rúc sâu vào lòng mẹ, cảm nhận sự mềm mại của bộ quần áo ở nhà của Lê An, và hơi ấm của vòng tay mẹ. “Con còn vẽ con cá bơi lội dưới sông nữa nè mẹ,” cô bé thì thầm, “nhưng mà nó nhỏ xíu, mẹ có thấy không?” Lê An đưa mắt nhìn kỹ hơn, và quả thực, dưới những làn sóng xanh biếc, có một chấm màu cam bé tí tẹo, mà cô bé khẳng định đó là một chú cá vàng. Lê An bật cười, một nụ cười rạng rỡ và tự đáy lòng. “Mẹ thấy rồi, chú cá vàng đáng yêu quá! Con gái mẹ thật là tinh ý.”
Cô bé An Nhiên, mãn nguyện với lời khen của mẹ, lại tiếp tục luyên thuyên về những câu chuyện xung quanh bức tranh của mình. Cô bé kể về những chú chim đậu trên cành cây ven sông, về những đám mây hình con voi mà cô bé nhìn thấy trên bầu trời, về cả ước mơ được bơi dưới dòng sông xanh biếc ấy. Lê An lắng nghe từng lời, đôi khi chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, đôi khi lại hỏi lại để khuyến khích con chia sẻ thêm. Cô cảm nhận được sự bình yên tuyệt đối đang bao trùm lấy mình, một sự bình yên được dệt nên từ những sợi chỉ mỏng manh của tình mẫu tử, của những khoảnh khắc hiện tại giản dị. Đây là cuộc sống mà cô đã lựa chọn, và cô chưa bao giờ hối hận về quyết định ấy.
Lê An đưa tay nhận lấy bức tranh từ An Nhiên, tấm giấy vẽ còn vương chút mùi sáp màu và mùi giấy mới. Cô nhìn ngắm nó thật kỹ, từng nét vẽ, từng mảng màu. Dòng sông trong bức tranh của An Nhiên, tuy đơn giản nhưng lại có một sức hút kỳ lạ. Nó không chỉ là một dòng nước vô tri, mà là một dòng sông của tuổi thơ, của những ước mơ trong trẻo. Và rồi, khi ánh mắt cô dừng lại ở hình ảnh bờ sông, nơi An Nhiên vẽ mình và mẹ đang đứng, một cảm giác quen thuộc đột ngột ập đến, như một làn gió thoảng qua tâm trí, mang theo hương vị của quá khứ. Nó không phải là một cơn gió dữ dội, mà chỉ là một làn gió nhẹ, đủ để làm xao động những tán lá ký ức đang ngủ yên.
***
Trong tâm trí Lê An, cảnh vật bỗng chốc trở nên rõ nét lạ thường, như thể cô đang thực sự đứng đó, dưới ánh nắng vàng ươm của một buổi chiều thơ ấu. Không gian xung quanh dường như thu hẹp lại, chỉ còn lại âm thanh của tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng vào bờ, tiếng gió xào xạc luồn qua những tán cây cổ thụ ven sông, và mùi đất ẩm cùng cỏ cây xanh tươi đặc trưng của thị trấn ven sông. Đó là một bờ sông quen thuộc đến từng viên sỏi, từng cọng cỏ. Nơi cô và Trần Hạo từng ngồi hàng giờ, lặng lẽ ngắm nhìn dòng nước trôi lững lờ mang theo những câu chuyện không tên.
Trần Hạo của những năm tháng ấy, vẫn là một cậu bé ít nói, sống nội tâm, với mái tóc đen nhánh hơi rủ xuống vầng trán. Anh thường ngồi cách Lê An một khoảng vừa đủ, đủ gần để cô cảm nhận được sự hiện diện của anh, nhưng cũng đủ xa để tạo nên một khoảng cách vô hình, một rào cản mà cả hai đứa trẻ ngày đó không biết cách vượt qua. Anh say sưa với cần câu trên tay, ánh mắt dõi theo mặt nước tĩnh lặng, chờ đợi một con cá cắn câu. Đôi khi, anh khẽ nhúc nhích, điều chỉnh lại mồi câu, hoặc chỉ đơn giản là hít một hơi thật sâu mùi phù sa quen thuộc. Mỗi hành động của anh đều chậm rãi, dứt khoát, nhưng vẫn toát lên vẻ e dè, thận trọng.
Lê An thì ngồi bên cạnh, trên một tảng đá phẳng lì, đôi chân trần ngâm trong làn nước mát lạnh. Cô thường mang theo một cuốn sách, nhưng hiếm khi cô thực sự đọc. Ánh mắt cô thường lơ đãng nhìn về phía Trần Hạo, hoặc phóng tầm mắt ra xa, ngắm nhìn những gợn sóng lăn tăn trên mặt sông phản chiếu ánh hoàng hôn. Những buổi chiều như thế trôi qua trong sự tĩnh lặng, nhưng không hề buồn tẻ. Chúng được lấp đầy bởi những suy nghĩ non nớt, những ước mơ chưa thành hình, và một thứ tình cảm thầm kín, trong trẻo như chính dòng sông ấy.
“An, cậu có muốn thả diều không?” Giọng Trần Hạo trầm ấm, dù vẫn còn non nớt của tuổi thiếu niên, bỗng phá vỡ sự im lặng. Anh không quay đầu lại nhìn cô, mà chỉ khẽ nghiêng người, đôi mắt vẫn dán vào mặt nước. Câu hỏi của anh như một lời mời gọi, một lời phá vỡ ranh giới của sự e dè. Lê An giật mình, cuốn sách trên tay suýt rơi xuống nước. Cô nhìn anh, rồi nhìn về phía xa, nơi những cánh diều đủ màu sắc đang bay lượn trên nền trời xanh biếc. Cô khẽ lắc đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. “Không đâu, tớ thích ngắm cậu câu cá hơn.” Cô nói, nhưng trong lòng lại khao khát được cùng anh chạy trên triền đê, được cùng anh thả cánh diều mơ ước lên bầu trời tự do. Đó là những lời nói không thành, những mong muốn giấu kín trong tim.
Một lần khác, khi mặt trời đã ngả bóng, nhuộm đỏ cả một vùng trời, Lê An bỗng nhiên hỏi, giọng nói nhỏ xíu như tiếng gió thoảng: “Hạo, sau này lớn lên cậu muốn làm gì?” Cô quay sang nhìn anh, đôi mắt long lanh đầy tò mò.
Trần Hạo ngừng câu cá, từ từ quay sang nhìn cô. Ánh mắt anh chạm vào ánh mắt cô, một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng chất chứa biết bao điều chưa nói. Nụ cười của anh lúc đó thật hiếm hoi, nhưng lại rạng rỡ như ánh nắng cuối chiều. Anh đưa tay vào túi quần, lấy ra một viên sỏi nhỏ, nhẵn nhụi, đã được mài mòn bởi dòng nước và thời gian. Anh đặt nó vào lòng bàn tay cô, ấm áp và trơn láng. “Tớ muốn đi thật xa, nhìn thấy nhiều nơi mới lạ. Nhưng rồi tớ sẽ trở về, về đây, câu cá bên bờ sông này, và kể cho cậu nghe tất cả những gì tớ đã thấy.” Anh nói, giọng trầm ấm, nhưng lại mang theo một chút mơ hồ, một chút không chắc chắn. Lời hứa ấy, lời nói không thành ấy, cứ thế lơ lửng trong không trung, không rõ ràng, không có một sự đảm bảo nào.
Lê An khẽ nắm chặt viên sỏi trong tay, cảm nhận sự mát lạnh của nó. Cô không biết phải trả lời thế nào. Cô chỉ nhìn vào đôi mắt anh, nơi chất chứa những tham vọng và khát khao mà cô không thể hiểu hết. Rồi cô ném viên sỏi xuống nước, nhìn những gợn sóng lăn tăn lan tỏa ra xa, dần biến mất vào khoảng không mênh mông của dòng sông. Những gợn sóng ấy, như chính những lời nói không thành, những cảm xúc chưa được gọi tên, cứ thế tan biến, để lại một khoảng lặng đầy tiếc nuối. Nếu như ngày đó, cô đủ dũng cảm để hỏi rõ hơn, để nói ra những gì mình đang nghĩ. Nếu như ngày đó, Trần Hạo không chỉ trao cô một viên sỏi, mà trao cô một lời hứa rõ ràng hơn. Nhưng tất cả chỉ là “nếu như ngày đó”, một cụm từ đầy hoài niệm và day dứt. Mối tình thanh mai trúc mã của họ, cứ thế, chậm một nhịp. Cô chờ đợi anh bày tỏ, anh lại e dè không dám nói, tạo nên một khoảng cách vô hình giữa hai người.
Những ký ức ấy, không chỉ là hình ảnh, mà còn là cảm giác. Cảm giác của gió vuốt ve tóc, của hơi nước mát lạnh từ sông bốc lên, của cái nắng chiều dịu dàng trên làn da. Mùi hương của đất, của nước, của những buổi chiều vô tư lự, tất cả hòa quyện lại, tạo thành một bản giao hưởng của tuổi trẻ, của những gì đã mất. Lê An cảm thấy một nỗi man mác dâng lên trong lòng, một nỗi man mác không buồn, không vui, chỉ là sự chấp nhận của một quá khứ đã qua. Đó là một phần không thể thiếu trong câu chuyện cuộc đời cô, một nốt trầm sâu lắng, một dấu ấn không phai mờ. Cô biết, Trần Hạo, bên bờ sông cũ ấy, đã từng là một phần rất lớn trong trái tim cô, một phần mà cô đã phải học cách cất giấu, học cách chấp nhận để bước tiếp.
***
“Mẹ ơi, mẹ có nghe con nói không?” Giọng An Nhiên đột ngột vang lên, kéo Lê An trở về thực tại một cách mạnh mẽ. Cô bé lay nhẹ tay mẹ, đôi mắt to tròn ngước nhìn, ánh lên vẻ lo lắng khi thấy mẹ mình bỗng dưng trầm tư, ánh mắt xa xăm.
Lê An giật mình, khẽ chớp mắt. Hình ảnh dòng sông, bóng dáng Trần Hạo, và những lời nói không thành, tất cả tan biến như sương khói. Cô nhìn xuống An Nhiên, và một nụ cười dịu dàng, ấm áp lập tức nở trên môi. “Có chứ, mẹ đang nghe con nói đây. Con nói gì thế?” Cô khẽ vuốt mái tóc tết bím của con gái, bàn tay cô cảm nhận sự mềm mại, ấm áp của mái tóc ấy, kéo cô neo chặt vào khoảnh khắc hiện tại.
An Nhiên chu môi, có vẻ không hài lòng lắm. “Con hỏi mẹ có muốn con vẽ thêm hoa vào bức tranh này không mà mẹ cứ nhìn đi đâu ấy!” Cô bé nói, giọng hờn dỗi đáng yêu.
“Mẹ xin lỗi, mẹ đang mải ngắm bức tranh của con đẹp quá mà.” Lê An ôm con gái vào lòng, hít hà mùi tóc con, mùi hương sữa bột quen thuộc và mùi nắng chiều vẫn còn vương vấn trên quần áo con. Hơi ấm nhỏ bé của An Nhiên, cùng với mùi hương thân thuộc ấy, như một sợi dây vô hình kéo cô thoát ra khỏi mê cung ký ức, đưa cô trở về với cuộc sống hiện tại, với tình yêu thương mà cô đang có. Khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy trọn vẹn sự bình yên và hạnh phúc.
Đúng lúc đó, tiếng còi xe quen thuộc vọng vào từ ngoài sân. “Bíp bíp! Anh về rồi đây!” Tiếng Nguyễn Hoàng Huy, chồng cô, vang lên, theo sau là tiếng cửa xe đóng lại. Anh về rồi. Anh về rồi để lấp đầy căn nhà này bằng tiếng cười, bằng sự ấm áp, bằng tình yêu thương và trách nhiệm.
An Nhiên lập tức reo lên vui vẻ, thoát khỏi vòng tay mẹ. “A, bố về!” Cô bé lon ton chạy ra phía cửa, bỏ lại bức tranh trên chiếc bàn nhỏ.
Lê An mỉm cười nhìn theo bóng con gái. Cô đứng dậy, bước đến bên chiếc bàn, nhẹ nhàng đặt bức tranh vẽ cảnh bờ sông của An Nhiên lên đó. Những nét vẽ hồn nhiên, màu sắc tươi sáng của bức tranh như một lời nhắc nhở rằng hiện tại của cô đang rực rỡ và tràn đầy sức sống. Cô đưa tay chạm nhẹ vào dòng sông xanh ngắt trong tranh, và một nỗi vương vấn khó gọi tên từ quá khứ lại chợt dâng lên. Nó không còn là sự day dứt hay hối tiếc, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc. Cô biết, mình đã chọn đúng con đường của hạnh phúc giản dị này. Những gì đã qua, dù có man mác, có tiếc nuối, thì cũng chỉ là một phần của hành trình, một nốt trầm cần thiết để làm nên bản giao hưởng trọn vẹn của cuộc đời.
“Hai mẹ con có gì vui thế?” Nguyễn Hoàng Huy bước vào, nụ cười hiền hậu rạng rỡ trên môi. Anh cởi áo khoác, đặt cặp tài liệu xuống ghế, rồi tiến về phía Lê An và An Nhiên. Ánh mắt anh đầy yêu thương khi nhìn thấy hai người phụ nữ quan trọng nhất đời mình. Mùi thức ăn từ bếp đã bắt đầu lan tỏa, hòa quyện với mùi hương của ngôi nhà, tạo nên một bầu không khí ấm cúng đến lạ.
Lê An mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện và đầy tin tưởng. “An Nhiên vừa vẽ một bức tranh cảnh bờ sông rất đẹp đấy anh.” Cô nói, ánh mắt lấp lánh niềm tự hào. Cô nhìn Nguyễn Hoàng Huy, người đàn ông đã mang lại cho cô sự bình yên, sự ổn định và một gia đình trọn vẹn. Cô biết, anh là bến đỗ an yên mà cô đã tìm kiếm. Mặc dù ký ức về Trần Hạo, về những buổi chiều bên bờ sông cũ, vẫn còn đó, nhưng chúng chỉ như những chấm nhỏ trong bức tranh lớn của cuộc đời cô, được bao phủ bởi sắc vàng rực rỡ của hạnh phúc hiện tại.
Nguyễn Hoàng Huy cúi xuống, ôm lấy cả Lê An và An Nhiên vào lòng. Hơi ấm từ anh, mùi hương của anh, và vòng tay vững chãi ấy, là hiện thực mà Lê An đang nắm giữ. Cô cảm nhận được nhịp đập trái tim anh, và biết rằng mình đã không hề sai một bước nào. Mỗi bước đi, dù chậm hay nhanh, dù có những nốt trầm hay những khoảng lặng, đều đã đưa cô đến nơi này, đến bến đỗ an yên này. Cô ngước nhìn chồng, nhìn con gái, và ánh mắt cô tràn ngập tình yêu thương. Ký ức vẫn còn đó, nhưng hiện tại mới là điều cô trân trọng và hết lòng gìn giữ.
Ngoài khung cửa sổ, màn đêm đã buông xuống, mang theo hơi se lạnh của cuối ngày. Nhưng trong căn nhà nhỏ, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra, chiếu rọi lên ba bóng hình đang quây quần bên nhau, tạo nên một khung cảnh bình yên và hạnh phúc. Bức tranh cảnh bờ sông của An Nhiên, đặt trên chiếc bàn, dường như cũng phát ra một thứ ánh sáng riêng, một ánh sáng của tuổi thơ, của ký ức, và của niềm hy vọng vào một tương lai tươi sáng. Lê An siết nhẹ tay chồng, lòng cô tràn ngập sự mãn nguyện. Đây chính là hạnh phúc mà cô đã chọn, một hạnh phúc được dệt nên từ những khoảnh khắc đời thường, từ tình yêu thương không lời, và từ sự chấp nhận tất cả những gì cuộc đời đã mang lại. Cô biết, mình đang sống một cuộc đời trọn vẹn, không có bất kỳ điều gì để hối tiếc.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.