Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 861: Tiếc Nuối Nào Có Thật?

Ngoài khung cửa sổ, màn đêm đã buông xuống, mang theo hơi se lạnh của cuối ngày, nhưng trong căn nhà nhỏ, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra, chiếu rọi lên ba bóng hình đang quây quần bên nhau, tạo nên một khung cảnh bình yên và hạnh phúc. Bức tranh cảnh bờ sông của An Nhiên, đặt trên chiếc bàn, dường như cũng phát ra một thứ ánh sáng riêng, một ánh sáng của tuổi thơ, của ký ức, và của niềm hy vọng vào một tương lai tươi sáng. Lê An siết nhẹ tay chồng, lòng cô tràn ngập sự mãn nguyện. Đây chính là hạnh phúc mà cô đã chọn, một hạnh phúc được dệt nên từ những khoảnh khắc đời thường, từ tình yêu thương không lời, và từ sự chấp nhận tất cả những gì cuộc đời đã mang lại. Cô biết, mình đang sống một cuộc đời trọn vẹn, không có bất kỳ điều gì để hối tiếc.

***

Sáng thứ Bảy, nắng nhẹ như rót mật qua khung cửa sổ lớn, trải một dải vàng óng ả lên sàn gỗ phòng khách. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, hòa cùng tiếng gió khẽ lùa qua rèm cửa, mang theo mùi hương thoang thoảng của đất ẩm và cây cỏ sau một đêm sương. Lê An ngồi trên chiếc sofa êm ái, một tay ôm lấy An Nhiên đang nép vào lòng, tay kia lật từng trang sách truyện cổ tích. Mùi cà phê mới pha từ bếp thoảng nhẹ, quyện với mùi tinh dầu sả chanh dịu mát, tạo nên một bầu không khí tĩnh tại và dễ chịu đến lạ. An Nhiên, với mái tóc tơ mềm mại và đôi mắt to tròn lấp lánh niềm vui, thích thú chỉ vào những hình vẽ công chúa, hoàng tử, đôi khi là những con vật ngộ nghĩnh đang nhảy múa trên trang giấy. Hơi ấm nhỏ bé của con gái, sự bình yên tỏa ra từ từng cử chỉ hồn nhiên của cô bé, neo Lê An chặt vào khoảnh khắc hiện tại.

“Mẹ ơi, con thích hình công chúa này!” An Nhiên reo lên, ngón tay mũm mĩm chỉ vào một nàng công chúa tóc vàng lộng lẫy trong chiếc váy bồng bềnh. Đôi mắt bé xíu ánh lên vẻ ngưỡng mộ.

Lê An mỉm cười, khẽ hôn lên trán con. “Ừm, công chúa đẹp lắm, giống An Nhiên vậy.” Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp, như chính những tia nắng đang nhảy múa trên thảm nhà. Cô cảm nhận được sự mềm mại của tóc con, mùi hương sữa bột thoang thoảng trên da thịt non nớt, tất cả đều là hiện thực, là niềm hạnh phúc giản dị mà cô đang nắm giữ. Cô chậm rãi đọc tiếp câu chuyện, để giọng mình dẫn dắt An Nhiên vào thế giới thần tiên của những khu rừng cổ tích và những lâu đài nguy nga. Từng chữ, từng câu chuyện cổ tích như một sợi chỉ vàng, dệt nên những giấc mơ đẹp cho con gái, và cũng là cách Lê An tự ru mình vào một thế giới không lo toan, không vướng bận.

Trong lúc mẹ đang miệt mài với câu chuyện về nàng Bạch Tuyết, An Nhiên lại có hứng thú với một chiếc hộp gỗ nhỏ cũ kỹ đặt trên bàn trà. Chiếc hộp đã ngả màu thời gian, phủ một lớp bụi mờ, dường như đã bị lãng quên từ lâu trong một góc nào đó của ngăn kéo. Sự hồn nhiên, tò mò của trẻ thơ khiến cô bé không ngần ngại vươn tay, mở nắp hộp. Một vài kỷ vật nhỏ nằm im lìm bên trong, như những mảnh ghép của một quá khứ xa xăm. An Nhiên tò mò rút ra một chiếc vòng tay thủ công đơn giản, được bện từ những sợi chỉ thô màu nâu và xanh lá cây, điểm xuyết vài hạt gỗ nhỏ. Nó trông không hề lấp lánh hay đắt tiền, nhưng lại mang một vẻ đẹp mộc mạc, gần gũi.

“Mẹ ơi, cái này của ai thế ạ? Đẹp quá!” Cô bé hỏi, giọng trong trẻo, đôi mắt to tròn ngước nhìn mẹ đầy vẻ mong đợi. Chiếc vòng tay bé xíu nằm gọn trong lòng bàn tay mũm mĩm của con, như một báu vật vừa được phát hiện.

Lê An ngẩng đầu khỏi trang sách, ánh mắt dịu dàng chuyển từ cuốn truyện sang chiếc vòng tay trong tay con gái. Ngay khoảnh khắc đó, trái tim cô như khẽ thắt lại. Một làn gió lạnh chợt lùa qua khung cửa, không đủ để làm lay động tấm rèm, nhưng đủ để khơi lên một cơn rùng mình nơi cô. Mùi sách cũ từ chiếc hộp gỗ phảng phất, mang theo hơi thở của những năm tháng đã qua. Chiếc vòng tay ấy... Cô đã quên nó nằm ở đây, quên cả sự tồn tại của nó, hay đúng hơn là đã cố gắng để quên đi. Nó là một mảnh ký ức, một sợi dây kết nối với một thời thanh xuân, với một người đã từng là tất cả.

Cô nhẹ nhàng đón lấy chiếc vòng từ tay An Nhiên. Những sợi chỉ thô ráp, những hạt gỗ đã sờn màu, vẫn còn đó. Từng đường bện tỉ mỉ, dù không mấy tinh xảo, nhưng lại chất chứa cả một trời tâm tư. Lê An đưa tay chạm nhẹ vào chiếc vòng, cảm giác mát lạnh của hạt gỗ, sự mềm mại đã cũ của sợi chỉ như một phép thuật, kéo cô trở về dòng ký ức xa xăm. Dòng ký ức ấy ùa về, sống động đến kinh ngạc, như thể mọi thứ chỉ mới diễn ra ngày hôm qua.

“Của… một người bạn cũ của mẹ,” Lê An thì thầm, giọng cô nhỏ dần, như thể đang nói với chính mình hơn là trả lời An Nhiên. Đôi mắt cô xa xăm, nhìn xuyên qua không gian, trở về với những năm tháng thiếu thời bên bờ sông cũ.

Ngày đó… Trần Hạo, với dáng vẻ cao gầy và đôi mắt sâu thẳm, đã ngồi kiên nhẫn bện chiếc vòng tay này. Họ đang ngồi dưới gốc đa cổ thụ, bên bờ sông, nơi gió mát rượi và tiếng nước chảy rì rào như một bản hòa ca bất tận. Anh không nói nhiều, chỉ cặm cụi, tập trung vào từng nút thắt, từng đường bện. Cô ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng liếc nhìn anh, lòng rộn ràng một thứ cảm xúc khó gọi tên. Mùi hương của đất, của cỏ dại, của dòng sông quyện vào nhau, khắc sâu vào tâm trí cô. Đó là những ngày tháng mà họ mặc định là của nhau, dù không ai nói thành lời. Những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, những cử chỉ quan tâm thầm lặng của Trần Hạo dành cho cô. Ai cũng nghĩ họ sẽ là một cặp, mãi mãi.

Và rồi, ngày anh lên thành phố, đỗ cấp ba trường chuyên, mọi thứ bắt đầu thay đổi. Ngày ấy, anh đã đứng bên sân ga, ánh nắng chiều tạt vào gương mặt trẻ trung, non nớt của anh. Anh đã cầm tay cô, siết nhẹ, và nói: “Anh sẽ không quên em.” Lời hứa ấy, mộc mạc và chân thành, đã vang vọng trong tâm trí Lê An suốt một thời gian dài, như một lời thề son sắt. Cô đã tin, đã chờ đợi. Nhưng rồi, những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, những lời giải thích vội vàng về áp lực học hành, về cuộc sống nơi thành thị xa lạ. Khoảng cách địa lý tạo nên một khoảng cách vô hình, len lỏi vào giữa hai trái tim từng rất gần gũi.

Lê An vẫn nhớ, những đêm cô ngồi bên bờ sông cũ, ngắm nhìn dòng nước lững lờ trôi, lòng nặng trĩu. Trăng treo lơ lửng trên đỉnh đầu, những vì sao lấp lánh như những giọt nước mắt của bầu trời. Cô đã tự hỏi, liệu có phải mình đã đòi hỏi quá nhiều? Hay anh đã thay đổi? Hay tình cảm của anh, vốn dĩ chỉ là một thứ tình cảm bạn bè, anh em đơn thuần? Lời nói không thành của anh, sự e dè không dám bày tỏ của anh, và sự chờ đợi mỏi mòn của cô, tất cả đã tạo nên một bức tường vô hình, ngăn cách họ. “Nếu như ngày đó… anh nói sớm hơn một chút…” Câu hỏi ấy, dù biết là vô nghĩa, vẫn thỉnh thoảng vặn xoắn trong tâm trí cô, như một vết thương cũ chỉ âm ỉ chứ không bao giờ thực sự lành.

Cô đã từng mệt mỏi với sự im lặng ấy. Đã từng muốn vứt bỏ mọi thứ. Và rồi, cô đã chọn. Cô đã chọn Nguyễn Hoàng Huy, không phải vì tình yêu sét đánh hay sự mãnh liệt như những câu chuyện tiểu thuyết, mà vì sự quan tâm chân thành, vì sự ổn định, vì một bến đỗ an yên mà cô khao khát. Anh đã đến đúng lúc, lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn cô, chữa lành những vết thương âm ỉ. Anh đã mang lại cho cô một gia đình trọn vẹn, một cuộc sống bình dị và hạnh phúc.

Nhưng giờ đây, khi chiếc vòng tay cũ kỹ này lại nằm trong lòng bàn tay, một câu hỏi khác lại trỗi dậy, nhẹ nhàng nhưng dai dẳng: “Liệu cuộc đời mình đã thực sự không còn chút tiếc nuối nào?” Cô có hạnh phúc không? Có. Cô yêu thương gia đình mình không? Có. Cô biết ơn Nguyễn Hoàng Huy không? Rất nhiều. Nhưng sâu thẳm trong một góc khuất nào đó của trái tim, có chăng vẫn còn một nốt trầm, một chút vương vấn về một “nếu như” đã không bao giờ xảy ra? Cảm giác ấy không phải là sự hối hận, không phải là sự trách móc, mà chỉ là một sự thấu hiểu sâu sắc rằng không phải tình yêu nào cũng thua vì không đủ sâu đậm, mà đôi khi, chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp, hoặc vì những lời yêu thương đã không kịp thốt ra.

Hơi ấm nhỏ bé của An Nhiên, cùng với mùi hương thân thuộc ấy, như một sợi dây vô hình kéo cô thoát ra khỏi mê cung ký ức, đưa cô trở về với cuộc sống hiện tại, với tình yêu thương mà cô đang có. Khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy trọn vẹn sự bình yên và hạnh phúc.

Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, tiếng gió khẽ lùa qua rèm cửa, tất cả đều là âm thanh của hiện tại. Mùi cà phê mới pha vẫn thoang thoảng, dịu nhẹ. Cô ngắm nhìn An Nhiên đang say sưa với những bức vẽ trong cuốn truyện, khuôn mặt bé nhỏ rạng rỡ niềm vui. Cô bé không hề biết về dòng ký ức vừa chảy qua tâm trí mẹ mình, về những năm tháng xa xăm và những lời hứa đã không thành. Con bé là hiện tại, là tương lai, là tất cả những gì cô cần phải trân trọng và gìn giữ. Lê An khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự chấp nhận và một chút bối rối khó gọi tên. Cô biết, quá khứ vẫn luôn ở đó, không bao giờ hoàn toàn biến mất, chỉ là nó được cất giữ ở một nơi thật sâu, thật kín đáo trong trái tim.

Đúng lúc đó, tiếng chìa khóa lạch cạch quen thuộc vang lên từ ngoài cửa. Tiếng động ấy như một cú hích nhẹ, kéo Lê An trở về hoàn toàn với thực tại. Nguyễn Hoàng Huy. Anh về rồi. Anh về để lấp đầy căn nhà này bằng tiếng cười, bằng sự ấm áp, bằng tình yêu thương và trách nhiệm. Mùi nước hoa nam tính quen thuộc của anh thoảng nhẹ khi anh mở cửa, hòa quyện với mùi thức ăn thơm lừng từ chiếc túi đồ ăn anh xách trên tay. Nắng trưa rực rỡ bên ngoài, nhưng trong căn nhà, một cảm giác ấm cúng, an toàn bao trùm.

“Vợ yêu, anh về rồi! Hai mẹ con đang làm gì thế?” Giọng anh rành mạch, rõ ràng, đầy vẻ tươi vui. Nguyễn Hoàng Huy bước vào, nụ cười hiền hậu rạng rỡ trên môi, ánh mắt anh lấp lánh yêu thương khi nhìn thấy hai người phụ nữ quan trọng nhất đời mình. Anh cởi áo khoác, đặt cặp tài liệu xuống ghế, không hề nhận ra sự xao động vừa qua trong lòng Lê An. Đối với anh, mọi thứ đều bình yên, đều trọn vẹn.

Lê An khẽ giật mình. Cô nhanh chóng cất chiếc vòng tay thủ công vào lại chiếc hộp gỗ cũ kỹ, đặt nó trở lại vị trí cũ trên bàn trà, như thể chưa từng có gì xảy ra. Cô cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ miên man, những hình ảnh của quá khứ, để trở về với vai trò người vợ, người mẹ hiện tại. Cô mỉm cười, một nụ cười dịu dàng, ấm áp, nhưng ánh mắt vẫn thoáng chút xa xăm, như thể còn vương vấn một làn sương mỏng từ dòng hồi ức.

“Bọn em đang đọc sách ạ. Anh vất vả rồi.” Lê An nói, giọng cô trở lại vẻ nhẹ nhàng, bình thản thường ngày. Cô đứng dậy, bước đến đón anh, vòng tay ôm nhẹ lấy tấm lưng rộng của chồng. Hơi ấm từ anh, mùi hương của anh, và vòng tay vững chãi ấy, là hiện thực mà Lê An đang nắm giữ. Cô cảm nhận được nhịp đập trái tim anh, và biết rằng mình đã không hề sai một bước nào. Mỗi bước đi, dù chậm hay nhanh, dù có những nốt trầm hay những khoảng lặng, đều đã đưa cô đến nơi này, đến bến đỗ an yên này.

Hoàng Huy xoa đầu An Nhiên, rồi quay sang nhìn Lê An, ánh mắt đầy trìu mến. “Nay anh mua được món ăn em thích này, lát nữa chúng ta cùng nhau vào bếp nhé?” Anh đề nghị, giọng nói đầy sự quan tâm và chiều chuộng. Mùi thức ăn từ chiếc túi nilon anh xách đã bắt đầu lan tỏa, hòa quyện với mùi hương của ngôi nhà, tạo nên một bầu không khí ấm cúng đến lạ.

Lê An gật đầu, nụ cười trên môi cô đã trở nên tự nhiên hơn, nhưng sâu thẳm trong lòng, câu hỏi vẫn còn đó, không lời đáp. Cô nhìn Nguyễn Hoàng Huy, người đàn ông đã mang lại cho cô sự bình yên, sự ổn định và một gia đình trọn vẹn. Cô biết, anh là bến đỗ an yên mà cô đã tìm kiếm. Mặc dù ký ức về Trần Hạo, về những buổi chiều bên bờ sông cũ, về lời hứa “không quên em” năm nào vẫn còn đó, như những chấm nhỏ trong bức tranh lớn của cuộc đời cô, nhưng chúng được bao phủ bởi sắc vàng rực rỡ của hạnh phúc hiện tại.

Cô ngước nhìn chồng, nhìn An Nhiên đang chạy lại ôm chân bố, và ánh mắt cô tràn ngập tình yêu thương. Ký ức vẫn còn đó, một phần của quá khứ không thể chối bỏ, nhưng hiện tại mới là điều cô trân trọng và hết lòng gìn giữ. Cô không hối hận về những lựa chọn của mình. Cô biết, con đường mình đã đi, dù có những ngã rẽ bất ngờ, dù có những “nếu như ngày đó” thoáng qua, thì cuối cùng vẫn đưa cô đến đây, đến với mái ấm này.

Lê An khẽ siết nhẹ tay Hoàng Huy, lòng cô tràn ngập sự mãn nguyện. “Tiếc nuối nào có thật?” Câu hỏi ấy vẫn lơ lửng trong không gian nội tâm cô, không phải là sự giày vò, mà chỉ là một sự chiêm nghiệm sâu sắc. Có lẽ, đó là một phần không thể thiếu của cuộc sống, một nốt trầm cần thiết để bản giao hưởng hạnh phúc này trở nên trọn vẹn hơn. Cô biết, mình đang sống một cuộc đời trọn vẹn, không có bất kỳ điều gì để hối tiếc một cách day dứt, chỉ có những nỗi vương vấn dịu dàng, như làn gió nhẹ thoảng qua mà thôi.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free