Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 862: Bản Nhạc Cuộc Đời: Nốt Cao Hạnh Phúc Hiện Tại

Lê An khẽ siết nhẹ tay Hoàng Huy, lòng cô tràn ngập sự mãn nguyện. “Tiếc nuối nào có thật?” Câu hỏi ấy vẫn lơ lửng trong không gian nội tâm cô, không phải là sự giày vò, mà chỉ là một sự chiêm nghiệm sâu sắc. Có lẽ, đó là một phần không thể thiếu của cuộc sống, một nốt trầm cần thiết để bản giao hưởng hạnh phúc này trở nên trọn vẹn hơn. Cô biết, mình đang sống một cuộc đời trọn vẹn, không có bất kỳ điều gì để hối tiếc một cách day dứt, chỉ có những nỗi vương vấn dịu dàng, như làn gió nhẹ thoảng qua mà thôi.

Sau bữa trưa ấm cúng với những món ăn Hoàng Huy đã mua, căn nhà Lê An chìm vào một buổi chiều yên bình hiếm có. Hoàng Huy bận rộn với công việc ở phòng làm việc riêng, tiếng bàn phím gõ lách cách đều đặn vọng ra, tạo nên một âm thanh nền quen thuộc và đáng tin cậy. An Nhiên, sau giấc ngủ trưa ngắn ngủi, thức dậy với năng lượng tràn trề của một đứa trẻ. Cô bé nhanh chóng kéo Lê An đến phòng khách, nơi chiếc thảm lông mềm mại trải giữa sàn như một sân chơi riêng. Ánh nắng chiều đã dịu hơn, hắt qua khung cửa sổ lớn, nhuộm vàng cả không gian, làm nổi bật những hạt bụi li ti lấp lánh trong không khí. Một mùi hương thoang thoảng của hoa nhài từ ban công bay vào, hòa quyện với mùi phấn rôm nhẹ nhàng từ An Nhiên, tạo nên một bầu không khí dễ chịu và thư thái.

Lê An ngồi bệt xuống thảm, chiếc váy cotton màu be rộng rãi của cô trải nhẹ quanh chân. Trước mặt hai mẹ con là một hộp ghép hình lớn, với những mảnh ghép đủ màu sắc của một bức tranh phong cảnh rừng xanh. An Nhiên, với đôi mắt to tròn, lấp lánh sự háo hức, đã nhanh chóng đổ tung những mảnh ghép ra thảm, tạo thành một hỗn độn đáng yêu. Lê An mỉm cười, nụ cười dịu dàng lan tỏa trên môi, xoa nhẹ mái tóc mềm của con. Cô cảm nhận được sự ấm áp và trong trẻo tỏa ra từ An Nhiên, một năng lượng thuần khiết có khả năng xua tan mọi gợn sóng nhỏ trong lòng cô. Những suy tư miên man về quá khứ, về chiếc vòng tay thủ công và câu hỏi ‘tiếc nuối nào có thật?’ dường như đã lùi sâu vào một góc khuất, nhường chỗ cho sự tập trung hoàn toàn vào hiện tại, vào đứa con bé bỏng của mình.

“Mẹ ơi, con voi này ở đâu ạ?” An Nhiên hỏi, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió, ngón tay bé xíu chỉ vào một mảnh ghép hình con voi màu xám. Đôi mắt bé nghiêm túc, tập trung tìm kiếm trong vô vàn mảnh ghép khác. Lê An khẽ cúi xuống, mái tóc dài buông xõa che khuất một phần khuôn mặt, nhưng ánh mắt cô vẫn lấp lánh niềm vui. Cô cầm mảnh ghép lên, chậm rãi xoay nhẹ, như thể đang khám phá một bí mật thú vị. “Con nhìn xem, cái đuôi nó giống ai? Nó đang đi tìm mẹ nó đấy.” Giọng cô thủ thỉ, êm ái, khuyến khích con suy nghĩ. Lê An luôn thích cách trò chuyện này với An Nhiên, nó không chỉ là chơi đùa, mà còn là cách để cô dạy con về thế giới xung quanh, về sự kết nối và tình yêu thương.

An Nhiên nghiêng đầu, đôi môi chúm chím suy tư. Cô bé rà soát từng mảnh ghép, đôi mắt lanh lợi đảo qua đảo lại, rồi bất chợt reo lên sung sướng khi tìm thấy mảnh ghép có hình một cái đuôi voi tương tự. “A! Con tìm thấy rồi! Mẹ ơi, con yêu mẹ nhiều nhất!” Cô bé không đợi Lê An ghép vào, mà đã nhanh chóng ôm chầm lấy mẹ, cái ôm siết chặt, chân thành. Hơi ấm nhỏ bé của An Nhiên lan tỏa qua lớp vải mỏng, sưởi ấm trái tim Lê An. Cô hít hà mùi thơm đặc trưng của con, mùi sữa non và nắng, một mùi hương mà cô biết sẽ theo cô suốt cuộc đời. Lê An ôm An Nhiên vào lòng, hôn lên mái tóc con, cảm nhận hơi ấm và sự trong trẻo đó như một phép màu. Khoảnh khắc ấy, mọi hoài niệm, mọi vương vấn dường như tan biến, chỉ còn lại sự bình yên tuyệt đối. Đây là hạnh phúc, cô thầm nghĩ. Hạnh phúc không phải là không có những nốt trầm, mà là biết cách biến những nốt trầm thành nốt lặng cần thiết, để bản nhạc cuộc đời trở nên sâu lắng và ý nghĩa hơn. Cô vuốt ve tấm lưng nhỏ xíu của con, lòng tràn ngập một cảm giác mãn nguyện sâu sắc, một cảm giác mà cô biết, mình đã tìm thấy đúng bến đỗ an yên của cuộc đời.

Buổi tối buông xuống thật nhanh, mang theo không khí dịu mát sau một ngày nắng. Sau bữa tối giản dị nhưng ấm áp, với những câu chuyện vụn vặt và tiếng cười của An Nhiên, Lê An và Hoàng Huy lại cùng nhau chơi với con ở phòng khách. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn trần tỏa khắp căn phòng, tạo nên một bầu không khí ấm cúng lạ thường. An Nhiên hào hứng kể về những gì cô bé đã học được ở trường mẫu giáo hôm nay, về cô giáo, về bạn bè, về những bức tranh sặc sỡ. Giọng nói trong trẻo của cô bé vang vọng khắp căn nhà, như một bản nhạc không lời, lấp đầy mọi khoảng trống.

Lê An ngồi bên cạnh, lắng nghe con nói với ánh mắt trìu mến. Đôi khi, cô lại nhìn sang Hoàng Huy, người đàn ông trầm ổn đang ngồi đối diện, kiên nhẫn lắng nghe An Nhiên và thỉnh thoảng lại đặt những câu hỏi nhẹ nhàng để khuyến khích con bé kể tiếp. Anh không vồ vập, không ồn ào, nhưng sự hiện diện của anh là một trụ cột vững chãi, một bến đỗ an toàn mà Lê An luôn cảm nhận được. Sự chân thành và quan tâm của anh không cần những lời nói hoa mỹ, nó được thể hiện qua từng ánh mắt, từng cử chỉ nhỏ nhặt nhất. Lê An biết, đó là điều mà cô đã luôn tìm kiếm, một sự bình yên giản dị và một tình yêu thương bền bỉ, không cần phải đoán định hay chờ đợi.

Đúng lúc đó, Hoàng Huy rời khỏi ghế sofa, đi vào phòng khách, nơi hai mẹ con đang say sưa với những mảnh ghép cuối cùng của bức tranh rừng xanh. Anh vừa tắm xong, mùi xà phòng nam tính thoang thoảng quyện với mùi hương của ngôi nhà, mang theo một cảm giác tươi mới và sạch sẽ. Anh mỉm cười khi thấy hai mẹ con đang chơi đùa, ánh mắt anh lấp lánh sự ấm áp. An Nhiên, vừa thấy bóng dáng bố, liền reo lên một tiếng đầy vui sướng, buông mảnh ghép trên tay, nhanh nhẹn chạy đến ôm chầm lấy chân anh. “Bố ơi, con chơi ghép hình với mẹ, vui lắm!” Cô bé ngước nhìn bố, khuôn mặt nhỏ nhắn rạng rỡ niềm hạnh phúc.

Hoàng Huy cúi xuống, bế bổng An Nhiên lên cao, tạo ra một tiếng cười khúc khích đáng yêu từ cô bé. Anh xoa nhẹ mái tóc mềm của con, rồi hôn lên trán An Nhiên, ánh mắt đầy trìu mến. “Bố về rồi đây, hai mẹ con đang làm gì vui thế?” Giọng anh rành mạch, rõ ràng, ấm áp như ánh đèn trong phòng. Anh quay sang nhìn Lê An, một nụ cười hiền hậu nở trên môi. Lê An mỉm cười đáp lại, nụ cười trên môi cô đã trở nên tự nhiên và rạng rỡ hơn bao giờ hết, không còn chút vương vấn xa xăm nào như ban trưa. “Anh về rồi à? Con bé cứ mong bố mãi.” Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp, ẩn chứa một chút trách yêu. Cô đứng dậy, bước đến gần, vòng tay ôm nhẹ lấy tấm lưng rộng của chồng, cảm nhận hơi ấm từ anh và nhịp đập vững chãi nơi lồng ngực. Đó là một vòng tay quen thuộc, một điểm tựa không thể thiếu trong cuộc sống của cô. Hoàng Huy đáp lại bằng cái siết nhẹ eo cô, ánh mắt anh trao cho cô một cái nhìn đầy yêu thương và thấu hiểu, như thể anh có thể đọc được mọi suy nghĩ trong lòng cô mà không cần một lời nói nào. Khoảnh khắc ấy, Lê An cảm nhận một sự bình yên trọn vẹn, một niềm hạnh phúc giản dị mà cô biết, mình đã rất đúng khi lựa chọn và vun đắp. Những khoảng cách vô hình, những lời nói không thành của quá khứ, giờ đây đã được lấp đầy bằng những cử chỉ yêu thương và sự hiện diện vững chãi này.

Đêm khuya, khi cả thế giới bên ngoài đã chìm vào giấc ngủ, căn nhà Lê An cũng trở nên tĩnh mịch. Tiếng gió đêm xào xạc qua những tán cây ngoài cửa sổ, mang theo chút se lạnh của cuối thu. Trong phòng ngủ của An Nhiên, ánh đèn ngủ nhỏ màu hổ phách hắt lên một góc giường, vẽ nên một vầng sáng dịu dàng xung quanh cô bé đang say ngủ. An Nhiên nằm nghiêng, khuôn mặt bầu bĩnh vẫn còn vương nét ngây thơ, đôi môi chúm chím hé mở, từng hơi thở đều đặn và nhẹ nhàng như một bản nhạc ru êm đềm.

Lê An ngồi bên mép giường, ngắm nhìn con gái với tất cả tình yêu thương và dịu dàng của một người mẹ. Cô nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc mềm mại lòa xòa trên trán An Nhiên, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp dưới đầu ngón tay mình. Cô bé là tất cả những gì cô trân trọng, là hiện tại, là tương lai, là niềm hạnh phúc lớn nhất mà cô có. Những ký ức về bờ sông cũ, về những buổi chiều thanh xuân, hay về lời hứa “không quên em” năm nào giờ đây chỉ còn là những mảnh ghép mờ nhạt trong một album ảnh cũ kỹ, được cất giữ cẩn thận nhưng không còn sức mạnh để làm xao động tâm hồn cô. Chúng là một phần của quá khứ, một phần đã tạo nên con người cô ngày hôm nay, nhưng không phải là điều định hình hiện tại và tương lai của cô.

Cô khẽ đứng dậy, bước đến cửa sổ. Ánh trăng rằm tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời đen tuyền, rọi sáng một góc sân nhỏ, làm nổi bật những hàng cây xanh thẫm và những bông hoa nhài trắng muốt đang nở muộn. Không khí đêm tĩnh mịch, chỉ có tiếng côn trùng rả rích từ xa vọng lại, tạo nên một bản hòa tấu của tự nhiên. Lê An hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của hoa nhài bay vào phòng, một mùi hương tinh khiết và quen thuộc.

Cô đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập bình yên của trái tim mình. Đó là một nhịp đập đều đặn, mạnh mẽ, không còn chút xao động hay tiếc nuối nào. “Đúng vậy, mình đã có tất cả những gì cần có,” cô thầm thì trong lòng, không phải để khẳng định với ai, mà là để tự nhủ với chính bản thân mình. Đây là cuộc sống của cô, là hạnh phúc mà cô đã chọn và vun đắp từng ngày. Một hạnh phúc giản dị nhưng bền vững, được xây dựng trên nền tảng của sự thấu hiểu, sẻ chia và tình yêu thương chân thành. Nó không hào nhoáng, không kịch tính, nhưng nó là thật, là điều mà cô đã khao khát và tìm thấy.

Cái hạnh phúc này, nó có thể không phải là một tình yêu mãnh liệt đến cháy bỏng như những gì người ta vẫn thường mơ mộng, nhưng nó là một dòng chảy êm đềm, bền bỉ, đủ sức vỗ về mọi vết thương lòng, đủ sức nuôi dưỡng mọi ước mơ nhỏ bé. Cô biết, sự bình yên mà cô đang có, dù có vẻ hoàn hảo, vẫn mang một chút "mong manh" của sự bình yên được lựa chọn. Nó đòi hỏi cô phải trân trọng, phải gìn giữ, và phải không ngừng vun đắp. Nhưng chính cái sự "mong manh" ấy lại khiến nó trở nên quý giá hơn, bởi đó là kết quả của một hành trình dài, của những lựa chọn dũng cảm, và của sự chấp nhận một cách trưởng thành.

Lê An khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện và dứt khoát. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn dịu dàng soi sáng, rồi quay về phía chiếc giường của con gái, nơi An Nhiên vẫn say ngủ. Cô biết, mình đang đi trên con đường đúng đắn. Không có "nếu như ngày đó" nào có thể làm thay đổi thực tại này, bởi hiện tại chính là món quà quý giá nhất mà cuộc đời đã ban tặng. Cô đã lựa chọn, và cô đã hạnh phúc với lựa chọn của mình.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free