Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 863: Bình Yên Nơi Bến Đỗ

Sau khi gieo những hạt giống bình yên trong tâm hồn bằng cách tự nhủ về hạnh phúc hiện tại, Lê An khẽ khàng rời khỏi phòng An Nhiên, để con gái nhỏ say giấc nồng. Cánh cửa gỗ lim đóng lại nhẹ tênh, gần như không tạo ra âm thanh nào, như thể sợ làm xáo động thế giới mộng mơ của cô bé. Bước chân cô đi trên sàn gỗ êm ái, xuyên qua hành lang dài hun hút, nơi ánh đèn ngủ hắt lên những vệt sáng vàng vọt, tạo nên một không gian tĩnh mịch và ấm cúng. Cô không vội vã, mỗi bước đi đều mang theo sự thong thả, như thể đang thưởng thức từng khoảnh khắc của sự tĩnh lặng hiếm hoi này.

Lê An bước vào căn bếp nhỏ, nơi mùi thơm dịu nhẹ của món canh cá và hương gạo mới vẫn còn vương vấn trong không khí. Cô bắt đầu thu dọn những chén đĩa còn lại sau bữa tối, rửa sạch chúng một cách cẩn thận. Tiếng nước chảy róc rách từ vòi, tiếng chén đĩa va vào nhau khe khẽ trong bồn rửa, trở thành những âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng của đêm. Mọi thứ trong căn bếp đều được sắp xếp gọn gàng, từ những lọ gia vị đặt ngay ngắn trên kệ đến những chiếc khăn lau được gấp vuông vắn. Đó không chỉ là thói quen, mà còn là một cách để Lê An sắp xếp lại tâm trí mình, để mọi thứ trở nên ngăn nắp và rõ ràng. Cô khẽ vuốt ve mặt đá hoa cương mát lạnh của bàn bếp, cảm nhận sự sạch sẽ và trật tự mà cô đã dày công vun đắp.

Ánh đèn vàng ấm áp từ chiếc đèn trần hắt xuống, làm nổi bật những gam màu trầm ấm của đồ nội thất gỗ, phản chiếu lấp lánh trên bề mặt kính của tủ chén. Lê An khẽ ngẩng đầu, đưa mắt bao quát căn nhà nhỏ. Từ góc bếp này, cô có thể nhìn thấy một phần phòng khách với bộ sofa màu kem, chiếc bàn trà thấp đặt giữa, và những bức ảnh gia đình được lồng khung cẩn thận trên kệ sách. Mỗi khung hình đều là một câu chuyện, một khoảnh khắc được lưu giữ: An Nhiên cười tươi trong vòng tay cha mẹ, Hoàng Huy bế cô bé trong chuyến đi biển năm ngoái, hay một bức ảnh cưới đơn giản nhưng đầy ắp nụ cười của hai vợ chồng. Chúng không hề rực rỡ hay phô trương, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh diệu kỳ, làm ấm lòng bất cứ ai nhìn ngắm.

Một cảm giác bình yên dâng lên trong lòng Lê An, không phải là sự bình yên hời hợt mà là một tầng sâu lắng, thấm đẫm từng tế bào. Nó như một dòng suối mát lành chảy qua tâm hồn, xoa dịu mọi lo toan, mọi vết gợn nhỏ còn sót lại từ những suy tư ban chiều. "Bình yên... Đây là bình yên mình đã chọn," cô thầm thì trong lòng, không phải bằng lời, mà bằng một cảm giác rõ ràng, kiên định. Đó là một sự lựa chọn có ý thức, một hành trình dài để đi từ những băn khoăn của tuổi trẻ đến sự chấp nhận và vun đắp của hiện tại. Cô đã không chọn một con đường lãng mạn như trong tiểu thuyết, mà chọn một con đường thực tế hơn, bền vững hơn, nơi cô được yêu thương, được bảo bọc và được là chính mình.

Cô dừng lại bên cửa sổ phòng khách, khẽ kéo rèm sang một bên. Ngoài trời, màn đêm đã buông xuống thật sâu, nhuộm tím cả khoảng không gian phía chân trời. Những vì sao lấp lánh như những hạt kim cương nhỏ li ti trên tấm vải nhung đen. Không khí đã bắt đầu se lạnh hơn, báo hiệu mùa đông đang đến gần. Lê An hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của đất ẩm và lá khô từ khu vườn nhỏ. Đó là mùi của sự sống, của thời gian trôi chảy, của những điều bình dị nhưng vĩnh cửu. Cô nhớ lại cái "mong manh" của sự bình yên mà cô đã cảm nhận được trước đó, nhưng giờ đây, nó không còn là sự yếu ớt. Thay vào đó, nó là một sự trân trọng, một lời nhắc nhở rằng hạnh phúc không tự nhiên mà có, nó cần được gìn giữ, được vun đắp mỗi ngày. Và cô, bằng tất cả trái tim mình, đã sẵn sàng làm điều đó. Cô biết rằng, những khoảng cách vô hình hay những lời nói không thành của quá khứ, dù vẫn là một phần ký ức, nhưng đã không còn khả năng làm xao động bến đỗ bình yên mà cô đang có.

***

Tiếng lách cách quen thuộc của chìa khóa xoay trong ổ vang lên, phá tan sự tĩnh mịch của căn nhà. Lê An khẽ giật mình, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Cô biết, anh đã về. Nguyễn Hoàng Huy mở cửa, dáng người cao ráo, vững chãi của anh hiện rõ trong ánh sáng vàng từ phòng khách hắt ra. Một luồng gió đêm nhẹ lùa vào, mang theo chút hơi lạnh của buổi tối muộn. Anh khẽ nghiêng người, đặt chiếc cặp da xuống nền gạch rồi đóng cửa lại một cách nhẹ nhàng, như sợ làm ồn đến giấc ngủ của con gái. Vẻ mệt mỏi hằn rõ trên gương mặt anh sau một ngày làm việc dài, nhưng ngay khi ánh mắt anh chạm vào Lê An đang đứng chờ ở giữa phòng khách, một nụ cười hiền hậu, ấm áp đã xua đi phần nào sự căng thẳng ấy. Nụ cười của anh như một tia nắng xua đi những đám mây xám xịt, mang đến sự ấm áp và bình yên.

"Anh về rồi, em đợi lâu không?" Giọng anh trầm ấm, mang theo chút mệt mỏi nhưng vẫn đầy sự quan tâm. Anh bước đến gần, vòng tay ôm nhẹ lấy cô, một cử chỉ quen thuộc, vững chãi mà Lê An luôn tìm thấy sự an toàn. Hơi ấm từ cơ thể anh lan tỏa qua lớp áo mỏng, xua đi cái se lạnh của buổi tối. Cô dựa đầu vào vai anh, cảm nhận nhịp đập đều đặn từ trái tim anh. Mùi hương đặc trưng của anh – sự kết hợp giữa mùi xà phòng mới giặt và chút nước hoa thoảng nhẹ, cùng với mùi mồ hôi đặc trưng của người đàn ông đã làm việc vất vả – khiến cô cảm thấy vô cùng thân thuộc và an lòng.

"Em vừa xong xuôi thôi. Anh mệt không, để em lấy nước cho anh rửa mặt," Lê An đáp, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp, chứa đựng sự lo lắng và yêu thương. Cô ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt đầy trìu mến. Dù đã có với nhau gần mười năm, nhưng mỗi khi anh trở về, trái tim cô vẫn dâng lên một cảm giác hạnh phúc nhỏ bé, một sự biết ơn sâu sắc vì sự hiện diện của anh trong cuộc đời. Cô nhẹ nhàng gỡ chiếc cặp trên tay anh, đặt nó lên ghế sofa, rồi tháo chiếc áo vest ngoài cho anh. Từng động tác đều tinh tế, dịu dàng, thể hiện sự chăm sóc chu đáo mà cô dành cho người chồng của mình.

Hoàng Huy xoa nhẹ mái tóc cô, ánh mắt anh lướt qua căn nhà gọn gàng, ấm áp, rồi dừng lại ở gương mặt rạng rỡ của Lê An. Mọi mệt mỏi dường như tan biến hết. Anh gật đầu, "Anh không sao. Chỉ là hơi đói một chút." Anh mỉm cười, nụ cười ấy không chỉ là sự thư thái sau một ngày làm việc, mà còn là niềm hạnh phúc khi được trở về mái ấm này, được nhìn thấy người phụ nữ anh yêu thương. Anh đưa tay lên vuốt nhẹ gò má cô, một cử chỉ đơn giản nhưng đầy tình ý.

"Vậy để em hâm nóng thức ăn cho anh. Anh cứ vào rửa mặt đi, em chuẩn bị xong ngay," Lê An nói, rồi quay người đi vào bếp. Hoàng Huy nhìn theo bóng cô, lòng anh tràn ngập sự ấm áp. Anh biết, dù cuộc sống bên ngoài có bao nhiêu áp lực, bao nhiêu mệt mỏi, thì khi trở về nhà, anh luôn có một bến đỗ bình yên, nơi có Lê An chờ đợi, nơi có mùi thức ăn quen thuộc và ánh mắt yêu thương. Anh chậm rãi bước vào phòng tắm, tiếng nước chảy róc rách, tiếng xà phòng thoang thoảng mùi hương lavender, mọi thứ đều giản dị nhưng lại mang đến sự thư thái tuyệt đối. Lê An đứng trong bếp, nghe tiếng nước chảy từ phòng tắm vọng ra, lòng cô dâng lên một cảm giác trọn vẹn. Cô hâm nóng lại đồ ăn, bày biện ra bàn một cách cẩn thận, như đang chuẩn bị cho một bữa tiệc nhỏ. Mỗi hành động đều chứa đựng tình yêu và sự chăm sóc. Cô biết, hạnh phúc không phải là những điều lớn lao, mà chính là những khoảnh khắc giản dị như thế này, được sẻ chia và vun đắp từng ngày. Không có những lời nói hoa mỹ, chỉ có những cử chỉ quan tâm, những ánh mắt thấu hiểu, và một sự hiện diện vững chãi, bình dị mà bền lâu. Đó là thứ tình yêu không ồn ào, không kịch tính, nhưng lại có sức mạnh xoa dịu mọi vết thương, nuôi dưỡng mọi ước mơ.

***

Trên bàn ăn, ánh đèn vàng dịu nhẹ hắt xuống, làm nổi bật những món ăn nóng hổi, nghi ngút khói. Mùi thơm của canh cá, thịt kho và rau luộc quyện vào nhau, tạo nên một hương vị ấm cúng, quen thuộc của mái nhà. Hoàng Huy ngồi xuống, anh không vồ vập, mà từ tốn thưởng thức từng món ăn Lê An đã chuẩn bị. Lê An ngồi đối diện, lặng lẽ quan sát chồng. Anh đã thay một bộ đồ ở nhà thoải mái, trông anh trẻ trung và thư thái hơn nhiều so với khi còn khoác lên mình bộ vest công sở. Vẻ mệt mỏi trên gương mặt anh đã được thay thế bằng sự mãn nguyện, đôi mắt anh ánh lên vẻ bình yên.

"Hôm nay ở công trường có chút việc... một vài vật liệu bị giao trễ, làm chậm tiến độ một chút. Anh phải ở lại xử lý," Hoàng Huy bắt đầu câu chuyện, giọng anh trầm ấm, rành mạch. Anh không than vãn, chỉ kể lại một cách chân thật, như đang chia sẻ một phần cuộc sống của mình với người bạn đời. "Nhưng không sao, anh đã gọi điện điều phối lại, mọi thứ đã ổn thỏa rồi." Anh khẽ nhấp một ngụm canh, vị ngọt thanh của cá và rau củ làm dịu đi cái mệt mỏi trong người. Lê An chăm chú lắng nghe, cô không ngắt lời, chỉ thỉnh thoảng hỏi thêm vài câu để anh thấy cô thật sự quan tâm. "Vậy có ảnh hưởng nhiều đến dự án không anh?" cô hỏi nhẹ nhàng, đôi mắt cô dõi theo từng biểu cảm trên gương mặt anh.

Hoàng Huy lắc đầu, "Không đáng kể đâu. Chỉ là mình phải linh hoạt hơn một chút. Nhưng anh nghĩ, đôi khi những vấn đề nhỏ như vậy lại giúp mình nhìn ra được những lỗ hổng trong quy trình, để từ đó cải thiện tốt hơn." Anh mỉm cười, ánh mắt anh ánh lên sự lạc quan và kinh nghiệm của một người đã quen đối mặt với những thử thách trong công việc. Lê An gật đầu, đưa cho anh miếng cá ngon nhất trong tô, "Anh vất vả rồi. Ăn nhiều vào cho khỏe." Cử chỉ đó tự nhiên như hơi thở, không cần lời nói, chỉ cần một cái nhìn là đủ để anh hiểu được tình yêu và sự quan tâm của cô. Anh đón lấy miếng cá, lòng anh ấm áp. Anh biết, cô không chỉ nghe bằng tai, mà còn nghe bằng cả trái tim.

Sau đó, đến lượt Lê An kể về một ngày của mình. Cô kể về buổi sáng đọc sách cùng An Nhiên, về những câu hỏi ngây thơ của con bé, về việc cô đã tìm thấy một bông hoa nhài nở muộn trong vườn khi tưới cây. Cô kể về việc An Nhiên đã vẽ một bức tranh về gia đình với ba người, và cô bé nhất định phải vẽ ba thật cao lớn và mạnh mẽ. Những câu chuyện nhỏ nhặt, giản dị nhưng tràn đầy niềm vui, như những mảnh ghép nhỏ tạo nên bức tranh cuộc sống ấm áp của họ. Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp, đôi khi xen lẫn tiếng cười khúc khích khi nhắc đến những trò nghịch ngợm của An Nhiên. Hoàng Huy lắng nghe cô một cách chăm chú, anh mỉm cười, đôi mắt anh ánh lên sự dịu dàng và yêu thương. Anh cảm nhận được sự bình yên trong giọng nói của cô, sự hạnh phúc trong từng câu chữ.

Khoảnh khắc đó, khi hai người ngồi đối diện nhau, sẻ chia những câu chuyện về một ngày đã qua, Lê An cảm thấy mọi thứ thật đúng đắn, thật trọn vẹn. "Đây chính là hạnh phúc. Không ồn ào, không vội vã, chỉ có sự sẻ chia và thấu hiểu," cô thầm nhủ trong lòng. Không có những lời thề non hẹn biển quá mức lãng mạn, không có những khoảnh khắc kịch tính đến nghẹt thở, chỉ có sự hiện diện chân thật của một người đàn ông đáng tin cậy, một người chồng luôn sẵn lòng lắng nghe và chia sẻ gánh nặng cuộc sống. Nó không phải là một tình yêu mãnh liệt đến cháy bỏng như những gì người ta vẫn thường mơ mộng, nhưng nó là một dòng chảy êm đềm, bền bỉ, đủ sức vỗ về mọi vết thương lòng, đủ sức nuôi dưỡng mọi ước mơ nhỏ bé. Cô cảm thấy mình được bao bọc, được che chở, được là chính mình trong vòng tay yêu thương này.

Hoàng Huy nhìn Lê An, bàn tay anh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô đặt trên mặt bàn. Hơi ấm từ tay anh truyền sang cô, một sự kết nối không lời. Anh không cần phải nói nhiều, và cô cũng không cần phải diễn giải. Sự thấu hiểu giữa họ đã vượt lên trên mọi ngôn từ. "Anh yêu em," anh nói khẽ, giọng nói chứa đầy sự chân thành. Lê An khẽ mỉm cười, nụ cười ấy bình yên và mãn nguyện. Cô biết, mình đã tìm thấy bến đỗ.

Dù có những bận rộn và lo toan của cuộc sống, những áp lực từ công việc, những vấn đề bất ngờ có thể xảy đến như việc chậm trễ vật liệu hay những cuộc họp căng thẳng, nhưng mỗi khi trở về mái ấm này, Hoàng Huy biết mình đã tìm thấy bến đỗ bình yên nhất. Nơi đây, anh có thể trút bỏ mọi gánh nặng, nơi anh được nhìn thấy nụ cười của Lê An, được nghe những câu chuyện nhỏ bé về An Nhiên, và cảm nhận được tình yêu thương vô điều kiện. Đó là nơi anh có thể là chính mình, một người chồng, người cha, một điểm tựa vững chãi. Và cùng với Lê An, anh biết họ đang xây dựng một tương lai vững vàng, không hào nhoáng nhưng bền chặt, dựa trên nền tảng của sự thấu hiểu, sẻ chia và tình yêu thương chân thành. Hạnh phúc của Lê An, dù có vẻ hoàn hảo, vẫn mang một chút "mong manh" của sự bình yên được chọn lựa, nhưng chính sự hiện diện của Hoàng Huy đã biến sự mong manh ấy thành một sức mạnh, một ý chí để cô không ngừng trân trọng và vun đắp. Không có "nếu như ngày đó" nào có thể làm lung lay thực tại này, bởi hiện tại chính là món quà quý giá nhất mà họ đã cùng nhau tạo nên.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free