Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 864: Ngã Rẽ Bình Yên, Ký Ức Không Phai
Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn ngủ hắt ra, đủ soi rõ những đường nét bình yên trên gương mặt Lê An khi cô khẽ khàng rời khỏi phòng ngủ của con gái. Tiếng thở đều đều của An Nhiên, tựa như một điệu ru êm ái nhất, vẫn còn vương vấn trong không khí, mang theo mùi phấn rôm thoảng nhẹ và hơi ấm của chăn mềm. Cô đứng lặng một lát bên ngưỡng cửa, ngắm nhìn con gái bé bỏng đang say giấc, lồng ngực cô dâng lên một cảm giác dịu dàng, gần như là thánh thiện. Mỗi nhịp thở của An Nhiên như một lời khẳng định cho sự trọn vẹn mà cuộc đời đã ban tặng cho cô. Bên cạnh đó, Nguyễn Hoàng Huy cũng đã chìm vào giấc ngủ sâu sau một ngày dài mệt mỏi, hơi thở anh đều đặn, mạnh mẽ, tựa như một dòng sông lớn luôn tuôn chảy, mang đến sự an tâm vững chãi.
Lê An nhẹ nhàng khép cửa, để lại không gian riêng tư cho hai người đàn ông và phụ nữ quan trọng nhất đời mình. Cô trở lại phòng khách, nơi ánh trăng bạc đã len lỏi qua ô cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà. Gió đêm se lạnh luồn qua khe cửa, mang theo hơi ẩm của đất trời và tiếng lá cây xào xạc ngoài vườn, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của đêm khuya. Cô bắt đầu thu dọn những mảnh ghép cuối cùng của một ngày đã qua: gấp gọn những bộ quần áo An Nhiên vừa thay ra sau bữa tối, vuốt phẳng chiếc gối sofa nơi Hoàng Huy vừa ngả lưng xem tin tức, và xếp lại chồng sách báo trên bàn trà. Mỗi cử động của cô đều chậm rãi, nhẹ nhàng, như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh lặng và êm đềm đang bao trùm lấy không gian.
Căn nhà chìm trong một thứ ánh sáng nửa tối nửa sáng, đủ để nhận ra hình dáng của vạn vật, nhưng cũng đủ để mọi thứ trở nên mờ ảo, lãng đãng. Lê An cảm thấy một sự bình yên quen thuộc, một thứ bình yên không phải đến từ sự trống rỗng, mà đến từ sự đủ đầy, từ những gì cô đã có và đang vun đắp. Cô khẽ mỉm cười, nụ cười ấy không rạng rỡ, nhưng sâu lắng và mãn nguyện. Cô tựa như một dòng sông nhỏ, sau bao nhiêu năm tháng chảy trôi, cuối cùng đã tìm thấy một bến đỗ bình yên để dòng nước có thể lắng đọng, phản chiếu ánh trăng và những vì sao.
Khi tay cô chạm vào một ngăn kéo tủ gỗ cũ kỹ dưới giá sách, nơi thường chứa những vật dụng ít dùng đến hoặc những kỷ vật cũ, một cảm giác quen thuộc ùa về. Ngăn kéo hơi kẹt, cần một lực nhỏ để mở ra. Bên trong, mọi thứ được sắp xếp gọn gàng một cách kỳ lạ, như thể từ rất lâu rồi không ai chạm đến. Ngón tay cô lướt qua một vài chiếc khăn trải bàn cũ, một hộp khâu vá nhỏ, rồi chạm vào một vật vuông vắn, được bọc cẩn thận trong một lớp vải lụa đã ngả màu kem. Chất liệu vải mềm mại, mát lạnh dưới đầu ngón tay, mang theo mùi hương của thời gian, một mùi hương không quá cũ kỹ mà chỉ thoảng nhẹ nét hoài niệm.
"Lại một ngày nữa trôi qua thật êm đềm..." cô thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho chính mình nghe, như một lời thì thầm với đêm tối. "Mình đã có tất cả những gì mình cần, phải không?" Câu hỏi đó không phải là một sự nghi ngờ, mà là một lời tự vấn, một lời tự xác nhận. Giống như việc một người sau khi vượt qua một chặng đường dài đầy chông gai, cuối cùng cũng đến được đích và ngoảnh đầu nhìn lại, tự hỏi liệu tất cả những nỗ lực ấy có đáng giá hay không. Và câu trả lời của cô, dù không nói thành lời, đã hiện hữu rõ ràng trong từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim.
Cô biết, cuộc sống không phải lúc nào cũng là một bản nhạc du dương không ngừng nghỉ. Đôi khi, có những nốt trầm, những khoảng lặng, những thử thách bất ngờ. Nhưng chính những nốt trầm ấy lại làm nổi bật lên những nốt cao của hạnh phúc. Chính những khoảng lặng ấy lại giúp cô lắng nghe rõ hơn nhịp đập của trái tim mình và những người yêu thương. Cô nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận sự tĩnh lặng bao trùm. Tiếng gió bên ngoài có vẻ dữ dội hơn một chút, như muốn nhắc nhở về sự vô thường của vạn vật, nhưng bên trong ngôi nhà này, mọi thứ vẫn bình yên đến lạ. Bàn tay cô vẫn giữ chặt vật được bọc trong lớp vải lụa, một cảm giác tò mò khẽ dâng lên, nhưng không quá mạnh mẽ để phá vỡ dòng suy nghĩ miên man về sự trọn vẹn của hiện tại. Cô thở dài nhẹ nhõm, một tiếng thở dài không mang nặng nỗi buồn hay tiếc nuối, mà là sự giải thoát, sự buông bỏ, và sự chấp nhận. Cô đặt vật đó lên bàn trà, ánh mắt cô vẫn lướt qua những vật dụng quen thuộc trong phòng, mỗi thứ đều mang một câu chuyện, một dấu ấn của cuộc sống mà cô đã và đang kiến tạo. Cô ngồi xuống ghế sofa, nơi hơi ấm của Hoàng Huy vẫn còn vương vấn, một cách nhẹ nhàng như thể đang ngồi vào một vòng tay vô hình, cảm nhận sự che chở và an toàn.
Ngọn đèn vàng dịu nhẹ trong phòng khách như một vầng hào quang ấm áp, bao bọc lấy Lê An. Cô ngồi đó, trên chiếc ghế sofa êm ái, nơi hơi ấm của Hoàng Huy vẫn còn vương vấn tựa một lớp sương mỏng. Bên ngoài, gió vẫn xào xạc những tán cây, tiếng côn trùng đêm đều đặn tấu lên bản nhạc miên man của tạo hóa, nhưng bên trong căn phòng này, chỉ có sự tĩnh lặng và hơi thở nhẹ nhàng của cô. Lê An từ từ tháo lớp vải lụa đã ngả màu kem đang bọc lấy vật vuông vắn. Từng nếp gấp của vải được gỡ ra cẩn thận, như thể cô đang mở một cánh cửa dẫn vào một khoảng thời gian đã qua, một miền ký ức được cất giữ kỹ lưỡng. Mùi giấy cũ thoảng nhẹ bay lên, hòa quyện với mùi vải vóc sạch sẽ, tạo nên một hỗn hợp hương thơm gợi nhớ về những ngày xưa cũ.
Đó là một album ảnh cưới. Bìa album được làm bằng da thuộc màu nâu sẫm, hơi sờn một chút ở các góc cạnh, nhưng vẫn giữ được vẻ trang trọng vốn có. Trên bìa, một bông hoa lily trắng được chạm khắc tinh xảo, tượng trưng cho sự tinh khiết và khởi đầu mới. Cô vuốt nhẹ lên lớp da, cảm nhận sự mát lạnh của vật liệu và những họa tiết chạm nổi. Chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của cô khẽ lấp lánh dưới ánh đèn, một vật chứng im lặng cho lời thề nguyền ngày ấy. Cô khẽ thở dài, một tiếng thở dài không hề nặng nề, mà như một hơi thở để trút bỏ những lo toan vụn vặt của hiện tại, để hoàn toàn chìm đắm vào dòng chảy của hoài niệm.
Lê An chậm rãi mở album. Từng trang giấy dày, cứng cáp được lật giở, phát ra tiếng sột soạt rất khẽ, như tiếng thời gian đang khe khẽ trôi. Những tấm ảnh đầu tiên là khoảnh khắc cô dâu Lê An trong chiếc váy trắng tinh khôi, đứng bên chú rể Hoàng Huy lịch lãm trong bộ vest đen. Nụ cười của cả hai rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy hy vọng và tình yêu. Cô nhớ như in cảm giác hồi hộp, xen lẫn hạnh phúc và một chút lo lắng về tương lai trong ngày hôm đó. Ngày mà cô đã dũng cảm đưa ra một quyết định, một sự lựa chọn quan trọng nhất của đời mình.
"Ngày ấy... mình đã dũng cảm biết bao," cô thầm nhủ, ánh mắt dừng lại ở một bức ảnh cận cảnh cô và Huy. Trong bức ảnh đó, Hoàng Huy đang nắm tay cô, ánh mắt anh nhìn cô trìu mến, một nụ cười ấm áp nở trên môi. Còn cô, nụ cười vẫn còn chút e dè của tuổi trẻ, nhưng đôi mắt đã ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối. Nó không phải là một tình yêu cháy bỏng, nồng nhiệt ngay từ cái nhìn đầu tiên như trong tiểu thuyết, mà là một tình yêu được xây dựng từ sự quan tâm, thấu hiểu, và tin cậy qua từng ngày. Một tình yêu không ồn ào nhưng bền bỉ, như dòng chảy của con sông quê hương cô, không cuồn cuộn mãnh liệt nhưng cứ âm thầm bồi đắp phù sa.
Cô lướt qua những bức ảnh khác, những khoảnh khắc gia đình và bạn bè cùng chung vui. Ba mẹ cô, ba mẹ Hoàng Huy, những gương mặt thân quen đều nở nụ cười hạnh phúc. Cô nhìn thấy cả những người bạn thân thiết, những người đã cùng cô trải qua bao nhiêu thăng trầm, giờ đây cũng đang chia sẻ niềm vui lớn lao của cô. Mỗi bức ảnh là một lời nhắc nhở về sự ủng hộ, về tình yêu thương mà cô đã nhận được.
Dừng lại ở tấm ảnh cuối cùng trên trang, một bức ảnh chụp từ trên cao, Lê An và Hoàng Huy đang nắm tay nhau bước đi trên con đường rải đầy cánh hoa. Hình ảnh ấy giống như một biểu tượng cho cuộc sống của họ: luôn có nhau, cùng nhau bước tiếp. Cô vuốt nhẹ lên tấm ảnh, cảm nhận sự mát lạnh của giấy ảnh cũ, nhưng trong lòng lại dâng lên một sự ấm áp lạ thường.
"Hạnh phúc này, mình đã tự tay lựa chọn và vun đắp," cô thì thầm. Nó không phải là một món quà từ trên trời rơi xuống, mà là thành quả của cả một quá trình. Một quá trình cô đã phải đấu tranh với những định kiến, những kỳ vọng của người khác, và đôi khi, cả những tiếng vọng từ quá khứ vọng lại. Nhưng cô đã không chùn bước. Cô đã chọn con đường này, và cô đã dùng cả trái tim mình để xây dựng nên ngôi nhà hạnh phúc này, từng viên gạch, từng cánh cửa, từng nụ cười.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, quá khứ dường như không còn là một gánh nặng, mà chỉ là một phần không thể tách rời của con người cô. Những kỷ niệm về thị trấn ven sông, về những buổi tan học chung đường, về những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, và cả những cử chỉ quan tâm thầm lặng của Trần Hạo... tất cả vẫn ở đó, không phai nhòa, nhưng đã được cất giữ ở một ngăn riêng biệt trong trái tim cô. Nó như một cuốn sách cũ, dù đã đọc qua, đã gấp lại, nhưng vẫn còn đó những dòng chữ, những hình ảnh, thỉnh thoảng lại lướt qua tâm trí. Nhưng giờ đây, những ký ức ấy không còn khả năng làm xao động sự bình yên mà cô đang có. Nó chỉ đơn thuần là "quá khứ không thể xóa nhòa," một phần của dòng chảy cuộc đời cô, một lời nhắc nhở về nơi cô đã từng đi qua, về những gì cô đã từng trải nghiệm.
Cô nhắm mắt lại, một nụ cười thanh thản nở trên môi. "Có lẽ, đó là ngã rẽ đúng đắn nhất của cuộc đời mình," cô tự nhủ. Không có "nếu như ngày đó" nào có thể làm lung lay thực tại này, bởi hiện tại chính là món quà quý giá nhất mà cô và Hoàng Huy đã cùng nhau tạo nên. Hạnh phúc của cô, dù có những lúc tưởng chừng "mong manh" như lời nhận định của ai đó, nhưng chính là một sự bình yên được chọn lựa, được vun đắp bằng sự dũng cảm và trái tim chân thành. Nó không cần phải là một tình yêu mãnh liệt đến cháy bỏng như những gì người ta vẫn thường mơ mộng, nhưng nó là một dòng chảy êm đềm, bền bỉ, đủ sức vỗ về mọi vết thương lòng, đủ sức nuôi dưỡng mọi ước mơ nhỏ bé. Cô cảm thấy mình được bao bọc, được che chở, được là chính mình trong vòng tay yêu thương này.
Lê An khẽ thở ra, một hơi thở nhẹ nhõm như buông bỏ mọi vướng bận. Cô nhẹ nhàng khép album lại, cẩn thận đặt nó về lại ngăn kéo tủ cũ. Giờ đây, cô không còn cảm thấy cần phải so sánh, không cần phải dằn vặt. Chỉ còn lại sự chấp nhận và lòng biết ơn sâu sắc. Đứng dậy, Lê An tắt ngọn đèn vàng dịu, để cả căn phòng chìm vào bóng tối mờ ảo của ánh trăng. Cô bước về phía phòng ngủ, nơi hơi ấm của gia đình đang chờ đón, cảm th��y một sự bình yên tuyệt đối đang ngự trị trong tâm hồn. Dù quá khứ có là gì đi nữa, hiện tại của cô là một bến đỗ vững chắc, một hạnh phúc trọn vẹn mà cô đã tự tay kiến tạo. Và điều đó, đối với cô, là đủ.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.