Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 865: Bàn Cờ Quyền Lực, Nỗi Cô Độc Ngấm Ngầm
Sương đêm đã buông mình xuống thị trấn ven sông, bao phủ lấy những mái nhà ngói rêu phong và con đường làng quen thuộc. Trong căn nhà nhỏ ấm cúng, Lê An đã khép lại cuốn album ảnh cưới, cẩn thận đặt nó về vị trí cũ. Ánh đèn vàng dịu nơi góc phòng cũng đã tắt, nhường chỗ cho ánh trăng mờ ảo len lỏi qua ô cửa. Cô bước về phía phòng ngủ, nơi hơi ấm của gia đình đang chờ đón, nơi con gái nhỏ An Nhiên đang say giấc và người chồng Hoàng Huy đang an giấc bên cạnh. Một cảm giác bình yên tuyệt đối ngự trị trong tâm hồn, như dòng nước sông hiền hòa chảy qua bao mùa, không vội vã, không cuồn cuộn, chỉ lặng lẽ bồi đắp phù sa cho cuộc sống. Hạnh phúc của cô, dù không ồn ào mãnh liệt, nhưng lại bền bỉ và vững chãi, được xây đắp bằng những lựa chọn dũng cảm và trái tim chân thành. Cô đã không còn dằn vặt hay so sánh, chỉ còn lại sự chấp nhận và lòng biết ơn sâu sắc.
Trong khi đó, hàng trăm cây số về phía Bắc, tại một thành phố không bao giờ ngủ, mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng những tòa nhà chọc trời. Tại tầng trên cùng của tòa tháp Trần Thịnh, nơi ánh nắng ban mai còn chưa kịp chạm tới, một cuộc họp chiến lược đang diễn ra, căng thẳng và đầy quyền lực.
***
Phòng Họp Chiến Lược Trần Thịnh, một không gian rộng lớn hình chữ nhật, toát lên vẻ sang trọng và hiện đại. Chiếc bàn họp dài bằng gỗ óc chó bóng loáng phản chiếu ánh sáng trắng từ hệ thống đèn LED âm trần, tạo nên một không khí trang trọng đến ngột ngạt. Hai dãy ghế da cao cấp màu đen xếp đối xứng, đã có gần hai mươi thành viên cấp cao của tập đoàn ngồi vào vị trí, mỗi người một vẻ, nhưng đều toát lên sự chuyên nghiệp và căng thẳng. Phía cuối phòng, một màn hình chiếu khổng lồ đang hiển thị logo của tập đoàn, sắc nét và uy quyền. Tiếng điều hòa phả ra hơi lạnh đều đều, hòa cùng tiếng gõ phím lách cách của vài thư ký đang ghi chép, tạo nên một bản giao hưởng khô khan của công việc. Mùi cà phê đậm đặc vừa được phục vụ lan tỏa khắp phòng, xen lẫn mùi giấy mới của những tài liệu vừa được phát và chút hương nước hoa cao cấp từ các vị giám đốc.
Trần Hạo ngồi ở vị trí chủ tọa, ngay chính giữa chiếc bàn dài, dáng vẻ điềm tĩnh đến lạ lùng. Anh mặc một bộ vest xám than được cắt may tỉ mỉ, chiếc cà vạt lụa xanh đậm thắt gọn gàng, tôn lên vẻ lịch lãm và quyền lực. Gương mặt anh, dù vẫn giữ nét phong trần của người đàn ông từng trải, nay lại sắc sảo và kiên nghị hơn, từng đường nét như được tôi luyện qua bao thử thách. Ánh mắt anh, vốn dĩ đã sâu thẳm, giờ đây lại càng thêm sắc bén, quét qua từng gương mặt trong phòng, dường như có thể đọc thấu mọi suy nghĩ, mọi sự dao động.
Anh Long, cấp dưới thân cận của Trần Hạo, ngồi ở ngay bên phải. Vóc người cao ráo, ăn mặc lịch sự, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện của anh ta luôn hướng về Trần Hạo với sự tin tưởng tuyệt đối. Anh Long gật đầu nhẹ, ra hiệu rằng mọi thứ đã sẵn sàng.
"Chúng ta bắt đầu," giọng Trần Hạo trầm ấm nhưng đầy uy lực vang lên, không quá lớn nhưng đủ sức khiến cả phòng họp im bặt. Anh không dùng đến micro, nhưng mỗi từ anh nói ra đều rõ ràng, dứt khoát. "Dự án 'Tầm Nhìn Mới' mà tôi đã trình bày sơ bộ tuần trước, hôm nay chúng ta sẽ đi sâu vào chi tiết."
Một cú click nhẹ, màn hình lớn phía sau Trần Hạo chuyển sang một biểu đồ phức tạp với những đường cong tăng trưởng chóng mặt và các cột mốc đầy thách thức. "Đây là bước đi táo bạo, nhưng thị trường yêu cầu chúng ta phải đi trước một bước. Rủi ro là có, nhưng tiềm năng lợi nhuận sẽ vượt xa," Trần Hạo tiếp tục, giọng điệu tự tin, không một chút do dự. Anh lướt ngón tay trên màn hình cảm ứng của chiếc máy tính bảng đặt trước mặt, những con số, biểu đồ và phân tích thị trường liên tục hiện lên, minh chứng cho tầm nhìn chiến lược của anh. Anh không chỉ nói, anh còn thể hiện bằng dữ liệu, bằng những phân tích sâu sắc mà không một ai trong phòng có thể phủ nhận.
Một vài tiếng bút ký trên giấy vang lên, và vài tiếng ho khan khe khẽ. Hà Minh, một đồng nghiệp có sự cạnh tranh ngầm với Trần Hạo, ngồi đối diện Anh Long, khẽ nhíu mày. Hà Minh vốn là người khá bảnh bao, ăn nói khéo léo và luôn có vẻ tự tin, nhưng trước sự quyết đoán và tầm nhìn của Trần Hạo, anh ta không khỏi tỏ ra suy tư. Ánh mắt Hà Minh lướt qua Trần Hạo, có phần quan sát, nhưng cũng ẩn chứa sự nể phục khó che giấu. Cậu ta đã từng nghe những tin đồn về Trần Hạo, một người đàn ông bí ẩn nhưng tài năng xuất chúng, và giờ đây, cậu ta đang được chứng kiến điều đó tận mắt.
"Thưa Tổng Giám đốc," Ông Đạt, thành viên ban giám đốc có phần bảo thủ, cất tiếng. Vóc người trung bình, bụng hơi phệ, vẻ mặt khó tính của ông càng nhăn lại. "Liệu chúng ta có nên thận trọng hơn không? Dự án này đòi hỏi nguồn lực rất lớn, và..."
Trần Hạo ngắt lời ông Đạt một cách lịch sự nhưng dứt khoát, ánh mắt không hề rời khỏi người đàn ông lớn tuổi. "Sự thận trọng là cần thiết, thưa Ông Đạt, nhưng quá thận trọng sẽ bỏ lỡ cơ hội." Anh dừng lại một nhịp, liếc nhìn từng người trong phòng, rồi ánh mắt dừng lại ở Ông Đạt, đầy kiên định. "Tôi tin vào đội ngũ của mình, và tôi tin vào tầm nhìn này. Thị trường không chờ đợi ai. Chúng ta phải hành động, và hành động một cách quyết liệt, đúng thời điểm."
Anh Long lập tức lên tiếng ủng hộ, giọng nói dứt khoát: "Tôi hoàn toàn đồng ý với Tổng Giám đốc. Đây là thời điểm vàng để chúng ta bứt phá. Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy." Lời nói của Anh Long không chỉ là sự đồng tình, mà còn là sự khẳng định niềm tin tuyệt đối vào người lãnh đạo của mình.
Trần Hạo khẽ gật đầu, môi mím chặt. Anh biết rằng con đường nào cũng có rủi ro, nhưng sự trì hoãn mới là rủi ro lớn nhất. Trong sâu thẳm, anh cảm nhận được một sự cô độc nhất định khi phải gánh vác những quyết định lớn lao như vậy. Đôi khi, anh ước ao một sự đồng điệu, một người có thể hiểu được những áp lực và tham vọng cháy bỏng trong anh mà không cần anh phải giải thích. Nhưng rồi, ý nghĩ đó nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho sự tập trung tuyệt đối vào công việc. Đó là cách anh đã sống bấy lâu nay.
"Vậy, chúng ta sẽ tiến hành theo kế hoạch đã vạch ra. Phòng tài chính sẽ làm việc với Phòng đầu tư để đảm bảo nguồn vốn. Phòng marketing chuẩn bị chiến dịch truyền thông. Tôi muốn thấy báo cáo tiến độ chi tiết vào cuối tuần," Trần Hạo tổng kết, giọng nói không chút nhân nhượng. Anh đứng dậy, kết thúc cuộc họp, ánh mắt vẫn sắc lạnh như ban đầu. Các thành viên lần lượt đứng dậy, thu dọn tài liệu. Tiếng ghế kéo lê trên sàn, tiếng bước chân vội vã, và những lời thì thầm to nhỏ dần lấp đầy căn phòng. Áp lực công việc đè nặng trên vai mỗi người, nhưng cũng là động lực để họ lao vào guồng quay không ngừng nghỉ của một tập đoàn lớn. Trần Hạo vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát, như một vị tướng vừa kết thúc một trận đánh quan trọng.
***
Cánh cửa phòng Tổng Giám đốc khép lại với một tiếng "cạch" nhẹ, trả lại không gian tĩnh mịch và riêng tư cho Trần Hạo. Khác với sự ồn ào, căng thẳng của phòng họp, nơi đây là một ốc đảo bình lặng trên tầng cao nhất của tòa nhà. Ánh nắng chiều đã dần nhạt, hắt qua khung cửa sổ kính lớn, nhuộm một màu vàng cam lên tấm thảm trải sàn màu be và những đồ nội thất gỗ sẫm màu.
Trần Hạo cởi chiếc áo vest, vắt gọn gàng lên lưng ghế tựa, rồi nới lỏng chiếc cà vạt. Anh thở ra một hơi dài, nặng nề, như trút bỏ gánh nặng của cả một buổi sáng. Mỗi ngày, anh đều khoác lên mình tấm áo của một CEO quyết đoán, lạnh lùng, nhưng khi cánh cửa này đóng lại, anh lại trở về với chính mình, một Trần Hạo ẩn chứa sự mệt mỏi và nỗi cô độc ngấm ngầm.
Anh bước đến quầy pha chế nhỏ trong góc phòng, tự tay rót cho mình một ly cà phê đen đậm đặc. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, đắng ngắt, lan tỏa khắp căn phòng, xua đi chút mệt mỏi còn vương vấn. Anh nhâm nhi từng ngụm nhỏ, cảm nhận vị đắng tan chảy trên đầu lưỡi, như chính những trải nghiệm cuộc đời anh.
Với ly cà phê trên tay, Trần Hạo bước đến bên cửa sổ kính lớn, đôi mắt sâu thẳm nhìn xuống thành phố đang dần lên đèn rực rỡ bên dưới. Từng dãy đèn xe như những dòng sông ánh sáng uốn lượn, những tòa nhà cao tầng bắt đầu lung linh trong bóng chiều. Sự ồn ào, náo nhiệt của công việc vừa rồi dường như đã lùi xa, nhường chỗ cho một khoảng lặng mênh mông trong tâm hồn. Thành công rực rỡ mà anh đã xây dựng, nay hiển hiện rõ ràng qua khung cửa sổ này, một đế chế kinh tế mà hàng ngàn người mơ ước.
"Thành công... nhưng rồi sao?" Trần Hạo thì thầm, giọng nói trầm khàn, chỉ đủ để chính anh nghe thấy. Câu hỏi đó không phải là sự nghi ngờ, mà là một sự chiêm nghiệm, một nỗi trống rỗng mà không một dự án triệu đô nào có thể lấp đầy. Anh đã có tất cả những gì một người đàn ông có thể mong muốn về vật chất: quyền lực, tiền tài, địa vị xã hội. Nhưng khi nhìn xuống những con người nhỏ bé đang hối hả trên phố, anh lại cảm thấy một sự xa cách đến lạ lùng. Họ có thể đang vội vã về nhà, về với gia đình, với những bữa cơm ấm cúng, với những tiếng cười trẻ thơ. Còn anh, anh sẽ về đâu? Căn hộ penthouse sang trọng, lạnh lẽo, với bốn bức tường im lặng.
Ánh mắt anh vô tình dừng lại trên một cặp đôi đang nắm tay nhau đi trên vỉa hè phía dưới. Họ cười nói vui vẻ, cô gái dựa đầu vào vai chàng trai, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng cả một thế giới của sự gắn kết. Tim Trần Hạo khẽ nhói lên, một cảm giác quen thuộc, một nỗi nhớ nhung mơ hồ ùa về. Hình ảnh đó bỗng gợi cho anh về "một điều gì đó đã mất," một phần nào đó của tuổi trẻ, của những ước mơ giản dị mà anh đã từng có. Anh nhớ về thị trấn ven sông, về những buổi chiều tan học chung đường, về "bên bờ sông cũ" nơi anh và Lê An từng ngồi trò chuyện vu vơ. Anh nhớ về cảm giác ấm áp khi đi bên cạnh cô, một cảm giác bình yên không cần phải tranh đấu, không cần phải chứng tỏ.
"Nếu như ngày đó… anh đã nói sớm hơn một chút," câu nói đó, hay đúng hơn là "lời nói không thành" của anh, như một vết sẹo không bao giờ lành. Nó âm ỉ, day dứt, nhắc nhở anh về "khoảng cách vô hình" mà anh đã tự tạo ra. Anh đã để tình yêu của mình "chậm một nhịp," và nhịp chậm ấy đã đổi lấy cả một đời lỡ lầm. Lê An đã chọn một bến đỗ bình yên, nơi cô tìm thấy hạnh phúc trong sự quan tâm và thấu hiểu. Còn anh, anh đã chọn sự nghiệp, và sự nghiệp đã cho anh mọi thứ, trừ một trái tim được lấp đầy.
Trần Hạo đưa tay lên vuốt nhẹ chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, vỏ thép không gỉ sáng bóng, mặt đồng hồ tinh xảo. Chiếc đồng h�� này là biểu tượng của thành công, của những cuộc hẹn quan trọng, của thời gian được định giá bằng hàng triệu đô la. Nó lấp lánh dưới ánh nắng chiều, nhưng cũng là vật nhắc nhở về "thời gian đã trôi qua," về sự vô tình của thời gian đã mang đi những gì quý giá nhất. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần thành công, chỉ cần có đủ mọi thứ, anh sẽ có thể quay lại và sửa chữa. Nhưng thời gian không cho phép, và cuộc đời cũng không có nút quay lại.
Tiếng chuông điện thoại nội bộ khẽ vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ miên man của anh.
"Anh Hạo, có cuộc hẹn với đối tác ở Singapore lúc năm giờ chiều," giọng Chị Nguyệt, thư ký của anh, vang lên qua loa điện thoại, chuyên nghiệp và hiệu quả. Chị Nguyệt là một người phụ nữ xinh đẹp, thanh lịch, luôn trang điểm nhẹ nhàng, và luôn giữ lịch trình của anh một cách hoàn hảo.
"Được rồi, tôi biết rồi," Trần Hạo đáp, giọng đã trở lại vẻ trầm ổn, dứt khoát thường ngày. Anh đặt ly cà phê xuống bàn, quay lưng lại với cửa sổ, với những suy tư riêng. Ánh mắt anh lại trở nên sắc bén, sẵn sàng đối mặt với những thử thách mới. Công việc vẫn đang chờ đợi, và anh không thể để những cảm xúc cá nhân làm lung lay ý chí của mình. Đó là quy tắc anh đã tự đặt ra cho bản thân.
Trần Hạo bước về phía bàn làm việc, nơi những chồng tài liệu vẫn còn đó, chờ anh xem xét, ký duyệt. Chiếc đồng hồ trên cổ tay anh vẫn tích tắc, đều đặn, như nhắc nhở anh rằng thời gian không ngừng trôi, và cuộc đời vẫn tiếp diễn, dù có những tiếc nuối không thể gọi thành tên. Anh biết, con đường phía trước vẫn còn dài, và nỗi cô đơn này, có lẽ, sẽ mãi là người bạn đồng hành của anh trên đỉnh cao của sự nghiệp.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.