Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 866: Ánh Sáng Danh Vọng, Bóng Tối Lòng Người
Tiếng chuông điện thoại nội bộ khẽ vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ miên man của anh.
"Anh Hạo, có cuộc hẹn với đối tác ở Singapore lúc năm giờ chiều," giọng Chị Nguyệt, thư ký của anh, vang lên qua loa điện thoại, chuyên nghiệp và hiệu quả. Chị Nguyệt là một người phụ nữ xinh đẹp, thanh lịch, luôn trang điểm nhẹ nhàng, và luôn giữ lịch trình của anh một cách hoàn hảo.
"Được rồi, tôi biết rồi," Trần Hạo đáp, giọng đã trở lại vẻ trầm ổn, dứt khoát thường ngày. Anh đặt ly cà phê xuống bàn, quay lưng lại với cửa sổ, với những suy tư riêng. Ánh mắt anh lại trở nên sắc bén, sẵn sàng đối mặt với những thử thách mới. Công việc vẫn đang chờ đợi, và anh không thể để những cảm xúc cá nhân làm lung lay ý chí của mình. Đó là quy tắc anh đã tự đặt ra cho bản thân.
Trần Hạo bước về phía bàn làm việc, nơi những chồng tài liệu vẫn còn đó, chờ anh xem xét, ký duyệt. Chiếc đồng hồ trên cổ tay anh vẫn tích tắc, đều đặn, như nhắc nhở anh rằng thời gian không ngừng trôi, và cuộc đời vẫn tiếp diễn, dù có những tiếc nuối không thể gọi thành tên. Anh biết, con đường phía trước vẫn còn dài, và nỗi cô đơn này, có lẽ, sẽ mãi là người bạn đồng hành của anh trên đỉnh cao của sự nghiệp.
***
Đêm buông xuống, giăng mắc một tấm màn nhung đen kịt lên thành phố, chỉ để lại những vệt sáng lấp lánh từ hàng ngàn ngọn đèn đủ màu sắc. Trong lòng đại sảnh khách sạn năm sao, không khí lại hoàn toàn khác biệt. Ánh đèn chùm pha lê rực rỡ từ trần cao rọi xuống, đổ bóng những tia sáng lấp lánh lên sàn lát đá cẩm thạch được đánh bóng tỉ mỉ. Mùi nước hoa cao cấp của những quý ông, quý bà lịch lãm hòa quyện cùng hương hoa tươi nhẹ nhàng tỏa ra từ những lẵng hoa đặt ở góc phòng, phảng phất chút mùi gỗ quý và cà phê thoang thoảng từ quầy bar gần đó. Tiếng nhạc piano du dương, trầm bổng vang lên nhè nhẹ từ một góc phòng, hòa cùng tiếng nói chuyện xì xào, tiếng ly cốc chạm vào nhau khe khẽ, tạo nên một bản giao hưởng của sự sang trọng và quyền uy.
Trần Hạo, trong bộ vest đen cắt may tinh xảo ôm trọn vóc dáng cao ráo của anh, bước vào đại sảnh. Từng bước chân anh đều đặn, vững chãi trên nền đá cẩm thạch lạnh. Ánh mắt anh điềm tĩnh lướt qua một lượt không gian rộng lớn, nơi hàng trăm vị khách quý đang tụ tập, trò chuyện. Không một chút xao động hay biểu cảm thừa thãi, anh giữ vẻ ngoài hoàn hảo của một CEO quyền lực, người đã quen với sự chú ý và những ánh nhìn ngưỡng mộ. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh khẽ lấp lánh dưới ánh đèn, như một phần không thể thiếu, một tuyên ngôn về vị thế và giá trị của anh trong thế giới này.
Anh Long và Chị Nguyệt đã chờ sẵn ở gần lối vào. Anh Long, với vóc dáng cao ráo, lịch sự trong bộ suit màu xám than, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, nở một nụ cười rạng rỡ khi thấy Trần Hạo. Chị Nguyệt, xinh đẹp và thanh lịch trong chiếc váy dạ hội màu xanh ngọc, bước đến đón anh với nụ cười chuyên nghiệp và ánh mắt đầy tôn kính.
"Anh Hạo, mọi người đều đang chờ đợi sự xuất hiện của anh," Chị Nguyệt nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, đủ để Trần Hạo nghe thấy giữa những âm thanh xì xào xung quanh. Có một chút ngưỡng mộ không thể giấu giếm trong ánh mắt chị khi chị nhìn anh, không chỉ vì vị trí của anh, mà còn vì thần thái điềm đạm, cuốn hút mà anh luôn toát ra.
Anh Long bước đến, vỗ nhẹ vào vai Trần Hạo, một cử chỉ thân mật nhưng cũng chứa đầy sự tự hào. "Hôm nay là ngày của cậu, Hạo. Thành quả xứng đáng cho những nỗ lực không ngừng nghỉ." Giọng anh Long trầm ấm, mang theo sự động viên chân thành của một người anh, một người thầy đã chứng kiến Trần Hạo từ những ngày đầu.
Trần Hạo gật đầu đáp lại, một nụ cười khách sáo nhưng lịch thiệp nở trên môi. "Cảm ơn anh Long, Chị Nguyệt." Ánh mắt anh không dừng lại ở một điểm cụ thể nào, mà như lướt qua tất cả, cảm nhận được vô số ánh nhìn đang đổ dồn về phía mình. Có vẻ như, anh đã quá quen với việc trở thành trung tâm của sự chú ý, đến mức nó không còn mang lại cảm giác phấn khích hay tự mãn nữa, mà chỉ đơn thuần là một phần của vai diễn. Anh khẽ chỉnh lại cà vạt một cách vô thức, động tác nhỏ nhặt nhưng đủ để thể hiện sự cầu toàn và chỉn chu trong mọi hoàn cảnh.
Trong thâm tâm, Trần Hạo cảm thấy một sự xa cách lạ lùng. Anh đang ở đây, giữa hàng trăm người ngưỡng mộ, nhưng lại có cảm giác như một người ngoài cuộc đang quan sát một vở kịch mà mình là nhân vật chính. Sự vinh quang này, những lời tán dương này, chúng ồn ào và rực rỡ, nhưng lại không thể lấp đầy cái khoảng trống mênh mông vẫn hiện hữu trong lòng anh. Cái cảm giác trống rỗng ấy đã trở thành một người bạn đồng hành quen thuộc, một nỗi cô độc ngấm ngầm mà không ai có thể nhìn thấy, giữa đỉnh cao của sự nghiệp và danh vọng.
Anh nhớ lại những buổi chiều muộn ở văn phòng, khi anh nhìn xuống thành phố rực rỡ ánh đèn và tự hỏi: "Thành công... nhưng rồi sao?". Câu hỏi đó vẫn âm ỉ trong anh, ngay cả lúc này, khi anh đang đứng giữa tâm điểm của mọi sự chú ý. Những gì anh đã đạt được, những gì anh đã hy sinh để có được, liệu có đáng giá? Liệu có thể đổi lấy một cảm giác bình yên, một trái tim được lấp đầy, hay ít nhất là một khoảnh khắc không còn nỗi tiếc nuối về "nếu như ngày đó... anh đã nói sớm hơn một chút"? Cái "khoảng cách vô hình" giữa anh và hạnh phúc thực sự dường như càng rộng lớn hơn khi anh càng đứng ở vị trí cao. Anh có mọi thứ mà thế giới này có thể mang lại, nhưng lại thiếu đi điều cốt lõi nhất, điều mà anh không thể mua được bằng tiền tài hay địa vị. Đó chính là cái "lời nói không thành" ngày xưa, đã biến thành "vết sẹo không lành" và ám ảnh anh cho đến tận bây giờ.
Anh Long và Chị Nguyệt dẫn Trần Hạo đi sâu vào bên trong sảnh tiệc, giới thiệu anh với một vài đối tác quan trọng và những nhân vật có ảnh hưởng trong ngành. Trần Hạo bắt tay, nở nụ cười xã giao, trao đổi vài câu chuyện phiếm một cách khéo léo và lịch thiệp. Mỗi lời nói của anh đều ngắn gọn, súc tích, nhưng lại có trọng lượng và sức thuyết phục. Anh không bao giờ để lộ một chút yếu điểm nào, không bao giờ để cảm xúc lấn át lý trí. Đó là bản năng sinh tồn mà anh đã rèn giũa bấy lâu nay trong giới kinh doanh khắc nghiệt này.
Dù vậy, trong những khoảnh khắc giao tiếp, ánh mắt anh vẫn vô tình lướt qua những cặp đôi đang đứng cạnh nhau, cười nói vui vẻ. Họ không có địa vị như anh, không có tài sản đồ sộ như anh, nhưng ánh mắt họ lại tràn đầy sự gắn kết, sự thấu hiểu mà anh đã đánh mất, hoặc chưa bao giờ thực sự có được. Cái cảm giác "chậm một nhịp" ngày xưa vẫn theo anh như bóng với hình, nhắc nhở anh rằng có những thứ, một khi đã lỡ, sẽ không bao giờ có thể lấy lại được, dù anh có quyền lực và tiền bạc đến đâu.
***
Trên sân khấu chính, ánh đèn spotlight rọi sáng chói lọi, tập trung vào người dẫn chương trình. Giọng nói của cô ấy vang vọng khắp đại sảnh, đầy nhiệt huyết và sôi nổi. Màn hình LED lớn phía sau lưng cô ấy đang chiếu những hình ảnh đồ họa bắt mắt, cùng với logo của Tập Đoàn Trần Thịnh và những con số ấn tượng về tốc độ tăng trưởng, những dự án đột phá mà tập đoàn đã thực hiện dưới sự lãnh đạo của Trần Hạo.
"...Và bây giờ, chúng ta hãy cùng vinh danh CEO Trần Hạo, người đã đưa Tập Đoàn Trần Thịnh lên một tầm cao mới, một biểu tượng của sự đổi mới và thành công!" Người dẫn chương trình kết thúc bằng một câu nói đầy hoa mỹ, và ngay lập tức, những tràng pháo tay vang dội như sấm rền nổi lên, lấp đầy không gian. Ánh đèn flash từ hàng trăm chiếc điện thoại và máy ảnh chớp lia lịa, bắt giữ khoảnh khắc vinh quang.
Trần Hạo, vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, bước lên bục sân khấu. Từng bước chân anh vững chãi, không hề có chút vội vàng hay lo lắng. Nụ cười khách sáo vẫn nở trên môi, nhưng ánh mắt anh lại sâu thẳm, gần như vô cảm trước những tràng pháo tay tán thưởng không ngớt. Anh bắt tay người trao giải – một vị lãnh đạo cấp cao của hiệp hội ngành nghề – một cách chắc chắn, rồi nhận lấy chiếc cúp sáng loáng bằng kim loại được chạm khắc tinh xảo và một bó hoa lớn, rực rỡ sắc màu. Mùi hương của những bông hoa tươi thắm thoảng qua mũi anh, một mùi hương dễ chịu nhưng không đủ để làm anh phân tâm khỏi những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu.
Anh đứng trước micro, nhìn xuống hàng trăm gương mặt đang hướng về phía mình. Có sự ngưỡng mộ, có sự kính trọng, và cả một chút thăm dò, tò mò. Anh hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm ổn vang lên, rõ ràng và đầy uy lực.
"Tôi xin chân thành cảm ơn sự tin tưởng của hội đồng và sự nỗ lực không ngừng nghỉ của toàn thể đội ngũ Trần Thịnh. Vinh dự này không chỉ dành cho riêng tôi."
Từng câu chữ của Trần Hạo đều được cân nhắc kỹ lưỡng, không thừa không thiếu, thể hiện sự khiêm tốn giả tạo nhưng vẫn giữ được khí chất của một người lãnh đạo. Anh biết rằng những lời này là cần thiết, là một phần của nghi thức, của hình ảnh mà anh phải duy trì. Nhưng trong sâu thẳm, anh tự hỏi, "Vinh dự này... liệu có ý nghĩa gì?" Nó có lấp đầy được cái khoảng trống trong trái tim anh không? Nó có làm anh quên đi cái cảm giác "chậm một nhịp" đã theo anh suốt bao năm qua không?
Màn hình lớn phía sau anh bắt đầu chiếu những đoạn video ngắn, tóm tắt chặng đường phát triển của Tập Đoàn Trần Thịnh. Có những hình ảnh về các dự án lớn, những cuộc họp căng thẳng, những khoảnh khắc anh đứng trên bục giảng bài phát biểu đầy thuyết phục. Đó là một chặng đường đầy thử thách, đầy mồ hôi và nước mắt, nhưng cũng đầy vinh quang. Anh đã đánh đổi rất nhiều thứ để có được ngày hôm nay, để đứng ở vị trí này. Anh đã hy sinh những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, những cử chỉ quan tâm thầm lặng, và cả cái "lời nói không thành" đã để lại "vết sẹo không lành" trong tâm hồn.
Trần Hạo cúi đầu cảm ơn một lần nữa, ánh mắt lướt qua khán phòng nhưng không dừng lại ở bất kỳ ai, như thể anh không muốn tạo ra bất kỳ sự kết nối cá nhân nào. Anh đã học cách giữ khoảng cách, học cách che giấu cảm xúc thật của mình đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng, điềm tĩnh. Có lẽ, đó là cách duy nhất để anh tồn tại trong thế giới khắc nghiệt này, một thế giới mà anh đã tự nguyện dấn thân vào, một thế giới đã cho anh mọi thứ, trừ một trái tim được lấp đầy.
Trong khoảnh khắc đó, giữa ánh đèn sân khấu chói lòa và tiếng vỗ tay như sóng vỗ, Trần Hạo bỗng cảm thấy một nỗi cô đơn tột cùng. Anh là tâm điểm, là người được vinh danh, nhưng lại là người cô độc nhất. Anh nhớ đến câu nói của Lê An, "thích thì không đủ." Phải, có lẽ đối với cô, anh chỉ dừng lại ở đó. Còn đối với anh, sự thành công này, vinh quang này, cũng không đủ. Không đủ để xóa đi hình bóng cô, không đủ để lấp đầy nỗi trống trải. Thời gian đã trôi qua, mang đi những gì quý giá nhất, chỉ để lại cho anh những tiếc nuối không thể gọi thành tên. Chiếc đồng hồ trên cổ tay anh vẫn tích tắc, nhắc nhở anh về sự nghiệt ngã của thời gian, về những cơ hội đã mất, và về một cuộc đời đã "chậm một nhịp" từ rất lâu rồi.
***
Sau buổi lễ trao giải, Trần Hạo nhanh chóng bị vây quanh bởi một đám đông những người muốn chúc mừng, tán dương và không ít kẻ muốn tìm kiếm cơ hội hợp tác. Tiếng ly cốc chạm nhau, tiếng cười nói rộn ràng, tiếng điện thoại di động rung lên liên tục hòa vào nhau, tạo thành một bản hợp xướng của sự bận rộn và cơ hội. Mùi nước hoa cao cấp và mùi hoa tươi vẫn nồng nàn trong không khí, thêm vào đó là hương rượu vang đỏ thoang thoảng từ những ly thủy tinh lấp lánh.
Anh Long đứng ngay cạnh Trần Hạo, ánh mắt đầy tự hào không giấu giếm. Anh là người đã chứng kiến Trần Hạo từ những ngày đầu khởi nghiệp, hiểu rõ những nỗ lực và hy sinh mà anh đã bỏ ra để có được vị trí này. "Anh Hạo thật sự là một huyền thoại của ngành! Thật ngưỡng mộ anh," một đối tác có vẻ ngoài thành đạt, rạng rỡ nói, bắt tay Trần Hạo thật chặt. Trần Hạo đáp lại bằng một nụ cười nhạt và vài lời xã giao ngắn gọn, chuyên nghiệp. Anh lịch thiệp lắng nghe những lời tán dương, nhưng trong lòng anh lại không hề có chút cảm xúc đặc biệt nào. Vinh quang này, đối với anh, dường như chỉ là một gánh nặng, một vai diễn mà anh phải hoàn thành thật tốt.
Giữa đám đông xô bồ, Hà Minh, trong bộ vest bảnh bao và nụ cười khéo léo quen thuộc, cũng tiến đến. Ánh mắt anh ta vẫn giữ vẻ thăm dò, xen lẫn một chút ngưỡng mộ và có lẽ cả sự ghen tị tinh tế.
"Chúc mừng cậu, Hạo," Hà Minh nói, bắt tay Trần Hạo. Lực nắm tay của Hà Minh có vẻ mạnh hơn một chút, như muốn khẳng định sự tồn tại của mình. "Cậu vẫn luôn khiến mọi người phải nể phục. Nghe nói cậu sắp mở rộng sang thị trường quốc tế? Tham vọng thật đáng nể."
Trần Hạo khẽ nhướn mày, ánh mắt chạm vào ánh mắt của Hà Minh trong giây lát. "Chỉ là một bước đi tất yếu," anh đáp, giọng trầm ổn, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào. Trong thâm tâm, câu nói của Hà Minh vang vọng: "Tham vọng... hay chỉ là cách lấp đầy khoảng trống? Vinh quang này... liệu có ý nghĩa gì?" Anh đã từng nghĩ, sự nghiệp và tham vọng sẽ là câu trả lời cho mọi nỗi đau, mọi sự trống rỗng. Nhưng càng lên cao, anh càng nhận ra, những điều đó chỉ như một bức màn che đậy, không thể thực sự xoa dịu được "vết sẹo không lành" trong lòng anh. Cái cảm giác "thích thì không đủ" vẫn luôn đeo bám, khiến mọi thành công đều trở nên vô nghĩa nếu không có một người để chia sẻ, để cùng nhau tận hưởng.
Anh uống một ngụm rượu vang, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, hòa cùng chút ấm nóng của chất cồn. Giữa những lời chúc tụng ồn ào, ánh mắt anh vô tình dừng lại ở một lẵng hoa hồng trắng tinh khôi đặt trên bàn tiệc gần đó. Những cánh hoa trắng muốt, tinh khiết, tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ, thanh tao. Một thoáng ký ức vụt qua, nhanh đến mức không ai nhận ra, nhưng đủ để xoáy sâu vào tâm trí anh. Lê An... cô rất yêu thích hoa hồng trắng thời niên thiếu. Cô từng nói, màu trắng tượng trưng cho sự thuần khiết, cho một tình yêu chân thành, không vướng bận. Hình ảnh cô gái nhỏ với mái tóc dài xõa ngang vai, ôm một bó hồng trắng nở rộ, hiện lên rõ nét trong tâm trí Trần Hạo. Ký ức về "bên bờ sông cũ", về những lời nói không thành, về cái "khoảng cách vô hình" đã dần chia cắt họ, lại một lần nữa ùa về, rõ ràng hơn bao giờ hết.
Nỗi tiếc nuối như một dòng sông ngầm, chảy xiết trong lòng anh. "Nếu như ngày đó... anh đã nói sớm hơn một chút," câu nói cũ kỹ ấy lại hiện lên, khắc khoải. Anh đã để tình yêu của mình "chậm một nhịp", và nhịp chậm ấy đã đổi lấy cả một đời lỡ lầm. Tất cả những vinh quang này, tất cả những gì anh đang có, dường như không thể sánh bằng một cái nắm tay đơn giản, một buổi chiều bình yên bên bờ sông với cô gái anh đã từng yêu.
Trần Hạo khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy. Anh lại quay trở lại với vai diễn của mình, trả lời những câu hỏi, trao đổi những tấm danh thiếp. Anh biết, con đường phía trước vẫn còn dài, và anh sẽ tiếp tục bước đi trên con đường mà anh đã chọn, con đường của danh vọng và quyền lực. Nhưng nỗi cô đơn này, có lẽ, sẽ mãi là người bạn đồng hành của anh trên đỉnh cao của sự nghiệp, một vết sẹo không bao giờ lành, nhắc nhở anh về những gì đã mất, về một tình yêu "thích thì không đủ" và một cuộc đời đã "chậm một nhịp". Chiếc đồng hồ trên cổ tay anh vẫn tích tắc, đều đặn, như đếm từng khoảnh khắc "thời gian đã trôi qua", không ngừng trôi, không ngừng mang đi những điều không thể quay lại.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.